Ngu Lạc Xuân Thu

Lượt đọc: 336 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20
Ngu Công dời núi, canh gà cấp thần

❊ ❊ ❊

Tiết Mục quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, mới phát hiện đã là giữa trưa, ước chừng hơn một giờ rồi... Ăn trưa cũng chẳng buồn mời người ta lấy một tiếng, phần thưởng cái đầu ngươi ấy...

Ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa, tiếng Nhạc Tiểu Thiền vang lên: "Sư phụ."

Tiết Thanh Thu phất tay, cửa phòng tự động mở ra, Nhạc Tiểu Thiền chạy vào, rất tò mò liếc nhìn chén trà trên án kỷ, cười nói: "Thế mà lại được sư phụ đích thân dâng trà? Xem ra nói chuyện rất hợp ý nhỉ."

Rõ ràng biết trước đó mấy đoạn đối thoại đều bị Nhạc Tiểu Thiền nghe rõ mồn một, lúc này Tiết Mục có chút ngượng ngùng, nhưng thái độ của Nhạc Tiểu Thiền ngược lại như chẳng chút bận tâm, vẫn là bộ dáng cười tủm tỉm ấy.

Tiết Mục không nhìn ra Nhạc Tiểu Thiền có biến hóa gì, nhưng Tiết Thanh Thu vừa thấy liền cuồng hỉ. Nàng nhìn thoáng qua là nhận ra linh phách của Nhạc Tiểu Thiền đã hóa uẩn, tu hành vậy mà đã đột phá một cửa ải quan trọng! Mà cửa ải lớn này không biết đã kẹt chết bao nhiêu thiên tài, phải biết rằng chính nàng cũng phải đến mười lăm tuổi mới đạt tới bước này, Tiểu Thiền thế mà ở tuổi mười ba đã đột phá, đó là thành tựu từ khi Tinh Nguyệt Tông lập phái đến nay chưa từng có! Không, không phải Tinh Nguyệt Tông, mà là toàn thiên hạ chưa từng nghe nói tới thành tựu này!

Đủ để lưu danh sử sách, rạng rỡ ngàn thu!

Đang lúc cuồng hỉ, Tiết Thanh Thu bỗng nhớ ra điều gì, lại ngẩn ra một chút. Tiểu Thiền vốn dĩ rõ ràng không có dấu hiệu đột phá, thời điểm này đột phá là vì... Nàng mím mím môi, một tia ưu tư làm tan đi sự cuồng hỉ vài phần, hỏi: "Con giờ này chạy tới đây làm gì?"

Nhạc Tiểu Thiền lè cái lưỡi nhỏ: "Sư phụ tự mình không sợ đói, con lại lo lắng thúc thúc bị người bỏ đói đến chết, nên đến gọi hai người đi ăn cơm."

Tiết Thanh Thu và Tiết Mục đồng thanh thốt lên: "Thúc thúc?"

"Hiện tại bao gồm cả đệ tử bản tông và người bên ngoài, đều cho rằng Tiết Mục là huynh đệ của sư phụ, sư phụ cũng không phủ nhận..." Nhạc Tiểu Thiền mỉm cười: "Đã ta còn nhỏ... không nên gọi là thúc thúc, vậy nên là gì đây?"

Nhìn nụ cười của nàng, hai người họ Tiết nhìn nhau sửng sốt, nhất thời thế mà không biết phải đáp lại ra sao.

Qua một hồi lâu, Tiết Thanh Thu nhàn nhạt nói: "Vậy thì là thúc thúc đi... Thiền Nhi, bảo bọn họ mang cơm nước tới, cùng thúc thúc của con ăn một bữa cơm."

Tiết Mục co giật khóe miệng, không có niềm vui được ôm đùi, ngược lại rất muốn khóc... Đã nói là còn có thể lớn lên mà... Giờ thành thúc thúc rồi thì còn chơi bời gì nữa...

Nhạc Tiểu Thiền cắn móng tay đánh giá bọn họ, cười hì hì nói: "Sư phụ và thúc thúc đây là tương kiến hận vãn sao? Tối nay có cần tâm tình trò chuyện không? Thật ra con cảm thấy sư phụ thực sự có thể cân nhắc một chút..."

