Kiếm Đạo Thông Thần

Lượt đọc: 9689 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 71
Kiếm Đạo tầng thứ tư

❊ ❊ ❊

Bên ngoài, trong Băng Hoàng bí cảnh, từng vị thiên tài không ngừng tìm kiếm cơ duyên, nhưng cũng không ngừng gặp phải nguy hiểm.

Thế giới tu luyện, cơ hội thường tỷ lệ thuận với nguy hiểm, không bỏ ra thì làm sao có thu hoạch.

Trong động phủ nhỏ bé, Trần Tông không hề bị bất kỳ quấy nhiễu nào, toàn tâm toàn ý tham ngộ. Thương thế trên người cũng theo thời gian trôi qua, nhờ vào năng lực tự lành của bản thân và công hiệu của đan dược mà dần dần bình phục, đã hồi phục được bảy phần. Hồi phục bảy phần, về cơ bản sẽ không ảnh hưởng đến hành động của Trần Tông.

Lấy ngón tay thay kiếm vung một kiếm, lập tức có chín đạo kiếm quang không đều nhau phá không xé gió lao ra, mỗi đạo kiếm quang đều chói mắt đến cực điểm, sắc bén đến cực điểm, vô cùng kinh người.

Chín đạo kiếm quang lần lượt chém lên vách động, tức thì chém vách động cứng rắn ra chín vết kiếm dài ngắn sâu cạn không đồng nhất.

Ngưng mắt nhìn chín đạo kiếm quang đó, Trần Tông khẽ nhíu mày, lắc đầu, vô cùng không hài lòng.

Vừa rồi thi triển chính là Thiên Nhẫn Trảm Cực Kiếm Pháp, nhưng còn chưa đạt tới tầng thứ nhất, cho nên chín đạo kiếm quang thi triển ra mới dài ngắn thô nhỏ không đồng nhất, uy lực cũng mạnh yếu khác nhau, chênh lệch rất lớn.

Chỉ khi đột phá tới tầng thứ nhất, mới coi như Thiên Nhẫn Trảm Cực Kiếm Pháp tiểu thành, mới có thể thực sự phát huy ra uy lực của nó.

Chỉ là, Trần Tông đã tu luyện một khoảng thời gian, nhưng vẫn chưa thể luyện thành. Dù có ngộ tính siêu cao và sự dẫn dắt, tham khảo từ ký ức tu luyện của Thái Uyên Vương, võ học Thánh cấp hạ phẩm vẫn vô cùng cao thâm. Với tu vi và cảnh giới chưa tới Nhập Thánh cảnh của Trần Tông, rốt cuộc vẫn còn hơi miễn cưỡng.

Khổ tâm suy nghĩ, nhưng lại không biết làm sao để đột phá.

Trong vô thức, Trần Tông nhớ tới một vị Kiếm Đạo cường giả trong ký ức của Thái Uyên Vương, mỗi một kiếm tung ra đều kinh thiên động địa, mỗi một kiếm vung ra đều ẩn chứa huyền diệu khó nói thành lời.

Kiếm pháp Kiếm Đạo của vị cường giả kia quá cao thâm, quá huyền diệu, xa không phải thứ mà Trần Tông hiện tại có thể tham ngộ. Nhưng từ trong đó, Trần Tông vẫn có được một tia rung động, lại liên tưởng tới trận chiến của mình và Thái Uyên Vương trong thức hải. Trận chiến đó mình đã dốc hết toàn lực, có một loại linh cảm khó diễn tả thành lời đang phun trào.

Trong vô thức, Trần Tông liền tiến nhập vào trạng thái đốn ngộ, một mảnh hư vô sáng tỏ.

Như thể đang xuyên qua hư không vô tận, ngao du trong sự huyền diệu vô tận, vô số linh quang phun trào ra, dần dần hội tụ thành dòng, bôn ba thành sông, hội tụ thành biển.

Âm thanh vô cùng êm tai vang lên, đôi mắt Trần Tông thần quang đại tác, phóng xạ ra sự sắc bén lăng lệ vô tiền khoáng hậu, không linh trong vắt như thần kiếm rạng ngời thế gian.

Loại thần quang này, tiến thẳng không lùi, có đại nghị lực, đại tín niệm, đại quyết tâm, bất kể thế gian có gian nan khốn khổ thế nào cũng không thể ngăn cản một chút nào. Nếu cứ cố tình ngăn cản, ngược lại sẽ bị đánh nát, hóa thành bụi phấn biến mất giữa đất trời này.

