Hoàng Đình Đạo Chủ

Lượt đọc: 5331 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 586
Tới rồi "Cầu vé tháng!"

❊ ❊ ❊

Cù Tu Uyên.

Nằm ở phía tây nam của Tiểu Phiên Thiên Cảnh thuộc Cửu U Giới Vực.

Đúng như tên gọi, bên trong đó hắc uyên ngang dọc, trên dưới bốn phương đều là những vách đá dựng đứng, những vực sâu không đáy. Khi ở trong đó thì không tự biết, nhưng nếu nhảy ra ngoài, từ góc nhìn bên ngoài nhìn vào, chỉ cảm thấy những vực sâu này giống như bộ râu xoắn dày đặc, đan xen phức tạp, kéo dài chẳng biết bao nhiêu vạn dặm địa giới.

Trong vực sâu.

Thậm chí có không ít thông đạo dẫn sâu vào hư không, vô số không gian chồng chéo, thông suốt bốn phương tám hướng, khiến cho tình hình nơi này trở nên phức tạp, hỗn loạn khó lường. Vô số thương đoàn, thương hội, thương đội đều lấy "Cù Tu Uyên" làm con đường tắt trung chuyển, thông qua các thông đạo hư không lớn nhỏ để đi tới bốn phương. Đồng thời cũng có yêu ma, tà tu nhìn trúng nơi này, tụ tập lại làm giặc, chuyên đi làm chuyện đánh cướp.

Những người này được gọi là "Cù Nhiêm Đạo".

Bản thân "Cù Nhiêm Đạo" thực lực đã cực kỳ hung hãn, cộng thêm việc thông thuộc địa thế, có lợi thế sân nhà. Bất cứ khi nào gặp phải kẻ khó chơi, chỉ cần thu mình vào sâu trong Địa Uyên, Thiên Uyên là coi như vạn sự đại cát.

Nếu không thì.

Dùng các thông đạo hư không liên tục thay đổi phương hướng để trốn chạy, cũng rất khó bị đuổi kịp.

Địa lợi như vậy cũng dẫn dụ những kẻ mạnh gây thù chuốc oán với các thế lực lớn bên ngoài tìm đến đây, số ít thì tĩnh tâm tu hành, đa phần đều làm giặc cướp.

Bởi vậy.

"Cù Tu Uyên" trở thành địa giới hỗn loạn, khó lòng bình định, nhưng lại là nơi cơ duyên và hiểm nguy cùng tồn tại. Có người xông xáo "Cù Tu Uyên", khai quật ra một thông đạo hư không chưa biết, thông tới địa giới xa xôi hay thậm chí là một nơi hạ giới, có thể thu hoạch phong phú, tạo nên cơ nghiệp vĩnh hằng. Cũng có người xông vào nơi này, đụng độ "Cù Nhiêm Đạo", một bước sai lầm là mất hết tất cả.

Một niệm thiên.

Một niệm địa.

Chẳng qua cũng chỉ thế mà thôi.

"Trong sâu thẳm 'Cù Tu Uyên', có đường tắt thông thẳng tới Chiến vực thứ bảy bằng thông đạo hư không." Cổ Tân sau khi giới thiệu với Lục Thanh Phong về 'Cù Tu Uyên', cuối cùng lại nói thêm.

Lục Thanh Phong vừa nghe liền hiểu ngay.

Địa giới hỗn loạn như vậy, lại gần vực ngoại, cực kỳ dễ dàng thoát thân, chính là lựa chọn tốt nhất để ra tay.

Cổ Tân thấy Lục Thanh Phong hỏi han thì trong lòng khẽ động, cũng đoán được lý do, miệng thản nhiên nói, "'Cù Tu Uyên' tuy hung hiểm, nhưng đa phần 'Cù Nhiêm Đạo' cũng có nhãn lực. Như 'Ngọc Long Hào' loại chiến hạm không phải thương đội, lại không có bao nhiêu dầu mỡ béo bở này, hiếm có 'Cù Nhiêm Đạo' nào không có mắt mà tới cướp đường. Cho dù có, 'Ngọc Long Hào' không địch lại cũng có thể nhanh chóng bỏ chạy."

'Cù Nhiêm Đạo' đặt lợi ích lên hàng đầu.

Cướp bóc "Ngọc Long Hào" loại chiến hạm vận binh hung hãn này, tự nhiên không thể so với việc cướp bóc các thương đội qua lại đầy ắp hàng hóa.

Lục Thanh Phong nghe vậy, mỉm cười với Cổ Tân, nhưng ánh mắt vẫn nhìn về phía trước, nơi Cù Tu Uyên đang giăng ngang dọc trên dưới bốn phương, trong lòng vẫn chưa hề thả lỏng.

Hô hô hô!

