Cự Nhân Tộc, Ác Ma Tộc, Thiên Sử Tộc, Hắc Ám Thiên Sử... Trong thời gian ngắn, những cường giả chân chính đạt tới Đạo Tổ tam trọng đã xuất hiện ở những vị trí khác nhau, từ xa bao vây lấy tên thiếu niên kiêu ngạo kia.
Tổng cộng có hơn mười người, mỗi người đều tản mát ra khí tức vô cùng đáng sợ. Thực lực của mỗi người, đều cao hơn hẳn tên thiếu niên kiêu ngạo kia.
Mỗi người bọn họ đều là tồn tại cấp bậc cường giả của Cự Nhân Tộc.
"Hô... Cuối cùng thì đám người kia cũng ra tay rồi. Thật sự là khiến ta sốt ruột chết đi được." Hô Duyên Phách thở phào một hơi thật sâu.
Mộ Dung Vũ quay đầu nhìn về phía Hô Duyên Phách: "Việc bọn họ có ra tay hay không, dường như chẳng liên quan gì đến các ngươi cả, phải không?"
Hô Duyên Phách nhướng mày: "Sao lại không liên quan đến ta chứ? Chỉ khi bọn họ ra tay, mới có thể đánh chết tên thiếu niên kia chứ. Sau đó, hai hổ tranh đấu, chẳng phải chúng ta có thể tọa sơn quan hổ đấu, ngư ông đắc lợi hay sao? Ta chỉ là không hiểu, nếu bọn họ đã sớm có thực lực này, vì sao không ra tay sớm hơn một chút? Nếu như bọn họ đã sớm ra tay, e rằng đã có kẻ cướp đoạt được bổn nguyên Thần Vũ Trụ rồi."
Mộ Dung Vũ cười, hắn thì lại biết rõ nguyên do trong đó.
Cường giả cấp bậc Đạo Tổ tam trọng từ các đại vũ trụ hội tụ về đây quá nhiều, vượt quá mười vạn người. Tuy rằng, luận về đơn thể chiến lực, những người này chẳng hề e sợ bọn họ. Nhưng đông người thì cắn chết voi.
Đây vẫn chỉ là nguyên nhân thứ yếu, điều quan trọng nhất là, bọn họ đều biết ở đây còn có những cường giả cùng cảnh giới với mình. Nếu như mình cướp trước ra tay, ắt sẽ phải đối mặt với những cường giả này.
Đối với những người như vậy, chỉ cần sơ sẩy một chút, e rằng bản thân liền bỏ mạng. Bởi vậy, vì kiêng kỵ lẫn nhau, nên chưa từng có ai ra tay trước.
Nhưng giờ đây, bọn họ không thể không ra tay. Nếu không ra tay nữa, tên thiếu niên kiêu ngạo kia liền muốn chạy thoát. Một khi hắn đã đào tẩu, việc bọn họ có thể đuổi kịp hay không, lại là một vấn đề lớn.
Song, mọi người chỉ bao vây lấy tên thiếu niên kiêu ngạo, mà vẫn chẳng ai chịu động thủ.
Bọn họ vẫn như cũ kiêng kỵ lẫn nhau.
"Ha ha, nếu các ngươi đã khách khí như vậy, vậy ta đây sẽ không khách khí nữa. Bổn nguyên Thần Vũ Trụ là của ta!" Cường giả Đại Thiên Sứ của Hắc Ám Thiên Sử Nhân Tộc cười ha hả một tiếng, chợt vươn bàn tay khổng lồ, từ trên cao chụp thẳng xuống tên thiếu niên kiêu ngạo.
Hừ!
Cường giả Đại Thiên Sứ của Thiên Sử Tộc hừ lạnh một tiếng, cũng đồng thời ra tay.
Ầm! Ầm! Ầm...
Cùng lúc đó, các cường giả Đạo Tổ tam trọng của Cự Nhân Tộc và Ác Ma Tộc cũng đều đồng loạt ra tay. Lực lượng kinh khủng ấy băng thiên liệt địa, trong nháy mắt bao phủ bốn phương tám hướng của thiếu niên kiêu ngạo, tựa hồ muốn nuốt chửng hắn.
Sắc mặt thiếu niên kiêu ngạo chợt biến đổi, hắn cũng chẳng còn ngồi chờ chết nữa. Chợt hắn quát lên một tiếng lớn, dồn toàn bộ lực lượng lên đến cực điểm, bùng nổ oanh kích ra...
A...
Trong phạm vi vụ nổ kinh thiên động địa ấy, kèm theo một tiếng kêu thảm thiết vô cùng thê lương. Từ đằng xa, Mộ Dung Vũ rõ ràng nhìn thấy tên thiếu niên kiêu ngạo bị lực lượng của mười mấy siêu cấp cường giả kia sinh sôi đánh nát thành bột mịn.
Thiếu niên kiêu ngạo dù có thể lợi dụng lực lượng của Thần Vũ Trụ, nhưng vẫn như cũ không phải đối thủ của mười mấy siêu cấp cường giả kia. Hắn lập tức bị đánh giết.
Vụt!
Ngay khoảnh khắc thiếu niên kia tan biến, một đạo lực lượng có phần trong suốt chợt bắn ra từ trên người hắn, phóng thẳng lên cao.
Bổn nguyên Thần Vũ Trụ!
Đồng tử trong mắt Mộ Dung Vũ chợt co rụt lại.
"Trốn đi đâu?" Cường giả Cự Nhân Tộc quát lên một tiếng lớn, chợt vươn bàn tay khổng lồ, từ trên cao chụp lấy đoàn bổn nguyên Thần Vũ Trụ đang muốn chạy trốn.
Cùng lúc đó, các cường giả Thiên Sử Tộc, Hắc Ám Thiên Sử cũng đều đồng loạt ra tay.
Ngay cả bổn nguyên của Thiên Sử Vũ Trụ và Tử Hoàng Vũ Trụ cao cấp như vậy còn không thể tự động công kích, huống chi là bổn nguyên Thần Vũ Trụ? Bởi vậy, bổn nguyên Thần Vũ Trụ chỉ bản năng chạy trốn, mà không cách nào phản kích.
Một tiếng "Ầm" vang vọng, bàn tay khổng lồ của cường giả Cự Nhân Tộc trực tiếp bị cường giả Ác Ma Tộc một quyền đánh nát. Lúc này, cường giả Hắc Ám Thiên Sử cũng đã lao về phía cường giả Thiên Sử Tộc.
Ngoài bọn họ ra, mấy siêu cấp cường giả khác cũng đều khóa chặt đối thủ của mình rồi công kích tới tấp.
Sau khi lần thứ hai tiến vào hỗn chiến. Tuy rằng hỗn chiến chỉ có mười mấy người, nhưng mức độ nguy hiểm lại còn kinh khủng hơn cả hỗn chiến lúc trước.
Sở dĩ những người này công kích lẫn nhau, là bởi vì giờ đây bọn họ đều biết, tuyệt đối không thể để bổn nguyên Thần Vũ Trụ rơi vào tay bất kỳ ai trong số họ. Bằng không, việc bọn họ muốn đoạt lại sẽ vô cùng khó khăn.
Song, mọi người dù đang hỗn chiến, nhưng đều có ý thức vây chặt lấy đoàn bổn nguyên Thần Vũ Trụ, không cho nó thoát đi. Bằng không, cuộc đại chiến của bọn họ còn có ý nghĩa gì nữa chứ?
"Tốt nhất là bọn họ đồng quy vu tận, chúng ta mới có thể tọa sơn quan hổ đấu, ngư ông đắc lợi." Hô Duyên Phách nóng lòng muốn thử, tựa hồ sắp sửa ra tay.
"Kỳ thực, giờ đây ngươi có thể ra tay tranh đoạt rồi đấy." Mộ Dung Vũ nhàn nhạt nói.
Hô Duyên Phách rùng mình một cái, liên tục lắc đầu: "Nếu như những kẻ kia đều là Đạo Tổ tam trọng bình thường, ta còn tự tin bảo toàn tính mạng, thậm chí là đi tranh đoạt. Nhưng những người đó đều là những kẻ biến thái, ta e rằng còn chưa kịp tới gần, đã bị đánh tan rồi. Huynh đệ à, ta thấy thực lực ngươi cực kỳ cường đại, ngươi đi đi."
Mộ Dung Vũ cười nhạt, hắn tất nhiên phải đi. Nhưng không phải lúc này, hắn đang chờ đợi thời cơ thích hợp.
Mười mấy đỉnh cấp cường giả, thực lực chẳng chênh lệch là bao. Một vòng đại chiến bùng nổ, không gian bổn nguyên Thần Vũ Trụ cũng bị bọn họ đánh nát. Mà bởi vì thực lực mỗi người sàn sàn như nhau, trong khoảng thời gian ngắn lại khó có thể phân định thắng bại.
Càng không ai có thể nắm giữ bổn nguyên Thần Vũ Trụ.
Ầm ầm...
Đột nhiên, toàn bộ thiên địa chợt vỡ vụn, cấp tốc tiêu vong. Phóng tầm mắt nhìn sang, một mảng lớn ở phương xa đã hóa thành từng mảnh hỗn độn, đồng thời diễn sinh ra lực lượng vô cùng đáng sợ, nuốt chửng tất cả.
"Thần Vũ Trụ xong rồi. Chính thức hủy diệt." Mộ Dung Vũ khẽ cau mày. Không gian bổn nguyên Thần Vũ Trụ nơi bọn họ đang đứng vẫn chưa tan vỡ, nhưng ngoài nơi này ra, những không gian khác của Thần Vũ Trụ đã hoàn toàn tan vỡ, hóa về hỗn độn.
Tử khí càng lúc càng nồng nặc, đã hóa thành thể lỏng, trong nháy mắt nhấn chìm không gian bổn nguyên.
Ngoài Mộ Dung Vũ ra, những người khác ít nhiều đều bị ảnh hưởng rất lớn.
A...
Đột nhiên, một cường giả Đạo Tổ tam trọng phát ra tiếng hét thảm kinh thiên.
Mọi người theo tiếng nhìn sang, lại vừa lúc nhìn thấy cường giả Đạo Tổ tam trọng kia đã bị lực lượng vô danh đánh tan, cùng với khoảng không nơi hắn đứng, hóa về hỗn độn.
Vụt! Vụt! Vụt...
Thấy vậy, những cường giả Đạo Tổ tam trọng còn sót lại đâu còn dám dừng chân? Mỗi người đều triển khai thân pháp, nhanh chóng lao về phía phương xa.
Bọn họ không muốn ở lại nơi này, dù sao cũng chẳng thể cướp đoạt được bổn nguyên Thần Vũ Trụ. Thà rằng rời đi, còn hơn bỏ mạng tại đây.
Hồn Tiêu cũng rời đi. Chỉ là, trước khi rời đi, hắn lại nhìn Mộ Dung Vũ một cái thật sâu, ánh mắt đầy thâm ý.
Tâm tư Mộ Dung Vũ khẽ động: "Chẳng lẽ Hồn Tiêu đã phát hiện ra điều gì sao?"
Song, hắn cũng lười để ý đến những chuyện này.
"Huynh đệ, lúc này không đi còn đợi đến khi nào? Ngươi không muốn cùng Thần Vũ Trụ hóa về hỗn độn đấy chứ?" Hô Duyên Phách dùng tay chọc chọc Mộ Dung Vũ, hắn đã chuẩn bị rời đi.
"Ngươi chẳng phải muốn đục nước béo cò, ngư ông đắc lợi sao? Giờ đây chính là cơ hội tốt nhất đấy." Mộ Dung Vũ nhìn về phía những siêu cấp cường giả vẫn đang đại chiến ở phía trước, trầm giọng nói.
"Ngươi đúng là tên điên, ta đi trước đây!" Hô Duyên Phách im lặng trừng mắt nhìn Mộ Dung Vũ một cái, sau đó vô cùng không có nghĩa khí mà triển khai thân pháp, nhanh chóng bay khỏi nơi đây.
Hiện tại, chỉ còn lại không gian rộng mười ức dặm chưa bị đánh tan.
Mà tốc độ của đại băng diệt cực nhanh, đang nhanh chóng lan tràn về phía bên này.
Một tiếng "Bá" vang lên, thân hình Mộ Dung Vũ cũng biến mất tại chỗ.
Hắn cũng không rời đi, mà là tiến vào bên trong Hà Đồ Lạc Thư. Sau khi tiến vào Hà Đồ Lạc Thư, hắn khống chế Hà Đồ Lạc Thư nhanh chóng tiếp cận.
Song, dư âm đại chiến của mười mấy siêu cấp cường giả quá đỗi kinh khủng, Mộ Dung Vũ căn bản không thể dựa quá gần, vô pháp tiếp cận. Nhưng Mộ Dung Vũ cũng chẳng hề lo lắng, mà ẩn mình ở phụ cận, chờ đợi thời cơ.
