Người Lớn Cô Đơn

Người Lớn Cô Đơn

Lượt đọc: 44 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1, 2

❊ ❊ ❊

Tác giả: Phan Ý Yên

Tác phẩm: Người lớn cô đơn

Thể loại: Tập truyện ngắn

Nhà xuất bản: Nxb Văn học

Đề từ

...

Những người đó. Những người mà tôi yêu thương đó. Cứ dần dần như những con sông. Đổ ra biển lớn.

Không ai.

Không một người nào.

Đứng lại.

Nhẹ nhàng đặt ngón tay mình lên khóe mắt tôi. Vuốt nhẹ.

Lúc nước mắt tôi kết bạn với nỗi buồn.

Cũng là lúc họ cuốn mình.

Đổ ra biển lớn

Họ. Những người mà tôi đã yêu thương.

Từ từ thả tôi trôi đi với nỗi hoang mang của chính mình.

Bởi họ biết. Không thể giữ trái tim tôi ngừng lại. Cùng vô vàn nỗi thênh thang không thể nào nhìn rõ.

Họ, Những người mà tôi đã yêu thương đó...

Bạn sẽ chỉ nên cảm thấy mình già khi không còn đủ can đảm bắt đầu lại từ đầu vì một thứ mà mình thực sự đam mê

Cà phê với người lạ

Một mối quan hệ tốt là mối quan hệ không ảo tưởng về đối phương.

Anh ta nói như với tôi như vậy trong lần đầu tiên gặp gỡ.

Đó là buổi sáng trễ nải nhất trong suốt những ngày tháng mà tôi còn nhớ được nhiều điều liên quan đến tuổi trẻ của mình. Nó tệ đến mức khi nghe tin thành phố chuyển mùa, tôi thậm chí không còn mảy may nghĩ đến chiếc váy hoa và những ngọn đồi. Rồi anh ta gọi điện. Bảo muốn uống một cốc cà phê. Chúng tôi chưa bao giờ thân thiết nên cuộc hẹn được sắp đặt đơn giản và nhanh chóng đến không ngờ.

Quảng trường luôn là nơi đẹp nhất cho dù bạn đến đó một mình hay với bất cứ ai. Ở đó chúng tôi đã coi rẻ mùa xuân. Coi rẻ niềm hạnh phúc ngâm mình trong nắng ấm. Coi rẻ những đám đông rạng rỡ hò hát đi qua. Coi rẻ nỗi buồn của chính mình.

Anh ta thất tình.

Tôi nghĩ mình cũng vậy.

Chúng tôi cầm một cốc giấy lớn đầy cà phê nóng, ngồi ở bậc thềm, và nhìn thấy tình cảm của chính mình như đám bong bóng xà phòng lũ lượt vỡ tí tách giữa không trung. Nhưng không ai đưa tayra níu giữ.

Chuyện tình cảm ủ rũ này, hóa ra với một số người có sức tàn phá thật vĩ đại.

Anh ta tâm sự với tôi rằng mình là người nhạt nhẽo. Học tập rồi lao động. Lao động rồi học tập. Một ngày tình cờ, đột nhiên anh ta nghĩ đến bản thân mình cũng cần phải có tình cảm với ai đấy. Thế là có tình cảm. Hoặc nghĩ rằng mình đã có tình cảm. Cũng hẹn hò, đưa đón, cười đùa, xác thịt. Cho đến ngày cô gái nghĩ cần phải chia tay anh ta. Cô đã xây dựng quá nhiều ảo tưởng cối quan hệ giữa hai người và giờ, hằng đêm cô chỉ biết khóc vì thất vọng. Cô không thể tiếp tục mối quan hệ này được nữa.

Hôm đó trời không mưa. Cô gái mở cửa tòa chung cư, kéo lê trên đường sỏi không chỉ là đám hành lý mà cả một mớ ân tình rối rắm.

Anh ta đứng trên cửa sổ tầng tám nhìn xuống. Cảm giác mất mát hiện lên rõ rệt. Nhưng anh ta không chạy theo cô gái. Vì lúc nắm tay cô, anh thật sự không thể nào hiểu được ảo tưởng, gì đã vỡ trong cô?

