Phương Tri Hành cười khẩy: "Trò chuyện gì chứ, ta đây không làm chậm trễ Cẩu gia ngươi khổ tu."
Khổ tu cái con khỉ!
Đen như mõm chó, ngày nào cũng không phải ăn đòn thì cũng trên đường ăn đòn.
Tế Cẩu sớm chán ngấy cái nơi này rồi.
Với lại, hắn đâu có mù, liếc mắt là thấy ngay bảng hệ thống của Phương Tri Hành.
Ghê thật
Phương Tri Hành sắp thăng cấp đến nơi rồi!
Hắn tìm Tế Cẩu, rõ ràng là cố ý kéo Tế Cẩu đi ké.
Đúng là lòng tốt hiếm có!
Tế Cẩu đâu dám không biết điều, chỉ cần thăng cấp, cái mạng chó này coi như vứt đi cũng đáng.
À, còn một điều quan trọng hơn, huyết mạch của hắn có lẽ sẽ tăng lên tới cấp bảy!
Mấy cái thứ vớ vẩn như Thú Vương đan, thơm bằng Phương Tri Hành sao!
Thế là, Tế Cẩu ra sức vẫy đuôi, lè lưỡi, cười toe toét, nịnh nọt: "Đừng mà, mấy tháng không gặp, nhớ ngươi chết đi được, có nhớ ta không hả?"
Phương Tri Hành cạn lời: "Đừng có làm trò buồn nôn, Cẩu gia ngươi ngầu lòi cỡ nào, ta đây trèo không tới đâu."
Tế Cẩu đáp ngay: "Ai da, giữa ta với ngươi còn khách sáo làm gì, ta trèo ngươi còn không được sao?"
Một người một chó đi ra khỏi đấu thú cấm khu.
Cưỡi ngũ sắc tường vân, thẳng đường về Hải Thần Chi Nhãn Đại Hạ.
Sau đó, Phương Tri Hành không đi về phòng tổng thống mà vào thang máy, xuống thẳng tầng hầm hai.
"Đi đâu đây?"
Tế Cẩu tò mò ngó nghiêng.
Phương Tri Hành thản nhiên nói: "Võ Thánh thiên hại”
"Cái gì?"
Tế Cẩu giật nảy mình, trố mắt: "Ý ngươi là, tầng thế giới thứ tư?"
Hắn kinh hãi!
Mới có ba tháng không gặp, Phương Tri Hành đã tìm được cách lên tầng thế giới cao hơn rồi.
Mẹ kiếp, mình đã bỏ lỡ bao nhiêu chuyện vậy?
Tế Cẩu có chút hối hận, cảm giác mình chẳng khác gì đám phú nhị đại.
Không sợ phú nhị đại ăn chơi sa đọa, chỉ sợ phú nhị đại có chí lớn.
Mấy thằng phú nhị đại càng cố gắng, càng thất bại!
Hắn đúng là như vậy, rõ ràng rất có chí tiến thủ, nhưng càng cố gắng càng phế.
Kiếp trước cũng thế, hắn cũng muốn học hành chăm chỉ, gây dựng sự nghiệp, kết quả thì sao, còn không bằng dựa vào đàn bà.
Một người một chó đi tới trước bức tường, nhìn cái khe nứt trên đó.
"Đi theo ta..."
Phương Tri Hành nhắc nhở, giơ hai tay ra, bửa rộng khe nứt.
Tế Cẩu hiểu ý, liên tục cắn góc áo Phương Tri Hành.
Hắn theo Phương Tri Hành chen vào, ban đầu là một trận hốt hoảng, rồi đột ngột cảm thấy áp lực xung quanh tăng mạnh.
Tế Cẩu như thể rơi xuống nước, vô thức nín thở, vội nhìn về phía trước.
Trước mắt nó là một con ngõ nhỏ, sương mù dày đặc, âm u ẩm ướt.
Có vẻ, không có gì nguy hiểm.
Tế Cẩu thở phào, hít một hơi, lập tức giật mình, miệng và cổ họng rát bỏng.
