“Mấy tên tiểu tử này sau khi tới Thái Châu, cậy vào chút quyền thế của mình mà chỉ tay năm ngón, còn muốn dựa vào môn phái phía sau để cướp đoạt Tiên Linh Chi Nguyên của chúng ta! Tiểu hữu có thể ra tay dạy dỗ chúng một trận hung hăng đúng là hợp ý ta, hậu quả đương nhiên đã có Huyền Không Sơn chúng ta gánh vác!”
Vị Sơn chủ Huyền Không Sơn có cảnh giới Thánh Nhân kia cười lớn bước vào.
Với tu vi của Tống Dịch Phi, y sớm đã biết đối phương vẫn luôn nấp ở bên cạnh quan sát động tĩnh, rất có thể là có ý để y đánh bại ba người kia, thậm chí là giết chết họ.
Chỉ là bây giờ đột nhiên lại đứng ra gánh vác trách nhiệm khiến y có chút bất ngờ.
“Không phải là muốn chiêu mộ mình đấy chứ?”
Tống Dịch Phi thầm nghĩ.
“Đa tạ Sơn chủ.”
Trong lòng còn mang theo nghi hoặc, Tống Dịch Phi vẫn khách khí chắp tay đáp lại.
“Huyền Không Sơn chúng ta có Tiên Linh Chi Nguyên, có thể phụ trợ tu luyện, ý niệm Thánh Nhân thượng cổ còn sót lại bên trong cũng có thể giúp điều hòa quy tắc. Nó có thể giúp ngươi luyện hóa quy tắc Kiếp Cảnh vừa thu hoạch được.”
Sau khi vị Sơn chủ kia nói xong, thân hình liền biến mất, có giọng nói lại truyền tới.
“Chiêu nhi, con hãy dẫn Nguyên Vô Lượng tiểu hữu đi đến mật thất bế quan cấp Thiên.”
“Đa tạ.”
Tống Dịch Phi tự tin đối phương không nhìn thấu nội tình của mình nên cũng chẳng ngại đi tu luyện một phen.
“Tiên sinh, mời theo ta.”
Bạch Duyệt Chiêu vươn tay xé rách hư không.
Trong không gian kia không hề có bão táp hư không cuồng bạo, mà chỉ có một đường hầm khổng lồ tựa như mê cung dẫn tới một gian tĩnh thất.
Gian tĩnh thất bế quan kia trôi nổi trong thời không, bên trong trống trải, trông vô cùng giản dị.
Tống Dịch Phi dùng thần niệm dò xét, lập tức cảm nhận được bên dưới tĩnh thất có khí tức Tiên Linh vô cùng khổng lồ. Nó tràn đầy sinh cơ mãnh liệt, cuồn cuộn như biển cả, như sông dài.
Mỗi một hơi thở đều tràn ngập Tiên Linh chi khí đậm đặc, gột rửa nhục thân, thanh tẩy tâm linh, khiến cho ý niệm của con người luôn giữ được cảnh giới trung chính bình ổn.
Sẽ không tẩu hỏa nhập ma, cũng sẽ không xảy ra sơ sót.
Đây quả thực là một mật thất dùng để tu luyện, không phải là lao tù hay cạm bẫy gì cả.
Với nội tình của Tống Dịch Phi, cạm bẫy bình thường y thực sự không hề sợ hãi.
Dễ dàng có thể phá giải phong ấn để thoát thân.
“Đây là nơi tu luyện mà Huyền Không Sơn chúng ta chuyên dùng để tiếp đãi quý khách, tiên sinh cứ yên tâm tu luyện, nếu có nhu cầu gì, chỉ cần gọi một tiếng là ta sẽ đến ngay.”
Bạch Duyệt Chiêu thấy Tống Dịch Phi nhắm mắt điều tức tiến vào trạng thái thì chậm rãi lui ra ngoài, trong ánh mắt lóe lên tia sáng kỳ lạ, không biết đang suy tính điều gì.
Cùng lúc đó, tại một mật thất khác nằm sâu trong tầng hư không vô tận.
Mật thất này ở vị trí gần với Tiên Linh Chi Nguyên dưới đáy cổ thành Thái Châu nhất, so với nơi Tống Dịch Phi đang tu luyện thì lớn hơn nhiều.
Bên trong khắp nơi đều là xích quy tắc dày đặc, liên kết với Tiên Linh Chi Nguyên bên dưới, giống như rễ cây không ngừng hút lấy dinh dưỡng.
Đây chính là điểm lợi hại của Huyền Không Sơn.
Kết hợp cả môn phái với Tiên Linh Chi Nguyên thành một thể, nếu gặp kẻ địch tấn công, có thể điều động sức mạnh của Tiên Linh Chi Nguyên để đối kháng, bộc phát ra sức tấn công gấp mấy lần bản thân.
Giờ khắc này, trong không gian đó, Sơn chủ Huyền Không Sơn là Bạch Lãng đang ngồi xếp bằng ở chính giữa.
Vây quanh hắn là các trưởng lão của Huyền Không Sơn, mỗi một người đều là Chuẩn Thánh, số người cộng lại lên tới hàng trăm.
Người đạt đến cảnh giới Thánh Nhân chỉ có một mình Sơn chủ Huyền Không Sơn Bạch Lãng.
Tuy nhiên, những trưởng lão này tuy chưa đạt đến cảnh giới Thánh Nhân nhưng nếu liên kết lại với nhau cũng cực kỳ đáng sợ, chưa kể trong đó có vài vị đã vô hạn tiệm cận Thánh Nhân, chỉ thiếu bước ký thác nguyên thần sau khi trảm tam thi.