Ta có một kiếm, có thể chiến thiên địa!

Ta có một kiếm, có thể trảm vạn vật!

Ta có một kiếm, có thể rọi sáng thời không!

Đại triệt đại ngộ, linh cảm phun trào hội tụ thành sông hóa thành biển, một vệt kiếm quang từ trong biển dâng lên, xông thẳng lên trời cao, như thể chẻ đôi tận cùng của bầu trời.

Thần quang lăng lệ vô song đang phóng xạ ra liền thu liễm lại, lần lượt chìm vào trong đôi mắt. Đôi mắt Trần Tông vô cùng đen trắng phân minh, màu trắng như ánh sáng, khôi hoằng hạo đãng, màu đen như vực thẳm, sâu thẳm thần bí.

Ánh mắt trong veo mà không linh, như thể nhìn thấu mọi mê chướng, sâu trong con ngươi có từng tia kiếm quang lấp lánh không ngừng.

Trong sát na, Trần Tông chỉ cảm thấy con đường phía trước thênh thang, nhìn qua không còn chút mê mang nào.

Vô số cảm ngộ về Kiếm Đạo hiện ra, như thủy triều cuồn cuộn.

Trần Tông chậm rãi nhắm mắt lại, mọi huyền diệu cũng như ẩn đi.

Ba hơi thở!

Đôi mắt Trần Tông chợt mở bừng, tinh mang như tia điện lạnh lẽo bắn ra.

"Thập Nhẫn Trảm Cực!" Một tiếng khẽ quát, âm thanh trầm lạnh, chụm ngón tay làm kiếm xé không vung ra. Mười đạo kiếm quang chói mắt đến cực điểm lập tức xé rách hư không, mười đạo kiếm quang đó dài ngắn thô nhỏ đồng nhất, mỗi đạo dài chừng một mét, đồng thời chém lên vách động cứng rắn, để lại mười vết kiếm sâu hoắm.

"Thập Nhẫn Trảm Cực!" Trần Tông lại vung kiếm, mười đạo kiếm quang phá không, càng thêm chói mắt rạng rỡ.

Thi triển hết lần này tới lần khác, dần dần, khi kiếm quang chói mắt tới cực điểm, bỗng nhiên thu liễm, trở nên cổ phác không chút hoa mỹ, Trần Tông liền biết, mình thực sự đã luyện thành tầng thứ nhất của Thiên Nhẫn Trảm Cực Kiếm Pháp. Trọng Long Kiếm tuốt vỏ, một kiếm phá không chém ra, mười đạo kiếm quang gần hai mét xé rách trời cao, mang theo uy thế và sự sắc bén vô tiền khoáng hậu chém ra.

Trên vách động cứng rắn lập tức lưu lại mười vết kiếm sâu hơn.

Ngay sau đó, Trần Tông kết hợp Luyện Thể Long Lực và Luyện Khí Linh Lực thi triển ra Trầm Tâm Kiếm, một kiếm chém ra. Kiếm quang đen kịt mang theo sự hùng hồn bàng bạc kinh người oanh kích lên vách động cứng rắn, để lại một vết kiếm sâu.

Trần Tông cẩn thận đối chiếu liền phát hiện, vết kiếm do Trầm Tâm Kiếm để lại và mười vết kiếm do thi triển Thập Nhẫn Trảm Cực để lại, dù là dài ngắn hay độ sâu đều xấp xỉ như nhau.

Nói cách khác, uy lực mỗi một đạo kiếm quang của Thập Nhẫn Trảm Cực đều có thể so với Trầm Tâm Kiếm, tương đương với một lần thi triển ra mười chiêu Trầm Tâm Kiếm.

Phát hiện này khiến Trần Tông hít một hơi lạnh. Cần biết rằng, Trầm Tâm Kiếm là dùng lực lượng mới dung hợp từ Luyện Thể Long Lực và Luyện Khí Linh Lực để thúc đẩy thi triển, xét từ lực lượng căn bản đã mạnh hơn đơn thuần Luyện Khí Linh Lực gấp mấy lần.

Mà Thập Nhẫn Trảm Cực lại là Luyện Khí Linh Lực thúc đẩy thi triển, uy lực lại mạnh mẽ như vậy, chỉ có thể chứng minh một điểm, đó chính là sự cao thâm mạnh mẽ của Thánh cấp võ học.

Đáng tiếc là, Thập Nhẫn Trảm Cực không thể dùng lực lượng của Định Tâm Kiếm để thôi động, nếu không sẽ càng mạnh mẽ hơn.