“Khi thật, khó chịu quát” Tế Cấu hoảng hốt, quay sang nhìn Phương Tri Hành.
Nhưng Phương Tri Hành vẫn bình thường, vẻ mặt suy tư.
Con ngõ này chính là nơi Phương Tri Hành từng đến lần trước.
Mọi thứ không thay đổi nhiều.
Thị trấn vẫn tiêu điều xơ xác, tĩnh mịch, không một bóng người.
Nhưng lần này.
Phương Tri Hành hít sâu vài lần, không hề thấy khó chịu.
"Chẳng lẽ, mình đã thích nghi với môi trường Võ Thánh thiên hạ?"
Phương Tri Hành mừng rỡ.
Sau khi rời đi lần trước, hắn đã dùng huyết dịch cao thủ Địa Sát cảnh ngâm bồn tắm, lại luyện hóa một giọt sinh mệnh kim loại...
À, không phải là do sinh mệnh kim loại sao?
Nghĩ lại thì cũng đúng, sinh mệnh kim loại vốn là thứ không thể tưởng tượng nổi, bí mật của nó đến nay vẫn là bí mật.
Mà Phương Tri Hành luyện hóa sinh mệnh kim loại, tố chất thân thể được cải thiện đến khó tin, giúp hắn có thể tự do đi lại trong Võ Thánh thiên hạ.
Cá chép hóa rồng, đúng là như vậy!
"Thật không ngờ lại thành ra thế này!"
Phương Tri Hành hoàn toàn không ngờ mọi chuyện lại diễn biến như vậy, ngay cả chính hắn cũng khó tin.
"Mình thích ứng được nơi này, vậy thì..."
Phương Tri Hành chợt giật mình, lập tức buông lỏng cảm giác thần hồn.
Bỗng nhiên, tinh thần lực của hắn như thủy triều trào ra, không hề bị áp chế hay cản trở, quét qua bốn phương tám hướng, dễ dàng.
Mọi thứ đều hiện rõ trong tâm trí, không sót một chi tiết!
Lập tức, Phương Tri Hành chú ý tới điều gì đó, trong không khí lấp lánh những hạt nhỏ li ti.
Cơ Thần thiên hạ không có thứ này.
Phương Tri Hành không biết những hạt phát sáng này là gì, chúng trôi nổi trong không khí, không mục đích, tràn ngập khắp thế giới.
Một giây sau, Phương Tri Hành bắt đầu tập trung tinh thần, điều khiển những hạt xung quanh, tụ lại trên tay.
Khi hạt tụ càng nhiều, chúng dần ngưng tụ thành một đám sương mù màu trắng bạc mà mắt thường có thể thấy được.
"Chẳng lẽ đây là.!"
Sắc mặt Phương Tri Hành biến đổi, kinh ngạc tột độ.
Trong quá trình Phương Tri Hành luyện hóa sinh mệnh kim loại, sinh mệnh kim loại ban đầu biến thành trạng thái khí, hóa thành sương mù màu trắng bạc.
Mà những hạt lơ lửng trong không khí của Võ Thánh thiên hạ, chính là sinh mệnh kim loại ở trạng thái khí!
Nói cách khác, người ở thế giới này luôn sống trong môi trường tràn ngập hạt sinh mệnh kim loại.
"Phương Tri Hành, ta khó chịu quá, ngươi sao rồi?” Tế Cẩu không nhịn được truyền âm hỏi.
Phương Tri Hành đáp: "Ta ổn."
Tế Cẩu ngạc nhiên: "Chuyện gì xảy ra, chẳng lẽ môi trường Võ Thánh thiên hạ không thân thiện với dị thú?"
Phương Tri Hành im lặng một lát, giải thích ngắn gọn.
"Ối giời ơi, hóa ra là do hạt sinh mệnh kim loại..."
Tế Cẩu tặc lưỡi kinh ngạc, cuối cùng cũng hiểu ra, Phương Tri Hành đã hòa làm một với sinh mệnh kim loại, còn hắn thì không.
Sự khác biệt lập tức lộ rõ.
Phương Tri Hành như cá gặp nước, Tế Cẩu thì như chó rớt xuống ao.
