Hấp Huyết Quân Vương

Lượt đọc: 823 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16
Báo thù

❊ ❊ ❊

“Thật không thể hiểu nổi...”, nghe thấy lời nói của cô gái nhỏ này, Trương Hiểu Phong bất lực lên tiếng. Chẳng lẽ đây là cái gọi là làm ơn mắc oán trong truyền thuyết sao? Cứu người mà lại bị nghi ngờ? Sau khi lầm bầm một câu trong miệng, Trương Hiểu Phong khẽ lắc đầu, quay người rời đi.

Nhìn thấy Trương Hiểu Phong sau khi bị mình "vạch trần" liền định chuồn mất như vậy, cô gái nhỏ kia lập tức chạy tới trước mặt Trương Hiểu Phong, hai tay dang ra chặn đường, quát lớn: “Sao hả? Anh cứ thế mà muốn đi à?”.

Đây là chuyện gì thế này? Làm việc tốt không được đền đáp thì chớ, ngược lại còn bị người ta chặn đường không cho đi?

Bị chặn lại, Trương Hiểu Phong vốn chịu sự giáo dục kiểu "nửa phong kiến", thật sự không nỡ cứ thế mà đâm sầm vào người cô gái, đành bất lực nói: “Vậy cô muốn thế nào?”.

“Ơ...”, nghe thấy câu trả lời "lầy lội" của Trương Hiểu Phong, cô gái rõ ràng ngẩn người. Cô chỉ là nhất thời tức giận mà thôi, chứ thật sự cũng không biết nên làm thế nào cho phải.

Thấy cô gái không nói được gì nữa, Trương Hiểu Phong bảo: “Nếu không có việc gì thì tôi đi đây...”, vừa nói vừa nhấc chân, định đi vòng qua người cô gái...

“Không được đi!!!”, mặc dù không nghĩ ra cách gì để trừng phạt Trương Hiểu Phong, nhưng rõ ràng để anh đi như vậy là không thể nào. Chỉ thấy cô gái kia di chuyển ngang một bước, lại một lần nữa chặn đường Trương Hiểu Phong, kiêu ngạo nói. Bị anh diễn một màn kịch với mấy tên lưu manh như vậy, lãng phí thời gian của mình, lại còn khiến mình bị một phen sợ hãi, làm sao cô có thể để anh cứ thế mà đi? Bị mình vạch trần rồi mà còn muốn chạy trốn ư? Đừng hòng!

Bây giờ Trương Hiểu Phong thật sự hận không thể chết quách cho xong. Đây là cái kịch bản gì vậy chứ? Nếu là bình thường thì cũng chẳng sao, nhưng bây giờ anh đang rất vội. Nếu đợi đến lúc trời sáng mà vẫn chưa tìm được chỗ ẩn thân, thì chẳng phải anh sẽ bị ánh mặt trời gay gắt thiêu sống hay sao.

Bị chặn đường không cho đi, Trương Hiểu Phong đành bất lực nói: “Thật ra tôi...”.

“Này, đại ca ở ngay đây, bọn chúng vẫn còn ở bên trong...”, đúng lúc này, đột nhiên từ phía đầu ngõ truyền đến tiếng người, cũng cắt ngang lời của Trương Hiểu Phong.

Trương Hiểu Phong và cô gái kia quay đầu nhìn lại, chỉ thấy hơn mười gã đàn ông vạm vỡ, cầm theo hung khí các loại đang hằm hằm sát khí ép vào bên trong...

“Đấy...”, Trương Hiểu Phong khẽ buông tay, nói: “Bây giờ cô tin rồi chứ?”.

Mà khi nhìn thấy mấy gã tay cầm hung khí bước vào, cô gái kia rõ ràng không còn vẻ kiêu ngạo như lúc nãy nữa, sắc mặt hoảng loạn nép vào sau lưng Trương Hiểu Phong, hơi run rẩy nói: “Mau... mau chạy thôi... là tôi trách lầm anh rồi... chúng ta mau chạy đi...”.

