Ngu Lạc Xuân Thu

Lượt đọc: 5212 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 584
Minh quy tắc và tiềm quy tắc

❊ ❊ ❊

Tiết Mục rốt cuộc không thể bay lơ lửng mãi, đến đêm, cả hai vẫn hạ xuống một gò núi, dựa vào dưới một gốc cây đại thụ, lặng lẽ ngắm nhìn đêm tối.

Phía dưới là đèn đuốc Tân Thành, phía trên là sao trăng giao hòa, hai người ôm nhau giữa núi rừng, tiếng dế kêu râm ran, bốn bề vắng lặng. Thân hình nhỏ nhắn mềm mại ở bên, tỏa ra từng đợt u hương. Tiết Mục rốt cuộc cũng nảy sinh chút tâm viên ý mã, Nhạc Tiểu Thiền đồng dạng cũng có chút tình động.

Hai kẻ đều sĩ diện này trong đêm vắng lặng không một bóng người, cùng nhau lột bỏ chút thể diện đó.

Tiết Mục bất giác bắt đầu tìm tòi trên bộ y phục lụa màu trăng của nàng. Thật ra bọn họ rất quen thuộc, trên chặng đường đến Kiếm Châu gần như đêm nào ôm nhau cũng làm như vậy, chỉ là khi đó Nhạc Tiểu Thiền nói là tình động thì thà nói là sự tò mò tự nhiên của thiếu nữ đối với chuyện tình ái, muốn thử nếm chút tư vị trước mặt người mình thích mà thôi, cho nên trước sau vẫn không muốn cho hắn tiến thêm một bước.

Còn bây giờ thì sao?

Nay trên danh nghĩa đã buông bỏ bất kỳ gông cùm nào, không có gì chính đáng hơn mối quan hệ giữa bọn họ.

Trước đó khi tình cảm của Nhạc Tiểu Thiền bùng nổ cũng từng hỏi "Có muốn ta không?". Lúc đó thời gian địa điểm đều không đúng, nhưng lúc này cả hai người đều thực sự có chút muốn rồi.

Nhạc Tiểu Thiền cảm nhận được tình cảm đang trào dâng của chính mình, nhưng đột nhiên bắt đầu thấy hơi căng thẳng.

Cũng chẳng biết sự căng thẳng đó từ đâu ra, có lẽ đột nhiên cảm thấy tuổi tác mình lại không đủ, có lẽ nhớ tới sư phụ và mẹ... Tóm lại rất khó chịu, rõ ràng trước kia cũng rất thích hắn làm như vậy, bản thân cũng rất tận hưởng trong đó, nhưng lần này lại chỉ còn lại hoảng loạn.

Ban ngày thì quật hắn, đá hắn, mắng hắn, khí thế bừng bừng là vậy, nhưng trước mắt lại chẳng còn chút khí thế nào, bàn tay thon nhỏ nhẹ đè bàn tay to của hắn lại không cho hắn động đậy, lời thốt ra chỉ còn lại sự nài nỉ: "Tiết Mục... thúc thúc... không được có được không?"

Lần này Tiết Mục có chút không đoán được tâm tư của nàng, tiểu nha đầu rõ ràng là ngàn lần đồng ý vạn lần ưng thuận sao lại đột nhiên co rút lại?

Hắn suy nghĩ một chút, thấp giọng hỏi: "Là quá nhanh?"

Nhạc Tiểu Thiền giống như người sắp chết đuối vớ được cọc, lập tức nói: "Phải đó phải đó... quá nhanh rồi..."

Tiết Mục thở dài một tiếng, cũng không cưỡng cầu, thấp giọng nói: "Vậy nàng nghỉ ngơi cho tốt, ta cùng nàng ngắm trăng."

Sự thấu hiểu nhường nhịn của Tiết Mục, khiến lòng Nhạc Tiểu Thiền có chút xao động.

Thật ra Tiết Mục không thuộc kiểu nam nhân ấm áp đặc biệt dịu dàng thấu hiểu. Ví dụ như đối với Chúc Thần Dao, Mạc Tuyết Tâm, vị cưỡng ép nửa cưỡng ép rất nồng đậm, ngay cả đối với Tiết Thanh Thu, Mộ Kiếm Ly, cũng là tìm mọi cách loại bỏ chướng ngại khách quan, nhanh chóng đi thẳng vào chủ đề, gạo nấu thành cơm rồi hãy nói. Nhưng hắn luôn có thể đối với Nhạc Tiểu Thiền trăm phương nghìn kế nhường nhịn, bị đánh cũng được, bị từ chối cũng được, nói không muốn là dừng tay, vẫn cứ nhẹ nhàng nhỏ nhẹ, đến nhíu mày cũng không nỡ nhíu trước mặt nàng.

