"Bằng vào tên của ta, cấm chỉ tất cả cường giả từ Tiên cảnh trở lên giáng lâm!"
Sau khi đánh giết một thân thể của cường giả Thần Minh, Mộ Dung Vũ đã nhận ra Tiên giới hiện tại cũng chẳng còn an toàn như trước. Đương nhiên, nếu Mộ Dung Vũ vẫn còn ở Tiên giới, nơi đây sẽ không phải chịu bất cứ sự công kích nào.
Thế nhưng, nếu Mộ Dung Vũ lại không ở Tiên giới thì sao?
Hắn sớm muộn gì cũng sẽ phi thăng lên Thần giới, mặc dù hắn có thể tùy ý truyền tống trở lại Tiên giới bất cứ lúc nào. Song, nếu những kẻ ở Thần giới muốn hủy diệt Tiên giới, chúng chỉ cần một cái chớp mắt là đủ rồi.
Nếu như Mộ Dung Vũ vừa vặn có việc bị trì hoãn, chỉ cần chậm trễ một sát na thôi, vậy thì Tiên giới sẽ lâm vào bi kịch.
Bởi vậy, Mộ Dung Vũ hiện tại đã lợi dụng danh nghĩa Tiên giới chi chủ của mình để lập ra một loạt quy tắc mới, trong đó có một quy tắc chính là những cường giả ở cảnh giới Chuẩn Thần không thể hạ giới.
Nói cách khác, nếu thực lực đã đạt đến cấp Thần thì những kẻ khác sẽ không thể tiến vào Tiên giới. Cứ như vậy, sẽ không có Thần nào tiến vào Tiên giới, mà chỉ cần không có Thần, thì những kẻ khác dù có đến đông hơn nữa cũng chẳng có bất kỳ uy hiếp nào. Dù sao, Tiên giới hiện tại không còn là Tiên giới của ngày xưa, những cường giả cảnh giới Chuẩn Thần bây giờ chỉ cần vung tay là bắt được cả một đám lớn.
Đương nhiên, Mộ Dung Vũ vẫn là Tiên giới chi chủ, tuy rằng đã lập ra quy tắc này, thế nhưng bản thân hắn muốn trở về Tiên giới thì vẫn không có vấn đề gì. Hơn nữa, sau khi được Mộ Dung Vũ cho phép, những người khác cũng có thể trở về Tiên giới.
...
Thần giới.
"Thiếu chủ, chúng ta không thể tiến vào Viêm Hoàng Tiên giới. Căn bản là không thể mở ra đường nối đến Viêm Hoàng Tiên giới." Trong Thần Minh, một cường giả trầm giọng bẩm báo với Thiếu chủ của họ, chính là Kỷ.
"Đồ phế vật! Bọn thùng cơm! Ngay cả đường nối Tiên giới cũng không mở ra được, giữ lại các ngươi thì có ích gì?!" Kỷ tức giận gầm thét lên, hận không thể một cái tát đập chết đám phế vật trước mắt này.
"Thiếu chủ, đây không phải vấn đề của chúng ta, cho dù là cường giả cảnh giới Thiên Hậu cũng không thể mở ra đường nối. Nghe nói, toàn bộ Viêm Hoàng Tiên giới đã bị phong ấn. Trừ phi từ bên ngoài cưỡng ép phá nát nó, bằng không căn bản không thể mở ra đường nối của họ."
"Phong ấn? Chẳng lẽ bọn chúng không phi thăng hay sao?" Sắc mặt Kỷ trở nên dữ tợn vô cùng.
"Thiếu chủ, bọn họ vẫn có thể phi thăng. Bọn họ có thể bay thăng lên Thần giới, thế nhưng người của Thần giới thì lại không thể hạ xuống..."
"Cũng được, đi đến đài phi thăng của Viêm Hoàng Tiên giới mà giám sát cho ta, phàm là nhìn thấy người phi thăng từ Viêm Hoàng Tiên giới, toàn bộ đều bắt lại cho ta!" Kỷ đằng đằng sát khí nói.
Lập tức, người của Thần Minh liền xuống bố trí, muốn giám sát những kẻ đến từ Viêm Hoàng Tiên giới ở gần đài phi thăng. Chỉ cần có người phi thăng, e rằng sẽ rơi vào tay Thần Minh.
