Say Ngủ

Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
LỮ KHÁCH GIỮA HAI MÀN ĐÊM

❊ ❊ ❊

“My Dear, Sarah

It was spring when I went to see my brother off.

When we arrived at the airport his girlfriends who were dredded beautiful colors waited for him.

Oh, I was sorry, in these days he had many lady loves.

The sky was fair…”

Tôi đã lặng người đi một lúc khi phát hiện ra lá thư viết nháp cũ kỹ đó tận sâu trong hộc ngăn kéo. Tôi cứ đọc đi đọc lại thành tiếng những dòng chữ tiếng Anh ấy như đang kể lại một câu chuyện.

Lá thư ấy, tôi viết hồi học trung học để gửi cho một cô bạn lưu học sinh tên Sarah, người yêu anh trai tôi là Hiroshi. Anh ấy đã mất cách đây một năm. Khi Sarah về Boston, anh trai tôi vẫn hay bảo: “Tao muốn sang nước ngoài sống thử quá!” và rồi bỏ đi theo cô ấy thật. Anh ấy đi làm thêm, rồi đi chơi đến gần một năm mà chẳng thèm về nhà.

Càng đọc lá thư, những ký ức ngày đó lại càng ùa về trong tâm trí tôi. Bức thư này tôi viết là để trả lời Sarah vì anh trai tôi đã đột ngột bỏ nhà đi lại hiếm khi liên lạc nên Sarah mới lấy làm lo lắng mà viết thư để kể về tình hình của anh ấy cho tôi biết. Ký ức ngày đó mà tôi nói tới chính là hình ảnh tôi khi mới chỉ một cô bé học sinh trung học ngờ nghệch đang háo hức vừa tra từ điển vừa viết thư cho cô bạn người Mỹ xinh đẹp. Phải rồi, Sarah là một cô gái rất dễ thương với đôi mắt xanh thông tuệ. Cô phấn khích trước mọi thứ ở Nhật Bản và lúc nào cũng bám gót anh trai tôi. Trong tiếng gọi anh tôi pha lẫn âm giọng nước ngoài “Hiroshi! Hiroshi” của cô luôn nồng nàn một thứ tình cảm say đắm.

Ôi, Sarah!

— Có chỗ tiếng Anh nào khúc mắc cứ mang ra mà hỏi bạn anh này!

Anh trai tôi thình lình mở cửa phòng tôi và giới thiệu để chúng tôi làm quen với nhau trong lần đầu gặp mặt như vậy. Hôm đó hai người bọn họ đi xem hội tại một đền thờ ở gần nhà tôi và khi về, Sarah ghé vào chơi luôn. Đúng lúc tôi đang cắm mặt vào bàn để làm cho xong đống bài tập hè nên “tội gì!” tôi nghĩ và quyết định nhờ Sarah làm giúp một bài luận tiếng Anh. Vả lại, xem ra cô ấy đang rất hào hứng với việc được giúp đỡ tôi nên tôi cũng ngại từ chối. Chứ chẳng phải nói dối, từ xưa tới nay, tôi vẫn trội nhất mỗi môn tiếng Anh.

— Vậy thì được rồi, anh cho em “thuê” Sarah một tiếng nhé! Rồi anh sẽ đưa cô ấy về! Anh tôi nói rồi đi ra phòng khách ngồi xem ti vi.

— Xin lỗi nhé, vì mình đã cản trở buổi hẹn hò của cậu… Tôi ngọng nghịu tỏ ý xin lỗi.

— OK! OK! Cứ để mình làm cho, chỉ năm phút là xong thôi! Như thế, Shibami có thể dùng thời gian để làm các bài tập khác mà! Sarah đáp lại lời tôi bằng một thứ tiếng Anh thuần thục với âm giọng tuyệt hay và khẽ mỉm cười trong suối tóc vàng óng. Còn tôi, tôi cố gắng giải thích cho Sarah:

— Ừm… tóm lại là… Chủ đề của bài này là “Một ngày của tôi”. Cậu cứ viết thế nào cũng được. Nhưng mà… nếu viết toàn những khó quá thì sẽ bị lộ mất nên cậu cứ viết đơn giản thôi. Kiểu như câu này này…

— Vậy… hàng ngày Shibami thức dậy lúc mấy giờ? Cậu dùng bữa sáng kiểu Nhật hay ăn bánh mì? Buổi chiều thì cậu làm gì? Sarah cứ vừa hỏi tôi như vậy vừa hí hoáy viết và chỉ loáng một cái, cô ấy đã làm xong bài tập cho tôi.

— Chao ôi! Mình không thể cứ để nguyên bài văn với nét chữ nắn nót đẹp đẽ thế này mà nộp được! Phải chép lại thôi vì chữ mình xấu lắm! Tôi rên lên khi nhìn vào bài văn Sarah vừa viết, còn cô thì cười vang.

Cứ như thế, từng chút từng chút một, hai chúng tôi đã dần dà nói với nhau khá nhiều chuyện. Trời tối se lạnh cùng tiếng dế từ đâu vọng lại. Sarah ngồi chống khuỷu tay lên chiếc bàn con thấp chân đặt trên sàn nhà mà làm bài cho tôi. Bỗng chốc, cả căn phòng tôi trở thành thế giới của những sắc màu tươi sáng và kỳ lạ. Màu vàng ánh kim, màu xanh biếc. Và cả màu của làn da trắng tinh khiết như trong suốt nữa.

“Thực hiếm có!” Tôi thầm nghĩ. Đây là lần đầu tiên tôi ở gần và trò chuyện thân mật với một người ngoại quốc thế này. Cô ấy bất ngờ đến với căn phòng tôi, một điều tôi chưa hề nghĩ tới. Trời tối thẫm, tít đằng xa, vầng trăng tròn đầy đã hiện lên mờ ảo. Từ khung cửa sổ vẫn mở nãy giờ, thi thoảng, một vài làn gió khẽ đưa vào trong phòng.

