Long Thần Chí Tôn

Lượt đọc: 328533 | 104 Đánh giá: 1,9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 767
Hủy Diệt

❊ ❊ ❊

"Có chút bản lĩnh."

Trương Huyền Mộc lạnh lùng nói, đôi mắt híp lại, sát khí hung ác không hề che giấu.

"Oanh!"

Vừa dứt lời, Trương Huyền Mộc dốc toàn lực, đột ngột đạp mạnh xuống đất, thân hình hóa thành một đạo tia chớp đen kịt lao thẳng tới Phong Vô Trần.

"Oanh!"

nề `

Trương Huyền Mộc hung hăng giáng một chưởng vào ngực Phong Vô Trần. Phong Vô Trần vẫn đứng im bất động. Một tiếng nổ lớn vang lên, chưởng này uy lực còn đáng sợ hơn vừa rồi, dư chấn lan tỏa khắp Huyền Ảnh Tông.

Nhưng điều khiến Trương Huyền Mộc kinh hãi là, một chưởng này vẫn không thể khiến Phong Vô Trần lay động dù chỉ một bước!

"Cái...cái này..." Mặt Trương Huyền Mộc tràn đầy kinh hãi, không thốt nên lời, trợn tròn mắt nhìn chằm chằm Phong Vô Trần.

"... " Hơn vạn đệ tử Huyền Ảnh Tông, giờ phút này im lặng như tờ, tất cả đều chết lặng.

Phong Võ Trần không hề sứt mẻ, không vận dụng bất kỳ sức mạnh nào, hoàn toàn dựa vào thân thể để hứng chịu sức mạnh đáng sợ của Trương Huyền Mộc.

Mạnh! Vô cùng mạnh!

Phản ứng đầu tiên trong lòng Trương Huyền Mộc!

Rúng động! Lòng Trương Huyền Mộc vô cùng rúng động!

Trương Huyền Mộc chưa từng thấy hậu bối nào cường đại đến vậy! Đây là đối thủ đáng sợ nhất hắn từng gặp, một thiếu niên chưa đến hai mươi tuổi!

Trương Huyền Mộc khó khăn cúi đầu, nhìn bàn tay mình. Bàn tay hắn đích xác đã đánh trúng ngực Phong Vô Trần, sức mạnh đáng sợ cũng hoàn toàn chính xác giáng lên người Phong Võ Trần.

Nhưng trong khoảnh khắc đó, nó như đá ném xuống biển rộng, không chút phản ứng nào, cảm giác như bị nuốt chửng hoặc hóa giải hoàn toàn.

"Sao có thể..." Thân thể Trương Huyền Mộc bắt đầu run rẩy.

Nhìn vẻ kinh hoàng dần lộ rõ trên mặt Trương Huyền Mộc, Phong Vô Trần đã đặt tay lên mi tâm Trương Huyền Mộc, khiến hắn hồn vía lên mây.

"Không... Đừng..." Trương Huyền Mộc hoảng sợ tột độ.

"Đại sư huynh!" Chúng đệ tử Huyền Ảnh Tông kinh hãi kêu lên!

"Mau đi báo tông chủ và trưởng lão!" Có người hoảng loạn la hét.

"Oanh!"

"Phụt!"

Diệt Thế Chi Lực được kích hoạt, chỉ một tiếng nổ vang, sức mạnh bá đạo chấn đến mức Trương Huyền Mộc phun máu tươi, thân hình hóa thành một vệt đen bay ngược ra sau.

"Thiên Cực cảnh ngũ trọng! Sao có thể!" Lòng Trương Huyền Mộc chấn động mạnh, đều là Thiên Cực cảnh ngũ trọng, sao lực lượng lại chênh lệch lớn đến vậy?

Trương Huyền Mộc bay ra từ đâu, liền bay trở về đó, đâm sập cả bậc thang của Huyền Ảnh Tông.

Trương Huyền Mộc bị trọng thương!

