Kiếm Đạo Thông Thần

Lượt đọc: 8972 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8
Kiếm trong tay, không người địch nổi

❊ ❊ ❊

Bạch Vân Huyền Không Đảo, bảy mươi hai tòa lôi đài, chiến đấu liên miên.

Trần Tông đáp xuống một tòa lôi đài, đối mặt với lôi chủ. Lôi chủ này chính là đệ tử Địa cấp khóa trước, tu vi đạt tới Siêu Phàm cảnh bát trọng đỉnh phong, thiên phú bất phàm cùng nhiều năm khổ tu đã tạo cho hắn thực lực cường hoành, đặt ra bên ngoài, đủ để vượt cấp khiêu chiến một đám cao thủ tán tu.

Bởi vậy, lôi chủ nhìn chằm chằm Trần Tông, không chút sợ hãi, ngược lại còn tự tin tràn đầy.

"Ra tay đi, đừng trách ta không cho ngươi cơ hội." Lôi chủ âm thanh trầm thấp hữu lực, đồng thời lập tức đề tụ toàn thân lực lượng, tám đạo Linh Luân trong cơ thể xoay chuyển cấp tốc, linh lực bôn dũng toàn thân, vừa có thể phòng ngự bản thân, cũng có thể trong nháy mắt bộc phát ra lực lượng cường hoành phản kích.

Trần Tông không nói lời nào, phương thức đáp lại cũng cực kỳ đơn giản, chỉ ngón tay như kiếm nhẹ nhàng điểm một cái, lập tức, hư không như mặt hồ phẳng lặng bị ném vào một viên đá nhỏ, gợn sóng tầng tầng lan tỏa.

Một tia kiếm quang lập tức từ tâm gợn sóng kích xạ mà ra, xuyên thủng trường không, thế như chẻ tre, tựa như lưu tinh đuổi nguyệt bắn về phía lôi chủ.

Tốc độ kiếm cực nhanh, vô cùng huyền diệu, không cách nào né tránh, sắc mặt lôi chủ đột nhiên biến đổi, lập tức bộc phát toàn bộ linh lực, rót vào hai lòng bàn tay, hai chưởng múa động, vô số mây mù đi theo, từ bốn phương tám hướng ồ ạt kéo tới, ngưng tụ trước người thành một bức tường.

Bạch Vân Chi Tường!

Bức tường này mưu đồ chặn lại kiếm khí của Trần Tông.

Một tiếng "bộp", bức tường Bạch Vân lập tức bị xuyên thủng, lực lượng đáng sợ tựa như cự chùy oanh kích trực tiếp lên hai chưởng của lôi chủ, đánh tan linh lực ngưng tụ trên hai chưởng, cả người ngã bay ra ngoài.

Một chiêu!

Chỉ vẻn vẹn một chiêu, ngay cả kiếm cũng chưa rút ra, chỉ lấy ngón tay thay kiếm liền đánh bại một vị đệ tử Địa cấp có tu vi Siêu Phàm cảnh bát trọng đỉnh phong, thực lực này thật không tầm thường, tức thì làm người ta chấn kinh không thôi.

"Kiếm pháp người này rất tinh diệu." Trong Vân Bảng khóa trước, một vài người nheo mắt, kinh nghi bất định nói.

"Đúng là rất khá, hơn nữa, một chỉ vừa rồi sợ rằng còn chưa tới năm thành thực lực của hắn."

"Ta biết, người này tên là Trần Tông, là đệ tử Thiên cấp mới tấn thăng, vô cùng xuất sắc. Nghe nói hơn một năm trước, Hứa Lăng sư đệ đã bị hắn một kiếm đánh bại, còn bị chấn nhiếp đến hôn mê, không biết là thật hay giả." Đệ tử Vân Bảng đang nói ánh mắt liếc xéo về phía Hứa Lăng.

Hứa Lăng nghe vậy, sắc mặt đột nhiên đại biến, đây đối với hắn mà nói là sỉ nhục, chính là nỗi sỉ nhục lớn nhất từ khi sinh ra đến nay, nỗi sỉ nhục mà hắn không muốn hồi tưởng lại.

Bị một kiếm đánh bại thì không tính là gì, dù sao thực lực có mạnh yếu khác biệt, nhưng bị khí thế của đối phương chấn nhiếp đến hôn mê thì quá mất mặt, cảm giác nỗ lực tu luyện vất vả, dường như đều luyện vào bụng chó vậy, một nỗi sỉ nhục to lớn.