— Ở Nhật Bản, cậu thấy vui chứ?

— Vui! Vui tuyệt. Tớ đã có được rất nhiều bạn. Bạn ở trường ấy! Và cả bạn của Hiroshi nữa. Tớ sẽ không bao giờ quên được một năm ở đây.

— Cậu thích anh trai tớ ở điểm gì vậy?

Hiroshi giống như một mãnh thú với sức mạnh khổng lồ, khiến mình không thể không để ý đến anh ấy được. Sức mạnh đó không đơn giản là thứ được gọi là năng lượng, mà cảm giác như là một thứ gì đó mang tính trí tuệ không bao giờ cạn kiệt toát lên từ bên trong con người anh ấy. Mình cảm thấy, chỉ cần ở cạnh anh ấy thôi là tự mình cũng cứ thế mà thay đổi theo, một cách rất tự nhiên, cảm tưởng như mình có thể đi đến bất kỳ một bến bờ xa lạ nào.

— Sarah đang học gì vậy? Rồi cậu sẽ về Boston chứ?

— Mình nghiên cứu văn hóa Nhật Bản! Một năm nữa mình sẽ về nước… Thật buồn khi phải chia xa Hiroshi… Nhưng không sao! Bố mẹ mình có làm ăn với một số công ty Nhật nên sang đây suốt. Vả lại Hiroshi vẫn thường nói anh ấy rất muốn sang Mỹ một lần nên chắc là chúng mình sẽ lại được gặp nhau! Hiện giờ, mình chỉ chuyên tâm vào mỗi việc học tiếng Nhật mà thôi. Nhưng… xét cho cùng thì, học hành cũng chỉ là chuyện sở thích, phải không? Dù mình đang học hành rất chăm chỉ nhưng thú thật, mình rất muốn trở thành một người mẹ đảm đang như mẹ của mình. Cũng có thể phần nào vì thế mà mình rất quan tâm đến phái nữ Nhật Bản. Vì ngay chính trong con người mình có rất nhiều thứ đồng điệu với những cô gái Nhật mà. Trông mình không có vẻ là một cô gái Mỹ thực thụ cho lắm, phải không. Rồi… mình sẽ lấy một doanh nhân nào đó… phải rồi, một thương gia chuyên làm ăn với nước ngoài như bố mình chẳng hạn… mình rất muốn được tự tay vun đắp nên một gia đình thực sự!

— Nhưng anh của mình thì… Dù anh ấy cũng có khả năng thích ứng với môi trường quốc tế nhưng có lẽ anh ấy chẳng có chí hướng trở thành một doanh nhân đâu…

— Cậu nói phải… Quả đúng là như thế thật… Anh ấy sẽ sớm bị cho nghỉ việc mất thôi. Vì anh ấy luôn hành xử với một cái tôi rất lớn!

— Nhung mà này, anh ấy mới chỉ là học sinh trung học thôi. Biết đâu sau này anh ấy lại thay đổi. Tự nhiên anh ấy lại thấy thích thú với công việc kinh doanh thì hay nhỉ! Giá như anh ấy có chí hướng theo những công việc ấy!

Tôi mơ màng nói, không khác gì một đứa trẻ, về những điều viển vông hơn cả một giấc mơ. Có điều lạ là cả Sarah cũng thế. Cô từ tốn ngắm tôi mơ mộng một cách ngây thơ. Vươn thẳng chiếc lưng thon thả như không hề sợ hãi những gì sắp tới, Sarah cười khúc khích và nói như đang ở trong một giấc mơ đẹp. Đôi mắt cô ánh lên vẻ mạnh mẽ như không mảy may lo sợ điều gì, đôi mắt của những kẻ mới bắt đầu yêu, chỉ nhìn thấy người mình yêu thương mà thôi. Đôi mắt tràn đầy niềm tin sẽ biến mọi thứ thành hiện thực, thậm chí là thay đổi cả bản thân hiện thực.

— Đúng thế đấy! Nếu đó là Hiroshi thì tuyệt vời biết bao. Chúng tớ sẽ có nhà ở cả Nhật Bản và ở Boston, và sẽ đi đi về về hai nơi. Cuộc sống chắc sẽ vui vẻ vô cùng. Tớ thì đã rất yêu Nhật Bản rồi, nên nếu anh Hiroshi mà cũng thích Boston nữa thì nghĩa là mỗi người bọn tớ sẽ có đến hai quê hương, nhỉ! Và những đứa trẻ của chúng tớ sẽ lớn lên với cùng hai thứ tiếng… Cả nhà sẽ cùng nhau đi du lịch. Ôi, một viễn cảnh thật đẹp!

Lá thư ấy vô tình xuất hiện giữa một ngày thường như bao ngày thường khác, khi những gì về Sarah đã trở nên xa xôi. Tôi đã gần như không còn nhớ đến nữa và cũng không hề biết một chút gì về tình hình của cô ấy, không biết hiện cô ấy đang ở đâu, làm gì… Nó nằm đó, thu mình nhỏ nhoi trong một góc tối tăm của chiếc ngăn kéo mà tôi vừa kéo ra. Còn tôi vì thắc mắc không hiểu đó là cái gì nên đã nhón tay mở để rồi vô tình bao nhiêu điều tích tụ trong những tháng năm qua được giải thoát, hòa vào trong không khí và trở thành khởi nguyên một câu chuyện mới sắp tới.

“Sarah yêu quý!

Hôm mình đi tiễn anh trai mình là một ngày mùa xuân.