"Ngọc Long Hào" nương hư không ngự phong, xé toang tầng mây, đâm đầu vào trong Cù Tu Uyên.

Thiên địa đổi khác.

Tức thì khác biệt hẳn.

Gió nổi bốn phía, gió này không phải gió thường, mà là Cửu Thiên Cương Phong, Cửu Địa Tốn Phong thổi ra từ sâu trong Thiên Uyên, Địa Uyên. Phàm nhân sinh linh, tu sĩ hạ giai nếu không có vách đá sơn lâm che chắn, trong chốc lát sẽ bị thổi tan thành tro bụi.

Ngay cả Kết Đan chân nhân, Nguyên Thần chân nhất bay lượn trong đó cũng phải vô cùng cẩn thận. Chỉ cần sơ sẩy một chút là bị Cương Phong, Tốn Phong cuốn đi, khó giữ được mạng nhỏ. Thậm chí trong những tầng vực sâu này, còn có bão tố hư không quét ra từ sâu trong hư không, tạo nên những thông đạo như tổ ong, cũng có thể khiến Đại Thừa chân tiên phải mệt mỏi ứng phó.

Bão tố hư không mạnh hơn, thì ngay cả chiến hạm đỉnh cấp như 'Ngọc Long Hào' cũng khó mà chống đỡ.

Hiểm nguy không ít.

Cũng may bão tố hư không nghìn năm vạn năm khó gặp một lần, thuộc về thiên tai, không phải là chuyện thường thấy. Những cơn bão bình thường thì 'Ngọc Long Hào' có thể dễ dàng bỏ qua. Nó lao đi như bay, đội lấy tầng tầng Cương Phong, Tốn Phong, lao thẳng tới sâu trong Cù Tu Uyên.

Địa thế trong Cù Tu Uyên phức tạp. Nó không phải là một đường dọc hay một đường ngang, mà là từng vách đá hoành tráng, thậm chí là bão tố tụ lại thành núi, đan xen lẫn nhau, tạo thành từng nơi vực sâu.

Hoặc ở trên trời.

Hoặc ở dưới đất.

Trên dưới bốn phương đều bị vách đá che khuất, thông suốt tứ phía lại toàn là đường. Chỉ cần không để ý, rất có thể sẽ lạc lối trong đó. Tuyệt đối không phải là đường bằng phẳng, chỉ cần lao thẳng vào trong là xong.

"'Ngọc Long Hào' có thể dò ra phương hướng thông đạo hư không dẫn tới vực ngoại, từ đó lập kế hoạch lộ trình."

Cổ Tân vừa giải thích cho Lục Thanh Phong, vừa thông qua 'Ngọc Long Hào' để cảnh giác xung quanh. Tuy nói 'Cù Nhiêm Đạo' không có khả năng ra tay với 'Ngọc Long Hào', nhưng khó mà nói trước được điều gì. Hơn nữa hiện tại trên 'Ngọc Long Hào' còn có sáu vị đỉnh cấp chân tiên kẻ đến không thiện, tuyệt đối không được sơ suất.

Thời gian trôi qua.

Cổ Tân luôn trong trạng thái căng thẳng.

Lục Thanh Phong thấy vậy cũng không tiện làm phiền, cáo từ trở về tầng hai.

Vừa xuống dưới.

Liền thấy một vị đạo nhân đi tới.

Đạo nhân này sinh hình dáng kỳ quái, mũi lõm mắt lồi, hai gò má cao vút, gầy như củi. Mặt mũi chân tay đen hơn cả mực, một cái miệng rộng môi lại đỏ hơn cả son. Khẽ há miệng, lộ ra hai hàm răng trắng như tuyết san sát, ba màu tương phản, càng hiện rõ rệt.

Lục Thanh Phong vừa thấy liền nhận ra ngay, đây chính là một trong bảy vị đỉnh cấp chân tiên trên 'Ngọc Long Hào' bao gồm cả Cổ Tân, xuất thân từ Hỏa Thần Cung, tự xưng là 'Thiết Tán Đạo Nhân'. Hắn biết được từ Cổ Tân, vị Thiết Tán Đạo Nhân này trước kia vốn là bạn tốt của Tam Sơn Chân Quân thuộc Hỏa Thần Cung, sau vì gặp kiếp nạn mà đầu thai chuyển thế.

Năm tháng trôi qua.

Mãi cho đến mấy nghìn năm trước mới từ hạ giới phi thăng, tu thành chân tiên, thức tỉnh chút túc tuệ, tu vi tiến triển thần tốc, hiện tại đã khôi phục đỉnh phong, thậm chí còn hơn cả ngày xưa, trong Tiểu Long Hổ Cảnh, dưới Địa Tiên cũng coi là một nhân vật có tiếng tăm.