"Những Tiên giới này giờ đã thực sự an toàn rồi. Ta cũng có thể yên tâm tu luyện." Sau khi Mộ Dung Vũ lập ra một loạt quy tắc, hắn đã bảo vệ toàn bộ Tiên giới cùng ba mươi sáu giới Tu Chân như một thùng sắt kiên cố, bấy giờ mới có thể an tâm.
"Tuy rằng ta hiện tại đã có thể xúc động thần kiếp, đồng thời có lòng tin không cần Độ Kiếp Đan vẫn có thể vượt qua thần kiếp. Thế nhưng, những điều này vẫn chưa vội, tất cả hãy đợi đến khi cảnh giới đạt đến Tiên Tôn hậu kỳ đại viên mãn rồi mới độ kiếp."
"Thực lực càng mạnh, sau khi độ kiếp phi thăng thành Thần thì thực lực cũng sẽ càng mạnh. Để tránh việc vừa phi thăng đã bị người ta miệt thị, bắt nạt như loài giun dế, hắn chỉ có thể không ngừng tự cường. Tốt nhất là trực tiếp đạt đến cảnh giới Chủ Thần hay loại hình tương tự!"
Trên thực tế, Mộ Dung Vũ không chỉ vì lý do đó, mà càng là vì những thế lực như Thần Minh.
Ở Thần giới, Thần Minh cũng là một siêu cấp thế lực, mà Mộ Dung Vũ đã giết chết một thân thể của Kỷ, rất rõ ràng Thần Minh tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho hắn. Hơn nữa, ngoại trừ Thần Minh ra, trong Tiên giới còn có một Thiên Phạt Cung. Có lẽ Ma Tông, Tiên Cung, cùng Thánh Môn các loại thế lực cũng đều tồn tại ở Thần Giới.
Mà Mộ Dung Vũ đã tiêu diệt những thế lực này, đem toàn bộ truyền thừa của bọn họ xóa bỏ, những thế lực này tự nhiên cũng sẽ không bỏ qua Mộ Dung Vũ.
"Người khác tu luyện thì ta cũng tu luyện, người khác phi thăng thì ta cũng phi thăng. Nhưng vì sao mỗi lần chưa kịp phi thăng, ta đã lại chọc phải một vài thế lực cường đại rồi?" Mộ Dung Vũ bất đắc dĩ nghĩ thầm trong lòng.
Bất quá, rất nhanh hắn liền khẽ mỉm cười mà thôi: "Lúc trước ở Tu Chân giới, Tiên Cung, Ma Tông những bá chủ này chẳng phải vẫn là những tồn tại khiến mình phải ngước nhìn sao? Mà giờ đây, chẳng phải chúng đã bị chính mình đạp dưới chân rồi sao?"
"Cho dù thế lực Thần giới có mạnh mẽ đến đâu thì lại làm sao? Cuối cùng rồi cũng sẽ có một ngày, ta sẽ đạp tất cả bọn chúng dưới chân! Dù sao, bất luận đi đến nơi đâu, thế giới đó cũng sẽ bị ta chinh phục, bị ta san bằng!"
Mộ Dung Vũ từ một phàm nhân bị coi là "phế vật", đã hiên ngang bước vào Tu Chân giới, khiến nơi đây nhuộm máu thành sông, cuối cùng càng là nhất thống Tu Chân giới.
Mà khi hắn phi thăng, hắn cũng khiến Tiên giới nhuốm màu gió tanh mưa máu, cuối cùng lại nhất thống Tiên giới.
Và mục tiêu hiện tại của Mộ Dung Vũ chính là nhất thống Thần giới!
Thoáng chốc!
Thân hình Mộ Dung Vũ loáng một cái, đã đi tới Nam Lĩnh.
"Tiền bối, đến bây giờ người cũng có thể nói cho ta một chút về chuyện của Huyễn Ảnh Môn rồi chứ? Ta phát hiện người vô cùng oán hận kẻ của Thần Minh kia, lẽ nào năm đó Huyễn Ảnh Môn bị diệt là do Thần Minh? Thần Minh là kẻ cầm đầu, hay Thần Minh chỉ là một trong những đồng lõa?"