Lúc mình tới sân bay thì đã thấy anh mình và các cô bạn gái của anh ấy diện xinh như hoa chờ sẵn ở đó rồi. (Ôi! Mình xin lỗi nhé là vì dạo đó anh ấy có nhiều cô mết lắm!). Bọn mình đã reo hò ầm ĩ vì hôm đó trời rất quang đãng, khiến anh ấy cũng vô cùng phấn khích trước niềm vui khi bắt đầu một cuộc hành trình. Mọi thứ đều tươi vui. Tất cả đều chúc phúc cho tình yêu của anh ấy và cậu. Kể cũng lạ phải không? Nhưng ở anh ấy có thứ gì đó làm xiêu lòng người ta mà. Cậu biết rõ rồi đấy!

Mình vẫn nhớ, đang đúng vào dịp hoa anh đào nở nên thỉnh thoảng đâu đó lại có một vài cánh đào rơi, lấp loáng lướt qua như những tia sáng.

Anh mình không mấy khi viết thư về nhà, nhưng mình cho rằng như thế nghĩa là cả hai người đều đang ổn cả. Cậu cứ vui vẻ nhé! Nếu có dịp, hãy trở lại Nhật Bản. Mình rất mong một ngày được gặp lại cậu.

Shibami.

Hồi còn là một cô bé, tôi vẫn thường cùng anh trai và một người chị em họ tên là Marie dạo chơi lúc chiều tà. Đó là vào những lần họ hàng nhà tôi tập trung để cúng giỗ hay đại loại thế. Nhưng lũ chúng tôi thì thấy mấy thứ đó thật tẻ nhạt nên hay rủ nhau lẻn ra ngoài lang thang.

Lần đó, chúng tôi dạo trên một dải đê ven sông gần nhà ông nội tôi. Trời đã nhá nhem. Cả một vùng xa tít phía bên kia sông đang dần chìm vào bóng tối.

Chỉ một chút nữa thôi, ánh đèn đường sẽ hắt xuống lòng sông. Làn không khí trong suốt dần nhuốm sang màu lam thẫm hiện rõ đến nỗi bạn hầu như có cảm giác nhìn được cả không khí bằng mắt thường. Ở phía chân trời còn le lói chút ánh ngày cuối cùng, còn vạn vật dường tan lẫn vào nhau, nhòa nhạt mơ hồ. Một quang cảnh thật đẹp.

Tôi quả thực không còn nhớ chúng tôi đã nói những gì trước đó, nhưng anh tôi đã nói thế này:

— Tóm lại chị em cô quá vô cảm trước những thứ gọi là bụi bặm của đời!

Tôi nhớ mình đã khăng khăng sau này phải trở thành một nữ doanh nhân hoặc lấy chồng vào một nhà giàu sụ, hoặc thế này hoặc thế kia, và nếu hai người bọn họ muốn biết tại sao thì lý do chính là cô Reiko của chúng tôi – cô ấy đã lấy một doanh nhân xuất thân từ gia đình giàu sụ – bộ đồ đen của cô ấy mới tuyệt đẹp làm sao… cả chuỗi ngọc trai của cô ấy nữa chứ, thật là lộng lẫy. Tức là chỉ cần có tiền thôi, thì mình cũng sẽ thanh lịch như cô ấy là cái chắc!…

Anh trai tôi tiếp lời.

— Nghe này mấy cô em, khi lớn lên các em sẽ biết đến khối thứ bụi bặm của đời, đúng đấy, các em sẽ không còn thấy nào áo choàng, nào ngọc trai… tất cả đều không còn đẹp như chúng ta thấy bây giờ nữa đâu. Vấn đề chính là ở những bụi bặm đó. Nếu cứ mãi ru rú ở một xó thì hỏng bét. Lúc nào cũng vậy, ta phải luôn luôn, luôn luôn sống biết nhìn về nơi xa!

— Nhưng… chẳng phải anh ở nhà suốt đấy thôi! Tôi nói.

— Em gớm nhỉ, rõ ràng hiểu vấn đề mà còn cố tình giả bộ. Đó không phải là vấn đề thân xác. Với lại dù sao thì hiện nay chúng ta cũng vẫn chỉ là những đứa trẻ nên mới phải sống ở nhà. Chẳng bao lâu nữa, chúng ta sẽ có thể được đi tới bất kể nơi nào.

Anh tôi cười. Lúc ấy, Marie lơ đãng buông một câu:

— Mình thì vẫn thấy những người giàu có thật là sướng!

— Chị em cô thật là… Chẳng thèm nghe cho thủng cái điều người ta nói gì cả! Anh tôi cười cười vẻ rầu rầu.

— Những gì mà Hiroshi nói… mình cũng phần nào hiểu được. Nhưng, đúng là mình vẫn thích làm bà chủ hơn. Vì… thế này nhé… mình đâu có thích đi đây đi đó, mình lại có bao nhiêu người bạn mà chẳng muốn xa rời họ chút nào…

Hơn tôi ba tuổi, Marie hồi đó đã có vóc dáng người lớn lắm rồi. Chị luôn có khả năng truyền đạt mọi điều mình suy nghĩ thành lời một cách trôi chảy và rõ ràng.

— Còn mình, mình lại muốn có một tình yêu trắc trở!

— Là sao chứ? Anh tôi hỏi lại ngay.

— Vì, mình đâu có thay đổi được cuộc sống hiện tại của mình. Chỉ có một tình yêu trắc trở mới đem lại sự mới mẻ. Biết là bi thảm nhưng mình vẫn khao khát. Và rồi mình sẽ đi lấy chồng trong đau khổ. Một mối tình trắc trở bao giờ chẳng có một kết cục bi thương. Marie giải thích.

— Em hiểu rồi! Tôi gật gù.

— Một cô nàng kỳ cục! Anh tôi nói còn Marie khẽ nhếch môi cười.

— Thôi, tốt nhất là Hiroshi cứ cố gắng để sớm giàu kếch sù đi! Nếu được thế thì sau khi tan nát vì mối tình bất thành, mình sẽ tới ở nhà Hiroshi! Vừa thoải mái, lại hiểu rõ nhau rồi nên vô cùng an tâm!