- Anh là một gã người yêu kém cỏi.

Tôi nhìn thẳng vào anh ta và khẳng định.

Anh ta im lặng nghiền ngẫm lời cáo buộc.

- Anh có buồn không?

- Cô đang buồn à?

- Ừ.

- Tại sao?

- Tất cả ảo tưởng của tôi đã vỡ.

- Như thế nào?

- Thực ra ảo tưởng của phụ nữ là những thứ đơn giản lắm. Thậm chí còn hơi ngớ ngẩn. Giống như việc tôi thích tự tay mua trà hoa cúc đóng gói kiểu công nghiệp trong siêu thị và chỉ chọn những hộp được in ấn bằng Tiếng Anh. Anh sẽ bảo tôi sính hàng ngoại. Nhưng không phải. Tôi thích cảm giác tự mình hình dung ra ý nghĩa của từ "camomille" hơn là ai đó áp đặt rằng "đây là trà hoa cúc". Như một kiểu cố chấp trẻ con rằng từ "camomille" nó đẹp và lãng mạn chứ không phàm tục, đơn giản như ba từ "trà hoa cúc".

Anh ta lục tìm trong thuốc lá trong túi. Khẽ châm lửa và hỏi tôi có muốn hít một hơi không. Khói thuốc là thứ độc hại. Cả thế giới đều biết rõ điều đó. Tình yêu cũng là một thứ độc hại. Hai phần ba thế giới có đôi ba lần trong đời nghĩ đến điều đó. Nhưng thuốc lá vẫn bán chạy dù có tăng giá. Và ai ai cũng muốn được đắm đuối trong yêu đương.

Khi anh ta hỏi chuyện, tôi biết những câu trả lời của mình sẽ khiến cho anh ta càng thêm hoang mang nhưng như kẻ sắp kiệt sức giữa đại dương, tôi bám lấy những câu hỏi ấy để an ủi chính mình.

- Anh cũng là một gã người yêu ích kỉ. Lẽ ra anh nên chạytheo cô ấy, ôm lấy cô ấy và kéo hành lý trở về. Tôi nghĩ có lẽ đó là tất cả những gì thuộc về ảo tưởng cuối cùng mà cô ấy dành cho anh.

- Tôi thì chỉ cần những thứ thật đơn giản. Một người có thể bình thản ngồi bên cạnh, lúc nào cần thiết có thể dựa vào vai nhau ngủ một giấc an lành. Buổi sáng tỉnh dậy, thế giới nhỏ bé lại trở nên tươi trẻ.

Lần đầu tiên, tôi ngắm nhìn anh ta thật kĩ kể từ khi quen biết. Cái mong mỏi đáng thương khiến tôi muốn quàng tay qua vai và ôm anh vào lòng trong vài phút. Cà phê khiến hụt hẫng trở nên yên ả và đẩy những người xa lạ ngồi gần nhau hơn... Ít ra là lúc này, một buổi chiều chậm rãi.

Tôi khẽ đặt tay mình lên tay anh ta. Những ngón tay hơi nham nhám nhưng âm ấm thứ cô đơn, trần trụi không tô vẽ. Với những người xa lạ, những người bạn gần như không biết, cảm xúc là thứ ngôn ngữ thật thà và dũng cảm nhất. Bởi bạn hoàn toàn vô thức với quá khứ lẫn hiện tại của đối phương.

Tôi yêu một người đàn ông xa lạ ngay từ cái nhìn đầu tiên. Ảo tưởng bắt đầu từ lòng dũng cảm để yên thân mình trong vòng taycủa một người không quen rõ. Anh ấy kể với tôi về cuốn sách mình đã đọc thời trai trẻ. Đó là một câu chuyện cảm động mà giản dị. Vào ngày lễ Tình nhân, chàng trai bán đi chiếc đồng hồ, thứ tài sản quý giá nhất của mình để mua cho người con gái mình yêu chiếc trâm cài tóc. Trong lúc đó, cô gái vì muốn tặng chàng trai sợi dây đeo đồng hồ mà đành lòng cắt đi mái tóc dài của mình.Khi họ nhìn thấy nhau những món quà ấy không dùng được nữa nhưng họ đã tìm thấy một thứ khác mà có những người đi cả cuộc đời cũng chưa chắc tìm thấy được. Người yêu tôi thích câu chuyện đó. Anh nghĩ nó chân thành. Và tôi nghĩ mình đã yêu anh.

