Hạnh phúc được chưa?
Giá mà một ngày nào đó em có thể yêu anh nhiều như cách mà anh yêu em.
Paige-The Vow
Bạn có thể làm gì khi một ngày bạn đột nhiên nhận ra rằng bạn yêu người đàn ông đó chỉ vì anh ấy đã quá yêu bạn mà thôi.
Riêng tôi thì tôi thực sự không biết. Hoàn toàn không thể biết phải làm gì.
---------------------------------
Khả Di run rẩy ôm chặt lấy anh nức nở. Đó là một ngày tháng năm, tiết trời mới chớm hạ, buổi tối dọc bờ biển gió dịu dàng mát rượi. Cô siết chặt tay anh, nước mắt nghẹn ngào hơn cả những ngày giông bão nhất.
- Lâm ơi chúng mình lấy nhau đi, chúng mình cưới đi, được không anh?
Anh nhẹ nhàng nâng khuôn mặt ướt đẫm của cô lên. Người con gái mà anh yêu nhất đang khóc.
- Có chuyện gì thế em?
- Không, không có gì hết! Chỉ là... Chỉ là... Em muốn anh đừng bao giờ rời xa em.
- Anh sẽ không bỏ đi đâu hết mà.
Anh ôm cô vào lòng, bình yên quá đỗi thân thương. Đã ba năm trôi qua, trong lòng mình, anh chưa từng có phút giây muốn từ bỏ việc che chở và lo lắng cho Khả Di. Với anh, cô là tất cả những gì an lành nhất mà anh may mắn có được sau những ngày tháng mệt mỏi và sóng gió. Khả Di nhẹ nhàng như một nơi mà anh muốn quay về.
- Ngốc quá, cầu hôn phải đẻ cho đàn ông con trai làm chứ! Phải để anh khiến em cảm thấy mình là người phụ nữ may mắn nhất trần gian
Khả Di vỡ òa trong tay Lâm...
---------------------------------
Vào một ngày mùa xuân của ba năm về trước. Khả Di gặp Lâm khi đang ôm trong mình một trái tim tan vỡ. Lý do chìm đắm trong đau khổ thực ra cũng không quá mới lạ. Cô bị phản bội, bị dối gạt khi đem lòng yêu si mê một gã đàn ông trăng hoa. Cú vấp ngã sâu sắc này chỉ có bản thân Khả Di hay bất kì ai đã từng một lần trải qua mới thấu hiểu hết được, ngôn ngữ chỉ là thứ minh họa tương đối. Thế nên cô âm thầm chôn chặt nó, trốn chạy mọi thứ xung quanh, giấu mình ở nhà nhiều tuần liền, vùi trong mất mát, tiếc nuối pha lẫn sợ hãi. Khả Di không còn niềm tin vào tình cảm của chính bản thân mình.
Cho đến một ngày, khi tia nắng đầu tiên của mùa xuân lọt qua khe cửa, băng qua chậu lá thường xuân bé tí ti trên bệ cửa, mon men nhảy nhót cạnh những ngón tay gầy gầy của Khả Di, cô chợt nhận ra cô cần phải gặp gỡ ai đó, bất kỳ ai cũng được. Khả Di vấn mái tóc lên vai, ngắm nhìn mình thật lâu trước gương. Cô không còn nhận ra bản thân nữa. Người đối diện cô thật tiều tụy và xanh xao với quầng mắt thâm u uất. Người đối diện cô đã từ rất lâu không nhoẻn miệng cười, không tô son điểm phấn, không quần lụa váy hoa, không hội hè bất tận... Người đối diện cô buồn bã thở với giấc mơ mục rỗng. Khả Di đưa hai bàn tay lên ôm nhẹ lấy khuôn mặt gầy gò của mình.
"Đủ rồi đấy! Bây giờ hạnh phúc được chưa?"
Khả Di gọi điện cho Minh Minh rủ ăn tối ở nào đó ngon lành.
- Au Paradis nhé! Chúng nó bảo ở đó có món salad táo cực ngon! - Giọng Minh Minh hớn hở.
- Không. Tao muốn ăn thịt cơ.
- Ừ, có cả thịt chứ.
- Nhiều thịt vào mới được.
- Yên tâm, bao nhiêu thịt cũng có. À, tao dẫn cả bạn theo cùng nhé!
- Bạn gì đấy?
- Lâu rồi mới gặp lại. Ngày xưa tử tế lắm.!
- Ừ, tám giờ nhé, để tao gọi đặt ba
Trong thành phố này, nơi mà lẽ ra Khả Di không muốn đến nhất có lẽ là Au paradis. Vì ở đây là nơi mà lần đầu tiên cô gặp người vừa làm trái tim cô tan nát, say đắm và mê muội cũng ở đó. Lúc nhận lời với Minh Minh, Khả Di đã nghĩ bản thân cô sẽ không có gì, sẽ không còn bận tâm nữa. Thế nhưng khi Minh Minh gọi điện xin lỗi vì kẹt xe nên đến muộn ba mươi phút, ngồi một mình trong góc khuất của Au Paradis, nghe Charles Aznavour hát bàiShe, Khả Di mới nhận thấy rõ giấc mơ của mục rỗng trong lòng lại bắt đầu trỗi dậy, nhấm nhẳng đau. Đối với Khả Di, đó là một tình yêu uẩn ức khi bản thân cô đã luôn sẵn sàng hy sinh và vị tha cho nó thì nó lại ở trong tình trạng có thể giãy chết bất cứ lúc nào. Khả Di nhớ sự quyến rũ ma mị của người đàn ông đó, nhớ nụ cười của anh ta, nhớ từng cử chỉ va chạm nhỏ mà miên man bất tận. Cô cứ ngồi bất động ở Au Paradis và nhớ, cho đến lúc nước mắt bắt đầu trào ra. Cho đến khi Au Paradis nghiêng nghiêng nhòe nhoẹt. Cho đến khi một cái bóng cao lớn xuât hiện che hết vùng ánh sáng chiếu hắt phía trước mặt. Cái bóng cao lớn đứng yên lặng một lúc rồi đột nhiên chép miệng thở dài chìa ra trước mặt Khả Di một tờ khăn giấy lớn. Cái bóng cao lớn cất tiếng hỏi:
- Thế khóc xong rồi, hạnh phúc đến được chưa?
Khả Di đã gặp Lâm như thế, ở Au Paradis, nơi mà nỗi đau của cô được sinh ra và chết đi khi cô không định trước. Lâm bước vào cuộc đời cô như một món quà đẹp đẽ, giản dị từ hạnh phúc. Không phải bởi anh là một người đàn ông khiến tất cả phụ nữ trên thế gian này khao khát mà bởi vì đối với cô, anh ấm áp như một ngôi nhà. Lâm luôn lặng yên nghe cô nói, xuất hiện lúc cô cần, nắm tay cô khi trái tim cô yếu đuối. Lâm luôn nhớ những điều mà Khả Di thích hay không thích. Anh quan tâm cô đến cả những người thân thiết xung quanh cô một cách điềm tĩnh và chu toàn như chính gia đình của mình. Khi anh đứng bên cạnh cô, Khả Di cảm thấy yên ổn và tin tưởng. Như những buổi chiều mưa rỉ rả, buồn đến rũ rượi, cô vẫn cảm thấy không một chút hanh hao mà nằm cạnh Lâm trong yên lặng, ngắm nhìn những dải mây xám đen giữ nước xuống tán me xanh rì ngoài cửa sổ.
Nhưng những điều yên ả vốn không phải là cuộc sống của Khả Di. Cô thích ngắm nhìn chúng, thỉnh thoảng thả mình trôi theo chúng nhưng chưa bao giờ muốn cuộc sống mãi mãi cùng chúng. Cuộc sống của Khả Di là những hẹn hò, gặp gỡ, là những chuyến đi đến những thành phố lung linh, là có thể bàn luận hàng giờ liền về thiết kế mới nhất của Mami, Frida Giannini, của Albert Elbaz, là những tiệc tối tinh tế với rượu vang hảo hạng vùng Languedo- Roussillon, là thỉnh thoảng cảm thấy mình được ngưỡng mộ và ghen tị bởi những người xa lạ xung quanh. Lâm là người đàn ông tuyệt vời nhưng Lâm vô cảm trước cashmere, da cá sấu, hay khách sạn năm sao nằm trên những đại lộ thẳng lấp lánh. Thứ duy nhất Lâm muốn là yêu thương Khả Di nhưng chưa bao giờ sẵn sàng thay đổi bản thân để hòa nhập với những điều mà anh cho là "hào hòa xa xỉ" đó. Bởi anh tin đó không phải là cách để anh nuôi dưỡng tình cảm giữa anh với Khả Di.
