Nghĩ tới những điều này, Lộ Tầm không khỏi lắc đầu.
"Không hợp lý chút nào, nếu dị tộc là người chơi của một thế giới khác, dựa vào đâu mà họ vừa giáng lâm đã có đẳng cấp, còn người chơi Trái Đất chúng ta lại phải bắt đầu từ cấp 0?"
"Hơn nữa trên người dị tộc cũng không có đặc tính rõ ràng của người chơi, chưa nói đến cái khác, ít nhất thì họ không thể hồi sinh."
"Từ đủ loại dấu hiệu cho thấy, sự khác biệt giữa họ và người chơi thực ra là rất lớn."
"Có lẽ mình nghĩ nhiều quá rồi." Lộ Tầm thầm nghĩ trong lòng.
Ngay lúc này, đao thứ ba của Miêu Nam Bắc đã đánh trúng gã thần bí.
Đôi cánh lửa màu tím sẫm mà gã thần bí huyễn hóa ra trông rất uy mãnh, nhưng trước đao thứ ba của Miêu Nam Bắc, lại yếu ớt không chịu nổi một kích!
Hoa hòe hoa sói!
Đao khí trực tiếp xé rách đôi cánh lửa, đôi tay gã thần bí cũng có hỏa diễm vây quanh, sau đó gồng mình kẹp chặt lấy đao khí.
Trong nháy mắt, hắc y trên người gã đã bị cắt rách hàng chục vết, máu tươi không ngừng rỉ ra.
Khi gã văng ngược ra phía sau, máu tím sẫm văng tung tóe giữa không trung, rồi bị luồng nhiệt sóng quanh đao khí tiêu tán sạch sẽ!
"Ầm!" Thân hình gã thần bí va sầm vào lưng chừng núi Thái Sơn, nện ra một cái hố sâu.
Mà phía trước hố sâu đó, lại có một rãnh dài trăm mét!
Đây là do đao khí dư thừa từ nhát chém này tạo thành.
"Chết chưa?" Lộ Tầm ngơ ngác hỏi.
Miêu Nam Bắc vẫn lơ lửng phía trước hắn, che chở hắn thật chặt sau lưng, sắc mặt hơi ngưng trọng, nói: "Chưa chết."
Vốn dĩ nhát đao này giáng xuống, kẻ này ắt phải chết, nhưng cuối cùng khi gã chạm vào Thái Sơn, một luồng sức mạnh thần dị lại giúp gã hóa giải đao khí!
"Hèn chi kẻ này cứ liều mạng rút lui, xem ra ngọn núi này có chỗ đặc biệt." Miêu Nam Bắc thầm nghĩ trong lòng.
Khi cơ thể gã thần bí tiếp xúc với Thái Sơn, bên trong Thái Sơn, tế đàn chưa thành hình hoàn chỉnh bắt đầu vận chuyển.
Thảm thực vật trên núi bắt đầu héo rũ nhanh chóng!
Thảm thực vật trên Thái Sơn vốn đã không nhiều, tựa như sự quật cường cuối cùng trên đầu một người đàn ông sắp hói.
Nhưng dù quật cường kiên cường đến mấy cũng vô dụng, chúng khô héo nhanh chóng, thậm chí hóa thành tro bụi.
Một con chim đang bay hoảng sợ vỗ cánh muốn thoát thân, nhưng lại bị những sợi tơ màu tím sẫm móc lấy, sinh cơ tan biến sạch bách!
Trong nháy mắt, ngọn núi này...
—— như thể đã chết!
Những sợi tơ tím sẫm như xúc tu không ngừng vung vẩy lan rộng, rồi từng sợi từng sợi đâm vào sau lưng gã thần bí.
Chúng như những đường ống, kết nối gã với tế đàn bí ẩn trong núi.
Phong cách có chút quỷ dị à nha.
Biểu cảm của gã trở nên dữ tợn, da thịt hơi phồng lên, ngọn lửa tím sẫm trôi nổi quanh người cũng trở nên thâm trầm hơn, tựa như có thể thôn phệ tất cả.
"Trên cảnh giới thứ sáu! Mà còn đang tăng lên!" Miêu Nam Bắc siết chặt đôi đoản đao trong tay, biết phải tốc chiến tốc thắng mới được.