Chắc có lẽ hồi đó anh tôi vẫn còn chưa dậy thì nên bị một người chị họ trêu chọc kiểu như thế mà chẳng hề ngượng nghịu gì, lại còn nói không chút do dự:

— Phải đấy! Sẽ không phiền toái gì đâu. Thế được đấy!

— Chắc bố mẹ bọn mình cũng sẽ mừng vui lắm đó!

— Được sống cùng nhà với chị Marie thì thật là vui!

Tôi hồ hởi còn Marie khẽ mỉm cười.

— Rồi đây sẽ có biết bao điều xảy ra.

Anh tôi thì thầm như nói với riêng mình. Cho đến tận bây giờ tôi vẫn thấy lạ lùng. Tại sao ở tuổi đó anh tôi lại hiểu nhiều về đời người như thế? Tại sao lúc nào anh ấy cũng như đang sắp xếp một kế hoạch, như luôn tiến lên phía trước chứ không dừng lại cố định một nơi nào?

Chúng tôi cứ men bờ sông đi mãi. Tiếng nước róc rách êm ái vọng lên khiến không gian càng như vắng lặng hơn. Và bởi vì suốt từ nãy giờ ba chúng tôi vẫn chuyện trò ầm ĩ, nên lời thì thầm của anh bỗng có một ý nghĩa mơ hồ rất lạ lùng.

Tôi vẫn hay nhớ về buổi hoàng hôn có dòng sông mải miết trôi bất tận ấy.

Vậy là anh tôi mất đã gần một năm.

Mùa đông năm đó tuyết rơi nhiều. Có lẽ vì thế mà buổi tối tôi không mấy khi ra đường, chỉ ở lì trong phòng. Tôi đã là sinh viên nhưng chắc chắn năm nay bị lưu ban nên chẳng thèm đi thi lại. Và thế nghĩa là bỗng dưng tôi có vô khối thời gian rảnh, nhưng tôi lại từ chối hết mọi lời rủ rê đi trượt tuyết hay tắm suối nước nóng. Có lẽ vì tôi thích cảm giác được ngắm nhìn tuyết rọi tràn vào trong nhà như thế này hơn. Khu phố thân thương hàng ngày bỗng trở thành một thế giới mơ mộng được tô điểm bằng lớp kem tuyết trắng muốt. Thật là tuyệt. Mọi thứ dường như ngưng đọng lắng nghe hơi thở của thời gian.

Đêm hôm đó trời lại có tuyết. Tuyết rơi lặng lẽ bên ngoài. Bố mẹ tôi đã lên giường, con mèo nhỏ cũng đã ngủ. Trong nhà không có lấy một tiếng động nào của sự sống. Im ắng đến nỗi tôi có thể nghe thấy cả tiếng ù ù của chiếc quạt gió tủ lạnh kê trong góc bếp và tiếng rầm rì của xe cộ lướt qua ngoài đường.

Tôi đang đọc sách chăm chú, nên gần như không nhận thấy điều gì xảy ra xung quanh. Bất giác, tôi vô tình ngẩng lên và trông thấy một bàn tay trắng muốt đang gõ gõ nhè nhẹ lên lớp cửa kính. Cảnh tượng ớn lạnh khiến không khí trong phòng run rẩy y hệt như khi nghe kể chuyện ma vậy. Tôi sốc đến nỗi cứ ngồi trơ ra đó, không thốt được câu nào, mắt nhìn trân trân vào ô cửa sổ.

— Shibami! Này!

Cùng với tiếng cười khúc khích là giọng nói quen thuộc của Marie qua lớp kính vọng vào nghèn nghẹn. Tôi đứng lên mở cửa nhìn ra và nom thấy Marie bị tuyết bám đầy người đang ngước lên cười.

— Ôi! Em thót cả tim!

Tôi nói vậy nhưng vẫn cảm giác mơ hồ như trong cơn mơ, không tin nổi Marie đang đứng đó. Cho mãi tới gần đây chị ấy còn sống ở nhà tôi, phải đến gần ba tháng ấy chứ.

— Chị sẽ còn làm cho em thót tim hơn nữa cơ!

Marie nói và chỉ xuống dưới chân. Tôi căng mắt nhìn theo luồng sáng đèn hắt qua cửa sổ đang len vào bóng tối và hét toáng lên khi thấy Marie không hề đi giày. Gió lạnh lẫn tuyết thừa cơ lùa vào phòng.

— Vào nhà đi chị ơi! Làm ơn đi vòng ra cửa nhà hộ em đi!

Nghe tôi nói thế, Marie khẽ gật đầu và đi về phía vườn.

— Rốt cuộc là có chuyện quái gì vậy ?

Tôi đưa khăn tắm cho Marie rồi vừa vặn to nút lò sưởi vừa hỏi. Người Marie ướt sũng lúc bước vào nhà, còn đôi tay thì lạnh cóng chừng như đã đóng băng. Nhưng Marie không nói năng gì về chuyện bên ngoài rét mướt thế nào mà chỉ đỏ lựng cả hai má, nói với tôi :

— Chẳng có gì hệ trọng đâu!

Marie cởi đôi tất ướt nhoét rồi ngồi thụp xuống, áp đôi chân trần lên lò sưởi. Con mèo nhà tôi, dạo trước vẫn hay quấn quýt bên Marie, đã lách qua khe cửa và mon men lại gần. “Marie giống con chim bị nhốt trong lồng, nếu không xin phép thì sẽ không được bước chân ra khỏi cửa. Có lẽ tối nay, khi đứng nhìn những bông tuyết rơi ngoài cửa sổ, chị ấy bỗng thèm được ra ngoài nên cứ thế trèo qua cửa sổ đi, bất chấp sự cấm đoán của bố mẹ vì rất may phòng của chị ấy nằm ngay dưới tầng một…” Tôi vừa ngắm Marie vuốt ve con mèo nhỏ vừa nghĩ.