Đây là nỗi đau trong lòng Hứa Lăng.

Hứa Lăng không trả lời, bởi vì hắn không muốn trả lời, thế nhưng, đệ tử Vân Bảng vừa lên tiếng kia lại không định buông tha.

Vân Bảng tồn tại cạnh tranh, có thể chèn ép đối phương thì tự nhiên là tốt hơn.

Nhưng ngay khi đệ tử Vân Bảng này đang định mở miệng lần nữa, bỗng nhiên toàn thân căng cứng, chỉ cảm thấy một tia ánh mắt rơi lên người mình, ánh mắt kia ẩn chứa uy thế kinh người tột độ, bá đạo vô biên, lực lượng đáng sợ tột cùng như muốn trấn áp mình, toàn thân khó lòng cử động.

Cố gắng quay đầu nhìn sang, đối diện với đôi mắt kia, sắc mặt kinh hãi vạn phần.

Chính là Cao Hoằng Cảnh.

Dù sao đi nữa, Hứa Lăng cũng là kẻ đi theo Cao Hoằng Cảnh, đã làm không ít việc cho Cao Hoằng Cảnh, có người muốn nhắm vào Hứa Lăng, Cao Hoằng Cảnh tất nhiên sẽ không đứng nhìn, nếu không, chẳng phải làm người ta lạnh lòng sao.

Dưới ánh mắt trấn nhiếp, đệ tử Vân Bảng kia ngậm miệng, không dám nói thêm điều gì nữa, Cao Hoằng Cảnh cũng thu hồi ánh mắt, không thèm để ý tới nữa.

Trong một thời gian, các đệ tử Vân Bảng lần lượt trầm mặc xuống.

Dù sao, ngoài Bạch Hi Nguyệt đứng thứ ba và Phó Vân Tiêu đứng thứ nhất ra, những người khác cũng không có nắm chắc đối kháng trực diện với Cao Hoằng Cảnh.

Từ sau kỳ ngoại tông đại tỷ năm năm trước, khoảng cách thực lực giữa top 3 và những người phía sau sớm đã tồn tại, huống chi, top 3 Vân Bảng khóa trước đều đã tu luyện công pháp hoặc võ học Thánh cấp hạ phẩm, thực lực hiện tại rốt cuộc đạt tới tầng thứ nào, vẫn còn là một ẩn số.

Ánh mắt Cao Hoằng Cảnh chuyển hướng, rơi lên người Trần Tông, ánh mắt như thực chất dường như muốn nhìn thấu Trần Tông. Trần Tông khẽ nhíu mày, bản thân cảm giác cực kỳ nhạy bén, bị người ta nhìn chằm chằm liền sinh ra cảm ứng, huống chi là ánh mắt bá liệt như vậy của Cao Hoằng Cảnh.

Quay đầu nhìn lại, đôi mắt Trần Tông lập tức chạm phải đôi mắt của Cao Hoằng Cảnh, ánh mắt vô hình dường như hóa thành thực chất, mang theo ý chí của mỗi người, va chạm trong hư không.

Dường như có tia lửa bắn ra, đốm lửa văng tung tóe, lực lượng vô hình giao phong, khiến không khí vặn vẹo như nước.

Người có thể nhận ra màn này không nhiều, chỉ có top 10 Vân Bảng khóa trước mới có cảm giác, tức thì từng người kinh ngạc không thôi.

Thực lực Cao Hoằng Cảnh mạnh mẽ, đó là điều ai cũng thấy, thực lực mạnh mẽ ban cho Cao Hoằng Cảnh ý chí kinh người, xuyên thấu qua ánh mắt bắn ra, điều này rất bình thường.

Nhưng đệ tử Thiên cấp mới tấn thăng là Trần Tông này lại cũng có thể làm được như vậy, chứng minh ngoài thiên phú hơn người ra, còn nói lên ý chí của đối phương cường hoành tột độ, việc nắm giữ tinh khí thần của bản thân cũng vô cùng cao minh.

Hiếm có!

Trong chốc lát, không ít người trong top 10 Vân Bảng bắt đầu chú ý Trần Tông nhiều hơn, có lẽ người này sẽ mang đến cho họ vài bất ngờ cũng không chừng.

Cuộc tranh đấu Vân Bảng lần này, có lẽ sẽ thú vị hơn trước kia.