Thân hình nhỏ nhắn của nàng bay nhanh về phía Thái Sơn, trước khi bay đi còn không quên hét lên: "Tiểu sư đệ! Nếu ta không trụ được, đệ cứ dùng chiếc lá trúc mà Nhị sư tỷ đưa cho đệ!"
Lộ Tầm gật đầu, sau đó lấy chiếc lá trúc xanh biếc từ trong nhẫn trữ vật ra, kẹp giữa đầu ngón tay.
Hắn có thể cảm nhận rõ ràng kiếm khí ẩn chứa trong lá trúc, chỉ là không biết đạo kiếm khí này rốt cuộc có bao nhiêu uy lực.
Theo lý mà nói, loại kiếm khí này chắc chắn không thể sánh bằng một đòn toàn lực khi đích thân Nhị sư tỷ ra tay, chỉ không biết kiếm khí này có thể đạt được mấy phần công lực so với lúc Nhị sư tỷ toàn lực xuất chiêu?
Miêu Nam Bắc chớp mắt đã tới trước mặt Thái Sơn, đoản đao trong tay lại vung lên nhát chém thứ tư.
Nhát đao này khiến Lộ Tầm hơi bất ngờ, theo khí thế nhát sau mạnh hơn nhát trước ban nãy, hắn vốn tưởng nhát thứ tư này sẽ càng kinh người hơn.
Nhưng không ngờ, nhát thứ tư này lại quay về trình độ của nhát đầu tiên, chỉ là mạnh hơn một chút.
Chuyện gì thế nhỉ?
Tiểu la lị này chẳng lẽ đao pháp là ba nhát một vòng tuần hoàn?
Đúng như Lộ Tầm suy đoán, sau khi vung nhát thứ tư, Miêu Nam Bắc lập tức dùng đoản đao bên tay trái chém ra nhát thứ năm.
Mà uy lực nhát thứ năm này xấp xỉ nhát thứ hai lúc nãy.
"Đúng là cứ ba nhát lại tuần hoàn một lần!" Lộ Tầm ngẩn người.
Chỉ có điều dường như lại mạnh hơn ba nhát trước một chút xíu.
Hắn không hề biết, đao pháp này của Miêu Nam Bắc, trông thì bá đạo vô song, đao khí rực rỡ vô cùng, tựa như sao băng đêm tối, nhưng lại có một cái tên hơi buồn cười – "Tam Cước Miêu".
Rõ ràng là đao pháp, nhưng nhìn tên lại giống cước pháp hơn.
Mà đao pháp này tự nhiên là do Tiên sinh truyền dạy, cũng do người sáng tạo và đặt tên.
Trông thì rất ác thú vị, nhưng thực tế lại có thâm ý riêng.
Nếu thật sự nhát sau mạnh hơn nhát trước, lại không hề nghỉ ngơi, thì mỗi lần Miêu Nam Bắc giao chiến kịch liệt với người khác, cơ thể nàng sẽ để lại ám thương.
Mà cứ ba nhát làm một vòng tuần hoàn như vậy, rồi dần dần mạnh lên, sẽ tốt hơn nhiều.
Thôi được rồi, vẫn khó mà che giấu được cái sự ác thú vị trong đó!
Gã thần bí vốn dĩ không hề chống đỡ nổi đòn tấn công của Miêu Nam Bắc, giờ đây lại tỏ ra dư dả sức lực.
Cảnh giới của gã vẫn đang không ngừng nâng cao, một đóa lửa tím sẫm suýt chút nữa đánh trúng Miêu Nam Bắc, sượt qua y phục nàng, khiến Miêu Nam Bắc phải chặt đứt mảnh vạt áo đó.
Gã thần bí chắp hai tay lại, miệng lẩm bẩm:
"Diêm Viêm!"
Ngọn lửa tím sẫm hóa thành rắn dài, như hàng chục con hỏa xà xuất động, cùng tấn công Miêu Nam Bắc.
"Mèo mà sợ rắn à?" Miêu Nam Bắc cười nhạo một tiếng, tay nâng đao chém xuống.
Hàng chục con hỏa xà đều bị đao khí của nàng chém đứt, mà ngay lúc này, cảnh giới của gã thần bí cũng hoàn toàn ổn định lại.
"Cảnh giới thứ sáu đại viên mãn! Sao có thể chứ!" Khuôn mặt nhỏ nhắn của Miêu Nam Bắc căng cứng, đôi tai mèo dựng đứng, vô cùng ngưng trọng.