"Đi thôi, ta đi thăm lão già Võ Tông kia."
Phương Tri Hành tóm lấy gáy Tế Cẩu, nhấc lên, thân hình thoắt một cái, thuấn di đến bên ngoài ngôi miếu nhỏ ở trấn.
Tế Cấu nhìn kỹ, thấy trong sân miếu, một ông lão tóc bạc lưng còng đang ngồi gật gù dưới mái hiên, trước mặt là một đống củi bó.
Thùng thùng ~
Phương Tri Hành lịch sự gõ cửa.
Ông lão áo xám giật mình tỉnh giấc, nhíu mày nhìn ra cửa.
Ông ta nheo mắt, dò xét Phương Tri Hành mấy lần, hỏi: "Người trẻ tuổi, tìm ai?"
...
Phương Tri Hành ngớ người, rồi nhanh chóng nhận ra, lúc này, trong mắt ông lão áo xám, hắn không còn là quái vật nữa.
Một giây sau, ông lão áo xám đột nhiên chú ý tới Tế Cẩu, lập tức sợ hãi biến sắc, như gặp phải kẻ thù, kêu lên: "Ngươi, ngươi đang cầm cái gì?"
"..." Tế Cẩu ngơ ngác, không hiểu chuyện gì.
Ông già này chưa từng thấy chó bao giờ à?
Phương Tri Hành nhấc Tế Cấu lên, thành thật: "Ta đang giữ quái vật.”
Ông lão áo xám vội nói: "Mau giết nó đi!"
Tế Cẩu khẽ gầm gừ.
Tiếng gầm khẽ khiến ông lão áo xám vốn đã hoảng hốt càng thêm hốt hoảng, trượt chân ngã ngồi xuống đất.
Ông lão áo xám lồm cồm bò dậy, túm lấy cây côn sắt dựa vào cột, giơ cao, bày ra tư thế chiến đấu.
Thấy cảnh này!
Phương Tri Hành và Tế Cẩu trao đổi ý kiến.
Sau đó, Tế Cẩu đột nhiên lộn một vòng, thoát khỏi tay Phương Tri Hành, ba chân bốn cẳng bỏ chạy.
Phương Tri Hành không đuổi theo, chỉ vẫy tay: "Lão nhân gia, ta khát nước, cho ta xin chút nước uống được không?"
Ông lão áo xám nghi ngờ, chậm rãi buông cây côn sắt, đáp: "Ngươi vào đi."
Phương Tri Hành đẩy cửa bước vào, ngoan ngoãn ngồi xuống ghế gỗ trong sân.
Ông lão áo xám mang ra một cái bầu hồ lô, múc nước từ chum, đưa cho Phương Tri Hành, rồi hỏi: "Ngươi họ gì?"
"Họ Phương tên Tri Hành, một kẻ tầm thường, phiêu bạt bốn phương." Phương Tri Hành nói.
Ánh mắt ông lão áo xám lóe lên, thận trọng: "Ngươi có bản lĩnh bắt sống quái vật kia, chắc hẳn tu vi ít nhất đạt đến Đại Võ Sư cảnh giới."
Phương Tri Hành liếc cây côn sắt, cười: "Lão nhân gia cũng là người luyện võ nhỉ, xem khí sắc của ông, hẳn là một vị Võ Tông cao nhân?"
Biểu lộ của ông lão áo xám giãn ra, giữa hai hàng lông mày lộ vẻ kiêu ngạo, ngồi xuống đổi diện Phương Tri Hành, thở dài: "Thực không dám giấu giếm, lão phụ tên là Phạm Hải Triều, từng là trưởng lão "Thần Trân Môn."
Phương Tri Hành ra vẻ kinh ngạc, lắp bắp: "Chẳng lẽ, chính là cái, cái Thần Trân Môn kia?"
Ông lão áo xám gật đầu, thở dài: "Không sai, chính là cái Thần Trân Môn thảm họa diệt môn đó, thoáng chốc đã hơn năm mươi năm, ai!"
