Huyết Ngục Giang Hồ

Lượt đọc: 2266 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 134
Kinh lược Tấn Châu (3)

❊ ❊ ❊

Thế là thi thể của những người chiến tử bên Bắc Phủ cũng đều được chôn cất.

Người của Nam Cảnh đào hai cái hố lớn ở Lĩnh Tây, ném thi thể quân địch vào hố rồi chôn lấp.

Với những người chiến tử bên mình, thì không thể qua loa như vậy.

Tuy cũng là chôn cất bằng hố lớn, nhưng đã đào tới tám cái hố lớn. Thi hài không còn bị ném tùy tiện chồng chất lên nhau dưới hố nữa, mà được sắp xếp ngay ngắn. Trên người đều được bọc vải liệm.

Hơn nữa trước khi hạ táng, đều cố gắng xác minh danh tính, lấy vật tùy thân trên người người chết xuống để sau này giao lại cho gia quyến. Mà gia đình của những người chiến tử cũng sẽ nhận được một khoản tiền tuất không nhỏ. Trên mặt đất còn bày ra một hàng thi thể chưa hạ táng, những người chiến tử này đều là nhân vật quan trọng.

Có Hạ Thiên Hạ, tứ đệ của Hô Diên Đình là Hô Diên Thượng, chưởng môn Hoa gia là Hoa Mãn Sơn, nhị đương gia Khổng gia của Hồng Y Bảo, đại đương gia Lương Phá Thiên của Đoạn Kiếm Cốc, một vị trưởng lão của Phiêu Linh Đảo, nhị thiếu gia của Thần Quy Đảo, v.v…

Thi hài của những nhân vật quan trọng này, người của mỗi nhà sẽ chọn nơi khác để an táng thỏa đáng.

Thân nhân của người chết ảm đạm đứng đó, từng người nước mắt đầm đìa, có kẻ đau đớn khóc thành tiếng. Tuy người có mặt ở đây đều là những kẻ sống cuộc đời liếm máu trên lưỡi đao, đối với đủ loại cái chết đẫm máu đều đã thấy quen mắt. Nhưng đối mặt với người thân chiến tử, vẫn đau đớn không thôi.

Mà đây chính là giang hồ, tàn khốc và đẫm máu.

Những sinh mệnh vốn còn tươi sống khi nãy, nay đều đã biến thành từng thi thể lạnh lẽo.

Nói thật, lần này Lâm Ngật cũng bị thương rất nặng. Bây giờ đôi chân hắn đã bắt đầu run rẩy. Những vết thương trên người càng khiến hắn đau đớn khôn cùng. Tiêu Liên Cầm bảo hắn đi đi, chuyện ở đây cứ giao cho nàng. Nhưng Lâm Ngật không rời đi trước. Hắn vẫn luôn gồng mình chịu đựng, chuẩn bị thu xếp hậu sự xong mới rời đi.

Trận chiến hôm nay thảm liệt như vậy, nỗi bi thương trong lòng Lâm Ngật đã lấn át niềm vui chiến thắng. Lâm Ngật chậm rãi ngẩng đầu nhìn vòm trời mây đen đã tan hết. Nếu không phải trận bão tố kia, nếu không phải Tần Định Phương cuối cùng cũng hạ lệnh rút lui, thì hôm nay người của đôi bên hẳn đã chết sạch rồi!

Điều này khiến Lâm Ngật cũng thấy trong lòng rùng mình.

Lâm Ngật không thể không xem xét lại thực lực của Bắc Phủ.

Bắc Phủ đúng là tựa như một cây cổ thụ chọc trời, lại cắm rễ ở Bắc Cảnh nhiều năm như vậy, hơn nữa đến lúc mấy đại môn phái Tây Hạ can thiệp vào, muốn đánh bại hoàn toàn Bắc Phủ trong thời gian ngắn đã là không thể. Hắn phải chuẩn bị sẵn sàng cho việc trường kỳ so tài, chu toàn với Bắc Phủ.

Trong thời gian này, chắc chắn vẫn sẽ liên tục có đại chiến, tiểu chiến, ám chiến, đủ loại chiến sự, không biết sẽ còn phải chết bao nhiêu người nữa đây.