Khả Di ngồi xoay xoay tách trà bạch quả, đối diện với Minh Minh vào một ngày thứ bảy loang loáng nước. Minh Minh e dè nhìn bạn. Trông Khả Di như người bị mắc kẹt giữa không gian của chính mình. Cuối cùng Minh Minh cũng cất tiếng hỏi:
- Giận nhau đấy à?
- Không. Lâm rất tử tế với tao.
- À! Hóa ra vấn đề là anh ấy quá tử tế phải không?
- Bọn tao chẳng có điểm chung nào cả...
- Nhưng Lâm là người đàn ông tốt và quan trọng là anh ấy rất yêu mày. Điều đó không đủ à?
- Tao từng nghĩ như thế là đủ cho đến khi...
- Đến khi nào?
- Tao gặp Khang.
Minh Minh ngỡ ngàng nhìn bạn. Điều cô vừa nghe được vượt quá những gì bản thân có thể tưởng tượng. Cô biết Khả Di là người phụ nữ hấp dẫn và thông minh, luôn luôn dành được nhiều ánh mắt ngưỡng mộ từ khi Khả Di còn là một cô gái hai mươi tuổi. Và Minh Minh hiểu bạn mình cũng yêu thích đời sống hòa nhoáng đó. Nhưng Minh Minh chưa bao giờ dám tin rằng Khả Di có thể phải lòng một người khác nữa trong khi Lâm thì quá tuyệt vời.
- Anh ta thế nào?
- Tao có thể nói chuyện với anh ấy cả ngày về mọi thứ trên đời. Chưa bao giờ tao có thể đối diện với một người mà phấn khích đến vậy.
- À, hóa ra mày đã trải qua một ngày với anh ta cơ đấy!
Giọng Minh Minh hơi tỏ vẻ tức giận. Mặt Khả Di vội xịu xuống, giọng cô trở nên buồn
- Tao biết tao có lỗi với Lâm.
- Và mày cũng đã kịp làm chuyện có lỗi với Lâm?
- Tao... tao đã không kịp suy nghĩ gì khi Khang cúi xuống...
Đến đây Khả Di òa khóc. Bữa tiệc tối hôm đó, Lâm từ chối đi cùng cô vì anh muốn ở nhà chơi với đứa cháu ba tuổi, con của em trai anh. Khả Di đã gặp Khang ở đó. Họ nhanh chóng bắt chuyện vơi nhau và như một cái chớp mắt, cô bị cuốn vào câu chuyện với người đàn ông mới quen này mà không hề hay biết. Họ cứ thế ngồi gần nhau hơn, bỏ mặc mọi thứ đang diễn ra xung quanh mà kể cho nhau nghe về những chuyến đi, về những kỷ niệm khó quên, về loại nhạc mà họ thích nghe, về Tom Ford, về chuyện thử những loại phô mai có mùi kinh khủng như thế nào... Khả Di như cảm thấy sống lại trong lòng một thứ cảm giác mà từ lâu lắm rồi cô không còn nhớ nữa. Cảm giác được trao đổi, được thấu hiểu, được sẻ chia. Lúc cô hôn Khang, rõ ràng là một chân trời hoàn toàn khác biệt. Như thể cô không bao giờ còn muốn quay đầu trở lại.
Nhưng cuối cùng Khả Di vẫn phải trở lại. Và lúc đó, hình ảnh của Lâm hiền lành, kiên nhẫn và tận tụy bên cô suốt ba năm qua như mũi kim xuyên thẳng vào tim. Khả Di hiểu rõ, bên cạnh Lâm cô sẽ có một gia đình hòa thuận, một người chồng trách nhiệm. Nhưng rồi cuộc sống sẽ thế nào nếu như mọi ngày đều trôi qua một cách nhàn nhạt như nhau? Sẽ thế nào khi cô chợt nhận ra bản thân mình chưa từng có một khao khát đến run rẩy trước người đàn ông mà cô đang bầu bạn gần kề? Sẽ thế nào nếu cô không thể yêu anh nhiều như cách mà anh đã, đang và sẽ yêu cô?
Khả Di hoàn toàn không biết.
Cô không thể tìm ra câu trả lời cho chính mình.
Cho đến khi...
Vào một ngày mùa đông nọ, gió quật dài từng trận trên những con phố hun hút, lác đác vài bóng người cúi gằm mặt bước đi. Khả Di về muộn. Trong nhà tối om và lạnh lẽo, cô không thấy bóng dáng Lâm đâu cả. Bình thường vào giờ này, Lâm đang tất bật nấu ăn trong bếp, tay khuấy nồi xúp liên hồi nồi xúp, anh mang trên người chiếc tạp dề thêu dòng chữ: "Yêu bạn thịt mỡ nhiều." Mà Khả Di mua tặng anh khi đi du lịch ở Venice, không quên nở nụ cười tươi rói khi nhìn thấy Khả Di bước vào. Nhưng hôm nay thì không có ai cả. Khả Di cất tiếng gọi
- Anh ơi...
Không ai trả lời. Cô bấm điện thoại. Không ai trả lời. Khả Di bực dọc ngồi phịch xuống chiếc ghế cạnh bàn ăn trong bếp. Đúng lúc đó, cô nhìn thấy một mảnh giấy được đặt ngay ngắn dưới đĩa trái cây. Khả Di từ từ mở ra xem,
Khả Di yêu! Buổi sáng nay lúc tỉnh dậy, anh đã đủ can đảm để nhận ra rằng điều em cần lúc này không phải là tình cảm của anh mà là một khoảng không gian cho chính bản thân mình. Trong suốt ba năm qua, anh luôn hy vọng có một ngày em mỉm cười và trả lời anh câu hỏi mà ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau anh đã hỏi. Rằng em đã có thể hạnh phúc được rồi. Và bây giờ là lúc anh nghĩ mình cũng cần tìm một con đường để tự trả lời cho bản thân câu hỏi đó. Cẩn trọng em nhé!
Khả Di buông rơi tờ giấy. Những ngón tay run lên hoang mang. Cô đã suy nghĩ về tất cả mọi điều, về tình cảm giữa cô và Lâm, về những ngày qua lẫn những ngày sắp tới. Chỉ duy nhất một điều, Khả Di chưa bao giờ nghĩ cô sẽ phải làm gì khi không còn có Lâm bên cạnh nữa. Cô sẽ thế nào khi lồng ngực như đang muốn vỡ tung ra...
Còn bạn, bạn sẽ làm gì?
Mùa đông như kẻ vô tâm, lạnh lùng thổi cô đơn vào lòng thành phố mang trong mình những trái tim bé dại.
Tặng R và T. A cùng những ngày tháng không biết mình muốn gì của bạn.
Người xin lỗi trước là người dũng cảm nhất. Người tha thứ trước là người mạnh mẽ nhất. Và người lãng quên trước sẽ là người hạnh phúc nhất.
Đọc tiếp : Người Lớn Cô Đơn - Chương 9
Một ngày với hoàng tử bé...
Giá mà cậu ta hôn mình lúc này
Tôi xin lỗi vì đã bắt đầu y nguyên như trong Eat pray lovenhưng thật tình không thể nào diễn tả một cách cụ thể và ranh mạch những gì đã diễn ra. Cậu ấy ngồi ở ngay đối diện, đang thong thả ở hút thuốc và từ tốn thở vào đêm. Tôi chưa bao giờ từ chối việc mình thích những chàng trai trẻ, mạnh mẽ, chủ động, hoang dại một chút càng tốt, và nhất định là phải đẹp trai theo một kiểu nào đấy. Nghệ sĩ cũng được, playboy cũng được mà trí thức cũng được, quan trọng là phải đẹp trai. Vì đơn giản là điều đó thật dễ chịu. Cậu ấy trông khá được. Theo cái kiểu một chàng thanh niên hai mươi tư tuổi lúc nào cũng muốn: "Chị ơi, em sẽ chăm sóc chị!"