Ai cũng muốn nuôi dưỡng một phần tình cảm trong mình. Đi một vòng chộn rộn ầm ĩ, lúc đứng lại hít thở, tình cảm muốn được nuôi dưỡng thường ngày càng mơ hồ và xa lạ. Thành phố vẫn luôn trẻ. Không phải bởi tuổi đời mà bởi những người sinh sống ở đó, mà bởi những tòa nhà liên tiếp mọc lên và những nỗi cô đơn có kích cỡ không thể san sẻ. Thành phố xét cho cùng, cũng chỉ là một địa điểm được chọn lựa để hy vọng và ảo tưởng.

Trời bắt đầu sụp tối. Anhta bảo tôi đợi một lúc trước khi chiatay ra về và bỏ đi đâu đó. Tôi nhìn thấy một vài người quen đang tụm lại mua bánh rán trên phố. Họ nói cười rộn rã, hơi thở như khói bao quanh. Một người trong số họ nhìn thấy tôi vẫy tay chào hồ hởi, ra hiệu hỏi tôi có muốn ăn bánh không. Tôi mỉm cười lắc đầu, trời khẽ khàng trở lạnh, ngâm ngấm. Anh ta quay trở về với một chiếc hộp đựng bánh Velvet cupcake trong tay, bảo tôi ăn nó cho phần tráng miệng bữa tối, vén mớ tóc lòa xòa phủ trên trán tôi, rồi chào tạm biệt.

Anh ta quay bước đi về hướng nhà ga. Ánh đèn vàng vọt đuổitheo sau tạo thành một vệt dài chênh chếch. Tôi mở hộp. Một mảnh giấy gấp tư nằm cạnh chiếc cupcake.

Em hãy ăn nó như nuốt sạch nỗi buồn của mình. Buổi sáng mai thức dậy, vươn vai và sẽ lại nhìn nhận chuyện tình cảm của bản thân một cách tích cực.

P/S: Cho dù em có nghĩ gì đi nữa thì camomille cũng vẫn chỉ có thể là trà hoa cúc. Hãy chấp nhận chính nó thay vì dùng ảo tưởng của em.

Khi tôi ngẩng đâu lên anh đã biến mất hoàn toàn biến mất phía bên kia chân dốc. Tôi đi chậm về nhà, trên đường ghé vào một cửa hàng nhỏ mua cho mình một hộp trà hoa cúc.

Những ngày sau đó chúng tôi không liên lạc gì. Mà cũng hầu như không gặp nhau trên phố. Vào đúng ngày đầu tiên của mùa xuân, anh ta nhắn tin khoe mình đang hẹn hò với một cô gái tóc dài tinh ngịch.

Có lẽ anh ta đúng.

Phải có một trái tim tích cực để yêu thương.

Có truyền thuyết kể lại rằng đôi khi bạn mất ngủ bởi vì lúc đó bạn đang mải miết lang thang trong giấc mơ của ai đó.

Đọc tiếp : Người Lớn Cô Đơn - Chương 2

"Nhiều năm sau này, bạn trở về bên tôi. Nỗi bất an tràn ngập đôi mắt bạn. Nhìn tôi rồi nói với tôi. Phải chăng bạn vẫn tin vào câu chuyện cổ tích? Bạn đã từng nói với tôi rằng mọi con tim đều cô đơn. Mọi con tim đều mỏng manh, đều khao khát chạm vào. Nhưng con timbạn đã mãi mãi bùng cháy, mãi mãi chẳng chùn bước...

Càng trưởng thành càng cô đơn, càng khôn lớn càng bất an.

Cũng không thể không thấy đôi cánh mộng ước bị bẻ gãy.

Cũng không thể không phá bỏ lời tự vấn xưa kia. Ánh mắt hồn nhiên của bạn đã đi đâu mất rồi.

Càng trưởng thành càng cô đơn, càng khôn lớn càng bất an.