Tranh chấp Nam Bắc, định sẵn sẽ trở thành kiếp nạn lớn nhất trong giang hồ suốt trăm năm qua.

Điều này khiến lòng Lâm Ngật ngũ vị tạp trần.

Nhưng dù có bao nhiêu người, bao nhiêu môn phái sẽ bước lên con đường không lối về, thì giờ đây hắn cũng không còn đường lui nữa rồi.

Không phải Nam diệt, thì chính là Bắc vong.

Không còn con đường thứ ba để đi nữa.

Lúc này, thiếu chưởng môn Đoạn Kiếm Cốc là Lương Hạ, cùng thiếu chủ Hoa gia là Hoa Tự Tại đi tới trước mặt Lâm Ngật.

Hai người mắt chứa lệ, quỳ một gối bái Lâm Ngật.

Hoa Tự Tại nghẹn ngào nói: "Lâm Vương, gia phụ tử trận. Từ nay về sau ta chính là chưởng môn của gia tộc. Hoa Tự Tại cũng nhất định sẽ thực hiện lời thề của tổ tiên, đi theo Lâm Vương, trung thành với Tiêu Tuyết Kiếm Chủ!"

Lương Hạ cũng nói: "Lương gia chúng ta cũng sẽ thực hiện lời hứa, trung thành với Lâm Vương!"

Lâm Ngật đỡ hai vị tân chưởng môn này đứng dậy.

Lâm Ngật cũng biết bây giờ người thân của họ tử trận, ai nấy đều vô cùng đau đớn. Nhưng có một việc buộc phải nói rõ với họ. Nếu chậm trễ, có thể sẽ gây ra tổn thất thảm trọng hơn.

Lâm Ngật quét mắt nhìn bảy vị chưởng môn kia.

"Các vị chưởng môn, mặc dù tiền bối của các vị đã khắc tên trên Tiêu Tuyết Kiếm và lập lời thề độc trung thành với Tiêu Tuyết Kiếm Chủ, nhưng Lâm Ngật ta vẫn vô cùng cảm kích hôm nay bảy nhà các vị đã kề vai tác chiến cùng ta. Các vị mất đi chí thân trong trận chiến này, mong hãy nén đau thương." Nói tới đây, Lâm Ngật đổi giọng lại nói: "Bảy nhà các vị đi theo ta huyết chiến với Bắc Phủ, gây cho Bắc Phủ thương vong trọng đại, Tần Định Phương trong lòng nhất định rất hận các vị. Hắn sẽ không bỏ qua đâu, hắn sẽ báo thù bảy nhà các vị. Vì vậy, nhân lúc đại chiến vừa kết thúc, Tần Định Phương còn phải vài ngày nữa mới về tới Bắc Phủ, chưa kịp bố trí đối phó các vị, các vị hãy nhanh chóng truyền tin, để nhân mã nhà mình mau chóng tới Tấn Châu hội hợp. Từ nay chúng ta lấy Tấn Châu làm doanh trại, cùng Bắc Phủ chu toàn."

Một là Lâm Ngật lo Tần Định Phương báo thù nhân mã bảy nhà, hai là Lâm Ngật cũng không thể không phòng việc Tần Định Phương về Bắc Phủ chỉnh đốn lại nhân mã, rồi nhân lúc họ chưa đứng vững chân ở Tấn Châu mà đánh ngược lại.

Hiện tại, tuy nhân mã Nam Cảnh ở Tấn Châu cộng lại có ba ngàn, nhưng so với Bắc Phủ thì vẫn có khoảng cách. Hơn nữa, ba ngàn nhân mã này đã trải qua trận đại chiến, người bị thương rất nhiều, cũng cần thời gian tu dưỡng. Không dễ gì tái chiến được nữa.

Cho nên hiện tại hắn rất cần bảy nhà này điều động đại bộ phận nhân mã tới Tấn Châu.

Nhân mã của bảy nhà này cộng lại có tới mấy ngàn người, cộng thêm nhân mã của Nam Cảnh, cùng nhau phòng thủ Tấn Châu thì cũng chẳng sợ Bắc Phủ phản công nữa.