Tiết Thanh Thu làm bộ muốn đánh: "Đánh chết con nhóc mặt dày này."

Nhạc Tiểu Thiền cười khúc khích chạy đi mất.

Tiết Mục cúi đầu uống trà.

Tiết Thanh Thu đứng dậy, đứng bên cửa sổ nhìn bóng lưng Nhạc Tiểu Thiền chạy ra ngoài, bỗng nói: "Tiên sinh năm nay bao nhiêu tuổi?"

"Hai mươi bảy."

"Nhỏ hơn ta một tuổi." Tiết Thanh Thu trầm mặc chốc lát, lại nói: "Trước đó ta từng nghĩ sẽ cho ngươi một chức vị, nhưng nếu ngươi không nhập môn, chức vị gì cũng khó lòng danh chính ngôn thuận. Mà bản tông nhiều năm rồi chưa từng thu nhận nam đệ tử, ta tạm thời không muốn phá lệ. Cho nên... ngươi quả thực có thể dùng danh nghĩa nghĩa đệ của ta để hành sự."

Tiết Mục cười cười: "Nghe ngữ khí của tông chủ, có chút không cam tâm tình nguyện."

Tiết Thanh Thu bật cười: "Hứa cho ngươi danh nghĩa huynh đệ, ảnh hưởng đến Tinh Nguyệt Tông khó lường, đương nhiên phải cẩn trọng. Chẳng lẽ ngươi cho rằng bản tọa thật sự có thể tùy tiện nhận người thân?"

Tiết Mục nhìn như tùy ý nói: "Vậy thì thôi đi, đã tông chủ không phải thật tâm nhận thân, hà tất phải cưỡng cầu."

"Nghe có vẻ như ngươi cũng không cam tâm?" Tiết Thanh Thu lấy làm lạ: "Có biết bao nhiêu kẻ..."

Nói được một nửa, nàng bỗng ngừng miệng, trong mắt lóe lên tia sáng kỳ dị. Nàng hình như hiểu được chút ý tứ của Tiết Mục.

Là tự tôn? Hay là có suy nghĩ khác?

Nếu là suy nghĩ khác, là nhắm vào Nhạc Tiểu Thiền sau khi trưởng thành? Hay là nhắm vào... chính nàng - Tiết Thanh Thu?

Hắn không nói rõ, hiểu thế nào cũng được.

Nàng thực sự cảm thấy rất thú vị.

Lúc này hạ nhân bưng cơm nước vào, Nhạc Tiểu Thiền đi theo phía sau, cười nói: "Hôm nay triều đình loạn lắm rồi."

Tiết Thanh Thu tâm thần còn chưa thu về từ trên người Tiết Mục, nghe vậy tiện miệng hỏi: "Sao vậy?"

"Chúng ta đã mở đầu rất tốt, Hợp Hoan Tông bắt chước theo, cũng chạy đi săn lùng nữ đệ tử chính đạo để lột đồ. Ngay cả đám quý tộc kinh sư mở tửu lâu, mở sòng bạc cũng động tâm tư, tuy không hung tàn đến mức đi bắt người như chúng ta, nhưng cũng âm thầm tìm người đặt làm y phục." Nhạc Tiểu Thiền cười rất hả hê: "Thế lực các đại tông môn trú tại kinh thành không mạnh, bị chúng ta động võ ăn quả đắng, cũng không dám vọng động nữa, liền đi tìm đám quan lại thân thiết với chúng để giúp đỡ, thế là triều đình cãi nhau ỏm tỏi."

Tiết Mục bưng bát cơm cắm cúi ăn, tùy ý nói: "Triều đình không đưa ra quyết định đâu, ta đoán sẽ gọi Hạ Hầu Địch tới mắng nhiếc tượng trưng một trận, rồi đâu lại vào đấy thôi."

Nhạc Tiểu Thiền chống cằm nhìn dáng vẻ ăn như hổ đói của hắn, trong mắt không biết lóe lên cảm xúc gì, nhưng rất nhanh đã nén lại, cười tủm tỉm nói: "Thúc thúc quả nhiên lợi hại, đoán không sai chút nào."