Đó là một thứ cảm nhận ấm áp có thể khiến bất kì người phụ nữ hai mươi sáu nào cũng chao đảo, nhất là người phụ nữ hai mươi sáu liên tục vấp ngã trong tình yêu.
Tôi gặp cậu ấy tại một bữa tiệc mà không hiểu có ai thân thiết với ai hay không. Đó là một phần phù hoa của đời sống đô thị chộn rộn. Tiệc tùng, tiệc tùng rồi lại tiệc tùng cũng phải đẹp và lung linh khác nhau, nói cười và hỏi han nhau nhưng khi bước ra khỏi cửa là quên luôn vừa nói gì. Cậu ấy ở đây, khác biệt với chiếc quần jean rách và áo sơ mi trắng Van Lack không cài đủ nút. Tôi đến bữa tiệc một mình sau khi cãi nhau với bạn trai. Hôm ấy, tôi mặc một chiếc váy hở lưng màu xanh nước biển, đến nơi thì mới nhận ra mình sơ ý mà lạc lõng trong một buổi tiệc cuối năm toàn màu đỏ. Cậu ấy mỉm cười với tôi. Ngay khoảnh khắc ấy, tôi như vớ được một kẻ đồng minh bất đắc dĩ. Cậu ấy tiến đến gần, đưa cho tôi một cốc vang đỏ và nói "Trông chị rất đặc biệt!" Tuổi trẻ mang lại cho cậu ấy sự tự tin quyến rũ. Có thể cho đến đây bạn vẫn chưa thấy có gì đặc biệt, nên tôi nghĩ mình nên tirình bày hoàn cảnh thêm một chút.
Tôi, một phụ nữ hai mươi sáu tuổi, công việc ổn định, thu nhập đủ tốt để sống thoải mái, mua sắm được những gì mình thích, thỉnh thoảng đi du lịch, hẹn hò ở những nơi sang trọng. Bạn trai tôi là một người đàn ông nằm trong vòng tròn xã hội ấy. Nghĩa là nói hay nhìn một cách nào đó, chúng tôi là một cặp đôi tương xứng. Chúng tôi đủ thẩm mỹ để luôn xuất hiện hoàn hảo bên cạnh nhau. Chúng tôi đủ thông minh để câu chuyện giữa hai người không bị chênh vênh quá mức. Chúng tôi đủ kinh nghiệm để dàn xếp chuyện tình cảm và lí trí trong tất cả những mối bận tâm riêng hay chung. Nhưng chúng tôi lại không đủ nhiệt huyết để yêu. Bạn sẽ thấy điều này thật nực cười? Hay bạn cũng có thể thấy đó là bệnh chung của một xã hội đầy đủ. Rằng người ta đã ́ thừa vật chất, tình cảm cũng trở nên hời hợt đến ngỡ ngàng?
Thực ra cũng không đúng, tôi vốn như những phụ nữ trên thế giới này. Nghĩa là họ đều biết ước mơ và run rẩy trước những điều lãng mạn, ngọt ngào. Hãy tin tôi đi! Nếu người phụ nữ nào đó nói với bạn rằng cô ta dị ứng với những thứ "sến" thì cô ta đang không hoàn toàn nói thật đâu. Cô ta có thể không tin vào chúng nhưng nếu chúng được dành riêng cho cô ta từ một người mà cô ấy thích hay thậm chí chỉ cần không ghét thôi cũng đủ để cô ấy cảm thấy chân không còn chạm đất. Phụ nữ rốt cuộc rất dễ thỏa mãn và tôi thừa nhận điều đó. Nhưng khi người đàn ông tôi đồng ý để anh ý bước vào cuộc đời mình là một người không có thói quen bày tỏ tình cảm của mình ra ngoài thì cũng phải tự nhủ với lòng rằng mối tình này là như thế. Những trải nghiệm đã qua, những nỗi đau và hạnh phúc đã nếm trải trong nhiều năm va chạm với xã hội đủ khiến tôi có đủ bản lĩnh để gạt bỏ những mong muốn mơ mộng của các cô gái mới lớn. Đàn ông trưởng thành đánh giá đó là điểm mạnh khi yêu một phụ nữ hai mưới sáu tuổi.
Tuy nhiên, chấp nhận không có nghĩa là mong muốn ấy sẽ chết. Tôi biết vậy nhưng chính thứ nhận ra vậy khi cậu ấy tiến đến gần, mùi đàn ông xa lạ quyến rũ thấm đẫm vùng không khí xung quanh tôi. Đàn ông xa lạ, trầm tĩnh, ít nói, lông mày dai và rậm, khi ngước nhìn như có ma lực, đầy gợi tình. Đàn ông xa lạ nắm lấy tay tôi và nói: "Chúng ta đi khỏi nơi này đi!" Và tôi đi theo. Không hề toan tính gì. Không hề sợ hãi gì. Không hề nghi kị gì.
Cậu ấy vẫn nắm chặt tay tôi đi trên phố. Những ngày cuối năm, thành phố chộn rộn người. Lúc băng qua một đám đông, cậu ấy một tay vòng qua lưng, một tay đưa ra trước mở đường như thể tôi đã là người đàn bà của cậu ấy vậy. Chúng tôi cứ đi. Cho đến lúc rẽ vào một phố bớt người. Cậu ấy hỏi:
- Chị có đau chân không? Chúng ta uống rượu và ăn chân gà nướng đi! Nếu chị đau chân K có thể bế chị. Cũng không xa đây lắm.
Đàn ông trẻ tuổi xa lạ sẵn sàng bế một phụ nữ trên phố. Vậy thì có lí do gì để một phụ nữ hai mươi sáu tuổi đang chán ghét cuộc sống nhợt nhạt của bản thân từ chối đi uống rượu và ăn chân gà nướng? Tôi biết thứ lô gic đầy mùi phiêu lưu của tình ái này không hợp lí cho lắm. Nhưng ai quan tâm nữa!
Chúng tôi mua rượu nếp, ngồi thật gần nhau ở vỉa hè. Trời se sắt lạnh. Cậu ấy choàng tay qua vhẽ nói: "K biết chị lạnh mà" Chúng tôi chỉ mới thấy nhau vài tiếng trước. Thậm chí cậu ấy còn chưa biết tên tôi. Nhưng hình như không ai trong chúng tôi màng đến cả. K uống rất chậm rãi. Những đường gân mảnh nơi cổ nhẹ nhàng chuyển động. Rồi cậu ấy dựa đầu vào vai tôi. K hát, ca khúc:
Ngỡ ngàng phút giây em đến ngập tràn hồn anh...
Giọng cậu ấy ấm áp như một buổi chiều mùa đông tháng Mười hai ngập tràn nắng. Nhịp tim bạn rung lên. Tôi thấy những ngón tay mình từ lúc nào đã mơn man trên má K mất rồi. Rượu nếp nồng.
- K có hạnh phúc không?
- Chị đang buồn à?
- Sao K lại hỏi vậy? Trong chị buồn đến thế sao?
- À không, tại vì chỉ có những người đang buồn mới hay hỏi người khác có hạnh phúc không thôi!
- Vậy K có hạnh phúc không?
- Ngay bây giờ thì có.
Đó là những lời ngọt ngào nhất mà tôi từng được nghe và cảm thấy thực sự xúc động sau nhiều năm. Phải, không có gì đáng tin cả. Nhưng vào lúc đó tôi cũng không nghĩ có gì ngăn cản được bản thân cảm thấy như có ngọn lửa nhỏ thắp ơ trong lòng.
- Chị ơi, K ôm chị được không?
Ai nói sẽ không với một người đàn ông như thế? Nhất là khi vào lúc đó tận sâu trong trái tim mình, tôi nghe thấy một khao khát mãnh liệt đang gào thét:
- Hãy hôn cậu ấy đi! Hãy hôn cậu ấy đi!
Chuyện hoang đường gì thế này? Bạn đang nghĩ thế phải không? Hay cũng có thể tôi đã đoán sai? Bởi vì khi tôi bỏ qua hết mọi rào cản, vướng mắc, định kiến, nghĩa vụ, quyền hạn, chức trách, đắn đo, e ngại... thì K là một vùng ánh nắng hoàn toàn kỳ diệu. Tôi cúi xuống, đặt môi mình lên môi cậu ấy. Vị men, vị xa lạ, vị e dè, vị thách thức tất cả tạo nên một nụ hôn dài miên man bất tận. Mà một khi đã bắt đầu hôn, bạn sẽ không thể ngừng lại. Sẽ có lần thứ hai, thứ ba sau đó.