Marie đứng dậy.

— Em uống cà phê không?

Tôi gật đầu một cái là chị đứng dậy đi biến vào bếp. Con mèo cuộn tròn nằm luôn xuống chỗ Marie vừa ngồi khiến tôi càng thêm mơ hồ về sự hiện diện của chị ở đây. Phải, hồi còn sống chung với gia đình tôi, Marie thường như thế. Chị luôn đi lại trong nhà một cách lẹ làng hết sức tự nhiên không khác gì một con mèo, và nếu cứ để mặc chị ấy, hoặc là chị sẽ ngồi lặng lẽ như vô hồn hoặc là ngủ. Không một dấu ấn, chị giống một cái bóng, mờ nhạt.

Ngày xưa, chị hoàn toàn không như thế.

Chị từng là người luôn tất bật theo kiểu thứ Hai học hội thoại tiếng Anh, thứ Ba học bơi, thứ Tư học trà đạo, thứ Năm học cắm hoa v.v… và cái gì chị cũng có thể làm được một cách thuần thục. Hồi đó, chỉ cần ở đâu có chị thì chắc chắn nơi đó sẽ trở nên rộn ràng. Rõ ràng chị không phải là một cô gái sắc nước hương trời nhưng chị lại có một dáng vóc rất cân đối với đôi chân dài. Khuôn mặt chị tạo cho người ta ấn tượng về sự trong trẻo với những đường nét nhỏ nhắn, thanh tú. Nhưng giờ đây, khuôn mặt ấy đơn thuần gợi lên cảm giác lặng lẽ. Và tôi không nghĩ đó là vì chị không còn chuốt lông mi hay thoa son môi, cũng không phải lỗi ở cái tuổi hai mươi lăm của chị.

Ắt hẳn Marie đang ở trong trạng thái off, hoàn toàn không phản ứng gì với thế giới bên ngoài. Vì chị chỉ thấy cuộc đời này toàn đau khổ mà thôi.

— Xin mời! Cà phê sữa đó!

Marie nhoẻn cười, chìa ly cà phê ra, làm tôi bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ mông lung.

— Cảm ơn chị! Tôi nói.

Vẫn như mọi lần, tay kia Marie cầm một ly cà phê đen đậm đặc và chị lại mỉm cười.

— Chị định sang đây ngủ tối nay hả? Tôi hỏi.

Chúng tôi vẫn giữ căn phòng của Marie y nguyên như hồi chị còn sống ở đây và dùng làm phòng cho khách. Vì chị ấy chẳng mấy khi đọc sách, hầu như không mấy ra ngoài lại chẳng mấy lúc nghe nhạc nên căn phòng gần như chỉ là một nơi để ngủ mà thôi.

— Không! Chị về luôn thôi! Marie khẽ lắc đầu. Nêu không lại rắc rối to, tốt nhất là về trước khi bố mẹ chị phát hiện ra. Chỉ tại bỗng nhiên chị thèm được nói chuyện với một ai đó quá. Chị nghĩ giờ này chắc chắn Shibami vẫn còn thức nên mới sang đây.

— Vậy để lúc về em cho chị mượn đôi giày khác! Tôi nói. Thế đã có chuyện gì nào? Nói đi chị!

— Cũng chẳng có gì đáng nói cả. Chỉ là chị đã cảm thấy trong lòng yên ổn hơn thôi mà! Chị nói.

Trời đã khuya nên cả hai chúng tôi cũng hạ giọng, khẽ khàng nói với nhau. Cũng vì thế mà tôi có cảm giác như tiếng tuyết rơi lặng lẽ ngoài trời nghe cũng rõ hơn. Sau khung cửa sổ tối thẫm, những bông tuyết trắng nhảy múa trong đêm, tựa như những tia sáng nhòa nhạt.

— Tuyết rơi ác liệt nhỉ! Tôi nói.

— Ừ, chị nghĩ sau đêm nay tuyết sẽ chất đầy!

Marie nói như thể tuyết có rơi nhiều đến mấy cũng chẳng sao. Chị đã đi bộ với đôi chân trần trên tuyết giữa đêm tối đến đây vậy mà trong ánh mắt không hề thấy có một nét gì gọi là lạnh lẽo, băng giá. Tôi ngắm dáng ngồi nghiêng nghiêng, mái tóc dài và đôi môi tròn xinh của chị. Chị đang lơ đãng lật lật mấy cuốn tạp chí mới.

Tôi tiễn Marie ra tận cổng khi chị về.

Tuyết rơi dày đặc lạ thường. Những bông tuyết nhảy múa hỗn loạn trước mắt tôi. Con đường trước cửa nhà tôi biến mất trong màn đêm và tuyết.

— Ví thử… Marie cười nói… ví thử sáng mai, em nhận được tin báo “Cô Marie đã qua đời đêm hôm qua,” chắc em sẽ hoảng lắm nhỉ!

— Chị đừng có đùa thế! Bây giờ chỉ có mỗi mình em là còn thức thôi đấy! Tôi gần như quát lên. Nhưng thực ra suốt từ nãy giờ tôi cũng nghĩ tới sự việc này với một cảm xúc tương tự.

Tôi nghĩ tới hình ảnh chị đứng chân trần trên tuyết gõ gõ vào cửa sổ phòng tôi trong đêm.