Nhìn thấy cô gái vừa nãy còn kiêu ngạo nay đã mất sạch vẻ hung hăng, Trương Hiểu Phong không khỏi đảo mắt, nói: “Bây giờ mới biết sợ à? Nếu không phải vừa nãy cô sống chết kéo tôi lại, thì giờ này chúng ta đã rời đi từ lâu rồi, cũng chẳng việc gì phải ngốc nghếch đứng đây chờ bọn chúng bao vây cả...”.

Nghe thấy lời trêu chọc của Trương Hiểu Phong, cô gái liền phản bác: “Ai... ai sợ chứ...? Bổn... bổn tiểu thư mới không... không sợ đâu...”. Chỉ là, tuy miệng nói không sợ, nhưng thân thể đang trốn sau lưng Trương Hiểu Phong kia vẫn chẳng chịu bước ra lấy nửa bước.

Nhìn cô gái đang trốn sau lưng mình, Trương Hiểu Phong khẽ mỉm cười. Anh nhớ đến ngày xưa khi mình và Nhược Hân xem phim xong, lúc bị mấy tên lưu manh bao vây, Nhược Hân cũng có vẻ sợ hãi y hệt như vậy. Nghĩ đến Nhược Hân, lòng Trương Hiểu Phong chợt nhói đau.

Nếu cô ấy và Hiểu Quân vẫn còn sống, tin rằng bây giờ đã là một ông lão, bà lão tóc bạc trắng rồi nhỉ?

“Thằng nhóc? Mày thuộc phe nào? Mà dám ức hiếp đến đầu anh em tao?”, đúng lúc này, một gã đàn ông thô kệch trong số hơn mười gã vạm vỡ vừa bước vào vây lấy Trương Hiểu Phong và cô gái, giọng ồm ồm ác độc nói với Trương Hiểu Phong.

“Phải... phải làm sao đây...?”, nhìn thấy vẻ mặt hung ác của gã đàn ông thô kệch kia, cô gái phía sau không kìm được siết chặt lấy tay áo Trương Hiểu Phong, nép sát vào người anh khẽ hỏi.

Cảm nhận được cơ thể mềm mại đang dán chặt vào sau lưng, cơ thể Trương Hiểu Phong cứng đờ, anh lặng lẽ né tránh, nhưng thân hình cô gái vẫn cứ áp vào, khiến lòng Trương Hiểu Phong xao động nhẹ. Trương Hiểu Phong lớn lên trong xã hội phong kiến kiểu đó, đâu từng đụng độ tình huống như thế này bao giờ? Lòng lập tức rối loạn, chỉ biết không ngừng tự niệm trong lòng như thôi miên: “Phi lễ chớ niệm, phi lễ chớ nhìn...”.

Mà gã đàn ông thô kệch kia lúc này mới nhìn thấy khuôn mặt của cô gái phía sau, mắt bỗng sáng rực lên, từng tia dâm dục trào dâng, gã nhìn chằm chằm lên mặt cô gái hết lần này đến lần khác, khiến cô gái sợ hãi phải cố trốn thật sâu sau lưng Trương Hiểu Phong.

Thấy cô gái trốn sau lưng Trương Hiểu Phong, chẳng biết là vì anh em mình bị ức hiếp thật, hay vì ghen tị điều gì đó, hoặc có lẽ là cả hai, gã đàn ông thô kệch nhìn Trương Hiểu Phong cứ như thể có mối thù giết cha vậy. Gã hô hào anh em mình: “Đánh cho tao, trả thù cho Hắc Tử và bọn chúng, còn con nhỏ kia...”, nói tới đây, ánh mắt nóng rực của gã lại lướt qua người cô gái, “Con nhỏ đó thì bắt về cho tao...”.

“Đánh nó!!”, nghe lệnh của gã, những tên côn đồ lập tức lao về phía Trương Hiểu Phong, tung nắm đấm loạn xạ...

Còn Trương Hiểu Phong thì ánh mắt ngưng tụ, lập tức lao lên, không lùi mà tiến, xông thẳng vào đám người. Cơ thể anh uyển chuyển như con lươn, nắm đấm của bọn chúng thường chỉ sượt qua người anh chứ không thể chạm vào một sợi tóc. Ngược lại, Trương Hiểu Phong, chỉ cần một cú đấm hoặc một cú đá là đảm bảo một gã ngã xuống không dậy nổi. Trận chiến này chỉ kéo dài vỏn vẹn vài phút, toàn bộ đám côn đồ đều nằm la liệt trên đất rên hừ hừ, nhìn là biết đã mất sạch khả năng chiến đấu rồi...

