“Tô công tử chờ một chút, ta đi mở Huyền phiếu cho ngài!” Tiếp đó, Tô Trần giao túi trữ vật đựng sáu triệu gốc Long Nha Thảo cho Tô Uyển Tình, Tô Uyển Tình đứng dậy đi làm Huyền phiếu.
Một hồi lâu sau.
Tô Uyển Tình quay lại, đưa cho Tô Trần ba tấm phiếu bằng kim loại!
Một tấm phiếu rất không đơn giản.
Chất liệu thì không cần phải nói, là loại kim loại đặc biệt vô cùng cao cấp.
Mấu chốt là trên phiếu có ít nhất một trăm loại hoa văn họa tiết, mỗi loại hoa văn đều được nung bằng một loại Chước Văn lên, tuyệt đối không thể sao chép, không thể nào xuất hiện hàng giả.
“Tô công tử, ngày mai ngài muốn đi tham gia Thần Thánh đấu giá hội sao?” Tô Uyển Tình đột nhiên hỏi.
“Tất nhiên.”
Tô Uyển Tình khẽ cắn môi, sau đó nói: “Tô công tử, ngày mai... ngày mai, chúng ta cùng đi, có được không?”
Nàng nói xong, tim đập dữ dội.
“Được.” Tô Trần không chút do dự liền đồng ý, chuyện này cũng chẳng phải việc gì to tát: “Tuy nhiên, ta sẽ dẫn theo Sính nhi, nàng không có ý kiến gì chứ?”
“Tất nhiên là không rồi!” Trong thâm tâm Tô Uyển Tình, thực ra nàng rất hy vọng ngày mai Tô Trần chỉ đi tham gia đấu giá hội cùng một mình mình, nhưng rõ ràng điều đó là không thể. Nàng có thể đi cùng Tô Trần và Lệ Sính đã là tốt lắm rồi.
“Vậy cứ quyết định thế nhé, ta đi trước đây!” Tô Trần đứng dậy, ở trong khuê phòng của Tô Uyển Tình, thực sự là... thực sự là quá không tự nhiên.
“Tô công tử, sau này ngài cứ gọi ta là Uyển Tình đi, đừng gọi cô nương này nọ nữa, ta gọi ngài là Tô Trần!” Tô Uyển Tình đột nhiên nói.
“Ách, được.” Tô Trần ngẩn ra, gật đầu, cất bước rời đi.
Tô Trần vừa đi.
Trên gương mặt xinh đẹp của Tô Uyển Tình chỉ còn lại ráng đỏ!!! Ráng đỏ cực kỳ đậm!
“Tô tiểu tử, Tô Uyển Tình rõ ràng là có ý với ngươi rồi!” Trên đường đi, Cửu U cười nói.
“Có lẽ vậy! Nhưng phần nhiều là do ta đã giúp nàng hai việc lớn nên nàng mới có hảo cảm như vậy.” Tô Trần trầm giọng nói: “Thuận theo tự nhiên đi!”
Trở về Lệ gia.
Về đến phòng.
Lệ Sính liền mở mắt ra.
“Nàng đang đợi ta?” Tô Trần tò mò hỏi.
Lệ Sính lại im lặng, vài nhịp thở sau mới mở miệng, câu đầu tiên là: “Trên người ngươi có mùi thơm! Là mùi thơm của phụ nữ!”
“Ách...” Tô Trần hơi kinh ngạc, kinh ngạc vì Lệ Sính lại chú ý đến điểm này.
“Ta không thích mùi thơm của phụ nữ dính vào phòng ta, đêm nay, ngươi ra ngoài ngủ đi!” Lệ Sính lạnh lùng nói, giọng nói như sắp đóng băng.
“Nàng ghen sao?” Tô Trần cười khổ nói: “Mùi hương trên người ta là mùi trong phòng Uyển Tình, nàng đừng hiểu lầm!”
“Cút! Cút ra ngoài!!!” Lệ Sính lại quát thẳng.
Tô Trần không giải thích còn đỡ.
Giải thích một cái lại lộ ra hai điểm: Thứ nhất, cách gọi của Tô Trần đối với Tô Uyển Tình đã từ Uyển Tình cô nương biến thành Uyển Tình; thứ hai, Tô Trần đêm nay đã đến phòng của Tô Uyển Tình.
Lệ Sính không biết mình có ghen hay không, dù sao thì chính là không thoải mái.
Thực ra, Lệ Sính cũng không phải là không thể chấp nhận việc Tô Trần có người phụ nữ khác, dù sao nàng cũng biết Tô Trần đã có rất nhiều người phụ nữ rồi, như Thất công chúa Sở Tuyền, Tần Ly, vân vân...