— À này, đêm qua chị nằm mơ thấy Hiroshi đấy! Vừa thò tay vào túi rút ra đôi găng tay đỏ thẫm, vừa di di đôi giày có phần quá cỡ so với đôi chân chị của tôi Marie vừa nói, giọng nói trong trẻo của chị thánh thót trong bầu không khí lạnh cắt da cắt thịt. Dễ phải đến mấy tháng rồi chị mới mơ thế đấy, giấc mơ về Hiroshi! Trong mơ chị chỉ thấy cái lưng anh ấy thôi, và anh ấy mặc áo jacket – màu đen tuyền. Lúc ấy chị tò mò lắm, cứ thắc mắc mãi không biết đó là ai nên cố gắng đuổi theo. Nhưng càng tiến lại gần, chị càng thấy rã rời như lên cơn đau tim và vô cùng chộn rộn. Cái dáng nhìn từ phía sau ấy mới thân thương làm sao. Không thể hiểu nổi nữa, chỉ biết rằng chị thấy dáng hình ấy thân yêu quá chừng. Tưởng như chị chỉ muốn lao tới, ôm chặt lấy nó ấy. Khi chị vừa mới định đưa tay lên vai bóng dáng ấy thì chị bất chợt nhớ một cái tên. “Hiroshi!”. Chị choàng tỉnh bởi chính tiếng gọi của mình. Chị đã gọi to đến mức mặc dù chị đang ngủ ở chiếc sofa trong phòng khách mà mẹ chị ở tận trong bếp cũng như nghe thấy, vội chạy sang hỏi “Con gọi mẹ đấy à?” Chị bảo với mẹ là “Con vừa mơ sợ quá!” Mà đúng là đáng sợ thật, phải không em!

Cứ thế nói một thôi rồi tươi cười vẫy tay tạm biệt tôi, Marie khuất dần sau màn tuyết trắng.

Khi anh trai tôi đột nhiên quyết định về nước, qua giọng điệu của anh ấy lúc trò chuyện qua điện thoại tôi biết rằng chuyện giữa anh và Sarah đã đổ vỡ. Tôi không hiểu rõ tại sao, đó chỉ là trực giác.

— Anh không còn gì để làm ở đây nữa! Anh về thôi. Anh tôi bảo.

— Em ra đón anh nhé! Tôi nói, vì bất giác mường tượng ra cảnh mình trốn học ra sân bay Narita đón anh sẽ yên ả nhường nào.

— Nêu cô rỗi thì ra nhé! Anh sẽ đãi cô một bữa.

— Thôi khỏi! Vì em cũng không rảnh rỗi lắm. Để mời ai đó khác đi! Một cô bạn gái nào đó dạo trước đã đi tiễn anh chẳng hạn.

— Thôi! Em cứ gọi Marie ấy!

Marie!?

Tôi đã phải ngỡ ngàng trong giây lát khi nghe anh nhắc đến cái tên ấy vì không nhớ ngay tới người chị họ Marie của mình.

— Marie á? Sao lại là…

— Marie có viết cho anh vài lá thư và sang đây hồi nửa năm trước. Bọn anh, tính cả Sarah nữa là ba đã đi ăn cùng nhau. Nên… em cứ rủ Marie đi nhé!

Tôi lập tức hiểu ra rằng anh tôi đã bắt đầu thích chị Marie. Dường như anh ấy cũng không hề có ý giấu giếm điều đó, cứ gọi chị ấy là Marie một cách ngang nhiên.

Đúng rồi, từ nhỏ, giữa anh tôi và chị Marie luôn có một thứ gì đó kéo họ lại với nhau ngay cả khi họ chẳng chú ý gì đến nhau cả. Tựa hồ như rất có thể một lúc nào đó, họ ắt phải rơi vào chiếc vòng tình ái. Nó sẽ thắt nghẹt người ta sau những chất chồng của năm tháng và tình yêu.

Tôi gọi điện cho Marie và hỏi chị có ra sân bay Narita không. Chị bảo sẽ đi. Chị còn kể là đã có ghé qua Boston trên đường từ New York về Nhật nữa.

— Bọn chị đã ăn tối cùng nhau, cả Sarah nữa là ba người. Sarah trông khác trước nhiều. Gầy đi và trông rất trưởng thành. Lại ít nói. Cô ấy không cười một lần nào. Còn Hiroshi thì vẫn hồ hởi tươi vui như mọi khi, cảm giác như không hề có sự khác biệt nào dù anh ấy ở Nhật Bản hay ở Boston. Cả thái độ đối Sarah cũng vậy. Mỗi tội trông Sarah có vẻ rất mệt mỏi. Chị không hiểu nổi nguyên do tại sao. Song chị nhận ra rằng chuyên giữa hai người không còn như xưa nữa. Chị thấy băn khoăn về điều đó nên khi về nước chị có viết thư cho Hiroshi mấy lần. Nhưng thường thì Hiroshi không trả lời, chỉ viết những chuyện kiểu như “Sarah vẫn khỏe!” hay “Sarah là một cô gái tốt,” hoặc tảng như “Em rất nhớ Nhật Bản, muốn được ăn món trứng cá tuyết muối quá,” mà thôi. Chị nghĩ, Hiroshi quả là người đàn ông tuyệt vời. Chị đã nghĩ như vậy thật đấy. Giờ đây chị nhất định không thể nói xấu người phụ nữ mà chị rất quý trọng, người đã nhìn chị rất lâu trong làn không khí trong suốt của đêm Boston ấy được. Sau lần say xỉn trong chuyến du lịch đó, chị nhìn lại con người mình và cảm thấy dường như tâm hồn mình đã được gột rửa phần nào nên đã gửi bưu thiếp sang xin lỗi nữa kia. Cô ấy đúng là một cô gái tốt mà!

Cuối cùng thì tôi cũng điều được cậu bạn trai đánh xe chở tôi và Marie ra sân bay.

Đó là một ngày thu trời se se lạnh và đẹp. Nắng chiều trong veo xuyên qua lớp kính rọi vào sảnh đợi của sân bay. Có thông báo máy bay hạ cánh hơi muộn một chút và chẳng bao lâu sau đó, lác đác một vài hành khách đi ra.

