Mùi trong không khí, chính là mùi máu tanh, tại sao lúc ban đầu hắn không ngửi ra? Bởi vì, luồng mùi máu tanh này vô cùng, vô cùng, vô cùng cổ xưa, chắc là do thời gian đã quá lâu, tuế nguyệt đã mài mòn đi mùi vị vốn có của máu tươi, ngược lại còn mục rữa ra một loại mùi máu tanh khác, cho nên, phải mất nửa ngày sau, hắn mới phản ứng lại được.
"Rất nồng." Tô Trần thốt ra hai chữ này, nếu mùi trong không khí thật sự là mùi máu tanh mục rữa, vậy thì quả thật khiến người ta không khỏi rợn tóc gáy, bởi vì, luồng mùi máu tanh mục rữa này, thực sự quá nồng, quá nồng rồi.
Khoảnh khắc tiếp theo, Tô Trần đột ngột cúi đầu, nhìn xuống dưới chân.
Ánh mắt trở nên quái dị.
Hắn không kìm được mà ngồi xổm xuống.
Dùng tay nhúm một nắm bùn đất nhỏ.
Sau đó, ngửi thử.
Kế đó, sắc mặt Tô Trần thay đổi dữ dội!
Vết máu!
Tất cả bùn đất dưới chân, dường như đều là máu khô.
"Chuyện này..." Tô Trần gần như nghẹt thở vì chấn động, trước mắt là một vùng bao la bát ngát, căn bản không biết phương thiên địa này rộng lớn đến nhường nào, nếu tất cả bùn đất trên mặt đất đều là máu khô, vậy... vậy phương thiên địa này, rốt cuộc đã chết bao nhiêu người?
Vạn tỷ? Ngàn vạn tỷ?
Da đầu Tô Trần có chút tê dại.
"Phải chăng nói lên rằng, phương thiên địa này vốn dĩ từng có sự sống, nhưng về sau, đã gặp phải biến cố gì đó, tất cả mọi người hay nói cách khác là tất cả sinh vật sống đều đã chết sạch. Cho nên, nó mới trở nên hoang tàn, khô héo, chết chóc như vậy." Tô Trần nảy ra một suy đoán táo bạo.
"Rốt cuộc là ta đã đi đến nơi nào?" Tô Trần lẩm bẩm tự hỏi: "Nếu suy đoán của ta là chính xác, vậy thì, những công pháp, võ kỹ vân vân mà ta cần lĩnh ngộ, cần đạt được, chúng đang ở đâu?"
Lúc này.
Trên Thần Bia Quảng Trường.
Đã trôi qua vài canh giờ rồi.
Đã có không ít tu võ giả dần dần tỉnh lại.
Cơ bản đều là những kẻ có thiên phú yếu hơn, thực lực yếu hơn, đến từ các thế lực thất bát phẩm.
Còn về đệ tử của các thế lực nhất phẩm, nhị phẩm, cho đến giờ phút này, vẫn chưa có một ai tỉnh lại.
Tuy nhiên, thần sắc của những đệ tử thế lực nhất nhị phẩm này lại hoàn toàn khác biệt.
Trong đó, kỳ lạ nhất chính là Tô Trần!
Sắc mặt của các đệ tử khác đều là kiểu đang tận hưởng, kích động, hưng phấn, đạt được... rõ ràng là đã lĩnh ngộ được thứ gì đó, hơn nữa, khí tức đang nhanh chóng tăng cao, ngưng tụ, hiển nhiên là thu hoạch không hề nhỏ.
Thế mà Tô Trần...
Cực kỳ kỳ quái.
Thần sắc của hắn là nhíu mày, mờ mịt, chấn động, căng thẳng vân vân.
Khí tức thậm chí còn hơi hỗn loạn, chứ không phải là đang ngưng tụ, tăng cao.
Nụ cười trên gương mặt Thịnh Ứng Khôn dần dần biến mất, thay vào đó là sự ngưng trọng.
"Ha ha... Thịnh huynh..." Tinh Thần Tử không nhịn được cười: "Đúng như ta đã nói, cười đến cuối cùng mới là cười thật sự."
Ma Khô ánh mắt càng sáng rực, sát ý ẩn giấu lóe lên, vô cùng hưng phấn! Tốt!!! Rất tốt!
Nếu Tô Trần không có thu hoạch gì trong lần lĩnh ngộ Thần Bia này, vậy thì... về sau cũng không phải là không có cơ hội giết Tô Trần.
"Quá kiêu ngạo thì chỉ chuốc lấy quả báo." Hồn Thanh cũng lên tiếng, vô cùng hả hê.
Vạn Thông Hải và Trương Đan Hà tuy không nói gì, nhưng cũng rõ ràng thở phào một cái.
Tô Trần quá yêu nghiệt, áp lực mang lại quá lớn, nếu trong lần lĩnh ngộ Thần Bia này, Tô Trần lại đạt được thu hoạch lớn, thì họ còn sống sao nổi? May mà, may mà, may mà...
"Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?" Thịnh Ứng Khôn đã không còn tâm trí đâu mà quan tâm đến sự mỉa mai của Tinh Thần Tử, Ma Khô và những người khác nữa, ông ta đang rất lo lắng, lĩnh ngộ Thần Bia quả thực vô cùng quan trọng, mà rốt cuộc Tô Trần đã đụng phải thứ gì? Không nên như vậy! Không nên như vậy mới phải!
Lúc này.
Tô Trần vẫn đang bước đi trên vùng đất hoang vu đó!
Đi mãi!
Không có điểm dừng.