Như vậy nhân mã bảy nhà cũng an toàn, Tấn Châu cũng có thể không lo nữa.

Lâm Ngật bây giờ cũng phải kinh lược Tấn Châu rồi.

Bảy vị chưởng môn nghe xong đều thấy Lâm Ngật nói rất có đạo lý, thật sự là không thể không phòng việc Tần Định Phương báo thù bảy nhà bọn họ. Thế là bảy vị chưởng môn vội vàng ra lệnh cho người truyền tin về gia tộc mình, bảo các cao thủ lưu thủ ở mỗi phái toàn bộ xuất động, hộ tống gia quyến nhanh chóng tới Tấn Châu.

Sau đó, Lâm Ngật cùng các vị chưởng môn mang theo di thể người thân của họ về Mục Thiên phân giáo.

Đội xe đi được hơn hai dặm, Lâm Ngật đang ở trong xe ngựa nghe thấy từng đợt tiếng tụng kinh truyền tới, bèn hỏi ra ngoài: "Là ai đang tụng kinh thế?"

Người ngoài xe đi dò hỏi, rất nhanh đã quay về bẩm báo. Nói là trong rừng liễu sau gò đất cách đường cái hai mươi trượng về phía Nam, Đại sư Long Thụ đang dẫn một đám đồ đệ tụng kinh ở đó.

Lâm Ngật nghe xong liền cho xe ngựa dừng lại.

Lâm Ngật bước ra khỏi xe, hắn bảo mọi người đi trước, chỉ để lại một chiếc xe ngựa chờ hắn. Hắn định tới xem thử.

Lâm Ngật là Nam Cảnh Vương, đứng đầu quần long. Nay lại thân mang trọng thương, mà tình thế hiện tại còn chưa ổn định, mọi người đương nhiên không thể để hắn đi một mình. Tiểu thư Hoa gia là Hoa Như Phương và Mã Bội Linh bị thương tương đối nhẹ hơn, thế là hai vị tiểu thư này dẫn tám cao thủ đi theo.

Những người còn lại tiếp tục lên đường.

Mã Bội Linh và Hoa Như Phương ở hai bên trái phải của Lâm Ngật, tám thuộc hạ kia theo ở phía sau.

Mã Bội Linh thỉnh thoảng lại dùng mắt liếc trộm Lâm Ngật, trong đầu luôn hiện lên cảnh Lâm Ngật giải vây cho nàng. Đặc biệt là tình cảnh Lâm Ngật kéo nàng vào lòng, khiến nàng nhớ lại mà trong lòng gợn sóng.

Lâm Ngật trẻ tuổi anh tuấn, lại võ công cái thế, lại là con cháu danh môn, càng là Nam Cảnh Vương hô một tiếng trăm người hưởng ứng, những điều này không nghi ngờ gì sẽ khiến bất kỳ nữ tử nào cũng ngưỡng mộ động tâm.

Cũng là người đàn ông trong mộng của vô số nữ tử.

Nhưng nghĩ tới việc Lâm Ngật bây giờ là chồng của Tô Cẩm Nhi, trong lòng Mã Bội Linh liền dâng lên cảm giác mất mát khó hiểu.

Khi Lâm Ngật lên gò đất, vì trọng thương mệt mỏi, thân hình lảo đảo một chút, Mã Bội Linh mắt nhanh tay lẹ, vươn tay đỡ lấy một cánh tay Lâm Ngật.

Lúc tay nàng chạm vào cánh tay Lâm Ngật, trong lòng càng như hươu chạy.

Mã Bội Linh rụt tay về, che giấu sự hoảng loạn trong lòng nói: "Lâm Vương cẩn thận."

Lâm Ngật mỉm cười nhẹ với nàng.

Nụ cười này, càng giống như gió xuân thổi vào tâm khảm Mã tiểu thư vậy.

Lâm Ngật cùng họ xuống khỏi gò đất, đi tới trước khu rừng kia.

Chỉ thấy Đại sư Long Thụ và hơn mười đệ tử ngồi bệt xuống đất, quay mặt về phía chiến trường đẫm máu mà tụng kinh.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:544
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.