Chỉ một chưởng, đại đệ tử Huyền Ảnh Tông đã bại, không chịu nổi một kích.

"Đại sư huynh!" Chúng đệ tử kinh hãi tột độ, vẻ hung hăng trước đó đã bị thay thế bằng sự sợ hãi.

"Gọi tông chủ và trưởng lão của các ngươi ra đây!" Phong Vô Trần lạnh lùng nói, sát khí lạnh thấu xương lan tỏa, bao trùm toàn bộ Huyền Ảnh Tông.

"Tông chủ và trưởng lão của các ngươi đã bị Phong đại ca đánh trọng thương rồi, với chút bản lĩnh cỏn con của ngươi, cũng dám múa rìu qua mắt thợ trước mặt Phong đại ca, thật không biết sống chết!" Liễu Thanh Dương cười lạnh đáp lại, vẻ mặt chế giễu nhìn Trương Huyền Mộc đang tỏ vẻ ngạo nghễ.

"Cái gì? Tông chủ và trưởng lão bị các ngươi đánh trọng thương?" Sắc mặt Trương Huyền Mộc và các đệ tử Huyền Ảnh Tông đồng loạt biến sắc.

"Kẻ nào dám đến Huyền Ảnh Tông ta giương oai?" Trong lúc chúng đệ tử Huyền Ảnh Tông còn đang khiếp sợ, Tô Ly cùng Tam đại trưởng lão và các cao tầng vội vã đi ra từ đại điện, đồng thời vang lên tiếng hét giận dữ của Tô Ly.

Nhưng khi Tô Ly và những người khác đi ra, nhìn thấy Phong Vô Trần và đám người, khuôn mặt họ lập tức cứng đờ, nỗi sợ hãi dần bò lên mặt họ.

"Là hắn!" Tô Ly lập tức toát mồ hôi lạnh, nhìn thấy Phong Võ Trần, cứ như nhìn thấy quỷ.

"Bọn chúng làm sao tới đây?" Nhị trưởng lão mặt mũi tràn đầy sợ hãi.

Mới chỉ qua một ngày, vết thương còn chưa hồi phục bao nhiêu, Phong Vô Trần đã tìm đến cửa.

"Tông chủ, chính là hắn đã đánh trọng thương các ngươi?" Đại trưởng lão nhíu mày hỏi, vẻ mặt kinh ngạc.

"Đúng vậy! Chính là hắn! Chính là hắn! Tiểu tử này thực lực phi thường đáng sợ! Bốn người chúng ta liên thủ cũng không đánh lại hắn!" Tam trưởng lão toàn thân run rẩy nói, sợ hãi đến cực điểm, trong lòng dâng lên sự bất an mãnh liệt.

"Bốn người liên thủ?” Trương Huyền Mộc đang bị trọng thương nghe vậy, sắc mặt tái nhợt lập tức hóa đá.

Chúng đệ tử Huyền Ảnh Tông ngơ ngác, tu vi Thiên Cực cảnh ngũ trọng, có thể lấy một địch bốn đánh bại tông chủ và trưởng lão của họ?

Thảo nào Tô Ly và những người khác nhìn thấy Phong Vô Trần, như thể đã gặp quỷ.

"Các ngươi đến đây làm gì?" Cố nén nỗi sợ hãi trong lòng, Tô Ly hỏi Phong Vô Trần.

"Dân chúng Thanh Dương trấn có phải các ngươi giết không?" Phong Vô Trần lạnh lùng hỏi, ánh mắt lạnh như băng gắt gao nhìn Tô Ly.

"Thanh Dương trấn?" Mặt Nhị trưởng lão đột nhiên biến sắc, sau đó giả vờ không biết lắc đầu, nói: "Tuyệt đối không phải chúng ta làm, chúng ta chưa từng đến Thanh Dương trấn."