Tiết Mục buột miệng: "Ta không phải thúc..."

"Chính là thúc thúc." Lời chưa dứt đã bị Tiết Thanh Thu ngắt lời.

"..." Nhìn dáng vẻ Tiết Thanh Thu thản nhiên dựa bên cạnh thưởng trà, Tiết Mục cạn lời.

Từng thấy cướp dâu chứ chưa từng thấy ép người làm đệ đệ, ngươi thật sự nghĩ thế này có thể giải quyết vấn đề sao? Tiếc là bọn họ chắc hẳn không biết, có một môn học kích thích hơn nhiều, gọi là "Chỉnh hình Đức" đấy...

Hơn nữa, "Can tỷ tỷ" (chị nuôi), có thể đọc thanh bốn đấy!

Nhạc Tiểu Thiền đảo mắt xoay chuyển, nũng nịu nói: "Thúc thúc..."

Tiết Mục suýt chút nữa run bắn người: "Làm gì?"

"Sáng nay không có khách, các cô nương đã đang chép truyền tay nhau tiểu thuyết của thúc thúc rồi... chương sau khi nào mới có vậy?"

Nhắc đến chuyện tiểu thuyết "vàng" này, nhìn thì buồn cười, thực ra lại gửi gắm dã tâm không nhỏ của Tiết Mục, là một đợt tấn công mang tính thăm dò vào mô thức của thế giới này, nội tâm hắn rất coi trọng. Suy nghĩ một lúc mới nói: "Đợi tối nay xem hiệu quả của chương này rồi tính sau đi, chuyện thì lúc nào cũng có thể bịa ra, không sao."

Nhạc Tiểu Thiền bắt đầu làm nũng: "Vậy người ta muốn nghe thúc thúc kể chuyện trước."

"...Nếu con có thể nói chuyện đàng hoàng, chúng ta vẫn có thể kể thêm chút chuyện..."

"Được ạ được ạ." Nhạc Tiểu Thiền lập tức ngồi nghiêm chỉnh.

Tuy ôm tâm thái rất phức tạp, rất kỳ quái cố ý trêu chọc hắn, nhưng khi thực sự được nghe kể chuyện, nha đầu này cuối cùng vẫn bộc lộ bản tính tò mò bùng nổ. Thực ra Tiết Thanh Thu lúc này ở bên cạnh cũng khá tò mò, trước đó trên xe ngựa, Tiết Mục tiện miệng kể một câu chuyện nhỏ, đối với nàng cũng có chút cảm xúc, đối với chuyện của Tiết Mục cũng có chút mong đợi. Nghe bọn họ nhắc đến việc các cô nương chép truyền tay nhau tiểu thuyết, nàng còn chưa biết là thứ gì đâu...

Tiết Mục vừa ăn cơm vừa tùy ý nói: "Thời cổ xưa có một người gọi là Ngu Công, trước cửa nhà có hai ngọn núi lớn chắn đường, ra vào bất tiện, ông quyết tâm đào bằng hai ngọn núi đó."

Nhạc Tiểu Thiền cười nói: "Sức mạnh nát núi ư, con còn kém xa lắm, ông ta là cường giả Động Hư như sư phụ sao?"

Nát cái đầu ngươi ấy, cái thế giới không khoa học này thực sự có thể phá nát núi non à? Tiết Mục suýt chút nữa bị hạt cơm làm nghẹn chết, sặc sụa nửa ngày mới nói: "Ông ta chỉ là một người bình thường, giống như ta, không có sức lực gì."

Tiết Thanh Thu cười nhạo: "Phàm nhân dời núi, không biết tự lượng sức mình."

Tiết Mục gật đầu: "Một người thông minh khác là Trí Tẩu cũng cười ông ta quá ngốc, cho rằng chuyện này không thể thực hiện được. Ngu Công nói: Ta chết đi thì có con trai, con trai chết đi thì có cháu trai, con con cháu cháu vô cùng vô tận, lại hà tất phải lo lắng không đào bằng được chứ?"