- Chị có muốn đi biển không?
- Ngay bây giờ
- Ừ ngay bây giờ.
- Làm thế nào? Đi xe cũng phải hơn hai tiếng.
- Chỉ cần chúng ta muốn thôi. Đã có quá nhiều thứ chúng ta muốn mà đều thỏa hiệp để không làm rồi. Hôm nay hãy bỏ hết! Hãy đi cùng K đi!
Giọng cậu ấy thật dứt khoát. K đứng lên, kéo tôi đi bộ về hướng bãi đậu xe. Hoàn toàn không do dự, chúng tôi đi về phía biển, hy vọng sẽ được nhìn thấy bình minh. Trong suốt quãng đường ấy, cậu ấy luôn nắm lấy tay tôi, những ngón tay không ngừng vuốt ve dịu nhẹ. Đó là thời điểm mà bạn sẽ hoàn toàn chỉ nghĩ đến bản thân mình, yêu thương bản thân mình và bỏ quên tất cả. Như khi K dừng xe, chúng tôi nằm sát bên nhau trên bãi cát vàng, hơi thở thật mềm quấn chặt lấy nhau. Như khi bạn biết tim mình đập vội vã, không hẳn là vì người đàn ông bên cạnh, mà vội vã là vì những đam mê ngủ quên thức dậy đầy cảm tính.
Mặt trời đã bắt đầu lấp ló. Những tia nắng đầu tiên của ngày mới lấp lánh trên đầu sóng trắng bạc. Tôi nằm yên trong lòng K, ngoan ngoãn như một buổi sáng mùa xuân yên ả, bất giác K hỏi:
- Chị không sợ à?
- Chị không kịp có đủ thời gian để sợ
- Thế bây giờ đã sợ chưa?
- Bây giờ thì đã quá muộn rồi!
- Vậy K bắt chị đi luôn nhé!
- K có thể đưa chị đi luôn đến tận đâu?
- Phải đi cùng thì mới biết được.
- K đang muốn chạy trốn ai hay cái gì à?
Cậu ấy im lặng sau câu hỏi. Trời đã dần sáng hẳn, gió cũng nhẹ hơn, vờn những lọn tóc nâu đang cù cù vào má tôi nhồn nhột. Khi ở thật gần K, tôi nghe thấy tiếng tim cậu ấy dịu dàng những nhịp đập thật yên ả.
- K chỉ muốn chạy trốn khỏi những t
Hóa ra tất cả mọi người đều chán ghét thói quen và chỉ cần đợi cơ hội để bỏ chạy dù biết sẽ vẫn phải quay về, nhưng nếu được, tất cả chúng ta đều sẵn sàng chạy. Một khắc, một giây hay một ngày đều đủ để đặt một chân ra khỏi vòng xoay đều thường nhật.
Cuối cùng tình yêu là gì? Khi mà bạn loay hoay không biết nuôi dưỡng đam mê từ đâu?
K lái xe đưa tôi về thành phố. Bạn thấy đấy chúng tôi rồi cũng phải quay về. K mở cửa xe, đưa tôi vào đến tận cổng chung cư. Lúc chia tay, K kéo tôi vào lòng, siết chặt: "Chị khiến K muốn quan tâm đến chị thật nhiều!" Cậu ấy đặt vào tay tôi một chiếc hộp nhỏ, dặn vào nhà rồi hãy mở ra xem.
K đi mất. Không hỏi tên tôi đến một lần. Tôi mở chiếc hộp xem. Bên trong là một dây chuyền hình cỏ bốn lá màu xanh thẫm và một mảnh giấy gấp tư.
- K đã nhìn thấy chị cũng đúng ngày này năm ngoái trong bữa tiệc cuối năm của công ty R. Và K cảm thấy mình thật may mắn vì đã tìm thấy chị giữa bao người...
Công ty R là công ty của gia đình bạn trai tôi. K đã ở đó ư? Đột nhiên tôi nghe thấy tiếng ai đó gọi tên mình. Lúc quay lại đã thấy bạn trai mình đứng đấy. Anh tiến lại gần, cất giọng từ tốn hỏi:
- Em và K, em họ anh, quen biết nhau à?
Bạn thấy không? Trong thực tế, chẳng có điều kì diệu nào hết kể cả những cuộc bỏ trốn cũng chỉ để khiến bạn nhìn thấy rõ hơn thực tế xung quanh mình.
Hãy tin tôi đi!
Vào một khoảnh khắc nào đó trong cuộc đời, bạn sẽ nhận ra rằng hạnh phúc nhất chính là lúc bạn không phải giả vờ đơn độc, giả vờ từ tế, giả vờ là một ai đó mà không phải chính bản thân mình.
Đọc tiếp : Người Lớn Cô Đơn - Chương 10
Điều kì diệu nhất
Nếu được một lần trong đời gặp gỡ và quen biết nhau sâu đậm là điều kỳ diệu nhất trên thế gian này là gặp lại nhau lần nữa, yêu thương nhau lần nữa, em làm sao còn có thể quên được anh?
Tên cô ấy là Lê Na.
Lê Na thường xuyên bị mất ngủ hai tuần nay kể từ sau vụ tai nạn. Đột ngột và thảm khốc. Lúc cô tỉnh dậy thì đã không còn lại gì xung quanh mình. Không bố, không mẹ, không gia đình. Hoàn toàn trơ trọi và đơn độc trên đời.
Bác sĩ kể lại rằng chiếc xe bị lật nhào, lúc cứu cô ra khỏi xe, tay cô vẫn còn nắm chặt lấy tay mẹ.
Lê Na xuất viện đã được hai tuần. Căn biệt thự ngào ngạt hương ngọc lan bỗng chốc hoang tàn và lặng lẽ. Buổi sáng, lúc bừng tỉnh, Lê Na thỉnh thoảng vẫn còn gọi "mẹ ơi" một cách vô thức nhưng chỉ có những thanh âm buồn bã đáp lại.
Trong chớp mắt, cô phải học cách đối diện với mất mát, với cô đơn và những nỗi sợ hãi không có sắc màu.
Lê Na đi làm trở lại, cô thiết kế đồ chơi trong một công ty nhỏ của Hồng Kông. Công việc ngọt ngào này vốn dĩ là mơ ước của cô từ khi bảy tuổi. Lúc đó, bố mẹ cô mới chuyển về nước và họ sống trong một căn nhà ba phòng hướng ra biển. Lê Na như một cô công chúa nhỏ được bao bọc trong những giấc mơ màu hồng. Cô đi học ở trường quốc tế và chơi thân nhất với một cậu bạn mang trong mình dòng máu Việt - Pháp. Andrien là môt cậu bé tự tin và mạnh mẽ. Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Lê Na rụt rè ở một góc lớp, Andrien đã chủ động bước đến, vỗ vỗ lên vai cô và nói: "Bạn đừng lo, tớ sẽ quan tâm đến bạn." Và trong suốt những ngày tháng trong trẻo cạnh nhau ấy, Andrien luôn giữ lời hứa của mình.
Andrien mơ ước được trở thành phi công. Cậu mê mẩn những mô hình máy bay và có thể ngồi hàng giờ liền để nói với Lê Na khao khát được làm chủ bầu trời. Kể từ lúc đó, trong trái tim thơ ngây đã ấp ủ ước mơ trở thiết kế ra những chiếc máy bay mô hình đẹp nhất để tặng Andrien. Tuổi thơ hồn nhiên như một bức tranh chưa hề được trau chuốt trên giấy vẽ trắng tinh. Ít lâu sau, Andrien theo bố mẹ về Pháp và họ mất liên lạc với nhau.
Lê Na không còn nhớ được gì nhiều về cậu bạn tuổi thơ của mình ngoại trừ ước mơ thiết kế đồ chơi thì hoàn toàn không thay đổi. Trong suốt bao nhiêu năm qua, Lê Na luôn cảm thấy mình là một người may mắn trên đời vì có cuộc sống an bình như thế, có một gia đình ấm áp luôn luôn là chỗ dựa vững chắc nhất trước mỗi quyết định của cô.
Lê Na biết bố sẽ rất buồn nếu cô buông rơi cuộc sống của mình, họ sẽ rất đau lòng nếu cô từ bỏ tất cả những gì mà cả cô và gia đình cùng vun đắp bấy lâu nay. Nên khi đi làm trở lại, mỉm cười với cô bé lễ tân lúc đi ngang qua sảnh và tiếp tục miệt mài với những bản vẽ của mình.
