Mà lúc này tại phía Giáo đình. Cũng có ba vị tuyệt thế cường giả cấp bảy đang đứng trên đỉnh của một tòa nhà chọc trời khác.
"Lần này, đối phương đã xuất động ba vị tuyệt thế cường giả, cho nên chúng ta không thể lơ là..." Chỉ thấy một người đàn ông trung niên chừng bốn năm mươi tuổi, đứng trên đỉnh lầu, nhìn vài con dơi thỉnh thoảng bay qua cách đó không xa, nhàn nhạt nói.
"Vâng." Chỉ thấy một người đàn ông khác mặc lễ phục Đại chủ giáo màu đỏ, tay nâng một cuốn "Thánh Kinh", gật đầu nói: "Phán quyết trưởng đại nhân người nói rất đúng, đôi bên đều là ba vị tuyệt thế cường giả, cộng thêm đối phương có gần trăm tên tinh nhuệ, mà bên chúng ta chỉ có bảy mươi ba vị, chúng ta đã rơi vào thế hạ phong, cho nên phải cẩn thận một chút..."
Tuy đều là cường giả cấp bảy, nhưng người có thể trở thành Sở trưởng của Tôn giáo Phán quyết sở, sức mạnh của ông ta có thể nói là kẻ đứng đầu trong lĩnh vực cường giả cấp bảy này. Nếu không, vị Hồng y Đại chủ giáo cũng là cường giả cấp bảy kia đã không có biểu cảm cung kính như vậy.
"Tuy bây giờ thời gian có vẻ không thích hợp, nhưng Cương La, ta vẫn muốn hỏi ngươi một câu..." Phán quyết trưởng nhàn nhạt nhìn về phía xa, đột nhiên hơi do dự mở miệng: "Khi ngươi đi London, kẻ Huyết tộc đó, ngươi có gặp không?"
Nghe lời của Phán quyết trưởng, Thần thánh kỵ sĩ Cương La hơi giật mình. Không ngờ, nỗi đau mất con lại có thể khiến một người đạt đến mức độ này sao? Đây vẫn là vị Phán quyết trưởng làm việc quyết đoán mạnh mẽ kia sao? Không ngờ, trong lúc lâm trận đối địch thế này, ông ta lại còn hỏi chuyện tư tình như vậy.
Tuy trong lòng suy nghĩ xoay chuyển như điện, nhưng biểu cảm trên mặt Cương La lại không hề thay đổi, chỉ khẽ lắc đầu, nói: "Chưa gặp, tôi vừa xuống máy bay là nhận được điện thoại của Giáo hoàng bệ hạ nên cản tới đây, cho nên còn chưa kịp ra tay..."
"Vậy sao..." Phán quyết trưởng hơi ngưng mắt nhìn về phía xa, trong giọng nói dường như thoáng qua một tia thất vọng. Nhưng đồng thời dường như cũng có một tia vui mừng, hai loại cảm xúc mâu thuẫn lại được thể hiện rất tự nhiên trên người ông ta.
Sau khi trầm ngâm một lát, Phán quyết trưởng khẽ phất tay nói: "Không tìm thấy cũng tốt, đợi chúng ta giải quyết xong chuyện bên này, ta sẽ đích thân đi London một chuyến. Ta muốn xem xem, kẻ Huyết tộc dám giết Randy kia, rốt cuộc có ba đầu sáu tay thế nào..." Càng nói về sau, giọng của Phán quyết trưởng càng lạnh lẽo, nói đến cuối cùng, thánh lực nồng đậm từ trên người ông ta dâng trào, sát khí lạnh lẽo đó khiến Hồng y Đại chủ giáo và Thần thánh kỵ sĩ ở bên cạnh đều thấy lạnh cả tim.
"Ha ha, xem ra tâm cảnh của ta vẫn chưa đủ..." Nhưng không lâu sau đó, Phán quyết trưởng dường như đã phản ứng lại, sát khí lạnh lẽo kia thu lại, thánh lực cuồn cuộn dâng trào cũng chậm rãi bình ổn xuống, ông ta khẽ cười nói.
"Phán quyết trưởng Nặc Đức Tu đại nhân, Hồng y Đại chủ giáo Khải Nặc Tư đại nhân, Thần thánh kỵ sĩ Cương La đại nhân..." Đột nhiên, đúng lúc này, một phán quyết viên cấp chủ giáo xuất hiện, quỳ một gối xuống đất báo cáo: "Người đàn ông sở hữu vòng tay Ma Hồn đã bị giết rồi, mà vòng tay Ma Hồn cũng đã biến mất không thấy đâu..."
"Cái gì? Không ngờ phía Ám Hắc hiệp hội lại hành động nhanh như vậy." Nghe báo cáo này, Cương La hơi giật mình nói.
"Mau chóng điều tập nhân thủ, triển khai vây giết các thành viên của Ám Hắc hiệp hội..." Mà ngay sau lời của Cương La, trên mặt Hồng y Đại chủ giáo Khải Nặc Tư cũng đầy vẻ sốt sắng hạ lệnh nói.