Cũng không thể giang rộng chiếc dù bảo vệ của bạn.

Rồi đột nhiên nhận ra rằng con đường tương lai chẳng bằng phẳng.

Lẽ nào nói sự đổi thay này là tất yếu..."

Lời bài hát Càng trưởng thành càng cô đơn của Milk@ Coffee)

Buổi sáng tỉnh dậy trong tay anh. Em đã thực sự hoang mang.Lời anh nói "mình cứ thế này em nhé!" càng khiến thế giới chungquanh chao đảo bội phần.

Anh. Người đàn ông một năm ba tháng trước đây đã từng là của em, là của riêng em, đã từng khiến em nghĩ dù thế giới có vỡ mộng em cũng không thể nào không thôi yêu anh, giờ đang ở ngay cạnh em với vòng tay rộng mở và nụ cười ấm áp nguyên vẹn như ngày đầu tiên. Nhưng giữa chúng ta, trong căn phòng trống không hề thay đổi, là cả một lớp sương mù giăng kín. Anh ở bên kia. Em ở bên này. Nhìn thấy nhau mà như cả đại dương nổi bão, mênh mang.

Em. Trái tim bắt đầu rơi lệ. Chỉ cần nhìn thấy anh, chỉ cần nghe giọng anh nói, tiếng anh cười, trái tim đã bắt đầu rơi lệ. Em lắng nghe người ta nói với nhau những câu chuyện có anh trong đó, để biết bây giờ anh thế nào? Hạnh phúc ra sao? Người phụ nữ mà anh đã lấy làm vợ xinh đẹp, giỏi giang và chăm sóc anh đến chừng nào? Em giả vờ thờ ơ, vô cảm nhưng thực sự bất cứ nơi đâu anh đi qua, bất cứ người nào anh đã gặp, em đều muốn một lần được nghe người đó kể cho em nghe về anh, bất cứ chuyện gì, chỉ cần có tên anh trong đó cũng đủ dể xoa dịu nỗi nhớ trong em. Người ta bảo, nếu bạn thực sự yêu một người nào đó, bạn hãy khóc thay vì để cho người đó khóc. Và em nghĩ rằng mình đã thực sự rất yêu anh. Khi anh nói muốn ra đi, khi anh nói tự do sống một mình là điều mà em nên chấp nhận. Em đã cố gắng tôn trọng nó. Em giữ nước mắt lại cho riêng mình. Ngày, đêm, em tồn tại âm thầm cùng chúng khi mà anh, cả thế giới của em đột ngột ra đi. Chỉ vì em đã nghĩ, em có thể yêu anh hơn cả bản thân mình.

Buổi sáng muộn. Mặt trời đã lên cao rực rỡ, phía bên kia cửa sổ là cả khung trời ngột ngạt ồn ã. Em quay lưng về phía anh, tựa mình vào bệ cửa, những ngón tay nhè nhẹ khe khẽ đẩy tấm rèm. Em nhìn xuống góc phố còn thưa thớt người. Cô ấy đã đứng ở đấy, hao gầy, mắt ngước nhìn về phía cửa sổ căn nhà nơi em và anh đang ở. Em giật mình sợ hãi, đột ngột buông tấm rèm, áp sát vào tường, nhìn anh run rẩy. Em không nói nên lời chỉ biết chăm chú nhìn anh.

Anh bước xuống giường. Vừa đưa tay vuốt mái tóc vẫn còn lộn xộn, vừa tiến về phía em. Anh nhẹ nhàng vén những lọn tóc mai lòa xòa đang phủ lên trán em, rồi dịu dàng kéo hai bầu má: "Em làm sao thế?" Những cử chỉ thân quen mang trong mình kí ức của một năm ba tháng này khiến một lần nữa lòng em chênh chang chao đảo. Mắt em đã bắt đầu ầng ậc đớn đau, chỉ cần anh gần em thêm chút nữa thì tất thảy chúng sẽ trào ra như cơn lũ. Một khoảng thời gian dài như thế kỷ, em nhìn vào mắt anh. Anh nhìn vào mắt em. Có tình yêu ràng buộc giữa chúng ta không anh?