Là sơ tâm cũng là áy náy, dù hắn có lý trực khí tráng cho rằng bản thân mình chẳng theo đuổi gì cả, chỉ là thích các loại nữ sắc, chính là muốn nghĩ đủ mọi cách để có được... Nhưng trước mặt Nhạc Tiểu Thiền lại luôn cảm thấy bản thân mình có chút cảm giác nợ nần.

"Thúc thúc..." Nhạc Tiểu Thiền nép vào lòng hắn, thấp giọng thì thầm: "Chàng thật ra... có chút ngốc nghếch."

Tiết Mục cười cười: "Hửm? Có lẽ là lần đầu tiên có người nói ta ngốc."

"Là ngốc thật. Ngoại trừ một số tông phái có yêu cầu nghiêm ngặt về chuyện nam nữ ra, đừng nói đến Ma Môn chúng ta, ngay cả trong triều đình, chàng thử hỏi Hạ Hầu Địch vốn nổi tiếng thanh chính xem, với thế lực và quyền thế như chàng, nàng có phản đối việc chàng muốn kiêm thu tịnh súc không?"

Tiết Mục biết Hạ Hầu Địch không phản đối, hắn có bao nhiêu người phụ nữ cũng chưa thấy Hạ Hầu Địch phản đối bao giờ, Lưu Uyển Hề trên danh nghĩa cũng là mẫu hậu của nàng, nàng đồng dạng cũng không phản đối. Điều duy nhất Hạ Hầu Địch băn khoăn cũng chẳng qua là về địa vị của nàng muốn làm chính thất mà thôi... Chỉ có thể nói nàng thấy nhiều rồi, hậu cung đế vương đức hạnh ra sao, quyền quý sau lưng đức hạnh thế nào, sao nàng có thể không biết?

Đây là minh quy tắc của thế giới này.

"Căn bản chính là chuyện lý đương nhiên, nhưng chàng lại luôn cảm thấy nợ ta, dường như trước mặt ta chàng luôn có một loại suy nghĩ rất kỳ lạ, không thuộc về thế giới này đang ẩn giấu trào dâng trong đáy lòng." Nhạc Tiểu Thiền dùng ánh mắt như nước vuốt ve gương mặt hắn, thấp giọng nói: "Hoặc nên nói, từ đó có thể thấy chàng là thật lòng thích Thiền Nhi, Thiền Nhi rất vui."

Tiết Mục ngạc nhiên hỏi: "Ý nàng là khuyến khích ta tiếp tục?"

"Không phải..." Nhạc Tiểu Thiền mắt phượng long lanh thì thầm: "Trên đường đến Kiếm Châu, chẳng phải chàng luôn rất muốn lừa ta thổi tiêu cho chàng nghe sao? Nhân lúc gió mát trăng thanh, đêm tối tiêu dao này, Thiền Nhi thổi cho thúc thúc nghe có được không?"

Nói là nghe thổi tiêu, nhưng ngọc tiêu của nàng đeo bên hông, lại ngay cả tháo cũng không tháo xuống. Tiêu này không phải tiêu kia.

Dưới ánh trăng, bên gò tùng ngắn, bóng cây đung đưa. Thiếu nữ cúi người áp lại gần, khẽ nhấn ngọc tiêu. Tiếng tiêu nức nở, dần vút lên không trung, du dương trôi nổi, như tình tứ của thiếu nữ, khúc chiết khó nói hết lời. Tiết Mục tựa người ngồi trên thân cây, hơi ngẩng đầu nhìn trăng, tâm tư cũng có chút bay bổng. Dường như lúc mới gặp, bóng dáng như tinh linh lướt qua trong rừng trúc dưới ánh trăng, nụ cười ngọt ngào mềm mại, câu hồn đoạt phách, giống hệt như nàng lúc này.

---❊ ❖ ❊---

"Chân mềm rồi?"

"Không có không có."

"Không có thì đi đi, còn nằm ườn dưới gốc cây làm gì, chúc ngủ ngon đã cắn rồi, không có màn chào buổi sáng đâu!"

"Thật ra chào buổi sáng một bữa cũng rất tốt, bữa sáng đầy đủ dinh dưỡng."

"Xéo đi, thứ đó khó ăn chết đi được! Mộng Lam cái tên khốn kiếp này lại dám lừa ta nói ngon... chẳng phải chỉ là có một chút Thiên Đạo khí tức thôi sao, có gì ghê gớm chứ!"

"Hóa ra nàng thực sự là vì đồ ăn..."

"Chẳng phải! Sau này đừng mong ta lại tới nữa!"

Sáng sớm tinh mơ, hai tiếng nói lớn nhỏ dọc đường trêu đùa tán tỉnh nhau, từ ngoài thành bay vút về, hướng thẳng tới Linh Châu thành.