Nhưng có điều, những cơn mất ngủ liên hoàn bắt đầu khiến Lê Na kiệt sức. Thỉnh thoảng lúc tầm chiều, Lê Na cảm thấy xung quanh mình chao đảo và cô nghĩ hình như trong tiềm thức của mình có những điều mơ hồ gì đó mà cô không thể nhìn rõ. Chúng như ảo ảnh luẩn quẩn vây lấy cô. Cô cảm thấy rất mệt.
Một buổi sáng Chủ nhật, cô dọn dẹp phòng cho bố mẹ. Cũng khá lâu rồi cô mới đủ can đảm vào lại căn phòng này. Không có bất kỳ sự thay đổi nào trong căn phòng này từ hai ly uống trà cô tặng bố mẹ nhân kỷ niệm ngày cưới, bức tranh đầu tiên Lê Na vẽ bằng màu sáp được bố đóng khung kê gần cửa sổ cho đến chiếc áo sơ mi lần cuối cùng bố mặc được mẹ xếp ngay ngắn ở đầu giường. Không khí hơi âm ấm, lạnh lẽo. Cô ngồi vào bàn làm việc của bố. Trên bàn, cuốn album lớn để ảnh cả nhà đang được mở. Lê Na khe khẽ vuốt nhẹ lên từng tấm ảnh. Đậy là ảnh lúc cô tốt nghiệp đại học, ảnh cả nhà đi du lịch ở đảo Bali, ảnh bố đang sấy tóc cho mẹ, ảnh sinh nhật Lê Na hai mươi lăm tuổi, cả ảnh bố mẹ chụp ở máy tự động nhí nhố như trẻ con. Lê Na khẽ mỉm cười. Cô tiếp tục giở đến những trang sau. Năm tháng lặng lẽ quay đầu. Hầu như bất kỳ kỷ niệm gì của cả nhà cô đều cất giữ cẩn thận. Lê Na hai mươi ba tuổi, Lê Na hai mươi hai tuổi, Lê Na mười tám tuổi...
Cho đến khi Lê Na đột nhiên dừng lại ở một tấm ảnh bố bế cô trên tay, chân cô bị bó bột nhưng vẫn cười rất tươi. Lê Na không thể nhớ được gì. Đằng sau tấm ảnh chỉ ghi "tháng Hai năm 1995". Lê Na cố nhớ xem chuyện gì đã xảy ra nhưng không tài nào hình dung ra được. Cô cảm thấy chuyện này thật phi lý. Năm 199 đã mười tuổi, không thể nào cô có thể quên mình đã từng gãy chân như thế. Lê Na tiếp tục giở xem những tấm ảnh khác. Một tấm ảnh năm 1997, cả nhà ngồi xung quanh một đống lửa lớn ngoài biển với các cô chú bạn thân bố mẹ. Lê Na cũng không thể nhớ được gì? Đây là nơi nào? Đó chắc chắn không phải là căn nhà bên bờ biển mà Lê Na sống lúc nhỏ. Vậy đây là nơi nào? Tại sao Lê Na lại không thể nhớ được. Cô bắt đầu lo lắng thực sự. Lê Na vội vã giở trang này sang trang khác. Bất chợt cô dừng lại ở một tấm ảnh đen trắng khá cũ, trong hình là Lê Na bảy tuổi đang nắm tay một cậu bé tóc màu nâu có đôi mắt xanh thẳm màu nước biển. Đằng sau bức ảnh được bố ghi chú cẩn thận "Lê Na và Andrien - tháng Tám năm 1992".
Lê Na úp cả hai tay lên mặt, nước mắt cô đột ngột trào ra.
"Chuyện gì xảy ra thế này? Andrien là ai?"
Trong một thế giới hơn sáu tỷ người, mỗi ngày luôn có điều kỳ diệu xảy ra. Nhưng không phải điều kỳ diệu nào cũng lung linh rực rỡ. Có những điều khiến cuộc sống của bạn hoàn toàn thay đổi, như thể bạn đang lạc vào một giấc mơ.
Bác sĩ bảo Lê Na sẽ từ từ mất ký ức của mình. Tất cả những chuyện đã, đang và sẽ xảy ra trong cuộc đời cô đều có khả năng bị xóa bỏ hoàn toàn, không theo bất kỳ một thứ tự thời gian nào cả. Nghĩa là Lê Na chính thức không còn lại gì một khi ngay cả quá khứ cô cũng không thể giữ lại bên mình.
Lê Na hụt hẫng. Cô thậm chí không thể khóc, cũng chẳng dám hy vọng. Lê Na bước đi một mình trên phố. Hoang mang. Cô không muốn về nhà nhưng lại không biết đi đâu. Tất cả mọi con đường Lê Na đã đi qua dường như không có đoạn cuối, chúng chằng chịt, chồng chéo lên nhau, đẩy cô dừng chân trước một quán bar khá lớn có tên là Forget your day. Lê Na đẩy cửa bước vào. Bây giờ là tám giờ tối, quán đã khá đông người trong tiếng nhạc jazz dìu dịu. Cô tiến đến chọn một chỗ ở quầy bar, hơi chênh chếch với anh chàng bartender có nụ cười dễ mê hoặc lòng người. Lê Na ngước mắt nhìn thực đơn được viết lớn trên tường. Chỉ cần bạn muốn một chút cồn, ở đây hầu như không thiếu sự lựa chọn nào cả. Lê Na quyết định gọi một ly cocktail mang tên quán. Cô ngước mắt nhìn anh chàng bartender.
- Cho tôi một ly Forget your day!
Ngay cùng lúc đó, một người đàn ông ngồi xuống cách Lê Na một chiếc ghế cũng nói:
- Cho tôi một ly Forget your day! Cảm ơn.
Anh ta nói tiếng Việt với một âm điệu hơi lơ lớ. Nhưng âm sắc thì tương đối chuẩn, chứng tỏ anh ta không chỉ biết một hai câu đơn giản. Lê Na quay sang nhìn. Anh ta cũng quay sang:
- Chào cô, không ngờ chúng ta lại có sở thích giống nhau. Tên tôi là Andrien.
Anh ta mỉm cười, nụ cười xanh thăm thẳm màu nước biển. Màu tóc nâu sắng được cắt cao gọn ghẽ. Anh ta mặc đồng phục phi công hay thuyền trưởng gì đó mà Lê Na không phân biệt được, dưới chân là một chiếc vali kéo tay màu đen vừa phải. Lê Na mỉm cười gật đầu lại với anh ta.
- Chào anh. Tôi là Lê Na. Anh nói tiếng Việt giỏi quá.
Ánh mắt anh ta đột nhiên thay đổi, rực rỡ một thứ ánh sáng kỳ lạ. Anh ta đột ngột chuyển sang ngồi ghế ngay cạnh Lê Na.
- Xin lỗi, cô nói tên cô là gì cơ?
- Lê Na. Có chuyện gì hả anh?
Anh ta bất giác trở nên thật kỳ lạ, như thể là đang xúc động nhiều lắm. Anh ta nắm lấy tay Lê Na siết chặt.
- Lê Na, anh là Andrien đây. Em có nhớ anh không? Có nhớ Andrien không?
Lê Na giật mình, khẽ khàng rút tay mình ra khỏi tay của người đàn ông lạ.
- Chắc anh nhầm tôi với ai mất rồi. Tôi không quen ai tên như thế cả.
Anh ta thoáng ngượng ngùng, bối rối. Cử chỉ thể hiện một sự thất vọng thấy rõ. Lê Na khẽ đưa tay lên vuốt tóc, ánh mắt vẫn nhìn Andrien một cách e dè. Đột nhiên, anh ta giữ chặt cánh tay đang đưa lên vuốt tóc của cô.
- Em thật không phải là Lê Na à? Cô ấy cũng có một cái nốt ruồi trên trán phía bên phải như thế này!
Đến lúc này thì Lê Na thật sự kinh ngạc. Trong lòng cô ấy dấy lên một niềm cảm thông sâu sắc.