Ngày đó ở Nam Lĩnh, kẻ cường giả vô cùng oán hận nhìn người của Thần Minh chính là tàn hồn của Huyễn Ảnh Môn. Chỉ là, lúc trước hắn cũng không hề ra tay.
Đối với tất cả những điều này, Mộ Dung Vũ đều xem ở trong mắt.
"Thần Minh chính là kẻ chủ mưu tiêu diệt Huyễn Ảnh Môn, bọn chúng chỉ muốn đoạt lấy 'Quyết chữ "Binh"'. Nếu có thể, ta hy vọng các ngươi sẽ tiêu diệt Thần Minh. Cũng không uổng công ngươi đã nhận được truyền thừa 'Quyết chữ "Binh"'." Tàn hồn của Huyễn Ảnh Môn bỗng hiện ra bên cạnh Mộ Dung Vũ tựa như một bóng ma, giọng nói trầm thấp vang vọng bên tai hắn.
"Bất quá, thế lực của Huyễn Ảnh Môn ở Thần giới vô cùng mạnh mẽ, nếu ngươi không có thực lực đó, vẫn là đừng nên đi trêu chọc bọn chúng. Đừng uổng phí sinh mệnh của ngươi."
"Tiền bối cứ yên tâm, sẽ có một ngày, ta sẽ tiêu diệt toàn bộ Thần Minh." Mộ Dung Vũ khẽ cười, sau đó cùng tàn hồn hàn huyên vài câu rồi rời khỏi Nam Lĩnh.
Mộ Dung Vũ không chủ động đi trêu chọc Thần Minh, nhưng người của Thần Minh cũng sẽ không bỏ qua hắn. Đã như vậy, vậy thì thẳng thắn tiêu diệt toàn bộ Thần Minh. Làm như vậy, chẳng những không còn phiền phức, mà còn tiện thể giúp Huyễn Ảnh Môn báo thù.
Dù sao, 'Quyết chữ "Binh"' của Mộ Dung Vũ lại là truyền thừa từ Huyễn Ảnh Môn, trên thực tế, giữa hắn và Huyễn Ảnh Môn còn có quan hệ sư thừa.
Trong khoảng thời gian sau này, Mộ Dung Vũ bắt đầu chuyên tâm tu luyện. Trong quá trình này, Mộ Dung Vũ đã từng trở lại Hoa Hẹ Tu Chân Giới, muốn tiến vào Thần Trủng.
Thế nhưng Mộ Dung Vũ lại phát hiện, với thực lực hiện tại của hắn, căn bản không thể tiến vào Thần Trủng. Lúc trước Kỷ nói hắn có thể tiến vào Thần Trủng, không biết là lừa người, hay hắn có biện pháp khác?
Bất quá, Mộ Dung Vũ cũng không mấy coi trọng Thần Trủng. Nếu không vào được, vậy thì tạm thời không vào. Dù sao Thần Trủng vẫn ở ngay đây, đợi đến khi thực lực của hắn đủ mạnh rồi lại tiến vào cũng chẳng sao.
Vào năm thứ một trăm Mộ Dung Vũ trở thành Tiên giới chi chủ, hắn rốt cục đã cưới Triệu Chỉ Tình, Vưu Mộng Thanh cùng Mục Lệ Nguyệt vào cửa Mộ Dung gia, để ba nàng chính thức trở thành thê tử của Mộ Dung gia. Với thân phận Tiên giới chi chủ, địa vị cao thượng, có thể nói là dưới một người trên vạn người.
Lần kết hôn này của Mộ Dung Vũ, có thể nói là Phổ Thiên Đồng Khánh, toàn bộ Tiên giới đều vui vẻ rộn ràng ăn mừng suốt ba năm trời. Hơn nữa, trong ba năm này, Mộ Dung Vũ còn không ngừng phái người phát bánh kẹo mừng cưới của chính mình.
Hầu như mỗi người, bất luận là đệ tử Thánh Tông, hay không phải đệ tử Thánh Tông, mỗi người đều nhận được một viên Phá Vương Đan, Phá Quân Đan, cùng Phá Đế Đan!
Toàn bộ Tiên giới có bao nhiêu người? Mộ Dung Vũ không biết, hắn chỉ biết, vì những đan dược này, hắn đã chuẩn bị suốt một năm trời.