Rộng ức dặm, rộng ngàn dặm...
Mắt thấy không gian sắp bị hoàn toàn đánh tan, hóa về hỗn độn. Nhưng mười mấy siêu cấp cường giả vẫn như cũ đang đại chiến, lẽ nào lực lượng hủy diệt của Thần Vũ Trụ chẳng hề có bất kỳ ảnh hưởng gì đến bọn họ sao?
Ảnh hưởng thì có, hơn nữa còn là ảnh hưởng cực lớn. Song, tin rằng bọn họ đều có nắm chắc bảo toàn tính mạng, bằng không ai cũng chẳng muốn mạo hiểm sinh mạng để tranh đoạt vật này.
Chính bởi vì cảm thấy mình có thể bảo toàn tính mạng, bọn họ mới nhất định phải tranh đoạt bổn nguyên Thần Vũ Trụ. Nếu như có người trong số họ đoạt được đồng thời luyện hóa bổn nguyên Thần Vũ Trụ, hắn có thể một tay trấn áp mười mấy cường giả hiện tại.
Ầm!
Cuối cùng, toàn bộ Thần Vũ Trụ hoàn toàn tan vỡ, tất cả mọi thứ đều hóa về hỗn độn. Vào giờ khắc này, một lực lượng vô danh xuất hiện, trong nháy mắt bao phủ Hà Đồ Lạc Thư cùng mười mấy siêu cấp cường giả đang đại chiến.
Lực thôn phệ kinh khủng, tựa hồ muốn nuốt chửng tất cả mọi người. Ngay cả mười mấy siêu cấp cường giả cũng không ngoại lệ, trong khoảng thời gian ngắn, tốc độ công kích của bọn họ đều chậm lại.
Song, bổn nguyên Thần Vũ Trụ cũng bị ảnh hưởng. Trong đó, càng nhiều lực thôn phệ bao phủ bổn nguyên Thần Vũ Trụ, tựa hồ muốn nuốt chửng nó.
Thần Vũ Trụ đã hủy diệt, bổn nguyên Thần Vũ Trụ tuyệt đối không thể tiếp tục tồn tại. Đây chính là quy tắc do hỗn độn định ra!
"Chính là lúc này, ra tay!" Bổn nguyên Tử Hoàng Vũ Trụ quát lên một tiếng lớn.
Bá!
Mộ Dung Vũ trực tiếp ra tay, khống chế Hà Đồ Lạc Thư lao thẳng về phía bổn nguyên Thần Vũ Trụ.
Nhưng, cùng lúc Mộ Dung Vũ ra tay, những kẻ khác cũng đều đồng loạt hành động.
"Bổn nguyên Thiên Sử Vũ Trụ, đi, nuốt chửng nó cho ta!" Cường giả Thiên Sử Tộc quát lên một tiếng lớn, ngay sau đó, một luồng khí tức tuyệt đối cường đại từ trên người hắn bùng phát, trực tiếp xông thẳng về phía bổn nguyên Thần Vũ Trụ.
Đây chính là bổn nguyên Thiên Sử Vũ Trụ.
"Tử Hoàng, xem ngươi đấy." Mộ Dung Vũ quát lên một tiếng lớn, đồng thời ném bổn nguyên Tử Hoàng Vũ Trụ ra ngoài. Cùng lúc đó, Mộ Dung Vũ cũng đã tế xuất Hỗn Loạn Chi Nhận, một đao bổ ra, kinh thiên động địa, chém nát vô tận hỗn độn.
Lực lượng Hỗn Loạn và lực lượng Trấn Hồn bùng phát... Đây chính là một đao mà Mộ Dung Vũ chém ra bằng lực lượng của cường giả Đạo Tổ tam trọng, uy năng ấy kinh khủng đến nhường nào?
Trong nháy mắt, ngoài Mộ Dung Vũ cùng bổn nguyên Tử Hoàng Vũ Trụ ra, tất cả những người khác, bao gồm cả bổn nguyên Thiên Sử Vũ Trụ, đều bị lực lượng Hỗn Loạn làm cho hỗn loạn. Ngay lập tức, bọn họ liền không thể khống chế mà bay về những hướng khác nhau.
Mà Mộ Dung Vũ cùng bổn nguyên Tử Hoàng Vũ Trụ thì lại nắm bắt được cơ hội này, cấp tốc tiếp cận bổn nguyên Thần Vũ Trụ.