Một chiêu bại địch, Trần Tông tự nhiên trở thành lôi chủ mới, trấn giữ một tòa lôi đài, chờ đợi người khác khiêu chiến.

Không bao lâu sau, liền có người nhảy lên lôi đài phát động khiêu chiến.

Trường kiếm rung lên, thân kiếm khẽ run, bắn ra vạn đạo kiếm quang, như bão tố ập tới, dày đặc mang theo uy thế kinh thiên động địa, tựa như tia chớp xé toạc không trung oanh kích về phía Trần Tông.

Trong một kiếm, lại có vạn đạo vân khí tuôn trào, quấn quýt đan xen với kiếm quang như bão tố, khiến một kiếm uy lực cường hoành này lại sinh ra thêm nhiều biến hóa, kiêm cả việc mê hoặc đối thủ.

Một kiếm cao minh như vậy, hẳn có thể phát huy ra thần hiệu khó nói thành lời, nhưng đáng tiếc, đối thủ là Trần Tông.

Chỉ liếc mắt một cái, Trần Tông đã nhìn thấu sơ hở của một kiếm này, hơn nữa còn nắm giữ hoàn toàn.

Huyền Quang Kiếm bên hông trong chớp mắt bắn ra, không thấy thân kiếm, chỉ có một tia sáng rực rỡ đến mức chói mắt mang theo sự sắc bén khiến người ta kinh tâm xuyên thủng trường không.

Một kiếm này, bàng bạc không gì cản nổi.

Một kiếm này, vạn vật đều phải tránh né.

Một kiếm này, xuôi chèo mát mái.

Vỡ vỡ vỡ!

Kiếm quang tựa như bão tố trong chớp mắt lần lượt vỡ vụn, mây mù nổ tung tan tác.

Một kiếm đáng sợ tột cùng này, trực tiếp điểm giết lên thân kiếm mà đối phương miễn cưỡng thu về phòng ngự, lực lượng đáng sợ tột cùng bộc phát, tựa như cự lực oanh nát sơn nhạc, khiến thân kiếm kia trực tiếp uốn cong, lực lượng khổng lồ va chạm vào ngực, phát ra tiếng vang lớn như tiếng trống trận, cả người càng lập tức bay ngược ra sau.

Lại là một kiếm.

"Kiếm pháp thật cao minh." Trong Vân Bảng khóa trước, người luyện kiếm không ít, đôi mắt khẽ sáng lên.

Tuy rằng họ đều muốn giữ vững thứ hạng Vân Bảng, tranh thủ tiến xa hơn, nhưng cũng muốn giao chiến với cao thủ, rèn giũa bản thân, tinh tiến võ đạo.

Tranh đấu Vân Bảng chỉ là nhất thời, con đường võ đạo mới là cả đời.

Lôi đài của Trần Tông cách lôi đài của Ngu Niệm Tâm không xa, cho nên, nhìn thấy Trần Tông đánh bại đối thủ trở thành lôi chủ, rồi lại một lần nữa đánh bại đối thủ, Ngu Niệm Tâm chân thành mỉm cười.

Huyền Quang Kiếm đã ra khỏi vỏ, Trần Tông liền không thu lại nữa, nắm trong tay, một luồng khí tức sắc bén phóng thẳng lên trời, lại vây quanh chu thân, tựa như dòng nước vĩnh viễn không bao giờ dừng lại, hình thành một vòng tuần hoàn hoàn mỹ.

Liên tiếp hai trận, thực lực mà Trần Tông biểu hiện ra khiến người ta kinh ngạc không thôi, trong chốc lát, vậy mà không còn ai lên đài khiêu chiến nữa.

Thế nhưng, theo quy định, bảy mươi hai tòa lôi đài, mỗi một tòa lôi đài chỉ cho phép sáu mươi chín người thay phiên nhau khiêu chiến, hơn nữa, khoảng cách giữa các trận không được vượt quá sáu mươi hơi thở.

Nói cách khác, nếu lôi đài nào xuất hiện tình trạng quá sáu mươi hơi thở mà không có người khiêu chiến, thì theo quy tắc, lập tức sẽ phán lôi chủ của tòa lôi đài này trực tiếp tấn cấp giai đoạn tiếp theo của đại tỷ.

Cho dù thực lực của lôi chủ này không mạnh đến thế.

Vì vậy, chưa đầy sáu mươi hơi thở, liền lại có người nhảy lên lôi đài, khiêu chiến Trần Tông.