Tiết Mục sở dĩ có ý muốn nấn ná, là vì trong lòng biết hôm qua đã xem chuyện tốt, hôm nay chắc chắn phải xem chuyện xấu. Người đời đều có tính lười biếng, muội tử xinh đẹp đáng yêu ôm ấp cắn mút, Tân Thành đang phát triển bồng bột đang trông thấy, nhất thời thực sự lười đi quản chuyện phiền lòng.

Hơn nữa hắn thật ra biết cái gọi là chuyện xấu là những trò gì, sớm từ hôm qua khi nghe hội nghị của Nhạc Tiểu Thiền hắn đã nắm rõ trong lòng.

Ma Môn lục đạo vàng thau lẫn lộn, không đúng, phải nói là loại xấu thì nhiều, loại tốt thì lác đác không bao nhiêu. Trong giai đoạn đầu hợp tác mọi người cùng hướng tới mục tiêu phát triển tốt đẹp, khí thế hừng hực có thể che lấp rất nhiều ma sát, nhưng thời gian lâu dần, khi sự việc bình ổn, một lượng lớn "đạo bất đồng" sẽ bắt đầu lộ ra.

Tại hội nghị nói là những thứ có thể công khai thảo luận, rõ ràng còn có một số chuyện ám muội không thể nói thẳng, Nhạc Tiểu Thiền bản thân cũng khó mà đưa ra quyết định, cần phải để Tiết Mục tận mắt xem qua rồi mới tính.

Quả nhiên theo Nhạc Tiểu Thiền, một đường thẳng tiến đến điểm trú chân của Hợp Hoan Tông tại Linh Châu. Cũng không phải thanh lâu nữa, bên ngoài dinh thự sang trọng treo hai tấm biển hiệu, một tấm viết thẳng "Hợp Hoan Tông", một tấm viết "Nơi tuyển mới của đoàn nghệ thuật biểu diễn".

"Hợp Hoan Tông biểu diễn mà còn cần tuyển người ngoài?" Tiết Mục ngạc nhiên hỏi: "Người nhà Hợp Hoan Tông các nàng chẳng phải đã đông đến thừa thãi rồi sao?"

Nhạc Tiểu Thiền bĩu môi, kéo Tiết Mục từ bên hông bay vút vào trong, tiềm phục phía sau một tiểu điện.

Tiết Mục liền ôm nàng nhìn qua khe cửa, trong lòng cảm thấy khá thú vị. Hai lần lén nhìn chuyện tông môn người khác, đều là cùng Nhạc Tiểu Thiền, khá là vui. Nhưng rất nhanh hắn đã không cười nổi nữa.

Sáng sớm tinh mơ này, trong điện vốn nên rất sáng sủa, nhưng xung quanh tiểu điện này lại phủ rèm đen, dẫn đến bên trong tối om, có hai ba gã đàn ông ngồi ở chủ vị, lật lật số báo danh nói: "Người tiếp theo vào thi."

Theo tiếng nói, một thiếu nữ mặc áo thô bước vào điện, nhìn giống như con nhà thường dân, dung mạo cũng có sáu bảy phần xinh đẹp.

Nam tử chủ vị ung dung nói: "Bản tông lần này muốn thiết kế một vở kịch Thủy Hử, đặc biệt chiêu mộ vai phụ khắp nơi. Các ngươi nên biết, chỉ cần vở kịch của bản tông vào được đại kịch viện, người nào lộ mặt trên đài đều có thể lập tức thành danh, tài nguyên cuồn cuộn, dân chúng săn đón. Một khi được Tiết Minh chủ để mắt tới, càng là tiền đồ không thể đo lường. Ngươi có muốn diễn kịch không?"

Thiếu nữ vẻ mặt hướng tới: "Tôi muốn."

"Nghệ thuật kịch nghệ chúng ta phải nỗ lực gần với chân thực, cái gọi là chân thực chính là phải có sự trả giá, va chạm đụng chạm là khó tránh khỏi. Ngươi đã chuẩn bị tâm lý chưa?"

"Tôi..." Thiếu nữ do dự một lát, thấp giọng nói: "Có ạ."

"Vậy chúng ta thử vai." Nam tử đi tới, đứng ngay sát cạnh thiếu nữ, cười hì hì nói: "Hiện giờ ta là Tây Môn Khánh, ngươi là Phan Kim Liên..."

Thiếu nữ sắc mặt hơi trắng bệch, muốn từ chối nhưng rốt cuộc không nói ra được, trái lại cúi thấp đầu xuống. Bàn tay của nam tử liền chậm rãi vươn tới.

Tiết Mục ở bên ngoài cửa nhìn thấy mà giận tím mặt: "Mẹ kiếp, lão tử còn chưa bắt đầu chơi trò tiềm quy tắc, đám khốn kiếp này dám mượn danh nghĩa của lão tử, húp nước đầu này!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:532
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Cơ Xoa

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.