"Thằng nhãi ranh, có phải ai chết rồi, ngươi đều vu oan cho Huyền Ảnh Tông chúng ta không?" Tô Ly tức giận hỏi.

"Vọng Hư sơn mạch xảy ra chuyện, tất cả mọi người ở Thanh Dương trấn đã bị giết, không phải các ngươi thì còn ai?" Có người phẫn nộ quát, những người khác nhao nhao hưởng ứng, một mực khẳng định là Huyền Ảnh Tông gây nên.

Khuôn mặt Tô Ly dữ tợn vô cùng, nghiến răng nghiến lợi cả giận nói: "Ăn nói bậy bạ! Các ngươi có chứng cứ sao?"

"Không cần chứng cứ!" Phong Vô Trần lạnh lùng nói: "Các ngươi thật không may mắn, không biết ai sơ ý như vậy, mấy trăm người ở Thanh Dương trấn bị giết, nhưng không khéo là, vẫn còn sót lại một người sống, vết thương bị gây ra bởi lợi khí, nhưng lại không trí mạng."

"Cái gì?" Lời này vừa ra, sắc mặt Tô Ly và Nhị trưởng lão bọn họ đại biển.

Vẫn còn một người sống? Bọn chúng sao không phát hiện ra? Chẳng phải tất cả đều đã chết rồi sao? Thi thể rõ ràng đều bị Phong Vô Trần hỏa táng rồi, làm gì có người sống?

Mọi người nghi hoặc không thôi.

"Không thể nào có người sống! Với tu vi của bọn chúng, căn bản không thể ngăn cản công kích của ta!" Lúc này, một vị cao tầng bỗng nhiên kinh hoảng nói.

"Ngăn cản công kích của ngươi?" Ánh mắt Diệp Thiên Uy hung ác lập tức tập trung vào người nọ, lạnh lùng nói: "Thì ra là ngươi làm!"

"Lồi đuôi cáo rồi à nha?" Liễu Thanh Dương chế giễu cười lạnh.

"Hỗn đản!" Tô Ly giận dữ, hận không thể một chưởng đánh chết vị cao tầng kia.

"Lẽ nào lại như vậy! Ngươi muốn hại chết chúng ta hay sao?" Nhị trưởng lão gào thét về phía vị cao tầng kia.

"Vút!"

Giờ khắc này, thân ảnh Phong Vô Trần, dùng một phương thức cực kỳ quỷ dị xuất hiện trước mặt vị cao tầng kia, đầu ngón tay chạm vào mi tâm người nọ.

"Không... Đừng..." Vị cao tầng kia cực kỳ tuyệt vọng, toàn thân run rẩy, trừng lớn đôi mắt lộ vẻ hoảng sợ.

"Hủy Diệt!"

Phong Vô Trần lạnh quát một tiếng, không lưu tình chút nào.

Theo tiếng quát lạnh của Phong Vô Trần vang lên, trong ánh mắt vô cùng khiếp sợ và sợ hãi của Tô Ly và mọi người Huyền Ảnh Tông, thân thể vị cao tầng kia dần dần biến mất, cuối cùng khí tức hoàn toàn biến mất.

Tĩnh mịch! Huyền Ảnh Tông một mảnh tĩnh mịch!

Đây là sức mạnh gì? Đây là vũ kỹ gì?

Nhẹ nhàng chạm một cái, cường giả Thiên Cực cảnh lục trọng, cứ như vậy vô thanh vô tức tan thành mây khói.

Sợ hãi tràn ngập mọi ngóc ngách của Huyền Ảnh Tông, bọn chúng chứng kiến hình ảnh kinh khủng nhất.

"Hắn sẽ không vô duyên vô cớ tiêu diệt tất cả mọi người ở Thanh Dương trấn, mà kẻ hạ lệnh, chính là ngươi, Tô Ly!" Ánh mắt lạnh như băng quét về phía Tô Ly, Phong Vô Trần lạnh lùng nói.

Huyền Huyễn
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 12 năm 2025

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.