"Tuân lệnh, Hồng y Đại chủ giáo Khải Nặc Tư đại nhân..." Nghe lời của Hồng y Đại chủ giáo, phán quyết viên đang quỳ một gối dưới đất này cung kính gật đầu nói, vừa nói vừa đứng dậy lao về phía dưới.
"Đợi chút..." Nhưng đúng lúc này, Phán quyết trưởng Nặc Đức Tu lại đột nhiên lên tiếng. "Không cần đuổi theo nữa..."
"Cái gì? Phán quyết trưởng đại nhân?" Nghe lời Phán quyết trưởng Nặc Đức Tu, Thần thánh kỵ sĩ Cương La và Hồng y Đại chủ giáo Khải Nặc Tư đều kinh hãi. "Hiện tại Ám Hắc hiệp hội đã lấy được vòng tay Ma Hồn, đó cực kỳ có khả năng là một món ma khí. Nếu bị bọn họ vận chuyển về Ám Hắc hiệp hội thì phiền toái lớn rồi. Hiện tại công việc ưu tiên chẳng phải nên là cướp lại vòng tay Ma Hồn sao..."
"Ha ha..." Nghe lời kinh hãi của hai người, Phán quyết trưởng Nặc Đức Tu lại không nhanh không chậm nhạt nhẽo cười một tiếng, nói: "Gặp chuyện đừng vội, phải trầm ổn bình tĩnh, biết không? Các ngươi cứ như bây giờ, càng sốt sắng thì càng dễ hỏng việc..."
"Vậy ý của Phán quyết trưởng đại nhân là?" Nghe lời của Phán quyết trưởng, Cương La và Khải Nặc Tư đều hít sâu vài hơi, đè nén sự sốt sắng trong lòng xuống, trấn định hơn một chút hỏi Nặc Đức Tu.
"Các ngươi xem..." Thấy hai người rốt cuộc đã trấn tĩnh hơn một chút, Nặc Đức Tu khẽ cười, xoay người lại chỉ về phía vài con dơi đang bay nhanh qua cách đó không xa, nói: "Các ngươi nói xem, đám Huyết tộc bẩn thỉu kia tại sao vẫn bay lượn không ngừng trong thành? Còn đám Hắc ám pháp sư và người sói kia cũng đang tỏa ra khắp nơi trong thành. Các ngươi nói xem đây là vì sao?"
"Ồ, hóa ra là vậy..." Nghe sự nhắc nhở của Phán quyết trưởng Nặc Đức Tu, mắt Cương La và Khải Nặc Tư sáng lên, chợt hiểu ra nói: "Nhìn bộ dạng của bọn chúng lúc này chắc chắn là đang tìm kiếm thứ gì đó. Mà thứ có thể khiến bọn chúng huy động nhân lực lớn như vậy để tìm kiếm, chắc chắn chính là vòng tay Ma Hồn. Cho nên nói, nếu như bọn chúng đã lấy được vòng tay Ma Hồn thì chắc chắn đã chuẩn bị rời đi từ lâu rồi. Vậy nên mấu chốt bây giờ là bọn chúng chưa lấy được."
"Đó cũng chưa chắc..." Nghe lời của hai người, Phán quyết trưởng Nặc Đức Tu khẽ cười, phân tích nói: "Trường hợp thứ nhất, nếu bọn chúng chưa lấy được vòng tay Ma Hồn, thì hiện tại chúng ta có thể tĩnh quan kỳ biến. Đợi bọn chúng tìm thấy rồi hãy tính tiếp..."
Nói đến đây, Nặc Đức Tu thấy sắc mặt Cương La và Khải Nặc Tư hơi thay đổi, khẽ giơ tay nói: "Đừng ngắt lời ta. Làm vậy tuy có vẻ mạo hiểm một chút, nhưng lại có thể giảm bớt tiêu hao cho chúng ta. Đến lúc đó, chúng ta mới xuất hiện, một mẻ hốt gọn bọn chúng, đồng thời cướp lại vòng tay Ma Hồn, vĩnh viễn phong ấn..."
"Trường hợp thứ hai, đó chính là bọn chúng hiện đã lấy được vòng tay Ma Hồn. Nhưng tại sao đại quân của bọn chúng đều ở lại đây? Vậy thì chỉ có một lời giải thích..."
Nói đến đây, Nặc Đức Tu khẽ cười, trong nụ cười thoáng qua một tia lạnh lẽo nói: "Mà nếu là như vậy, thì chỉ có thể tăng tốc cái chết của bọn chúng thôi..."
"Ồ, trường hợp thứ hai lại là gì?" Nghe lời ông ta, Cương La và Khải Nặc Tư nhìn nhau, đều thấy được sự nghi hoặc trong mắt đối phương, rồi xoay đầu lại hỏi Nặc Đức Tu.