Điều khiến tâm trí Tô Trần trầm xuống tận đáy vực chính là, hắn hoàn toàn không thể sử dụng huyền khí của mình, hắn giống như một sớm trở thành người bình thường.
Hắn khát nước, mệt mỏi...
Vấn đề lớn hơn chính là sự mờ mịt.
Hoàn toàn không có mục tiêu.
Giống như một người bị lạc trong sa mạc.
Thời gian trôi qua.
Tô Trần cứ đi mãi, đi mãi!
Cuối cùng, hắn mệt lả.
"Ta muốn nghỉ ngơi." Tô Trần ngồi phịch xuống đất, sau đó nằm xuống, nằm trên vùng đất máu khô vô tận đó.
Tựa như trời làm chăn, đất làm giường.
Hắn mệt quá.
Rất muốn nghỉ ngơi.
Rất muốn ngủ.
Mi mắt càng lúc càng nặng trĩu.
Trong lúc vô thức.
Tô Trần đã chìm vào giấc ngủ.
Tô Trần thì ngủ rồi, nhưng trên Thần Bia Quảng Trường thì!!!
Dưới sự chứng kiến của vạn người, khí tức của Tô Trần lại càng lúc càng yếu ớt, suy nhược, giống như sắp chết tới nơi vậy.
Tựa như ngọn nến trong gió,tùy thời (lúc nào cũng) có thể bị thổi tắt.
"Đáng chết!" Thân hình Thịnh Ứng Khôn run lên, nóng nảy, rốt cuộc Tô Trần bị làm sao vậy? Quá quỷ dị.
Số lần ông ta tham gia Thần Bia Tiết không dưới trăm lần.
Đệ tử của Thái Thượng Thiên Hỏa Môn, ít nhất cũng có mười vạn người từng tham gia lĩnh ngộ Thần Bia.
Nhưng, chưa từng có ai như Tô Trần thế này.
"Bị Võ Đạo Thần Bia trừng phạt rồi?" Ma Khô lẩm bẩm tự nói, trong giọng nói đầy vẻ tàn nhẫn và mong chờ.
Còn Tinh Thần Tử thì hả hê khi người gặp họa, trong lòng thầm sướng, tốt nhất là Tô Trần chết luôn ở đây đi! Mặc dù, hắn cũng tò mò rốt cuộc Tô Trần đã trải qua những gì?
Xung quanh Thần Bia Quảng Trường, biển người mênh mông, từ sự tĩnh lặng ban đầu, dần dần bắt đầu xì xào bàn tán:
"Tô Trần rốt cuộc bị sao vậy?"
"Hình như sắp chết rồi."
"Lĩnh ngộ Thần Bia mà cũng có thể khiến bản thân lĩnh ngộ đến chết sao?"
"Kỳ lạ quá, quá kỳ lạ."
"Chẳng lẽ hôm nay Tô Trần phải chết ở đây sao? Cũng quá hoang đường rồi chứ? Thần thoại của hắn vừa mới bắt đầu, đã phải kết thúc rồi sao?"
---❊ ❖ ❊---
Tô Trần không hề biết bên ngoài đang xảy ra chuyện gì, bàn tán những gì.
Hắn vẫn đang chìm trong giấc ngủ.
Giấc ngủ này rất ngon, rất ngon.
Không biết đã qua bao lâu!!!
Tô Trần tỉnh dậy.
Bừng tỉnh.
Sau đó, hắn kinh hoàng phát hiện ra, mình không còn nữa.
Nói chính xác là, thân thể của hắn không còn nữa.
Chỉ còn lại linh hồn.
"Ta... ta dường như trong lúc ngủ say, đã bị vùng đất máu khô hoang vu kia thôn phệ, dung hợp rồi." Tô Trần lẩm bẩm tự nói, sững sờ.
Càng lúc càng quỷ dị, đầy những điều chưa biết.
Cho dù tâm cảnh của Tô Trần có kiên định, mạnh mẽ đến đâu.
Vẫn dao động dữ dội.
Hắn thậm chí còn không biết phải làm sao bây giờ nữa?
Con người, sợ nhất chính là sự mờ mịt, không biết, không có phương hướng.
Tô Trần lúc này chính là như vậy.
"A a a... Thả ta ra ngoài!" Cuối cùng, Tô Trần có chút sụp đổ, hắn gào thét, gào thét điên cuồng.
Đáng tiếc, ngay cả tiếng gào thét hắn cũng không phát ra được.
Cũng không thể cử động.
Hắn đã bị phương thế giới khô héo, hoang vu này thôn phệ.
Dung hợp vào trong thế giới tĩnh lặng không tiếng động, máu tanh khắp tám phương, giống như ma quỷ này rồi.
Bất kỳ sự giãy giụa nào của hắn, đều không hề lay chuyển. Bất kỳ tiếng gào thét nào, cũng đều yên tĩnh lặng tờ.
"A a a... Thả ta ra ngoài!" Tô Trần càng lúc càng điên cuồng, thậm chí muốn tự sát, hắn cảm thấy, nếu mình tự sát, thì có thể trở về Thần Bia Quảng Trường, thế nhưng, ngay cả tự sát hắn cũng không làm nổi.
Hắn không cử động được, chỉ còn lại tư duy, làm sao mà tự sát?
"A a a... A a a... A a a..." Chỉ còn lại tiếng gào thét, chỉ có mình hắn nghe thấy tiếng gào thét.
Bên ngoài.
Trên Thần Bia Quảng Trường.
Đã có ngày càng nhiều tu võ giả tỉnh lại, đa số đều nhận được lợi ích.
Mà lúc này, tất cả mọi người đều đang dán mắt vào Tô Trần!!!