Phương Tri Hành tỉnh ngộ, tán dương: "Ngài đại nạn không chết, nhất định là có đại khí vận."
Ông lão áo xám khoát tay, cười thảm: "Đại khí vận gì chứ, Thần Trân Môn bị hủy diệt hôm đó, lão phu vừa lúc ra ngoài làm việc, mới tránh được một kiếp thôi."
Phương Tri Hành lại nói: "Giang hồ đồn đại về việc Thần Trân Môn bị hủy điệt có rất nhiều dị bản, không biết chân tướng đến tột cùng là gì?”
Ông lão áo xám lộ vẻ u sầu, hồi ức: "Ai, nói ra thì tất cả đều là lỗi của ta.
Năm đó, ta du ngoạn bên ngoài, đi ngang qua một thôn trang, ngẫu nhiên gặp một thiếu niên, phát hiện hắn căn cốt thanh kỳ, chính là tuyệt thế kỳ tài võ học, liền đem hắn về tông môn dốc lòng bồi dưỡng.
Thiếu niên kia rất nhanh bộc lộ tài năng, cả tông môn trên dưới đều sủng ái, nuông chiều hắn.
Dần dà, hắn trở nên ngang tàng hống hách, coi trời bằng vung, khiến người ta chán ghét.
Về sau, lại có một đệ tử thiên tài xuất hiện, kinh tài tuyệt điễm, cướp đi tất cá vinh quang của hắn, khiến tâm lý hắn vặn vẹo, hành động càng thêm cực đoan, dạy mãi không sửa.
Thần Trân Môn ta tu luyện « Thần Trân Côn Pháp » tinh thần giao tiếp 'Đãng Ma Thần Trân Thiên Tôn', hàng ma vệ đạo, quang minh chính đại.
Thiếu niên kia tâm lý vặn vẹo, thế mà âm thầm tu luyện tà công, tinh thần giao tiếp một vị Thượng Cổ Tà Thần, kết quả sinh ra tà vật diệt thế 'Trần Thế Cự Mãng', khiến toàn bộ Thần Trân Môn hủy hoại trong chốc lát."
Nhắc đến những chuyện cũ đau lòng này, ông lão ai thán liên tục, nước mắt tuôn rơi.
"Tiền bối xin nén bi thương."
Phương Tri Hành an ủi vài câu, tiếp tục dẫn đắt chủ đề, chậm rãi nói: "Chúng ta tu hành, tỉnh thần giao tiếp Thái Hư sinh linh, vốn là hưng hiểm khó lường, có mấy lần ta cũng suýt chút nữa đi vào con đường tà đạo.”
Ông lão áo xám ngẩng đầu, hiếu kỳ: "Còn chưa biết ngươi xuất thân từ sư môn nào?"
Phương Tri Hành đáp: "Không môn không phái, ta nhặt được một môn công pháp rồi tự mình tu luyện đến nay."
"Thật sao?!"
Ông lão áo xám kinh ngạc, khiếp sợ, chắt lưỡi: "Một mình tu luyện, tuổi còn trẻ mà đã tu luyện tới Đại Võ Sư cảnh giới, hẳn là ngươi là tuyệt thế kỳ tài?"
Ông ta đột nhiên vươn tay, nắm lấy cổ tay Phương Tri Hành.
Lập tức, có một dòng nước ấm thẩm thấu vào cơ thể Phương Tri Hành, du tẩu một vòng rồi trở về cơ thể ông lão áo xám.
"Căn cốt thượng đẳng!"
Ông lão áo xám cảm động sâu sắc, giơ ngón tay cái lên: "Ngươi đúng là một võ đạo kỳ tài!"
Phương Tri Hành lập tức mặt mày ủ rũ, thở dài: "Căn cốt tốt thì được gì, ta không có võ công thượng đẳng..."
Ông lão áo xám khẽ giật mình, cười ha ha: "Ngươi thiếu võ công, nói sớm đi!"
Ông ta đứng dậy đi vào nhà, nhanh chóng quay lại, trên tay cầm một quyển trục cũ nát.
"Cho ngươi." Ông ta vui vẻ cười nói.