Điều nàng không thể chấp nhận được là, trong khi Tô Trần rõ ràng đang theo đuổi mình, vậy mà còn đi dây dưa với Tô Uyển Tình.
Nàng cũng không phải kẻ ngốc, tất nhiên biết cái gọi là Tô Trần muốn ở lại Lệ gia, bắt nàng bưng trà rót nước các thứ, còn có nắm tay vân vân, chính là một kiểu theo đuổi khác.
Nàng chỉ là không muốn thừa nhận, cũng không muốn nói ra thôi.
“Nóng nảy như vậy, chẳng lẽ là tới ngày của phụ nữ rồi?” Tô Trần tò mò lẩm bẩm một câu, phụ nữ mà! Dù có là những nữ Võ Thần trên Thần Võ đại lục này, có thể sống hàng chục vạn năm, hàng triệu năm đi chăng nữa thì cũng không ngoại lệ!
“Cút!” Lệ Sính suýt chút nữa phát điên, thậm chí xoạt một tiếng, rút kiếm ra.
“Ta tu luyện đây, nàng bình tĩnh lại đi, ghen cái gì chứ! Đàn ông ưu tú thì luôn bị nhiều phụ nữ nhắm tới mà, nàng phải quen dần đi!” Tô Trần không ra ngoài mà tự mình ngồi xếp bằng trên tấm đệm dưới đất, lại lẩm bẩm thêm một câu.
Hô hô hô... Lệ Sính tức giận đến mức ngực lại phập phồng dữ dội, hồi lâu không thể bình tĩnh lại.
Một đêm không có chuyện gì xảy ra.
Ngày hôm sau.
“Sính nhi, hôm nay chúng ta đi đấu giá hội.” Tô Trần cười nói.
“Không đi, ngươi tự đi đi!” Giọng Lệ Sính vẫn vô cùng vô cùng lạnh lùng.
“Thật không đi? Uyển Tình nói sẽ đi cùng ta, nàng không đi cũng được.” Tô Trần cười cười, cố ý trêu chọc thần kinh của Lệ Sính.
Quả nhiên, Lệ Sính không kìm được lại nổi giận!
Hình như thực sự là ghen rồi, nhưng Lệ Sính tuyệt đối sẽ không thừa nhận.
“Đi thôi!” Giây tiếp theo, Lệ Sính từ trên giường đứng dậy, nói.
“Không vội, còn chưa ăn sáng, còn chưa rửa mặt mà!” Tô Trần chớp chớp mắt.
“Tô Trần!!!” Lệ Sính gần như sắp phát điên, hơi thở đều loạn cả lên, nhưng Tô Trần lại mang thái độ 'mặc kệ nàng giận thế nào, ta cứ như vậy đó'.
Nửa canh giờ sau.
Hai người rời khỏi Lệ gia.
Hướng thẳng tới Thần Thánh đấu giá trường.
Rất nhanh.
Đã đến Thần Thánh đấu giá trường.
Vẻ ngoài của Thần Thánh đấu giá trường, trông thì so với Huyền Thanh thương hội, tuy kém một chút, nhưng cũng cực kỳ cực kỳ bá khí, vô cùng vô cùng hào nhoáng.
Sáng sớm, bên ngoài Thần Thánh đấu giá trường, dòng người qua lại đã không dứt.
Lúc Tô Trần và Lệ Sính đến, liếc mắt cái là nhìn thấy Tô Uyển Tình rồi. Không còn cách nào khác, Tô Uyển Tình đặt ở đâu cũng đều cực kỳ thu hút sự chú ý. Mỹ nữ cấp độ này, giống như một viên trân châu vậy, quá chói mắt.
Nhìn từ xa, tâm trạng của Tô Uyển Tình có vẻ không tốt, nàng khẽ nhíu mày.
Mà trước mặt nàng là một nhóm người.
Nhóm người đó có bảy tám kẻ.
Gồm hộ vệ, nha hoàn các loại.
Dẫn đầu là một nam tử hai mươi tám tuổi mặc y phục màu vàng nhạt.
Nam tử khí độ bất phàm, nhìn là biết sinh ra trong đại gia tộc.
Thực lực của nam tử cũng rất khá, Cùng Cực cảnh tầng ba, tuy không tính là yêu nghiệt đỉnh cấp, nhưng cũng đã rất ưu tú rồi.
Tô Trần dẫn theo Lệ Sính đi tới.
Vừa mới lại gần, đã nghe thấy nam tử mặc trường y màu vàng nhạt kia nói: “Uyển Tình cô nương, cùng bổn hoàng vào trong đi! Nàng đợi lâu như vậy rồi, nàng đang lừa bổn hoàng phải không? Nàng căn bản không có người cần đợi!”
Nam tử tên là Nam Cung Huy.
