Hoàng Đình Đạo Chủ

Lượt đọc: 5269 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 607
Trường Thanh Quán

❊ ❊ ❊

"Phương Tiên Đạo."

Thu lại suy nghĩ, Lục Thanh Phong nhìn Trường Thanh Thất Tử, hướng về phía Pháp sư Thủ Dương đứng đầu hỏi: "Hiện nay trong Trường Thanh Quán, có tổng cộng bao nhiêu người từ Thụ Lục Đạo Sĩ trở lên?"

"Bẩm thầy."

"Hiện nay, ngoài Kim Chương huyện ra, Trường Thanh Quán còn có mỗi nơi một đạo quán ở năm huyện là Thái Hồ, Tiềm Sơn, Túc Tùng, Vọng Giang, Đại Quan. Lần này sư huynh Võ Quảng chiếm được Dịch huyện, cũng chuẩn bị xây dựng một tòa."

"Tính đến đầu tháng, trong quán có chín trăm đạo đồng, một trăm hai mươi Thụ Lục Đạo Sĩ, hai mươi mốt Luyện Sư Đạo Trưởng, bảy vị Linh Đài Chân Nhân, hai vị Âm Thần Pháp Sư."

Pháp sư Thủ Dương nắm rõ tình hình Trường Thanh Quán như lòng bàn tay, thong dong đáp lời.

Nghe thấy con số này, bảy người Trường Thanh Thất Tử ai nấy đều mặt mày rạng rỡ. Trường Thanh Quán lập phái chưa đầy mười năm, quy mô hiện nay tuy không bằng những đạo môn thượng đẳng trong Đại Toại, Đại Mông, nhưng thế phát triển lại cực kỳ tốt.

Bị giới hạn bởi thời gian, chiến lực cao cấp như Âm Thần Pháp Sư, Dương Thần Thiên Sư vẫn còn rất khan hiếm.

Trong đó Âm Thần Pháp Sư chí ít đã có hai vị, nhưng Dương Thần Thiên Sư thì còn chưa biết đến bao giờ mới tu thành.

Tất nhiên.

Trong suy nghĩ của bảy người, với thần thông của Chưởng giáo lão sư, e rằng sớm đã đạt tới cảnh giới Dương Thần rồi.

"Pháp sư vẫn còn quá ít."

Lục Thanh Phong khẽ nhíu mày.

Hiện tại toàn bộ Lĩnh Nam quận vừa mới thống nhất, bên trong không biết có bao nhiêu si mị võng lượng, yêu ma quỷ quái muốn nhân lúc hỗn loạn mà làm mưa làm gió. Đối với những kẻ siêu phàm này, quan viên, tướng lĩnh Lĩnh Nam quận đều có khí vận hộ thân, yêu nhân tầm thường không dám hãm hại. Nhưng nếu chúng tàn hại bách tính, binh lính các huyện ứng phó lại có chút vụng về.

Bởi vậy.

Còn cần Trường Thanh Quán giúp đỡ một hai, mới có thể làm yên ổn địa phương, khiến Lĩnh Nam quận có thể nghỉ ngơi lấy sức, từ đó có thể tích lũy đủ nội tình để đứng vững giữa thiên hạ trong thời gian ngắn.

Không chỉ vậy.

"Đợi đến khi loạn cục ở phía nam Đại Mông lộ rõ, Trường Thanh Quán cũng là lực lượng chủ yếu để đối phó với Thần Tiêu Phái. Không có đủ thực lực, rất khó để kéo chân Thần Tiêu Phái."

Lục Thanh Phong thầm lắc đầu, nhìn về phía bảy người Thủ Dương, thấy bảy người thấp thỏm, bèn lên tiếng an ủi: "Các ngươi làm không tệ, nhưng đối với Trường Thanh Quán mà nói vẫn là chưa đủ. Hiện nay toàn cảnh Lĩnh Nam đều nằm trong sự kiểm soát của Thái Thú Phủ, với tư cách là đạo môn đệ nhất Lĩnh Nam quận, Trường Thanh Quán nhất định có thể thu hút không ít tán tu đầu quân. Các ngươi hãy chuẩn bị sẵn sàng, sàng lọc thật kỹ. Vẫn như trước kia, không kể tư chất tu vi, chỉ cần phẩm hạnh không khiếm khuyết, thì người đến không từ."

Hiện tại mới chỉ là Lĩnh Nam quận.

Đợi khi đại thế cuộn trào mở ra, địa bàn của Trường Thanh Quán còn xa mới chỉ dừng lại ở một quận. Dự trữ sẵn đủ nhiều môn nhân từ sớm, sau này mới không rơi vào cảnh không có người để dùng.

"Vâng, thưa thầy."

Bảy người nghe vậy, trầm giọng đáp lời, đạo tâm cũng không khỏi chấn động.

Điều này rõ ràng là muốn làm một trận lớn.