"Ngày xưa ở Đông Hải, cũng từng nghe qua danh hiệu vị này. Gã Kim Quang Thượng Nhân thiện dùng 'Địa Phế Độc Hỏa Thần Sa' năm đó từng ăn quả đắng không nhỏ dưới tay Thiết Tán Đạo Nhân. Chỉ tiếc là khi ta đến Đông Hải thì Thiết Tán Đạo Nhân này sớm đã không còn tung tích, nghe nói đã công hành viên mãn, phi thăng thượng giới."

"Không ngờ."

"Cùng xuất thân từ Tam Sơn Cửu Thủy, Thiết Tán Đạo Nhân lại còn có lai lịch này."

Lục Thanh Phong thầm nghĩ trong lòng, vẻ mặt không đổi, chỉ nhìn về phía Thiết Tán Đạo Nhân đang đi tới.

Chỉ thấy kẻ kia lộ ra hàm răng ba màu, há miệng nói, "Đã sớm nghe nói trong 'Ngọc Long Hào' này, có một vị chân tiên đồng đạo đến từ Sơn Thủy Giới. Bần đạo Thiết Tán, đặc biệt tới bái kiến."

Thiết Tán Đạo Nhân cất tiếng, đôi mắt lồi nhìn về phía Lục Thanh Phong, không động thanh sắc lặng lẽ quan sát.

"Sơn Thủy Giới?"

Lục Thanh Phong thầm cười trong lòng, vẻ mặt lại giả vờ ngơ ngác, miệng nói, "Hóa ra là Thiết Tán đạo hữu của Hỏa Thần Cung, ngưỡng mộ đã lâu, ngưỡng mộ đã lâu."

Trước hết chắp tay đáp lễ Thiết Tán đạo hữu, sau đó mới cố ý làm vẻ do dự nói, "Bần đạo thường ngày tu hành ở Tiểu U Đô Cảnh, những năm gần đây mới du ngoạn bốn phương tới Tiểu Long Hổ Cảnh, không biết 'Sơn Thủy Giới' trong lời đạo hữu là nơi nào, có phải nhận nhầm người rồi không?"

Không phải vạch trần xác thực, Lục Thanh Phong sao chịu thừa nhận.

Cùng ở trên 'Ngọc Long Hào' sáu năm, Trì Liên Sơn Tả Ngạn Yêu Vương, Đan Hà Sơn Khuyết Triều Đạo Nhân, Vô Tướng Thiền Viện Mạch Hinh Đại Sư đều đã tới thăm dò nhiều lần. Nhưng bản thân Lục Thanh Phong thiên cơ che giấu, khí cơ không tiết, chỉ bằng một đôi mắt thường, rất khó nhìn thấu.

Những người này sở dĩ có thể chú ý tới Lục Thanh Phong.

Một là vì Lục Thanh Phong qua lại thường xuyên với Cổ Tân, Chu Dương.

Người trước là chủ tướng 'Ngọc Long Hào', là một trong bốn vị đỉnh cấp chân tiên của Thông Thiên Hạp, mà việc Lục Thanh Phong nhờ sự giúp đỡ của Hàn Linh Nhi mà phân thân thoát khỏi Sơn Thủy Giới cũng không phải là bí mật. Có mối quan hệ này, có thể thân cận với Cổ Tân cũng dễ giải thích.

Còn về Chu Dương, với bản lĩnh của những người này, tự nhiên không khó để điều tra ra Chu Dương phi thăng từ Tam Sơn Cửu Thủy. Còn về việc Chu Dương lúc ở hạ giới từng có qua lại với Lục Thanh Phong, từng liên thủ đối địch, thì không biết những người này có hay biết hay không.

Nhưng hai điểm này, cộng thêm trên 'Ngọc Long Hào', 'Bát Hoang Đạo Nhân' là kẻ có lai lịch thân phận nghi vấn nhất, cho nên Lục Thanh Phong liền trở thành mục tiêu lớn nhất trong mắt những đỉnh cấp chân tiên này.

Dọc đường không ra tay, e rằng cũng vì trong trường hợp chưa xác nhận chính xác, nên không dám hành động mạo hiểm.

Thiết Tán Đạo Nhân trước đó vẫn luôn không động đậy, giờ đây 'Ngọc Long Hào' tiến vào Cù Tu Uyên, thấy không bao lâu nữa sẽ tới vực ngoại, cuối cùng không kìm nén được nữa.

"Đến từ Tiểu U Đô Cảnh?"

Khuôn mặt xấu xí của Thiết Tán Đạo Nhân không nhìn ra sự dao động cảm xúc, há miệng nói, "Bần đạo ngày xưa cũng từng tu hành ở Tiểu U Đô Cảnh không ít năm tháng, đối với cảnh giới này khá hiểu rõ. Không biết Bát Hoang đạo hữu đến từ địa giới nào của Tiểu U Đô Cảnh?"