Dù sao Thiên Nhẫn Trảm Cực Kiếm Pháp thuộc về Thánh cấp võ học của Luyện Khí, không liên quan gì đến Luyện Thể. Mà võ học tạo nghệ và cảnh giới hiện tại của Trần Tông cũng không đủ để cải tiến nó.

"Thánh cấp võ học nên dùng lực lượng của Thánh cấp công pháp để thôi động thi triển, uy lực của nó mới đạt tới mức mạnh nhất." Trần Tông thầm nghĩ, đây đều là nhận thức của Thái Uyên Vương, cao hơn Trần Tông rất nhiều lần. Có được ký ức của Thái Uyên Vương đối với Trần Tông mà nói, chính là thu hoạch cực lớn.

"Bạch Vân Lăng Tiêu Công!"

Lần đầu tiên, kể từ khi Trần Tông tới Tuyết Vực, tiến vào Băng Hoàng bí cảnh, đây là lần đầu tiên thi triển Bạch Vân Lăng Tiêu Công.

Bộ Thánh cấp trung phẩm công pháp này, Trần Tông vừa mới tu luyện tới tầng thứ tư. Thánh cấp trung phẩm công pháp không dễ tu luyện, mỗi tầng tăng lên đều phải bỏ ra rất nhiều thời gian.

Tuy nhiên so sánh lại, tốc độ tu luyện của Trần Tông thực ra vẫn rất nhanh. Dù sao Trần Tông mới có được Bạch Vân Lăng Tiêu Công bảy tháng trước, tính cả đi tính lại cũng chỉ tu luyện bảy tháng, còn phải tính cả thời gian tham ngộ, bảy tháng có thể tu luyện tới tầng thứ tư, không nghi ngờ gì là rất kinh người.

Nghĩ tới Phó Vân Tiêu, có được Bạch Vân Lăng Tiêu Công đã hơn năm năm, cũng chỉ tu luyện tới đỉnh phong tầng thứ tư, so sánh với Trần Tông, sự khác biệt vô cùng rõ ràng.

Mà càng nhiều tu luyện giả khi ở Siêu Phàm cảnh, cho dù có nhận được Thánh cấp công pháp cũng không thể luyện thành.

Bạch Vân Lăng Tiêu Công tầng thứ tư vận chuyển, lập tức, chín đạo Linh Luân trong cơ thể Trần Tông chuyển động một cách khác thường, linh lực bôn trào như cuồng triều quét ngang, từng đợt nối tiếp từng đợt chảy trong cơ thể, quỹ đạo lưu động vô cùng phức tạp vô cùng huyền diệu. Sau một chu thiên, linh lực đó cũng sinh ra biến hóa, càng thêm tinh thuần càng thêm cường hoành, còn mang theo một loại khí tức dao động như có như không.

Loại khí tức này vượt trên cả linh lực.

Bạch Vân Lăng Tiêu Công tầng thứ tư vận chuyển hoàn toàn, nhưng không có lấy nửa phần quang hoa lan tỏa ra ngoài thân thể, đại diện cho việc Trần Tông đã hoàn toàn nắm giữ lực lượng này, không hề tiết ra ngoài chút nào.

Hơn nữa thể phách Trần Tông cường hoành, hoàn toàn có thể chịu đựng được phụ tải, nói cách khác chỉ cần Trần Tông muốn, liền có thể thi triển Bạch Vân Lăng Tiêu Công trong thời gian dài, cho đến khi linh lực toàn thân tiêu hao cạn kiệt, điểm này lại là điều mà Phó Vân Tiêu và những người khác không thể so sánh được.

Sở dĩ Trần Tông chưa từng thi triển Bạch Vân Lăng Tiêu Công tầng thứ tư, là vì bản thân phát hiện, nếu thi triển Bạch Vân Lăng Tiêu Công tầng thứ tư, linh lực toàn thân mình tuy có thể được nâng cao trở nên mạnh hơn, nhưng đối với thực lực tổng thể lại không hề tăng thêm chút nào, ngược lại còn suy yếu đi.

Bởi vì lực lượng của Bạch Vân Lăng Tiêu Công còn chưa thể dung hợp làm một với Luyện Thể Long Lực, đẳng cấp của hai loại lực lượng có sự chênh lệch.

Như vậy, chỉ dựa vào lực lượng của Bạch Vân Lăng Tiêu Công thì không thể so sánh với lực lượng của Định Tâm Kiếm.

Niệm khởi tâm động kiếm xuất.