Em lách mình ra khỏi vòng tay anh, vào buồng tắm, vừa đi vừa nói: "Thôi anh về đi, muộn rồi..." Em biết, chỉ cần em nói thế là đủ để lúc từ buồng tắm đấy trở ra, anh sẽ vĩnh viễn không còn ở đấy nữa. Anh. Người đàn ông em yêu. Luôn biết yêu bản thân mình trước tất cả mọi điều.

Những ngày tiếp theo trở nên dài đằng đẵng như những ngày đầu tiên mới chia tay. Em lại cảm thấy mình lạc lõng và không biết mình đang thuộc về nơi nào nếu không thuộc về anh. Em không biết mình sẽ cố gằng vì điều gì nếu như từng giây từng phút không được quan tâm yêu thương anh. Bầu trời chưa bao giờ thôi màu xám, những con đường chúng ta đi qua, những câu chuyện kinh khủng về thế giới mà chúng ta đã cười lăn lộn với nhau, nụ hôn dài của anh, cái nắm tay siết chặt của anh lúc dẫn em băng qua đường, lòng nhiệt tình của anh mỗi khi giải thích cho em điều gì đó... Tất cả chúng cứ bám lấy em dai dẳng. Có lẽ bởi vì thành phố này, mùa hè chưa bao giờ dứt cả.

Một ngày đầu tháng, vợ anh xuất hiện ở cửa hàng Cool. Cô ấy rạng rỡ bước về phía em. Sự tự tin của cô ấy khiến em hơi chùn bước. Em chưa bao giờ nói chuyện nhiều với cô ấy mặc dù không ít lần anh cũng đã từng đi cùng vợ đến đây. Đến để giới thiệu với mọi người, với em. Đến để kiểm tra hoạt động của cửa hàng. Đến chỉ để đến, không cần mục đích, không cần khởi đầu lẫn kết thúc. Có phải chính vì thái độ thờ ơ bất cần của em đã khiến anh tự tin đến vậy? Em không rõ, chỉ biết hôm nay cô ấy đến đây một mình, mạnh mẽ đứng trước em, nhẹ nhàng pha lẫn một chút kích thích, cô ấy bảo: "Y Ly có khỏe không? Lâu lắm mới gặp nhau nhỉ! Thứ Bảy này là sinh nhật mình. Mình muốn tổ chức một bữa tiệc ở đây, mình đã hỏi ý kiến anh K rồi, Y Ly giúp mình được không?"

Em. Có đôi lần trong lúc mệt mỏi đến kiệt sức vì nhớ anh, em đã tự hỏi phải chăng bản thân mình đã sai khi miệt mài yêu anh đến thế? Phải chăng bản thân mình đã quá yếu đuối và dại dột tin rằng chỉ cần nhìn thấy anh hạnh phúc và mạnh khỏe là đủ để mỗi buổi sáng thức dậy có đủ sức lực bước ra phố với nụ cười trống rỗng.

Anh. Và một năm ba tháng của chúng ta anh còn nhớ điều gì?

Khi cô ấy đứng trước mặt em và nói đã hỏi ý kiến anh rồi, cô ấy muốn nhờ em tổ chức sinh nhật cho cô ấy ở Cool, em đau nhói vì nhận ra rằng một năm ba tháng đó hoàn toàn không có chút ý nghĩa nào với anh. Và em, trong suốt quãng thời gian sợ hãi ngày mai ấy chỉ biết sống bằng niềm tin và ảo tưởng của chính mình.Em gật đầu đồng ý với cô ấy.

Đó là một bữa tiệc ồn ã và xinh đẹp. Cô ấy quấn lấy anh ở khắp nơi. Tất cả mọi người đều nói, cười, lộng lẫy. Cool rộn rã suốt đêm. Em không bỏ đi đâu cả, tận tụy và chu đáo với bữa tiệc cho đến phút cuối cùng. Em trách mình nhìn vào mắt anh. Em tránh nhìn vào hiện thực. Vì hiện thực quá xót xa. Vì hiện thực tàn nhẫn. Mà cho đến cả hơi thở của em cũng nhọc nhằn yếu ớt. Mọi người lần lượt ra về, anh và cô ấy mỉm cười cảm ơn em rồi nắm tay nhau đi khuất. Trong lúc đang khóa cửa, em nhận được tin nhắn của cô ấy. Những dòng chữ không có dấu nhưng ẩn đầy kim nhọn bên trong: "Cảm ơn Y Ly nhé! Có những thứ được diễn ra giữa thanh thiên bạch nhật, được mọi người chứng kiến vẫn hơn những thứ phải che giấu ấp ủ bên trong phải không? Ngủ ngon nhé!"