Bảy người bọn họ ban đầu chỉ là những tán tu tầm thường trong Lĩnh Nam quận, sống trong kẽ hở của các đạo môn Lĩnh Nam, còn phải chịu ánh mắt khinh miệt của người khác. Nay chỉ trong mười năm ngắn ngủi, đã trở thành những người chủ sự của Trường Thanh Quán rộng lớn, đạo môn đệ nhất Lĩnh Nam, quả thật thế sự huyền diệu.

Trong Trường Thanh Thất Tử, Thủ Tĩnh có tính cách hoạt bát nhất, nàng nhìn Lục Thanh Phong, lảnh lót hỏi: "Tán tu Lĩnh Nam đại đa số đã bái nhập Trường Thanh Quán của chúng ta. Nhưng ở các nơi linh sơn vẫn còn không ít đạo môn chiếm giữ, không biết nên xử lý thế nào?"

Theo tính cách của nàng, tự nhiên là "thuận xương nghịch vong".

Thuận theo thì nhập vào Trường Thanh Quán.

Không theo thì trục xuất khỏi cảnh giới.

Như vậy, mới coi là đưa được Lĩnh Nam vào tầm kiểm soát của Trường Thanh Quán.

"Những đạo môn này kinh doanh nhiều năm, căn cơ không hề nông cạn, không cần phải cứng đối cứng. Trường Thanh Quán có quan phủ nâng đỡ, bất kể là chiêu mộ đạo đồng hay phát triển tín đồ đều không phải là thứ mà những đạo môn kia có thể so sánh."

"Trải qua vài chục năm, vừa không có môn nhân hậu bối, lại không có hương hỏa, sớm muộn gì cũng suy bại."

Lục Thanh Phong lắc đầu. Thiên thời địa lợi nhân hòa đều ở Trường Thanh Quán, không cần thiết phải dùng mấy thủ đoạn bẩn thỉu, uổng công làm hỏng khí số.

"Vâng."

Thủ Tĩnh vội vàng đáp lời, không dám nhắc lại nữa.

Sau khi hiểu rõ tình hình Trường Thanh Quán, nhị đệ tử Thủ Xuân lại dâng lên sáu đỉnh hương hỏa, đây là phần hương hỏa lưu giữ trong một tháng của sáu tòa đạo quán thuộc Trường Thanh Quán.

Bên trong đựng đầy hương hỏa, số lượng mỗi đỉnh khác nhau.

Trong đó ít nhất là một đỉnh, ước chừng có thể luyện ra một tiền Thiên Ngân, đây là ở đạo quán tại Đại Quan huyện vừa mới xây dựng không lâu, tín đồ khá ít.

Còn nhiều nhất là một đỉnh ở tổ đình Trường Thanh Quán trên núi Hà Quang, hương hỏa vượng nhất, đủ để luyện ra chín tiền Thiên Ngân.

Nhớ năm đó.

Lục Thanh Phong khi ở Xích Yên Giới, làm sơn thần núi Phù Phong một thời gian, cai quản sáu trăm dặm đất, một năm kinh doanh cũng chỉ được một tiền Thiên Ngân. Trong số các vị thần lục phẩm thì thuộc hàng trung du.

Hơn nữa, vị thần lục phẩm tầm thường này còn khác với hắn ở chỗ, chỉ có thể luyện ra hương hỏa tiểu tiền, hương hỏa đại tiền, không có cách nào luyện ra Thiên Ngân.

Tuy mỗi năm có thể thu hoạch được một tiền Thiên Ngân hương hỏa, nhưng hoặc là luyện thành hương hỏa tiểu tiền độ tinh khiết không cao, khoảng chừng một ngàn đồng. Nếu muốn luyện thành Thiên Ngân, thì phải mời Nguyên Thần Chân Nhất hoặc là thần linh thần đạo nhị tam phẩm ra tay, phí thủ tục cao đến kinh người, trọn vẹn mười phần lấy chín, chỉ có thể giữ lại một phần.

Nhưng Thiên Ngân độ tinh khiết cực cao, bất kể là nuôi dưỡng âm binh, tế luyện pháp khí, tích lũy thần lực, đều không phải là thứ hương hỏa tiểu tiền, đại tiền có thể so sánh.

Cho nên không ít tiểu thần cam tâm tình nguyện chịu thiệt.

Lục Thanh Phong tu tập "Hoàng Đình Kinh", có khả năng "nghiệp lực tiêu trừ", ngược lại đã tiết kiệm được khoản bóc lột này.

Nhớ lại những năm tháng năm đó, Lục Thanh Phong không khỏi mỉm cười.

Lúc đó làm gì cũng phải tính toán chi li, một năm có thể được một tiền Thiên Ngân, đổi được một trăm khối linh thạch, liền vui mừng khôn xiết.

Đâu có ngờ tới, cho đến ngày nay một tòa đạo quán hắn tùy ý xây dựng, một năm ít nhất cũng có thể thu hoạch một hai lượng Thiên Ngân, nhiều thì thậm chí một năm vượt qua mười hai lượng Thiên Ngân.

Trong Lĩnh Nam quận.

Trường Thanh Quán tổng cộng—

[Dịch từ bản hv] ChuongId:383
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.