Nguyên thần lúc nào cũng kết nối với hư không, muốn đột phá tầng tầng không gian để đến với bản nguyên thế giới.
Vô cùng khủng khiếp.
“Chư vị trưởng lão, thấy thế nào về người tên Nguyên Vô Lượng này?”
Sơn chủ Huyền Không Sơn Bạch Lãng vung tay lên, trong không gian lập tức xuất hiện hình ảnh Tống Dịch Phi đang tu luyện.
Toàn thân y quy tắc bao phủ, tầng tầng lớp lớp, dù hình thành một quả cầu khổng lồ bao bọc bản thân ở bên trong.
“Người này lại có thể đột phá giới hạn mười hai vạn quy tắc, hình như còn mơ hồ lĩnh ngộ được loại đại đạo thượng cổ nào đó! Phải biết rằng đại đạo thượng cổ vô cùng kỳ lạ, không chỉ quyết định bởi thiên phú mà còn phải hàm chứa khí vận lớn lao.”
Người đang nói là một trung niên nhân đứng cạnh Sơn chủ Huyền Không Sơn Bạch Lãng.
Ông ta là đệ đệ của Bạch Lãng, tên là Bạch Khải.
Trong cơ thể ông ta, quy tắc đan xen vào nhau, biến hóa thành khung cảnh thế giới hoàn mỹ không tì vết, giống như muốn dùng hư vô thay thế hiện thực.
Tráng lệ! Chấn động!
“Thượng Quan Hi, Tiêu Trần, Trần Mặc Huyền kia cũng đều là thiên tài tuyệt đỉnh của các đại môn phái lớn. Vậy mà lại bị hắn dễ dàng đánh bại, hơn nữa rõ ràng là vẫn còn lưu lại dư lực.”
Một đại cao thủ cấp bậc Chuẩn Thánh khác cảm thán nói.
“Huyền Không Sơn chúng ta chỉ có Sơn chủ là một vị Thánh Nhân, dù sao vẫn hơi thiếu vững chắc, nếu có thể có thêm một vị nữa… không chỉ có thể độc bá Thái Châu, thậm chí còn có thể bức xạ đến các khu vực khác, phá vỡ nút thắt phát triển của môn phái.”
“Chúng ta tuy chỉ cách cảnh giới Thánh Nhân nửa bước, nhưng người trong nhà tự biết chuyện nhà mình. Muốn đột phá thực sự quá khó. Thiên phú của đứa trẻ này vượt xa chúng ta, đó quả thực là phúc khí của Huyền Không Sơn chúng ta. Chỉ là không biết lai lịch của hắn như thế nào? Vạn nhất là kẻ đại gian đại ác, vậy thì sẽ bị người ta chê cười.”
Một vị Chuẩn Thánh đỉnh phong khác nói.
“Thân phận của người này ta đại khái có thể đoán được bảy tám phần. Hắn hẳn là…”
Sơn chủ Huyền Không Sơn Bạch Lãng nói ra cái tên của một vị Thánh Nhân viễn cổ, mọi người đều không khỏi lộ vẻ kinh ngạc.
“Nếu quả thực được vị kia nhìn trúng, vậy thì thiên phú và khí vận của hắn đều xứng danh tuyệt đỉnh, nói không chừng có thể giúp chúng ta mở kho báu…”
Trước mắt mọi người không khỏi sáng lên.
Lập tức nhận ra ý nghĩa trong lời nói.
Ở Thái Châu có một nơi gọi là Diệt Ma Hạp Cốc, nơi đó từng là nơi tập trung của một tên ma đầu hồng hoang nào đó, bên trong âm u đáng sợ, đã qua hàng ức vạn năm vẫn còn sót lại vô số ý chí ma vật.
Vốn dĩ Thái Châu còn có một đại môn phái khác, mạnh hơn Huyền Không Sơn một bậc, về sau chính vì Thánh Nhân trong môn phái đi dò xét Diệt Ma Hạp Cốc mà thực lực môn phái giảm mạnh, Huyền Không Sơn mới có cơ hội nổi lên.
Diệt Ma Hạp Cốc tuy nguy hiểm vô cùng nhưng vẫn có vô số tu luyện giả nối tiếp nhau tiến vào.
Bởi vì bên trong rất có thể còn sót lại Thánh Đan!
Đan dược luyện chế trực tiếp bởi Thánh Nhân, có thể giúp tu luyện giả đột phá Thánh cảnh.
Sự cám dỗ này thực sự quá lớn.
Hàng trăm vị Chuẩn Thánh đang có mặt tại đây có thể nói đều là những người còn thiếu một bước, nếu có được Thánh Đan thì khả năng đột phá là rất lớn.
Nhưng họ cũng không phải kẻ ngốc, sẽ không thực sự vì tu vi bản thân mà bất chấp tất cả.
“Sơn chủ, chẳng lẽ muốn mượn khí vận của Nguyên Vô Lượng để tiến vào đó dò xét Thánh Đan? Nhưng người này cũng không phải kẻ ngốc, liệu có thực sự đồng ý không?”
Có người nghi hoặc hỏi.
“Cái này các ngươi cứ yên tâm, đã là thiên tài thì sẽ có sự ngạo nghễ của thiên tài, hắn chắc chắn sẽ không tu luyện theo lối mòn. Cộng thêm việc chúng ta giúp hắn cản mối đe dọa từ Long Cung, dù biết rõ Diệt Ma Hạp Cốc có nguy hiểm, hắn chắc chắn cũng sẽ đồng ý tiến vào.”
Trên mặt Sơn chủ Huyền Không Sơn Bạch Lãng lộ ra vẻ mặt "tất cả đều nằm trong tầm kiểm soát".