Mười đạo kiếm quang đen kịt thu liễm phá không chém ra, lan tỏa ra từng tia vận vị huyền diệu khó nói thành lời.

Mười đạo kiếm quang chém lên vách động cứng rắn, động phủ rung lắc, mười vết kiếm sâu hoắm xuất hiện trên vách động.

Ngưng mắt nhìn mười vết kiếm đó, Trần Tông nở một nụ cười.

Quả nhiên, dùng Thánh cấp công pháp để thi triển Thánh cấp võ học, uy lực phát huy triệt để hơn, đã vượt qua toàn lực một kích của Trầm Tâm Kiếm, ít nhất là gấp đôi.

"Chênh lệch uy lực gấp đôi, thực lực của ta, chắc có thể đạt tới tầng thứ của Bán Thánh cấp hạ giai bình thường." Mắt Trần Tông quang mang lưu chuyển, thầm nghĩ.

Với tầng thứ Siêu Phàm cảnh cực hạn mà có thể kháng cự Bán Thánh cấp hạ giai bình thường, đây chính là tiêu chuẩn của thiên tài Hầu cấp.

"Tuy nhiên, theo ký ức của Thái Uyên Vương, thượng cổ có thiên tài cấp phong hiệu, hầu như đều có tu luyện Thánh cấp công pháp, hoặc là thân mang huyết mạch mạnh mẽ." Trần Tông thầm nghĩ: "Những thiên tài tu luyện Thánh cấp công pháp đó, đều đã tu luyện Thánh cấp công pháp tới một mức độ nhất định, có thể nắm giữ tốt hơn, thay thế cho Linh cấp công pháp nguyên bản."

Ví dụ như Phó Vân Tiêu, có thôi động Bạch Vân Lăng Tiêu Công hay không, sự chênh lệch thực lực rất rõ ràng, nhưng vì phụ tải quá lớn, Phó Vân Tiêu mới không thể thi triển liên tục. Mà những thiên tài cấp phong hiệu thượng cổ đó, lại có thể dễ dàng chịu đựng phụ tải do Thánh cấp công pháp mang lại, thậm chí đã tu luyện Thánh cấp công pháp trở thành thực lực cơ bản, chứ không phải thực lực bộc phát. Điểm này, Trần Tông vẫn chưa làm được. Vì thế, Trần Tông cho rằng thiên tài đẳng cấp của mình nếu ở thời thượng cổ, chắc hẳn sẽ không thấp hơn Hầu cấp, mà là vượt qua Hầu cấp, đạt tới tầng thứ Quân cấp.

"Nếu ta chỉ tương đương với thiên tài Quân cấp thượng cổ, vậy Vương cấp và Đế cấp ở trên đó còn đáng sợ tới mức nào?" Nghĩ tới đây, Trần Tông không khỏi hít một hơi khí lạnh, chưa nói tới Siêu Cổ cấp ở trên cả Đế cấp.

Thượng cổ! Đó thực sự là một thời đại thiên tài xuất hiện lớp lớp, cường giả xuất hiện lớp lớp nha, nếu mình cũng có thể sinh ra ở thời thượng cổ, thì tốt biết bao. Trần Tông không khỏi thầm nghĩ.

Gạt bỏ tạp niệm, Trần Tông khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu cẩn thận cảm ngộ sự lĩnh ngộ vừa rồi.

Kiếm Đạo tầng thứ tư!

Đúng vậy, chính vì đột phá tới Kiếm Đạo tầng thứ tư, Trần Tông mới có thể một hơi luyện thành Thập Nhẫn Trảm Cực.

Kiếm Đạo tầng thứ tư gọi là Minh Kiếm Lý, đây là một cảnh giới rất huyền diệu. Dưới cảnh giới này, đối với con đường tương lai của mình sẽ có nhận thức sâu sắc hơn, và đối với kiếm pháp cũng có cảm ngộ sâu sắc hơn, dễ dàng tham ngộ ra huyền diệu hơn, dễ dàng tu luyện hơn.

Nói đơn giản, Kiếm Đạo tầng thứ tư sẽ không trực tiếp tăng thực lực của Trần Tông, nhưng lại khiến Trần Tông có lợi ích hơn trong việc tu luyện kiếm pháp, nếu không Trần Tông cũng không thể một hơi luyện thành Thiên Nhẫn Trảm Cực Kiếm Pháp tầng thứ nhất. Như vậy, thực lực toàn thân của Trần Tông lại càng thêm mạnh mẽ.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1151
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lục Đạo Trầm Luân

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.