Chứng kiến thực lực mạnh mẽ của Trần Tông, người khiêu chiến sắc mặt ngưng trọng, không lập tức ra tay, mà là bước chân di chuyển cấp tốc, nhanh chóng vòng quanh trên lôi đài, vừa du tẩu tốc độ cao vừa quan sát tỉ mỉ, muốn tìm ra sơ hở của Trần Tông rồi mới ra tay tấn công.

Ý đồ của đối phương, Trần Tông rất rõ ràng, vì vậy, trực tiếp lộ ra một sơ hở nhỏ, mắt đối phương sáng lên, lập tức nắm lấy sơ hở nhỏ này xuất đao.

Đao quang sáng loáng lạnh lẽo xé rách không trung chém tới, rực rỡ chói mắt, lại thêm phong vân cuồn cuộn, thanh thế hạo đãng.

Một đao này, dường như muốn chẻ lôi đài thành hai nửa.

Thân hình Trần Tông không hề lay chuyển, thần sắc ung dung bình thản, dường như không cảm thấy gì cả.

Đúng ngay khoảnh khắc đao quang kinh người chói mắt mang theo thế phong vân chém tới, Huyền Quang Kiếm từ dưới hất lên một cái rồi xoay chuyển, làm chệch một đao, thân kiếm thì dán sát vào thân đao như lướt nước mà cắt dọc tới trước, huyền diệu như linh dương treo sừng, thiên mã hành không, dừng lại trên cổ họng đối phương.

Lưỡi kiếm sắc bén lạnh lẽo tột cùng, khiến người khiêu chiến này sững sờ, toàn thân phát lạnh.

Không nghi ngờ gì nữa, mình đã bại, vô cùng triệt để.

Chắp tay với Trần Tông, bày tỏ sự cảm ơn vì đã nương tay, người khiêu chiến này liền xoay người nhảy xuống lôi đài.

Trận thứ ba, Trần Tông thắng, tiếp tục đảm nhiệm lôi chủ. Về phần linh lực bản thân dù không tiêu hao gì nhiều, nhưng vẫn có một luồng sức mạnh vô hình giáng xuống, khiến tinh khí thần của Trần Tông đều ở trạng thái đỉnh phong.

Trận thứ tư tới, thực lực người khiêu chiến mạnh hơn một chút, tuy nhiên, vẫn không phải đối thủ của Trần Tông, vẫn như cũ bị một kiếm đánh bại.

Trận thứ năm!

Trận thứ sáu!

Trận thứ bảy!

Chớp mắt, liên tiếp mười trận, Trần Tông đều toàn thắng, hơn nữa thắng vô cùng dễ dàng.

Một kiếm!

Cho dù là đối thủ nào, tất cả đều là một kiếm đánh bại.

"Đứa nhỏ này không tệ." Trưởng lão chủ trì ngoại tông đại tỷ ánh mắt rơi lên người Trần Tông, âm thầm gật đầu nói.

Mười trận, mặc dù đều là một kiếm bại địch, nhưng từ một kiếm đó, lại ít nhiều có thể thấy được tạo nghệ kiếm pháp của Trần Tông,tương đương cao minh, trong đám đệ tử ngoại tông, hoàn toàn có thể xếp vào hàng ngũ dẫn đầu.

Hơn nữa, tu vi của hắn dù chỉ là Siêu Phàm cảnh bát trọng đỉnh phong, trong đám đệ tử ngoại tông, ngay cả top 100 cũng không vào được, nhưng độ tinh thuần của linh lực toàn thân lại vượt xa rất nhiều đệ tử ngoại tông, cũng có thể xếp vào hàng dẫn đầu.

Mà độ tinh thuần của linh lực lại liên quan mật thiết tới uy lực.

Điều này chứng tỏ đứa nhỏ này đã tu luyện công pháp Linh cấp cực phẩm, hơn nữa còn tu luyện đến tầng thứ vô cùng cao minh.

Dựa vào nhãn lực của trưởng lão, tự nhiên cũng nhìn ra, Trần Tông sau mười trận, cũng chưa dùng hết toàn lực, chỉ là, rốt cuộc đã dùng mấy phần thực lực thì khó mà nói.

Ánh mắt Huyễn Vân Đạo chủ cũng rơi lên gương mặt Trần Tông, khóe miệng treo một nét cười.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1151
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lục Đạo Trầm Luân

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.