Là Thập lục hoàng tử của Nam Ách hoàng thất.
Nam Cung Huy trong các hoàng tử không tính là hàng đầu, nhưng cũng có thể xếp vào hàng ngũ phía trước.
Nam Cung Huy mê đắm Tô Uyển Tình, chuyện này ai cũng biết. Trước kia, vì Tô Uyển Tình đã có hôn ước với Chung Dịch Thiên, hắn không tiện xen ngang.
Nhưng Chung Dịch Thiên đã chết rồi!
Nói thật, sau khi biết tin Chung Dịch Thiên đã chết, hắn đã phấn khích rất lâu.
Bây giờ, hắn có thể theo đuổi lại Tô Uyển Tình.
Hôm nay chính là một cơ hội tốt.
Tại Thần Thánh đấu giá hội, nếu có thể ngồi cùng với Tô Uyển Tình, hơn nữa, đấu giá vài món bảo vật mà Tô Uyển Tình thích, chắc hẳn có thể lấy lòng được Tô Uyển Tình nhỉ?
Thế nhưng, Tô Uyển Tình đã đợi ở cửa một hồi lâu rồi, nhất quyết không chịu đi vào cùng hắn, bảo là đang đợi người.
“Uyển Tình.” Ngay lúc này, Tô Trần lên tiếng.
“Tô Trần!” Tô Uyển Tình nhìn về phía Tô Trần, trong đôi mắt đẹp lóe lên một tia nhẹ nhõm. Tô Trần đến quá muộn, nàng đã đợi rất lâu rồi, nhất là khi cứ bị Nam Cung Huy quấy rầy, nàng thấy rất khó chịu, Tô Trần tới là tốt rồi.
“Hắn chính là người nàng đợi?” Nam Cung Huy ngẩn ra, tiếp đó hắn đột ngột quay đầu, chằm chằm nhìn Tô Trần, sắc mặt lập tức âm trầm xuống. Hắn vốn tưởng rằng Tô Uyển Tình nói đợi người chỉ là để tìm cái cớ khiến hắn rời đi, không ngờ căn bản không phải như vậy, Tô Uyển Tình thực sự đang đợi người, lại còn là đợi một người đàn ông. Tâm trạng của Nam Cung Huy có thể tưởng tượng được!!!
“Tô Trần, chúng ta vào đi thôi!” Tô Uyển Tình không thèm đếm xỉa đến Nam Cung Huy. Nàng là đại tiểu thư của Huyền Thanh thương hội, thật sự không cần phải nể mặt Nam Cung Huy. Hoàng tử nhiều như vậy, Nam Cung Huy cũng chưa tính là hoàng tử đỉnh cấp nhất, xét về thân phận, chưa chắc đã bằng nàng - đại tiểu thư Huyền Thanh thương hội này.
“Được!” Tô Uyển Tình coi Nam Cung Huy như không khí, Tô Trần lại càng xem thường hắn hơn. Hoàng tử? Ha ha... Đó là cái gì? Có ăn được không?
Thấy Tô Uyển Tình và Tô Trần vậy mà đều phớt lờ mình.
Nhất là xung quanh, rất nhiều thanh niên tài tuấn, cường giả các loại đi ngang qua tham gia đấu giá hội đều thấp thoáng dừng chân nhìn về phía mình, sắc mặt Nam Cung Huy càng âm trầm hơn, âm trầm đến mức sắp nhỏ nước.
“Tiểu tử, ta là Thập lục hoàng tử.” Nam Cung Huy hít sâu một hơi, gần như từng chữ từng chữ gằn lên với Tô Trần: “Thấy bổn hoàng tử, không biết hành lễ sao? Ngươi muốn chết phải không?”
Tô Trần vẫn không thèm đếm xỉa.
Thấy Tô Trần vẫn không thèm đếm xỉa tới mình, ánh mắt Nam Cung Huy trở nên âm hiểm, tàn nhẫn, hắn thậm chí đã khởi sát ý, giọng nói cũng trở nên lạnh lẽo: “Ngươi là câm à? Không có gì muốn nói với bổn hoàng tử sao?”
“Ách, thực sự có chuyện muốn nói với Hoàng tử điện hạ.” Tô Trần đột nhiên cười.
“Nói!!!” Nam Cung Huy sắc mặt hơi dễ coi hơn một chút, quát lạnh, vô cùng uy nghiêm.
“Cái đó, hôm nay không phải đấu giá hội sao? Ta đêm quan thiên tượng, Hoàng tử điện hạ có lẽ sẽ trắng tay. Nếu Hoàng tử điện hạ có thể đấu giá được một món bảo vật, coi như ta thua.” Tô Trần chớp chớp mắt, khóe miệng kéo lên một nụ cười đầy ẩn ý.