Em bấu chặt lấy thanh cửa sắt. Đêm tháng Mười một còn ngai ngái mùi hơi đất sau trận mưa. Tình cảm nào vốn dĩ cũng đáng thương, đáng trân trọng. Nhưng tình cảm cũng có thể đẩy bạn rơi xuống vực thẳm và khiến bạn tin rằng, bạn chính là kẻ khờ dại nhất trần gian. Em không nhớ rõ mình đã ngồi ở bậc cửa bao lâu. Mưa đổ xuống ướt sũng. Bờ vai em nặng trĩu yêu thương.

Phố lập lòe. Một chiếc ô tô phóng qua khiến nước bắn tung tóe. Em bất giác thấy thương mình ghê gớm. Em bất giác thấy giận cô ấy, giận anh, giận cả thế gian này hà cớ gì mà đày đọa em đến thế ngay cả khi em đã sẵn sàng vì anh mà khóc thầm. Em rút điện thoại nhắn tin cho anh. Em viết "Em nhớ anh lắm!" Em nhớ anh thật. Em nhớ anh đến phát điên. Em không hề nói dối. Chỉ là lần này là lần đầu tiên em nói với anh. Và em nói anh không phải vì em muốn anh biết (vì chắc chắn anh đã biết), mà bởi vì em muốn một lần được thương xót bản thân mình.

Thói quen dẫn em về đến nhà. Anh đã đứng ở đó. Em nhìn thấy cô ấy thấp thoáng ở góc đường. Trong một khoảnh khắc không kịp suy nghĩ, em đã chạy về phía anh, ôm anh thật chăt. Nước mắt em vỡ òa, anh hiền từ lau nước mắt cho em. Em hôn anh. Mở mắt, em nhìn thấy rõ cô ấy dưới ánh đèn vàng vọt, hai tay ôm mặt bất động. Tim em nhói lên, em khẽ đặt tay lên ngực anh. Không có nhịp đập nào vội vã cả. ước mắt nhìn anh đầy sợ hãi. Làm thế nào để có thể bình tĩnh như anh? Trong một khoảnh khắc bất an, em đã cố yêu bản thân em trước hết. Nhưng để yêu mình mà trở nên tàn nhẫn lại càng khiến trái tim em thêm đau. Em quay bước đi, bỏ mặc anh. Bỏ mặc tiếng anh gọi tên em không dứt. Em cứ thế lầm lũi bước đi. Không một giây phút nào ngoảnh đầu lại...

Có ai đó đã nói: "Học được cách yêu chính mình là tình yêu lớn nhất." Tháng Mười Hai gõ cửa, em vẫn chưa thể thôi ngừng khóc, ngừng nhớ anh, ngừng lo lắng cho anh. Nhưng trong lòng mình, em biết rõ em không còn muốn tiếp tục yêu anh nữa. Tình yêu này có thể sẽ không chết hẳn, sẽ mất một năm, năm năm hay mười năm để khiến em ngừng day dứt, nhưng hơn bao giờ hết em đã thôi không còn muốn yêu anh nữa. Em đã không còn muốn yêu anh nữa.

Một số người chỉ như là những đám mây đen trong cuộc đời bạn. Họ mang mưa tới và khi đi khỏi rồi, nhất định bầu trời sẽ lại trong xanh.

Dự án Ebolic #45 Chụp sách: Huyền Đánh máy: Hà My, Ntan234, Mingming, Nhật Vy Soát lỗi: Anh Văn Soát lỗi lần hai: Tornad Điều hành & xuất bản: Tornad Ngày hoàn thành: 15/11/2017 Ebolic là dự án chế bản ebook do Bookaholic thực hiện.
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.