Hai thầy trò chấn động, nhìn nhau một cái, cùng nhau im lặng.

Tông môn của họ nghìn năm qua trốn trốn tránh tránh mà gian nan phát triển, truyền thừa đến tận hôm nay đã năm mươi đời hương hỏa không dứt, nhìn thấy tông môn đang trên đà phục hưng, Tiết Thanh Thu một tay gánh vác đại kỳ, Nhạc Tiểu Thiền tiếp nối ngọn lửa, đây chẳng phải chính là sự hiện thực hóa của câu chuyện Ngu Công này sao...

Tiết Thanh Thu khẽ thở dài: "Là ta thiển cận. Sau đó... vị Ngu Công này có thành công không?"

Tiết Mục hiện học hiện bán, lâm thời sửa đổi tiên thần đi: "Sau đó có vài cường giả Động Hư đi ngang qua cảm động trước tinh thần của Ngu Công, ra tay giúp đỡ, kết cục đương nhiên là vui vẻ cả nhà."

Hai thầy trò rất rõ ràng là cảm giác nhập tâm bùng nổ, nghe vậy đều lộ ra một tia cười nhẹ nhõm, lần lượt nói: "Không tồi, chúng ta nếu gặp được, cũng sẽ giúp một tay."

Tiết Mục cười cười, tiếp tục cúi đầu ăn cơm. Hắn đương nhiên cố ý chọn câu chuyện phù hợp để chọc vào tâm can người khác, nhất là loại canh gà truyền cảm hứng này, ai ai cũng có thể sinh ra cộng hưởng hoặc cảm thán, ngay cả trong thời đại bùng nổ thông tin thì thứ thịnh hành nhất trên mạng xã hội chẳng phải vẫn luôn là canh gà đó sao... Đừng nói đến loại canh gà cấp thủy tổ này, đối với hai thầy trò luôn luôn có "gánh nặng tông môn trên vai" mà nói, không có câu chuyện nào hơn cái này có thể tạo cộng hưởng và nhập tâm hơn được nữa.

Nhạc Tiểu Thiền hồi vị một lát, trên khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn không tránh khỏi thêm vài phần u sầu, lầm bầm nói: "Ngu Công vận khí coi như tốt, có cường giả đi ngang qua giúp đỡ. Còn chúng ta thì..."

Tiết Mục kịp thời nói: "Các người có ta mà."

Hai thầy trò đều nghiêng đầu nhìn hắn, thần tình đều nhất quán là cười như không cười, hai người trong lòng rất rõ hắn nói như vậy là có chút dụng ý khác, nhưng giờ khắc này vẫn khá hưởng thụ. Tiết Thanh Thu chỉ cười châm chọc: "Cũng không biết ai là Ngu Công, ai là Động Hư."

Tiết Mục lầm bầm thấp giọng: "Ta biết nàng Động Hư." Lúc lầm bầm, ở chữ "Động" và chữ "Hư" có một quãng dừng và trọng âm không dễ nhận ra, ý nghĩa thực sự cực kỳ đồi trụy.

Hai thầy trò bình thường nghe quen cái đẳng cấp này rồi, đương nhiên không thể nào nghĩ lệch lạc đi, có thông minh đến mấy cũng không nghe ra ý tứ đồi trụy của hắn, ngược lại cười nói: "Biết là tốt rồi."

Tiết Mục ăn xong miếng cơm cuối cùng, tâm trạng vô cùng tốt.

Ở thế giới này coi như đã đứng vững gót chân. Tiết Thanh Thu nhìn bề ngoài là Ma môn Yêu hậu, huyết thủ vô tình, thực tế chỉ cần nắm bắt tâm lý của nàng, giữ vững chừng mực, hoàn toàn không khó ở chung, có khi còn dễ sống hơn đám danh môn chính phái nhiều quy tắc kia nhiều.

Cho dù là muốn tán tỉnh, hình như cũng không phải hoàn toàn không có hy vọng... Dù sao nàng ấy thực sự là "Động Hư" mà...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:12
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Cơ Xoa

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.