Hôm đó, Marie buộc mớ tóc dài của mình thật chặt lên cao theo kiểu đuôi ngựa. Không biết có phải vì buộc quá chặt hay không mà chị có vẻ bứt rứt không yên.

— Chị sao vậy, Marie? Tôi hỏi.

— Chẳng biết tại sao vậy nhỉ… Marie nói. Chị mặc chiếc áo len màu xanh da trời cùng chiếc juýp bó sát người màu nâu nhạt. Chị cứ đứng đó, dán mắt nhìn vào màn hình thông báo tự động với nét mặt trông nghiêng thanh thoát, bóng chị in xuống nền sảnh đợi lấp loáng như một nữ diễn viên đang thủ vai chính. Tôi chợt thấy sự hiện hữu của chị trong không gian đó thật hơn hẳn bất kỳ một người khách nào xung quanh. Mãi anh tôi vẫn chưa ra trong khi đâu đó đã bắt đầu có những cảnh đoàn tụ. Dãy hành khách đang xếp hàng chờ nhau ra cũng đã hết. Tôi nắm tay anh bạn trai than: “Sao lâu thế nhỉ!” nhưng thực chất lại không nhìn về phía bảng thông báo, cũng không nhìn về phía dãy hành khách mà là về phía Marie. Tôi nhìn cái dáng đứng tao nhã của chị và cảm giác như có một điều gì đó đang sắp sửa bắt đầu. Cuối cùng thì anh tôi cũng xuất hiện với một chiếc va li kéo to đùng. Lúc ấy Marie đã rẽ đám đông, lao đi với tốc độ phi thường nhào tới chỗ anh như đang lướt trong một giấc mơ với nét mặt mệt mỏi còn hơn cả lúc đi tiễn anh tôi ngày nào. Giờ đây, anh ấy trông đã trở thành một người đàn ông thực thụ.

— Xin chào! Anh tôi giơ một tay lên khi phát hiện ra chúng tôi rồi hướng ngay sang nhìn thẳng vào Marie nói tiếp. Lâu quá rồi phải không, Marie!

Marie khẽ cười và nói với một âm giọng trưởng thành mà từ trước tới nay tôi chưa từng nghe thấy bao giờ.

— Mừng ngày trở về, Hiroshi!

Giọng nói trầm trầm của chị lẫn trong tiếng chộn rộn ồn ào của sảnh đợi nhưng vẫn vang tới tai tôi.

— Hai người là người yêu à?

Anh bạn trai của tôi không hề biết gì, khẽ hỏi tôi như vậy. Còn tôi lại nghĩ, đằng nào thì sau này cũng sẽ dẫn tới kết cục ấy nên gật đầu. Tôi thấy Marie nói với anh tôi rằng chị còn rất nhiều điều muốn được kể cho anh, còn anh tôi thì gật gật rất đồng cảm và quàng tay qua vai chị.

— Hôm qua Marie có sang đây lúc tối muộn không con? Mẹ tôi hỏi trong lúc ăn sáng.

— Sao mẹ biết vậy? Tôi ngạc nhiên hỏi lại.

— Lúc khuya khuya rồi mẹ tỉnh dậy đi vệ sinh thì thấy nó đang pha cà phê trong bếp. Lúc đó mẹ hơi mơ màng nên quên bẵng mất là nó không còn ở nhà mình nữa nên chỉ hỏi “Cháu vẫn còn thức à?” thôi. Thấy nó cười cười trả lời “Vâng cô ạ!” nên mẹ cũng chẳng nói gì nữa, lại về phòng ngủ tiếp. Vậy là không phải mẹ mơ, nhỉ!

— Vâng, chị ấy sang đây bất thình lình.

Những tia nắng từ bầu trời trong trẻo không gợn mây hắt xuống đống tuyết ngồn ngộn ngoài cửa sổ lóa sáng. Quang cảnh đó gây cho người ta cảm giác lạ lùng khó tả như khi vẫn còn chập chờn muốn ngủ tiếp trong một tâm trạng bất yên. Tiếng bản tin buổi sáng trên ti vi vang lên làm không khí trong phòng trở nên sống động. Mẹ tôi đã tiễn bố đi công tác xong, giờ đang cùng tôi dùng bữa sáng muộn màng này.

— Chẳng biết ở nhà đó, nó có ổn không nhỉ! Mẹ tôi cất tiếng.

— Sao lại là ở nhà đó! Nơi ấy mới là gia đình thực sự của chị ấy chứ mẹ! Ở đó có bố mẹ đẻ của chị ấy! Tôi cười, mặc dù tôi rất hiểu điều mẹ tôi muốn nói.

— Ở cùng, mẹ mới thấy rất yêu quý nó. Mẹ tôi nói tiếp.

Mẹ đã thôi không nhắc tới anh tôi nữa. Thay vào đó, suốt năm nay mẹ dành hết mọi quan tâm, lo lắng cho Marie. Mặc dù đôi lúc mẹ vẫn cảm thấy việc sinh ra, nuôi dưỡng rồi bị mất một người con là anh tôi tựa như một giấc mơ. Vì đó là điều không ai có thể tưởng tượng ra nổi. Tôi chỉ biết gật đầu “Vâng!” để đáp lời mẹ rồi tiếp tục ăn lát bánh mì. Hồi Marie còn ở tôi, chị luôn giúp mẹ tôi làm việc nhà hay xách đồ cho mẹ. Vì ngoài mấy việc đó ra thì chị chẳng có việc gì nữa để làm. Có lẽ đối với chị, làm vậy sẽ khiến tâm trạng thoải mái hơn chăng? Nhưng dù sao, tôi vẫn cảm thấy Marie đã được giáo dục rất tốt. Bữa nào chị cũng mỉm cười khen cơm ngon, những lúc cả hai chị em chạm trán nhau trong phòng tắm, bao giờ chị cũng khẽ đưa tay bảo tôi cứ việc tắm trước. Nhưng tôi vẫn cảm giác dường như Marie không thực sự đang sống trong nhà tôi. Mà việc sống chung với chúng tôi chỉ như sự hiện diện của Obakyu hay chú mèo máy Đôrêmon mà thôi, một sự tồn tại chừng như mơ hồ.