Phương Tri Hành nhận lấy, mở ra, tập trung tinh thần đọc.
Trên quyển trục ghi lại, rõ ràng là « Thần Trân Côn Pháp ».
Đa phần chữ nghĩa thông thường, Phương Tri Hành nhận ra được, đọc hiếu được.
Nhưng cũng có rất nhiều chữ lạ lẫm, chưa từng thấy bao giờ.
Phương Tri Hành ngạc nhiên: "Tuyệt học của quý phái, cứ vậy tặng không cho ta?"
Ông lão áo xám cười: "Thần Trân Môn đã diệt vong, giữ lại công pháp còn có ích gì? Nếu ngươi có thể khiến môn thần công này danh dương thiên hạ một lần nữa, lão phu còn phải cảm ơn ngươi."
Phương Tri Hành nghiêm mặt, trịnh trọng: "Vãn bối nguyện bái tiền bối vi sư, xin tiền bối truyền công."
Ông lão áo xám khoát tay: "Bái sư thì không cần, ta sống chăng còn bao lâu nữa, ngươi cũng không cần phải gánh vác gì cho ta. Nhưng ta nhất định sẽ dạy ngươi thật kỹ, đốc túi truyền thụ.”
Phương Tri Hành mừng rỡ, lập tức thỉnh giáo, từng câu từng chữ.
Ông lão áo xám biết gì nói nấy, kiên nhẫn giảng giải.
Rất nhanh, Phương Tri Hành nắm được nội dung nhập môn của công pháp.
Phương thức tu luyện võ đạo của Võ Thánh thiên hạ là thổ nạp "Thiên địa tinh hoa" để cường hóa bản thân.
Mà cái gọi là thiên địa tỉnh hoa, chính là những hạt sinh mệnh kim loại rời rạc trong thiên địa.
Đồng thời, chỉ người có căn cốt mới có thể cảm nhận được sự tồn tại của thiên địa tinh hoa.
Về phần ai có căn cốt, hoàn toàn là do trời sinh, định sẵn từ lúc sinh ra.
Nói cách khác, phần lớn người ở Võ Thánh thiên hạ không có căn cốt, không thể luyện võ.
Võ đạo chỉ nằm trong tay một số ít người.
Điều này dẫn đến những người có căn cốt may mắn, sau khi nắm giữ sức mạnh mạnh mẽ, sẽ xưng vương xưng bá, coi chúng sinh như cỏ rác.
Võ Tông!
Võ Vương!
Võ Thánh!
Thịt cá bách tính, muốn làm gì thì làm!
Chưa hết.
Sau khi nhập môn võ đạo, người luyện võ còn cần tinh thần giao tiếp với Thái Hư sinh linh, hiệu quả tương tự như quán tưởng đồ đằng.
Các môn phái và hào môn thế gia, tinh thần giao tiếp của họ thường cố định, duy nhất.
Điều này có chút tương tự như tín ngưỡng tôn giáo, chỉ thờ phụng một vị thần linh.
Nhưng luôn có những võ giả tinh thần yếu ớt, hoặc ý chí không kiên định, trong lúc tinh thần giao tiếp, hoặc là thất thần, hoặc là bị mê hoặc, cuối cùng liên hệ với một Thái Hư sinh linh tà ác nào đó.
Một khi tỉnh thần cả hai hòa hợp, giống như trời xui đất khiến, đã xảy ra thì không thể ngăn cản.
Về sau, tà vật sẽ được dựng dục ra, giáng sinh xuống thế giới này, gây họa cho thế gian.
Không khó tưởng tượng, võ giả Võ Thánh thiên hạ đơn giản là những cỗ máy tạo ra tai họa, thỉnh thoảng lại tạo ra một tà vật, khiến thiên hạ đại loạn, dân chúng lầm than.
"Hải Thần không nói sai, Võ Thánh thiên hạ biến thành cái dạng này, tất cả đều do chính bọn chúng gây ra."
Phương Tri Hành im lặng đến cực điểm.
Võ Thánh thiên hạ này, nhân họa lớn hơn thiên tai.