"Mạt Hành Sơn."

"Vùng đất hoang dã, nghĩ rằng đạo hữu chưa từng nghe qua."

Lục Thanh Phong cười nói.

Hắn đã mở lời thì tự có cách đối phó. Những thông tin về Tiểu U Đô Cảnh lấy được từ Cổ Tân là đủ để hắn đối phó với hầu hết các tình huống. Dù sao thì Tiểu Long Hổ Cảnh và Tiểu U Đô Cảnh tuy rằng láng giềng, nhưng những vị đỉnh cấp chân tiên này quanh năm đều tu hành ở Tiểu Long Hổ Cảnh, chưa chắc đã có bao nhiêu hiểu biết về Tiểu U Đô Cảnh.

Thiết Tán Đạo Nhân tự xưng từng tu hành ở Tiểu U Đô Cảnh, khả năng cao là để hù người, không đáng tin lắm.

"Địa giới này tuy có hơi hẻo lánh, nhưng cũng là một nơi sơn thanh thủy tú thích hợp tu hành. Bần đạo ở nơi này còn có một vị cố nhân, chưởng quản ba mươi sáu địa hỏa đại quật trong Mạt Hành Sơn, là thánh địa tu hành của tu sĩ Hỏa Pháp. Đạo hữu tu tập Hỏa Pháp, nghĩ rằng chắc chắn cũng có qua lại nhiều với vị cố nhân này của bần đạo."

Thiết Tán Đạo Nhân tiếp tục thăm dò.

Lục Thanh Phong nghe vậy khẽ cười một tiếng, miệng nói, "Đạo hữu nói đùa. Lan Sơn tiền bối chưởng quản ba mươi sáu địa hỏa đại quật Mạt Hành Sơn, đạo hạnh cao thâm, địa vị tôn sùng, bần đạo chỉ là chân tiên tầm thường, làm sao lọt vào mắt xanh của Lan Sơn tiền bối."

Lời lẽ giao phong.

Lục Thanh Phong ứng phó dư dả, không lộ ra chút sơ hở nào. Mặc cho Thiết Tán Đạo Nhân đào hố thế nào, cũng có thể dễ dàng đối phó. Như vậy, tuy khó khiến Thiết Tán Đạo Nhân xóa bỏ nghi ngờ trong lòng, nhưng cũng khiến hắn khó đưa ra kết luận.

Thiết Tán Đạo Nhân thăm dò không có kết quả, cũng không vội rời đi, kéo Lục Thanh Phong tiếp tục trò chuyện, tỏ vẻ hứng thú đang nồng. Lục Thanh Phong vừa đối phó Thiết Tán Đạo Nhân, vừa chú ý xung quanh.

Ở tầng hai.

Trì Liên Sơn Tả Ngạn Yêu Vương hóa danh 'Phương Tưởng', ẩn mình trong bóng tối không phát động.

Đan Hà Sơn Khuyết Triều Đạo Nhân xung quanh tụ tập mấy vị chân tiên, đang đàm đạo cùng nhau, dường như đang luận đạo.

Vô Tướng Thiền Viện Mạch Hinh Đại Sư mặc áo tăng màu hạnh vàng, bất động như núi, tu trì diệu pháp.

Ở một bên, lại có một thiếu niên tóc trắng, tên là 'Tề Linh Ngọc', là đệ tử thứ chín dưới trướng Động chủ Mai Hoa Động thuộc Ngưng Bích Nhai, tuy vẻ ngoài non nớt, nhưng danh tiếng không hề kém cạnh những người kể trên.

Trước mặt Tề Linh Ngọc, một vị nữ quan trông rất thanh tú, mặt như thiếu nữ, phong thái thoát tục. Hai người thỉnh thoảng trò chuyện, trông như người quen cũ.

Đây là bên trong 'Ngọc Long Hào'.

Bên ngoài 'Ngọc Long Hào', Lục Thanh Phong khẽ cảm ứng, thấy vách đá hai bên phía trước như dao chém rìu đục, dựng đứng sừng sững. Ở giữa tối đen không thể nhìn thấy vật gì, chính là một nơi Nhất Tuyến Uyên. 'Ngọc Long Hào' lái vào trong Nhất Tuyến Uyên, Lục Thanh Phong dựng đứng lông tơ trên lưng, tâm thần lập tức căng thẳng.

"Tới rồi!"

Trong lòng thầm nói một tiếng.

Khoảnh khắc tiếp theo.

Liền thấy vách đá hai bên mở ra hàng trăm hang động, cái nào cũng tỏa ra u quang. Một tiếng 'Tranh' vang lên, tên nỏ như mưa, quét tới!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:383
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.