- Cô ấy chắc hẳn phải quan trọng với anh lắm đúng
Andrien từ từ buông cánh tay Lê Na ra. Anh đưa tay vào túi áo, rút trong ví ra một tấm ảnh hai đứa trẻ tầm bảy tuổi. Bằng một giọng từ tốn, anh kể:
- Lúc còn nhỏ, tôi theo bố mẹ sang Việt Nam sống một thời gian và Lê Na là tất cả những kỷ niệm đẹp đẽ nhất. Có khá nhiều chuyện không may đã xảy ra với cuộc sống đã từng được xem là hoàn hảo của tôi cho đến khi tôi chỉ còn lại một mình. Tôi hoàn thành lời hứa trở thành phi công mà khi xưa đã hứa với Lê Na và quay trở lại đây tìm cô ấy. Nhưng cô thấy đấy, thật không dễ dàng gì, tấm ảnh này là tất cả những gì tôi có.
Andrien chìa tấm ảnh cho Lê Na xem. Cô thấy những ngón tay mình bắt đầu run lên khi nhìn thấy tấm ảnh. Nó y hệt như tấm ảnh cô vừa xem trong album ở nhà hôm trước, trong hình là Lê Na bảy tuổi và cậu bé tóc nâu mắt màu xanh nước biển, đằng sau được bố ghi chú ngày tháng và cái tên Andrien một lần nữa xuất hiện. Cô không thể nói được gì, chỉ có thể ngước mắt nhìn Andrien chăm chú, giọng cô nghen nghẹn:
- Tôi... ở nhà tôi... cũng có một bức ảnh như thế này...
Nước mắt Lê Na tuôn ra như thác. Cảm thấy mất mát và mơ hồ này khiến cô bối rối và hoang mang không tả. Andrien kéo nhẹ cô vào lồng ngực săn chắc của mình. Ở đó, Lê Na có thể nghe rõ tiếng trái tim anh đang đập liên hồi, nhịp đập vội vã, nghẹn ngào.
- Nhưng em... em không thể nhớ được gì... Em không thể nhớ được gì?
Andrien luồn tay vào tóc cô vuốt nhẹ. Một cảm giác ân cần, ấm áp mà trước đây chưa ai từng làm với cô.
- Không sao... Không sao... Tìm được lại em là điều tốt nhất rồi...
Thành phố bắt đầu mùa mưa. Những cơn mưa chiều vội vã khiến mọi thứ dịu dàng hơn hẳn. Andrien quyết định hoãn thủ tục visa để ở lại Việt Nam. Anh thường xuyên tìm Lê Na và mang theo tất cả những vật kỷ niệm tuổi thơ mà anh luôn gìn giữ thật cẩn thận. Những khi ở bên cạnh anh, Lê Na cảm thấy như được cả thế giới vỗ về an ủi. Sự nhẹ nhàng của anh, hết thảy những điều nhỏ nhặt mà Andrien mang đến khiến cho cuộc sống của cô như một buổi sáng màu xuân, hy vọng khẽ khàng gieo vào đất.
đưa Lê Na quay lại căn nhà bên bờ biển. Đó là một đêm trăng tròn vành vạnh và biển thênh thang yên ả. Andrien ôm lấy Lê Na từ phía sau thật chặt và thì thầm vào tai cô:
- Chúng ta đừng bao giờ rời xa nhau nữa nhé! Hãy để anh làm phiền em suốt đời được không?
Nước mắt Lê Na rơi xuống ướt đẫm cánh tay anh. Cô còn có thể trả lời được gì khi điều hạnh phúc nhất cũng là điều bất ngờ nhất đang ở ngay trước mắt mình.
Những cơn mưa vẫn đều đặn phủ nhòa thành phố. Một buổi sáng tỉnh dậy, Lê Na khẽ vươn vai. Cô với tay lấy điện thoại để ở đầu giường, tin nhắn của Andrien gửi đến: "Em ngủ có ngon không? Hôm nay chúng ta hẹn đi nhà hàng nhưng anh đến muộn một lúc. Em đợi anh nhé!"
Lê Na nhẹ nghiêng đầu. Có một điều gì đó đã bỏ lỡ trong cô. Tại sao cô lại đi đặt nhà hàng với Andrien? Cô không còn nhớ nữa...
Lê Na mở tung cửa sổ. Nước mưa vồ vập vương vào nhà, vỡ òa trên mặt cô. Bằng một lý trí minh mẫn, rành mạch, cô ý thức được bệnh tình của mình. Những điều ngọt ngào nhất, hay Andrien của cô, đều có thể sẽ như buổi sáng hôm nay, tỉnh giấc và mất đi vĩnh viễn. Lê Na không đủ cản đảm để đối diện với mất mát bất ngờ nhiều lần đến vậy.
Hôm nay, trời mưa dai dẳng hơn bình thường. Cô kéo vali ra khỏi nhà. Những con đường không có đoạn cuối mà cô sẽ đi qua, chồng chéo lên nhau, liệu có thể dẫn cô dừng chân ở nơi nào trên thế giới này?
Suốt cuộc đời một con người, có thể họ sẽ chỉ ao ước về một điều gì đó không thể gọi tên mà bỏ qua vô vàn những điều hạnh phúc giản khác xung quanh mình.
Đọc tiếp : Người Lớn Cô Đơn - Chương 11
Radio 99.9
Đây là một món quà cho giấc mơ tuổi trẻ của ́nh tôi. Và thành thật mà nói nó cũng không có gì là quá đặc biệt. Một câu chuyện cho tất cả sự khởi đầu.
"Cô đơn là một tính từ chỉ trạng thái vật lý chỉ có một mình, không ai bên cạnh. Nhưng thực ra cô đơn nhất là lúc bạn ngồi giữa một đám đông ồn ã, rất nhiều người mà bạn quen biết ở xung quanh và bạn cảm thấy mình hoàn toàn lạc lõng. Bạn không nghe rõ thanh âm của bất cứ ai và từ tận sâu trong tim mình, bạn biết không ai hiểu được nỗi niềm của bạn. Đó mới chính là nỗi cô đơn, buồn bã sâu sắc khôn tả.
Rất nhiều thính giả gửi email cho Len, gọi điện cho Len chỉ để nói rằng họ đang thực sự trống trải, cảm thấy mình lẻ loi vô cùng. Và điều duy nhất để bấu víu và hy vọng có ai đó nghe thấy tiếng mình là nhắn gửi một lời ngắn ngủi như thế cho Len. Ở trong một thành phố gần ba triệu người, nỗi cô đơn sẽ ở khắp nơi và mang nhiều kích cỡ. Chỉ cần bạn đủ niềm tin để tin rằng cuộc sống như một hộp bánh macaron nhiều vị, giả dụ rằng nỗi cô đơn mang mùi hoa oải hương hơi gắt, bạn không thể ăn ngay mà phải nhâm nhi từng chút một. Hãy giả dụ như vậy để Paris và những tuyến đường quen thuộc không còn đáng sợ nữa được không?
Các bạn đang nghe chương trình 99.9 với Len, và khúc Mùa xuân của Vivaldi là thích hợp nhất cho một buổi sáng ấm áp thế này! Chúc một ngày tốt lành và đừng quên lái xe an toàn nhé!"
K đánh tay lái vào Rue des Amours, tâm trạng bực dọc đến nỗi nhìn thứ gì cũng chỉ muốn cán đè lên xông qua. Hôm nay là ngày thứ hai K chuyển sang thực tập ở phòng cấp cứu và hôm nay cũng là buổi đầu tiên anh phải trực đêm. Công việc mới thực sự khiến K gặp nhiều bỡ ngỡ và áp lực. Mọi thứ dường như muốn rối tung lên, lúc nào cũng ở trong tình trạng dồn dập sống chết. Nguyên một đêm trắng với bốn ca cấp cứu đủ các thể loại khiến anh mệt rã rời, thêm vào đó là Jem đến nhận ca trễ khiến K phải ngồi đợi trong trạng thái gật gù nửa mê nửa tỉnh.
K sống một mình trong một chung cư yên tĩnh gần công viên ởVernon, vùng Normandle. Mỗi ngày anh mất khoảng hơn một tiếng để lái xe đi làm ở Paris. Như một buổi sáng đi làm anh đều bật radio nghe chương trình 99.9 với Len. K thích giọng nói của Len bởi cô nói tiếng Pháp với một âm điệu là lạ, cực kỳ dễ chịu mặc dù cấy khi K để ý đến nội dung xem cô nói gì. Thỉnh thoảng anh bật cười vì những tâm sự cảm tính hết sức của phụ nữ mà anh cho là vớ vẩn nhưng cũng phải thừa nhận rằng rất đáng yêu.
