Trong phần này, người review tập trung vào đặc điểm tâm lý của những nạn nhân tiềm năng. Luận điểm chính là không phải ai cũng dễ dàng trở thành nạn nhân, mà chỉ những người có 'khoảng hở' trong tâm hồn, thiếu tự tin, hoặc quá đề cao trách nhiệm đối với người khác mới dễ bị dẫn dụ. Có 4 kiểu người dễ bị thao túng mà tác giả đề cập: người cầu sự công nhận, người theo chủ nghĩa hòa bình, người quá tự trách mình, và người hay nghi ngờ bản thân.
Ví dụ mà người review đưa ra là hình ảnh một người con quá hiếu thảo, luôn tự thấy mình có lỗi nếu không làm hài lòng cha mẹ, hoặc một người đồng nghiệp quá tốt bụng, luôn nhận hết việc về mình để giữ hòa khí. Khi một kẻ thao túng biết được điểm này, họ sẽ liên tục đẩy nạn nhân vào thế bí, khiến nạn nhân cảm thấy họ có trách nhiệm phải 'cứu' kẻ thao túng ra khỏi rắc rối do chính kẻ đó gây ra.
Người review lập luận rằng, những người này thường là người rất đáng mến nhưng lại có 'tấm lòng quá rộng mở'. Vì quá sợ mất lòng người khác, sợ bị đánh giá là 'xấu tính' hay 'vô trách nhiệm', họ đã vô tình tạo điều kiện cho những kẻ thao túng kiểm soát mình. Đây là nghịch lý: lòng tốt của họ lại chính là công cụ để kẻ khác cầm tù họ.
Người review cảm thấy rất xót xa khi bàn đến nhóm người này. Họ tin rằng những nạn nhân này thường là những người sống tình cảm nhất, nhưng vì thiếu các ranh giới vững chắc nên họ dễ dàng bị lợi dụng. Họ nhấn mạnh sự cần thiết của việc xây dựng 'lòng tự trọng' để bảo vệ bản thân.
Liên hệ với thực tế, người review cho rằng đây không phải là lỗi của nạn nhân, nhưng nạn nhân cần phải học cách thay đổi. Họ đưa ra lời khuyên rằng việc học cách từ chối, học cách nói không, không có nghĩa là bạn là người xấu, mà đó là cách duy nhất để bạn có thể sống cuộc đời của riêng mình, thay vì sống để làm hài lòng người khác.