Cuối cùng, Trương Hiểu Phong tung một cú đá, đấm mạnh phát cuối vào bụng gã đàn ông thô kệch kia, khiến mặt gã biến dạng, quỳ gục xuống đất, trông như không thể bò dậy nổi nữa. Trương Hiểu Phong thản nhiên phủi tay, xử lý hoàn hảo. Trong lòng anh cảm thán: “Không ngờ mình là cương thi mà cơ thể không những không cứng đờ, ngược lại tốc độ còn linh hoạt hơn kiếp trước nữa...”.

“Được rồi, xong xuôi...”, Trương Hiểu Phong bước đến trước mặt cô gái, thản nhiên nói: “Cô còn không mau rời đi à? Vậy tôi đi trước nhé, tạm biệt...”.

Lúc này, cô gái nhìn Trương Hiểu Phong, đôi mắt sáng lấp lánh như sắp rơi ra những vì sao nhỏ. Rõ ràng, một nam sinh tay không bắt giặc giải quyết mười mấy tên côn đồ, điều này quá đỗi kinh ngạc. Cô gái vừa nãy còn lo lắng cho an nguy của bản thân, chớp mắt đã được Trương Hiểu Phong cứu nguy, cũng chẳng trách cô lại có ánh nhìn như vậy. Chỉ có thể cảm thán rằng, những tình tiết anh hùng cứu mỹ nhân trong truyện cổ tích đã làm hại quá nhiều cô gái ngây thơ rồi...

Đúng lúc này, đột nhiên Trương Hiểu Phong cảm thấy thắt lại, một dự cảm nguy hiểm xẹt qua trong lòng. Cơ thể anh lập tức di chuyển ngang, một viên đạn sượt qua vai anh. Hóa ra, chẳng biết từ lúc nào, gã đàn ông thô kệch nằm dưới đất đã rút ra một khẩu súng lục.

Mặc dù Trương Hiểu Phong đã tránh được, nhưng cô gái đang đứng trước mặt anh lại trúng đạn, máu tươi nở hoa trên vai, cô hét thảm một tiếng rồi ôm vai ngã xuống. Ánh mắt Trương Hiểu Phong lóe lên tia sát khí, anh lao tới sát gã đàn ông nhanh như chớp, cướp lấy khẩu súng trong tay hắn, rồi giơ chân đá mạnh, khiến gã bay xa trong tiếng thét chói tai, đồng thời còn nghe thấy vài tiếng xương cốt gãy vụn...

Xoay khẩu súng một vòng điệu nghệ, Trương Hiểu Phong gài súng vào thắt lưng, rồi chạy bước nhỏ đến bên cạnh cô gái, do dự một lát rồi bế cô lên, hỏi: “Cô không sao chứ?”.

Chỉ thấy cô gái đau đến mức nhíu chặt mày, những giọt mồ hôi lạnh rịn ra trên trán. Nghe thấy câu hỏi của Trương Hiểu Phong, cô bực bội đảo mắt, đau đớn kêu lên: “Anh... anh thử... trúng một phát đạn xem... xem... có sao không... còn... còn không mau đưa tôi... đến bệnh viện...”.

“Ồ, bệnh viện...”, Trương Hiểu Phong nhanh như chớp bế xốc cô gái lên, nhưng lại đột ngột dừng bước, hỏi: “Nhưng mà, bệnh viện ở đâu vậy?”.

“Anh...”, thấy cô gái có vẻ mặt như kiểu "tôi bó tay với anh rồi", cô nhíu mày đau đớn nói: “Anh là thật sự không biết hay giả vờ không biết thế hả? Đi ra khỏi con hẻm này, rẽ trái trăm mét, chính là bệnh viện lớn nhất thành phố rồi...”.

“À? Ồ...”, nghe lời cô gái, Trương Hiểu Phong lúc này mới bắt đầu sải bước, chạy như bay ra khỏi con hẻm, mang theo khẩu súng của gã côn đồ, bỏ lại đám đàn ông đang rên rỉ trên mặt đất...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:7
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.