Vốn trước đó còn hung hăng vô cùng, trong lòng nàng lập tức có quyết định:
"Bà đây đánh không lại."
Phải rút trước một bước!
Nàng hơi co chân, cả người nhanh chóng văng ngược ra sau, rời khỏi phạm vi của Thái Sơn.
"Tiểu sư đệ, xuất kiếm!" Miêu Nam Bắc cao giọng nói.
Lộ Tầm gật đầu, hắn tự nhiên hiểu rõ, xuất kiếm mà Miêu Nam Bắc nói, chắc chắn không phải là kiếm của hắn, mà là kiếm khí của Nhị sư tỷ.
Đây là bài tẩy lớn nhất của hắn trong chuyến xuống núi này, không ngờ lại phải dùng đến sớm như vậy.
Nhưng dù sao hắn cũng là người chơi hệ ý thức, hắn hiểu rất rõ — "Không dùng đại chiêu thì coi như phí đại chiêu"!
Bài tẩy cứ giấu diếm cũng vô dụng, giờ không dùng, có khả năng cả hai đều phải chết, đến lúc đó bài tẩy của mình ngược lại sẽ trở thành chiến lợi phẩm của đối phương.
Miêu Nam Bắc đã vội vàng bảo Lộ Tầm xuất kiếm như vậy, chắc hẳn sống chết của địch ta chỉ trong một ý niệm!
Nếu do dự một lát, không nỡ xuất kiếm, hai người họ chắc chắn phải chết!
Vì vậy, Lộ Tầm không chút do dự.
Chỉ là hắn vẫn luôn không có khái niệm gì về thực lực của Nhị sư tỷ, nên hắn cũng không rõ, chiếc lá trúc này liệu có thể giết được kẻ này không?
Theo những gì tiểu la lị vừa nói, kẻ này đã cưỡng ép nâng tu vi lên đến đỉnh phong cảnh giới thứ sáu!
Tương đương với trình độ cỡ cấp 70!
Nghĩ kỹ lại, ngay cả khi chơi acc "Bạo Táo Đại Bổng Hiệp" kiếp trước, hắn cũng chưa từng giết dị tộc cấp độ này.
Với hắn mà nói, vượt vài cấp để giết người thì còn làm được, nhưng dùng acc cấp 60 vượt 10 cấp để giết người thì chắc chắn không được!
"Xuất kiếm!"
Kiếm khí bên trong lá trúc vào khoảnh khắc này được Lộ Tầm dẫn dắt, Lộ Tầm trong nháy mắt này mới đại khái cảm nhận được sự cường đại của nó.
Lá trúc dẫn dắt Lộ Tầm đến ngay phía trên Thái Sơn, rồi rơi xuống từ tay hắn.
Nó giống như chiếc lá rụng từ trên cành, nhẹ bẫng trôi xuống phía dưới.
Nhưng thực tế phía trên chiếc lá trúc nhỏ bé này, lại lơ lửng một đạo kiếm khí khổng lồ màu đen!
Điều này mang lại cảm giác giống như một chiếc lá rụng nhỏ bé yếu ớt, lại nâng đỡ một thanh trường kiếm màu đen dài hàng trăm mét, từ trên trời rơi xuống, đâm vào đỉnh núi!
Màu đen lan tỏa ra xung quanh, trong chớp mắt, trước mắt Lộ Tầm như có vật gì che chắn, tối đen một mảnh, chẳng nhìn thấy gì cả.
Không chỉ hắn, ngay cả Miêu Nam Bắc mạnh hơn hắn rất nhiều cũng như vậy.
Thế giới tràn ngập kiếm khí màu đen, khiến người ta không nhìn rõ mọi thứ xung quanh!
Tựa như bị che mắt lại vậy.
—— Một lá che mắt!
Tiếp đó, họ liền nghe thấy một tiếng nổ kinh thiên động địa.
Âm thanh và động tĩnh quá lớn, ước chừng có thể truyền đi khắp trăm dặm!
Trong tiếng nổ to lớn này, tiếng gào thét xé tâm xé phổi của gã thần bí hiện lên thật nhỏ bé không đáng kể, hoàn toàn bị che lấp, khiến người ta nghe không rõ ràng.
Đợi đến khi Lộ Tầm và Miêu Nam Bắc khôi phục thị giác, cùng nhìn xuống phía dưới.
Họ chỉ thấy một cái hố sâu khổng lồ.
—— Không thấy Thái Sơn đâu nữa!