K đóng cửa xe, đi về phía tòa nhà, tám giờ ba mươi hai phút sáng, nắng đã lên cao rực rỡ. Tháng năm, trời đã hoàn toàn ấm, hoa nở ngập tràn trên các lối đi. K bước ngang qua một cô gái mặc váy màu xanh ô liu đang ngồi ở bậc cầu thang đá. Bỗng nhiên cô gái túm lấy ống quần anh thì thào gì đó khiến anh giật mình, rồi cô ngã xỉu ra đất, tay vẫn không buông khỏi ống quần K.
- Cô gì ơi, cô có sao không? - K hốt hoảng.
Cô gái mắt đỏ ngàu, toàn thân nổi mề đay và biểu hiện thở khó khăn nặng nhọc. Cô cố gắng thì thào gì đó và chỉ vào chỗ vai áo để lộ một vết côn trùng cắn đang sưng tấy. Trong chốc lát K nhận ra vấn đề, vội vã sơ cứu chỗ vết thương và bế thốc cô gái chạy ra xe. Trên xe đẩy cấp cứu, tay cô vẫn nắm chặt lấy tay anh không rời.
K đổ gục ở ghế phòng chờ. Trong lòng tự nhủ "mình quả thật may mắn quá!" Một lúc sau bác sĩ xuất hiện thông báo rằng cô gái đã ổn định và anh có thể làm thủ tục nhập viện. À, trong lúc bế cô anh cũng không quên lôi theo cả cái túi to oành như một cái bị không đáy với đủ thứ lỉnh kỉnh để cạnh bên. Nào xem nào, chứng minh thư nhân dân "Aimee Phạm Khả Anh, ngày sinh... quốc tịch..."
- Ồ hóa ra là người Việt chứ không phải là người Trung Quốc hay Nhật Bản! - K thầm nghĩ. Anh tiếp tục khuấy tay trong túi to tìm xem có điện thoại của cô gái hay không. Và cũng không quá khó khăn để tìm thấy chiếc Iphone trong vỏ da màu xanh ngọc bích được may khá tinh tế. Tuy nhiên điện thoại để khóa mật mã.
- Chết tiệt thật! - K ném ngược điện thoại vào trong giỏ xách. Anh quyết định đành phải đứng ra làm thủ tục nhập viện cho cô, sau đó quay về nhà tắm rửa thay quần áo rồi trở lại xem cô đã tỉnh chưa.
- Thế là đi tong cả ngày nghỉ! - K lẩm bẩm ra xe quay trở về nhà.
K nằm dài ra ghế sofa sau khi đứng một lúc khá lâu dưới vòi hoa sen. Một đêm dài mệt mỏi khiến toàn thân anh mỏi nhừ đến mức các giác quan gần như tê liệt. K thiếp đi lúc nào không hay. Trong cơn mơ màng anh nghe thấy tiếng nhạc chuông từ đâu vọng tới. Nhạc chuông đổ liên tục. Không phải là chuông điện thoại của anh. Anh lúc nào cũng để chêung. Bất giác giật mình nhớ ra điều gì, K vùng dậy với tay lấy cái túi xách của cô gái và nhấc máy.
- A lô!
Đầu máy bên kia, một giọng tiếng Việt giật dữ:
- Cuối cũng cô cũng chịu nhấc máy rồi đấy à? Cô có biết khiến bố mẹ lo lắng đến thế nào hay không? Cô thích đi là đi, thích quen ai là quen, thích làm gì thì làm. Cô có còn coi bố mẹ ra gì hay không?
- Dạ thưa! Bác là mẹ của Khả Anh ạ?
Đầu máy bên kia đột nhiên im lặng một giây rồi xối xả tiếp luôn:
- Hóa ra anh là cái thằng vô công rồi nghề, anh mê muội con gái tôi để nó cãi cha cãi mẹ. Nó đâu rồi, đưa máy cho nó nói chuyện với tôi ngay.
- Dạ. Khả Anh đang ở trong bệnh viện thưa bác.
- Giời ơi! Chuyện gì, chuyện gì? Bệnh viện ở đâu, tôi đến đấy ngay. Nó làm sao hả, giời ơi!!!
- Cô ấy bị dị ứng côn trùng cắn, bây giờ ổn định rồi. Cô ấy đang nằm ngay trong phòng Hồi sức Bệnh viện Vernon, 5 rue du Docteur Burnet. Cháu đang giữ túi đồ của Khả Anh, tối cháu xong sẽ ghé qua gửi lại.
Tút tút...
Anh buông điện thoại, nằm vùi ra ngủ lịm đi.
"Sáng nay, tờ Hai mươi phút đưa tin một em gái mười bảy tuổi bị bạn trai bỏ rơi đã nhảy từ tầng hai mươi bốn xuống đất tự tử. Có không dưới hai mươi lần Len nhận được lời tâm sự về cho chương trình họ muốn chết đi cho xong. Áp lực của tàu điện ngầm, của xe buýt công cộng. Áp lực của thuế, của bảo hiểm, của hàng đống hóa đơn gửi qua thư đường bưu điện mỗi ngày. Áp lực của rau củ, của giặt ủi, của mỳ ống và bơ, trứng, sữa... Tất cả gói gọn trong ba chữ KHÔNG MUỐN SỐNG.
Nhưng bạn biết không? Vài ngày trước, Len từng đối mặt với ranh giới mà người ta gọi là ranh giới sinh tử. đó có lẽ bạn sẽ cảm thấy hối tiếc thật nhiều điều và nhớ rất nhiều người. Ở đó, bạn sẽ cảm thấy mình đột nhiên như một đứa trẻ vừa mở toang cửa sổ và bên ngoài kia là cả một khoảng trời bao là rộng lớn. Bạn khát khao được ra ngoài đó, được tận tay chạm vào mỗi một thứ mà bạn nhìn thấy được.
Ở đó bạn chợt nhớ ra hình như lâu lắm rồi mình chưa gọi điện về cho mẹ, vùi đầu vào lòng bố hay nói với cô bạn thân nhất rằng bạn yêu quý biết bao ngay khi cô ấy xinh hơn trong bữa tiệc cuối năm. Và cũng chính ở đó bạn sẽ thực sự sợ hãi. Một nỗi sợ hãi rất nhân bản. Nỗi sợ hãi không còn có thể với tay tắt chuông báo thức rồi lẩm bẩm cằn nhằn mỗi sáng. Thế đấy bạn ạ, mọi chuyện đôi khi chỉ đơn giản như thế.
Mong rằng Augus and Julia Stones của Big Jet Plane sẽ khiến khởi đầu ngày mới của bạn hào hứng hơn. Và đừng quên cẩn thận trước tay lái nhé."
Yêu bạn từ 99.9 với Len.
K lao ra thang máy và ấn liên tục. Hôm nay anh có hẹn với Elise. Elise nói mới quay về từ Thái Lan sau khoảng thời gian hai tháng mà cô gọi là "thử thách tình cảm". Thang máy bị kẹt đứng ở giữa tầng thứ mười bảy ngay trên đầu anh. K bực bội nhấn liên tục. Khoảng một lúc sau, mũi tên bảo thang máy đã chịu di chuyển và mở ra trước mặt K là một đống thùng carton cùng một cô gái mặc áo T- shirt xộc xệch đang loay hoay quay lưng về phía anh.
- Xin lỗi, tôi vào được không? Tôi đang rất vội.
- À vâng, anh vào đi ạ. Xin lỗi anh.
Cô gái quay lại, Aimee Phạm Khả Anh và vết ong chích đang đứng đó, tóc buộc cao, áo in hình Rihana nhếch mép làm động tác "F.you". Trong chốc lát cả hai cùng quay qua nhìn nhau và đồng thanh la lên "ah!"
- Ôi, cảm ơn anh. Tôi không biết đi đâu tìm anh để gửi lời cảm ơn hết cả.
- Không có gì đâu. Cô đã khỏe hơn hẳn rồi chứ?
- Khỏe rồi ạ. Anh cũng sống ở đây à? Hôm nào để tôi mời anh sang ăn tối cảm ơn anh được không?
- Uhm, tôi sống ở đây. Khả Anh đang ch̉n nhà?
- À, không ạ! Tôi đem vứt hết đồ đạc của... bạn trai cũ thôi...