Với thực lực bây giờ của hắn, một ngày có thể luyện chế ra vô số triệu viên Phá Vương Đan! Bất quá, những thứ này đều đáng giá.
Bởi vì, hắn nhìn thấy ba nàng Triệu Chỉ Tình đều vô cùng cao hứng, vô cùng hạnh phúc. Chỉ cần ba nữ tử hạnh phúc, tất cả đều đáng giá.
"Phụ thân, mẫu thân. Con mang ba người thê tử này trở về thăm người." Trong Hoa Hẹ Tu Chân Giới, Mộ Dung Vũ mang theo ba nàng Triệu Chỉ Tình trở về bái tế cha mẹ đã từ trần từ lâu của hắn.
Cha mẹ Mộ Dung Vũ mất sớm, chính vì họ mất sớm, Mộ Dung Vũ cuối cùng mới lưu lạc đến mức ngay cả nô bộc Mộ Dung gia cũng không bằng.
Bất quá, những điều này, Mộ Dung Vũ đều không hề oán hận cha mẹ mình. Trên thực tế, hắn thường xuyên đều hoài niệm cha mẹ mình. Hơn nữa, cho dù cha mẹ hắn còn tại thế, tình cảnh của Mộ Dung Vũ ở Mộ Dung gia e rằng cũng sẽ không khá hơn là bao. Dù sao, địa vị của cha mẹ hắn ở Mộ Dung gia cũng rất không như ý.
"Cha mẹ, con lại trở về thăm người..." Sau khi ba nàng Triệu Chỉ Tình dập đầu ba lạy trước mộ phần cha mẹ Mộ Dung Vũ, Triệu Chỉ Tình càng là cất lời như vậy.
Triệu Chỉ Tình, vốn dĩ khi còn ở thế tục, mỗi khi đến ngày giỗ hay những dịp tương tự của họ, nàng đều sẽ đến đây bái tế. Lúc này đã trở thành thê tử của Mộ Dung gia, nàng đối với cha mẹ Mộ Dung Vũ càng thêm cung kính.
"Được rồi, đợi ta sau này có thực lực rồi, ta nhất định sẽ phục sinh cha mẹ họ trở lại. Đến lúc đó, các con sẽ ở trước mặt nhị lão mà tận hiếu." Mộ Dung Vũ trong lòng hắn khẽ cười thầm, nhưng đồng thời cũng đã hạ xuống một quyết định.
"Tiểu Vũ à, hiện tại các con cũng đã kết hôn rồi, khi nào thì muốn có con đây? Lý thúc nhìn con mắt đều muốn lòi ra rồi đây. Hơn nữa cha mẹ con họ khẳng định cũng muốn sớm một chút nhìn thấy con nối dõi tông đường." Đúng lúc này, tiếng của Lý Quốc truyền đến. Lần này, Mộ Dung Vũ cùng cả gia đình Lý Quốc cùng trở về.
"Ha ha, chuyện này, chúng con nhất định sẽ cố gắng. Lý thúc người đừng vội." Mộ Dung Vũ cười ha hả, còn ba nàng Triệu Chỉ Tình thì sắc mặt ửng đỏ vì ngượng ngùng.
Những ngày sau đó, đúng như Mộ Dung Vũ đã nói, hắn nỗ lực bắt đầu "hành động tạo người". Đồng thời, trong quá trình này, hắn không ngừng tu luyện.
Vào năm thứ một trăm sau khi họ kết hôn, Triệu Chỉ Tình rốt cục có thai. Bất quá, điều khiến Mộ Dung Vũ phiền muộn chính là, thực lực của bọn họ đều quá mạnh mẽ, mười tháng hoài thai chắc chắn không thể sinh hạ được. Từ khi mang thai đến khi hài tử chào đời, nhanh nhất cũng phải tính bằng trăm năm, thậm chí có trường hợp còn lâu hơn.
Bất quá, thời gian đối với Mộ Dung Vũ và những người khác không phải là vấn đề. Vài trăm năm thời gian, chỉ là trong chớp mắt mà thôi. Ngoại trừ Triệu Chỉ Tình ra, Vưu Mộng Thanh cùng Mục Lệ Nguyệt cũng không hề kém cạnh, lần lượt mang thai...
Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện: