Huyết Ngục Giang Hồ

Lượt đọc: 3034 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 37
Tần Đa Đa hiến kế (3)

❊ ❊ ❊

Phiêu Hoa sơn trang đứng vững ở Tấn Châu hơn trăm năm, gốc rễ sâu bền, tầm ảnh hưởng trong phạm vi Tấn Châu cũng xa không phải người khác có thể so sánh. Mà Tấn Châu lại là yết hầu trọng địa, mượn nhờ tầm ảnh hưởng của Phiêu Hoa sơn trang tại địa phương, Bắc phủ có thể dễ dàng kiểm soát Tấn Châu hơn.

Tần Quảng Mẫn lại là "Đoạn Hồn Thương" đại danh đỉnh đỉnh trong giang hồ, người anh vợ này giúp hắn một tay, hắn cũng như hổ thêm cánh. Thế nhưng kết quả, bàn tính như ý của Tần Định Phương lại đánh hụt. Tần Quảng Mẫn và hắn căn bản là người hai đường, đạo khác không mưu cầu chung.

Khi Lương Hồng Nhan còn sống thì vẫn ổn. Mọi việc đều do Lương Hồng Nhan làm chủ, Phiêu Hoa sơn trang cũng nơi nơi phối hợp với Bắc phủ. Sau khi Lương Hồng Nhan chết, Tần Quảng Mẫn đừng nói là giúp đỡ Tần Định Phương, nhìn thấy hắn thậm chí còn lười nói chuyện.

Tần Định Phương đối với người anh vợ này cũng ngày càng thất vọng, cũng ngày càng hận. Về sau hắn cũng không xa vọng Tần Quảng Mẫn giúp hắn nữa. Thế nhưng hắn bảo Tần Đa Đa nhắn lời, Tần Quảng Mẫn không giúp Bắc phủ thì được, nhưng cũng không được giúp Nam Cảnh.

Tần Quảng Mẫn cũng đã đồng ý.

Nhưng điều Tần Định Phương không ngờ tới là, Tần Quảng Mẫn tại Võ Lâm Đại Hội đã bội ước, hung hăng vả mặt hắn.

Ngày nay, Tần Định Phương và Lâm Ngật so tài chu toàn, nhất thời không rảnh rỗi để báo thù Tần Quảng Mẫn.

Nếu không, hắn đã sớm ra tay với Tần Quảng Mẫn rồi.

Nếu nói Tần Đa Đa là một con rắn độc, thì Tần Định Phương lại là một con rắn lớn hơn, độc hơn.

Con "đại độc xà" này, hiện tại bắt đầu khiến cho "tiểu độc xà" cảm thấy bất an.

Tần Đa Đa hiện tại thực sự sợ Tần Định Phương. Tâm tính của Tần Định Phương đang thay đổi, cơ thể hắn cũng đang thay đổi, tất nhiên sự thay đổi cơ thể chỉ có Tần Đa Đa tường tận.

Nhất là kinh mạch trên người Tần Định Phương, ngày càng lồi lên, hơn nữa màu sắc cũng biến đỏ. Trên người như bò đầy những con giun đất màu đỏ.

Tần Đa Đa biết người đàn ông này của nàng hiện tại thật sự là chuyện gì cũng có thể làm ra.

Tất nhiên, nàng ta cũng là chuyện gì cũng có thể làm ra.

Cho nên có đôi khi Tần Định Phương lấy nàng ra phát tiết, đối với nàng thái độ ác liệt, Tần Đa Đa liền nhẫn nhịn trước. Cố gắng không chọc Tần Định Phương tức giận.

Nàng hiện tại chỉ mong Lâm Ngật và Tần Định Phương đấu đến lưỡng bại câu thương, tốt nhất là cùng quy vu tận. Đến lúc đó, nàng và anh trai liền ngồi thu ngư ông đắc lợi. Còn nàng, sẽ lấy thân phận Tần phu nhân tiếp quản tất cả những gì Tần Định Phương để lại.

Tần Đa Đa nhìn chồng, hiện tại nàng cứ như cái gối của chồng, gần đầu hắn nhất, nhưng lại không biết trong đầu hắn rốt cuộc đang nghĩ gì. Tất nhiên, trong lòng nàng nghĩ gì, hắn cũng không thể biết được.

Lúc này, Tần Định Phương cầm lấy một chiếc trâm vàng khảm trân châu trên bàn, sau đó tùy tiện cắm lên búi tóc của vợ.

Sau đó hắn bảo với vợ: "Ta biết nàng còn chút tiền riêng, còn không ít trang sức châu báu. Để lại vài món làm bộ mặt là được rồi. Những thứ còn lại đều đưa cho ta. Đợi sau này đại nghiệp của ta thành, núi vàng núi bạc, kỳ trân dị bảo trong thiên hạ, muốn bao nhiêu cũng có."

Hốc mắt Tần Đa Đa đột nhiên đỏ lên, tựa hồ rất ủy khuất.

Tần Đa Đa nói: "Chúng ta hiện tại đều bắt đầu thắt lưng buộc bụng rồi. Thiếp đã nửa tháng chưa thêm quần áo mới và trang sức. Số tiền dự trữ ít ỏi đó của thiếp đáng thương lắm. Hiện tại càng là chẳng còn lại bao nhiêu. Định Phương, rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy. Bắc phủ tiền bạc hiện tại sao lại eo hẹp đến thế?"

Tần Định Phương tất nhiên không thể nói thật cho Tần Đa Đa biết, hắn đang âm thầm gom góp quân lương cho đại quân Tây Vực.

Tần Định Phương nói: "Chúng ta vừa triệu khai Võ Lâm Đại Hội, lại liên tiếp đánh với Nam Cảnh mấy trận, những thứ này đều cần một lượng lớn bạc. Lâm Ngật đào được bảo tàng của Lương Cửu Âm, hắn không thiếu bạc. Nhưng ta thiếu a. Tiền lương của cao thủ trong phủ tháng sau, đều không đủ rồi. Nghe lời, nàng cứ đưa hết ra, giải quyết nỗi lo trước mắt cho ta đi."

Tần Đa Đa nói: "Vậy tại sao không nghĩ cách?"

"Nàng rốt cuộc là đưa hay không đưa?! Đừng quên, người của nàng đều là của ta. Huống chi là những châu báu vàng bạc này!" Tần Định Phương tỏ ra có chút không kiên nhẫn.

Tần Đa Đa nói: "Chàng là phu quân của thiếp, thiếp đương nhiên phải chia sẻ lo âu cho chàng, thiếp đưa. Thậm chí thiếp bán đi cũng được. Chỉ là đây cũng không phải kế sách lâu dài a. Phải nghĩ một cách..."

Tần Đa Đa trầm ngâm một lát, đột nhiên con ngươi xoay chuyển nói: "Có cách rồi!"

Tần Định Phương biết vợ nhiều quỷ kế, nghe Tần Đa Đa nói vậy, hắn tỏ ra rất hứng thú.

Tần Định Phương nói: "Nói nghe xem."

Mắt Tần Đa Đa phát sáng, nàng nói: "Chúng ta hiện tại thiếu bạc, nhưng không thiếu nhân thủ. Cướp! Cướp hộ giàu có. Còn có bắt cóc phú thương, để người nhà họ mang bạc tới chuộc, không chuộc thì giết con tin. Còn có cài cắm tai mắt vào những tiêu cục, tiêu hành kia, dò rõ ngày tháng, lộ trình áp tiêu của họ, cướp tiêu..."

Tần Định Phương không ngờ vợ lại đưa ra cái chủ ý này.

Tần Định Phương nói: "Nàng bảo cao thủ Bắc phủ tứ tung đi cướp, tứ tung đi bắt cóc, thật uổng cho nàng nghĩ ra được. Như vậy danh tiếng Bắc phủ liền triệt để hủy hoại rồi. Bắc phủ chẳng phải trở thành bia đỡ đạn của thiên hạ sao."

Tần Đa Đa cười, nàng nói: "Chàng a, ai bảo chàng là cướp công khai đâu. Chàng ra lệnh tổ chức một nhóm cao thủ tinh minh mạnh mẽ, hơn nữa miệng lưỡi kín kẽ, chia họ thành mấy tốp, bảo họ đóng giả làm cường đạo che mặt đi cướp. Nếu tên nào không may bị bắt, bị người ta tìm tới cửa, thì nói nó trước kia từng làm ở Bắc phủ, sau đó bị đuổi đi rồi. Hành vi sở tác không liên quan gì đến Bắc phủ. Tóm lại chúng ta không thừa nhận. Mà chàng thì lấy đâu ra thời gian quản mấy việc nhỏ này. Hơn nữa tốt nhất là đi Nam Cảnh cướp. Nam Cảnh có thể phú quý hơn Bắc Cảnh nhiều. Nhất là dải Giang Chiết, phú thương kia thật sự còn nhiều hơn cá dưới sông. Hơn nữa, mỗi tốp người, đều đặt chỉ tiêu cho họ, nửa tháng nhất định phải cướp được bao nhiêu. Chàng nghĩ xem, tổ chức năm sáu trăm người, chia thành mấy chục tốp, tứ tung đi cướp. Sẽ cướp được bao nhiêu a..."

Nghe những lời này, Tần Định Phương bừng tỉnh đại ngộ.

Đây quả là một kế sách hay.

Tần Đa Đa lại nói: "Đã đại bộ phận tinh nhuệ Nam Viện đều đến Tấn Châu, ngay cả cậu của thiếp cũng ở Tấn Châu, vậy Nam Viện chẳng phải rất trống rỗng sao..."

Tần Định Phương đột nhiên mắt sáng lên.

Hàm ý ngoài lời của Tần Đa Đa hắn tất nhiên thấu hiểu.

Hắn một phen ôm lấy Tần Đa Đa, bóp mặt nàng nói: "Ha ha, thật không hổ là 'tà nội trợ' của ta a. Nàng lần này thật sự giúp ta đại bận rồi."

Tần Đa Đa ôm cổ hắn nũng nịu nói: "Vậy chàng sau này đối với người ta tốt chút. Chàng dạo này nổi giận lên, nô gia rất sợ..."

Tần Định Phương nói: "Nàng là vợ ta, ta đương nhiên phải tốt với nàng rồi, chẳng lẽ ta tốt với vợ Lâm Ngật sao. Ha ha..."

Lúc trăng lên đầu cành liễu, Tần Định Phương mở tiệc tẩy trần đón Tô Cẩm Nhi và Đỗ U Tâm.

Trước khi tiệc rượu bắt đầu, Tần Định Phương trước tiên đi đến một tiểu viện phía đông Bắc phủ.

Trên tường của tiểu viện mọc đầy dây leo bám tường dày đặc, tầng tầng lớp lớp xanh um tươi tốt, khiến người ta không thấy được màu sắc của tường.

Trước cửa viện canh giữ mấy người.

Tần Định Phương đi vào trong viện. Trước cửa phòng có hai tên tâm phúc của hắn canh giữ. Còn có hai mụ già đang ngồi một bên ăn hạt dưa.

Hai tên tâm phúc kia thấy Tần Định Phương đến, hai người khom lưng hành lễ.

Tần Định Phương ghé vào tai một tên trong đó thì thầm hai câu, tên tâm phúc kia gật gật đầu, liền đi làm việc Tần Định Phương dặn dò.

Sau đó Tần Định Phương vào trong phòng.

Trước bàn trang điểm trong phòng, một người phụ nữ đang ngồi ở đó. Nàng mặc kệ hai nha đầu đang trang điểm cho mình. Chải đầu, vẽ mày, tô son...

Còn nàng, thì vẻ mặt đờ đẫn, ánh mắt ngây dại.

Người không biết, nhìn bộ dạng này của nàng, còn tưởng rằng nàng là một kẻ ngốc chứ.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:774
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.