Thang máy mở ở tầng Ground để K bước ra còn Khả Anh đi xuống tiếp bên dưới nơi có nhà chứa rác. Trước khi cửa đóng lại, Khả Anh nới với theo: "Tôi ở tầng mười tám, phòng 1809 anh nhé!" K chạy như bay ra khỏi xe, lòng thầm nghĩ lần nào gặp cô gái này cũng sẽ bị trễ hay hỏng hóc thứ gì đấy. Và y rằng xe anh không nổ máy. K đành phải gọi điện cho gara xe bắt taxi đến chỗ hẹn với Elise. K đến muộn bốn mươi lăm phút. Elise ngồi thẳng lưng ngay ngắn trên ghế, da cô ngăm đen hơn trước, tóc dài buộc gọn ghẽ sau gáy khỏe mạnh. K cúi xuống hôn cô.
- Anh xin lỗi, xe anh đột nhiên không nổ máy. Em đợi anh có lâu không? Em có khỏe không? Trông em xinh ra đấy.
Elise yên lặng nhìn K rồi thở dài một tiếng. Cô cất lời:
- Công việc của anh thế nào? K à, hai tháng qua em đã đi rất nhiều nơi và suy nghĩ về về hai chúng ta. Em đã rất nhớ anh.
- Anh cũng nhớ em lắm...
- Em đã nghĩ có lẽ mình sẽ cho bản thân một cơ hội nữa với tình cảm này. Nhưng mà khi ngồi đây đợi anh hôm nay, trong suốt bốn mươi lăm phút qua, em chợt nhận ra em không còn sẵn sàng để đợi anh hết lần này đến lần khác như thế nữa trong những tháng ngày sau này. Chúng ta chia tay thôi K ạ!
Elise đứng lên, cúi xuống hôn chào tạm biệt K và mãi mãi biến mất khỏi cuộc sống của anh. K đã chuẩn bị suốt hai tháng cho sự trở về của những thói quen cũ giữa hai người và giờ đây anh lại phải học cách tự xoay xở với sự thật là Elise không còn muốn tiếp tục nữa. K gọi tequila và uống liên tục nhiều ly cho đến khi ngà ngà say. Anh quyết định bắt xe về nhà.
Ở sảnh, K lại bắt gặp Khả Anh đang khệ nệ ôm một cái thùng lớn vứt uỵch xuống trước mặt một người đàn ông cao lớn khá bảnh trai. Khả Anh phủi tay, nhìn thẳng vào người đàn ông dõng dạc nói "xong nhé" rồi quay lưng đi đến chỗ thang máy. K lảo đảo bước đi nhanh hơn để kịp đi cùng chuyến. Khả Anh không nói gì, đứng lặng yên không bấm tầng nào cả. K khẽ quay người sang hỏi: "Cô lên tầng bao nhiêu ấy nhỉ?" và chợt nhìn thấy giọt nước mắt lăn dài trên má cô. Khả Anh thở dài thành tiếng rồi với tay bấm số mười tá
- Người anh toàn mùi rượu. Anh đi nhậu về đấy à?
- Uhm. Có uống một chút.
- Chúng ta vào nhà tôi uống nữa đi!
- Hả?
- Tôi vừa tống cổ một anh chàng bảnh trai ra khỏi cửa đấy. Cứ nghĩ mình sẽ là anh hùng. Hóa ra lại yếu đuối thế này...
Khả Anh sụt sịt đưa tay lên lau má. Thang máy mở ra tầng mười tám, K chợt giật mình nhớ ra quên bấm số tầng nhà mình. Khả Anh kéo tay anh, nói: "Anh cứ như siêu nhân của tôi ấy nhỉ! Cứ khi nào tôi có chuyện là xuất hiện. Đi, siêu nhân vào đây, tôi có thứ này ngon cực kỳ!"
Rồi cô lôi xềnh xệch K đi theo mình không chút do dự nào cả. Khả Anh mở cửa, căn hộ ngào ngạt hương tinh dầu vỏ cam thật dễ chịu. Cô chỉ anh ra ngồi trên một bục gỗ trắng xây cao như cái phản cạnh bệ cửa sổ rộng nhìn ra bầu trời đêm tháng Năm đầy sao lấp lánh. Khả Anh bảo K cứ tự nhiên rồi biến mất trong bếp.
Nhà của Khả Anh giống như một cái tổ lộn xộn đáng yêu có chủ ý từ những cuộn len nhiều màu trên thảm cho đến những bó hoa oải hương khô treo trên tường, từ bộ sưu tập tượng sáp các nhân vật hoạt hình cho đến cái kệ sách cũ chất cao ngất ngưởng. Khả Anh mở một chai vang đỏ bảo là của quý của cô nhưng hôm nay nhất định phải mở để cảm ơn K. Họ ngồi giữa đám gối bông màu phúc bồn tử, dựa lưng vào thành cửa sổ và để thời gian mặc nhiên đi qua. Khả Anh nói, cười, hoặc hát cả những ca khúc tiền chiến. Giống như thể cô đã quen K từ lâu lắm rồi không nhớ nữa. K cảm thấy một sự bình yên thật dễ chịu khi ngắm nhìn cô hồn nhiên, sống động trước mặt, không một chút màu mè kiểu cách, Khả Anh thể hiện mọi cảm xúc như đang sống trong thế giới của riêng mình.
Những tia nắng ấm xuyên qua cửa kính đánh thức K. Khả Anh gối đầu lên bụng anh ngủ ngon lành, người cuộn tròn mêm mại như cây kẹo bong đường. K nhẹ nhàng mỉm cười, nâng đầu cô đặt lên gối rồi khẽ khàng mở cửa ra về. Lúc bước ra ở tầng mười bảy, đột nhiên anh thay đổi ý định, quay trở lại thang máy và đi bộ ra tiệm cà phê gần chung cư. K mua một ly Mocha nóng và một ít bánh ngọt sô cô la, dặn người bán hàng gói thật cẩn thận rồi quay lại để trước cửa nhà Khả Anh cùng lời nhắn: "Buổi sáng tốt lành nhé, nữ anh hùng!
"Với bạn thứ gì trên đời là ngọt ngào nhất? Kẹo mạch nha hạnh nhân? Bánh pudding sôcôla? Một nụ hôn? Một cái siết tay thật chặt? Một bờ vai lúc cuối ngày? Hay là biển, là hoàng hôn là tin được tăng lương thăng chức? Tám mươi phần trăm câu trả lời mà Len nhận được từ thứ ngọt ngào nhất trên đời là tình yêu. Tại sao nhỉ? Bởi tình yêu hội tụ rất nhiều những điều ngọt ngào bé bỏng khác. Và cũng bởi vì một phần ai cũng biết tình yêu sẽ không tồn tại mãi mãi, chỉ có sự cảm thông và chia sẻ ở lại. Ừ, tất cả những gì có thể mất đi đều trở nên cực kỳ quý giá.
Thông điệp tình yêu của tháng này được gửi đến từ thính giả với lời nhắn:
"From Siêu Nhân to Nữ Anh Hùng.
Em này, em có thể yếu đuối, xấu xí, tức giận, khóc lóc, nguyền rủa, phát điên lên, đanh đá, cộc cằn, thô lỗ, ngớ ngẩn... Là tất cả những gì mà em muốn. Ở trong vòng tay anh. Được không?"
Mong rằng lời nhắn ngọt ngào này sẽ khiến hôm nay của bạn rực rõ hơn. Loving Stranger của Russian Red và thật nhiều tình cảm từ Len của 99.9"
Paris tháng Sáu đã bắt đầu những cơn mưa nắng ẩm ơ. Lúc đi bộ vào Rue des Amours, Khả Anh nhắn tin cho K.
- Này anh tỏ tình với em đấy à? Chưa đủ thành ý gì hết cả! Mới được chín mươi chín phẩy chín phần trăm thôi!
- Thế thiếu gì nữa nào?
- Thiếu anh ở đây nữa là đủ cho không phẩy một phần trăm đấy!
- Tôi đã nói gì ấy nhỉ? Bạn còn nhớ không?
- Câu chuyện này chỉ là một sự khởi đầu mà thôi...
- Yêu bạn từ 99.9 với Liên
Mối tình đầu thực ra chỉ mang trong mình sự một chút cảm giác "rồ dại ngớ ngẩn", phần còn lại là sự tò mò...