Tôi chỉ cảm thấy Marie là “sinh vật sống” thực sự trong nhà mình rõ ràng nhất những lúc chị khóc. Sau này, chị ít khóc hơn chứ hồi chị mới đến, đêm nào xuống bếp pha cà phê tôi cũng thấy Marie ngồi thút thít trong phòng khách. Tiếng khóc khe khẽ luồn lách trong bóng đêm như những hạt mưa phùn cuối xuân, dai dẳng thấm đẫm trái tim tôi. Dạo đó, tôi cũng cảm thấy mình rơi vào tâm trạng u tối. Đó là cái cảm giác rỗng tuếch cứ như đang ngày tận thế vậy. Những ngày đó, mỗi khi Marie phải ở nhà một mình, thể nào chị cũng trốn vào căn phòng của anh tôi vẫn được giữ y nguyên như hồi anh còn sống. Một lần về thăm nhà mà không thấy Marie đâu, tôi lo lắng chạy lên tầng hai tìm và thấy sau cánh cửa khép hờ, chị ngồi co rúm lại và khóc trong căn phòng ngập tràn sắc màu của anh tôi. Cũng có lần tôi thấy chị khóc trong nhà tắm. Đó là lần tôi đi vào nhà tắm vì tôi định tắm sau Marie. Lúc đi sượt qua chị ở hành lang tôi thấy mặt Marie hồng rực lên vì vừa ra khỏi bồn nước nóng nhưng hai mắt lại sưng đỏ. Tôi vừa tắm vừa nghĩ có lẽ vì nước mặn quá nhưng vẫn cảm thấy bứt rứt không yên. Liệu có phải nước mắt giúp con người ta hồi phục?!

Cứ thế rồi cũng tới lúc Marie không còn khóc nữa và trở về sống ở nhà cha mẹ đẻ một cách bình thường.

— Con bảo với nó là hôm nào sang chơi thì sang vào lúc nào chị em cô cháu có thể rảnh rang trò chuyện nhé, nếu con gặp nó! Mẹ tôi bảo.

— Vâng, nếu gặp con sẽ bảo chị ấy! Tôi đáp lời và đứng dậy.

Tôi tới trường, nộp nốt mấy bài tiểu luận rồi định bụng vào phòng đặt tủ sinh viên để dọn cái tủ cá nhân của mình. Thật đúng dịp, có một lá thư đề tên tôi được dán băng dính ở đó. Tôi liền bóc ra đọc ngay. Đó là lời nhắn của cậu bạn tên là Kenichi, viết rằng: “Tớ định giả tiền cho cậu. Khoảng trưa ngày kia gọi điện cho tớ. Kenichi.” Cậu ta vay tiền của rất nhiều bạn bè rồi lặn mất tăm không thấy đến trường. Tôi cho cậu ta vay tổng cộng là năm nghìn yên và đã hoàn toàn không còn mong ngóng số tiền ấy có ngày quay về với mình nữa. Anh trai tôi cũng đại loại như vậy nên tôi hoàn toàn hiểu được. Nếu tính tổng cộng mọi khoản vay thì xem ra cậu ta đã tích được một món kha khá. Lũ bạn tôi rất lấy làm bức xúc, còn tôi, vì đang muốn mua một bộ đồ mới nên cũng chỉ nghĩ “Giá kể bây giờ mà đòi được số tiền đó!” thôi chứ không đến nỗi cáu giận lắm. Cậu ta là một người tốt. Nhưng điều đó và chuyện mượn tiền người khác rồi biến mất lại là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Lại còn có kiểu người tốt chuyên quỵt tiền nữa sao, vừa miên man nghĩ vừa lắc đầu không thể hiểu nổi tại sao cậu ta lại trả tiền cho mình. Tôi gấp mảnh thư bỏ vào túi áo rồi đi xéo qua khu vườn trường vẫn còn đọng tuyết.

— Shibami!

Có ai đó gọi lớn, tôi quay về phía tiếng gọi và nhận ra là Tanaka.

— Này, cậu có nghe Kenichi nói sẽ trả tiền không?

Tanaka có nói cậu ta cũng cho Kenichi vay tiền nên tôi liền hỏi thử xem tình hình thế nào.

— Tuyệt nhiên không! Cậu đừng có đùa! Tớ cho hắn vay ba mươi nghìn đấy. Hắn dùng số tiền đó để đi Hawaii với bạn gái mới tệ chứ! Cậu ta nói vẻ như đã bực bội lắm rồi.

— Đi Hawaii á?

— Phải! Mới cặp kè với một em nữ sinh trung học mà!

— Vậy sao? Thế cậu ấy đã về chưa? Kenichi ấy!

— Ai mà biết được!

— Ra vậy!

Tôi vừa gật đầu vừa nghĩ, vậy ra Kenichi chỉ định giả tiền cho những ai cậu ta quý!

— Sao tự nhiên Shibami lại hỏi thế? Hắn liên lạc gì với cậu à? Tanaka hỏi tôi.

— Ơ… không!

Tôi lắc đầu vì không muốn chuyện này trở nên phức tạp, vì đâu phải dễ gì Kenichi mới chịu trả tiền cho tôi cơ chứ.

— À này, dạo này tớ rất hay nhìn thấy bà chị họ của cậu nhé!

— Ở đâu thế? Tôi hỏi lại ngay vì Marie và Tanaka có biết mặt nhau.

— Ở đâu ư?… Ở chỗ gần ngã tư này, bên lề đường này, rồi ở quán Denizu, nói chung là ở quanh khu này… vào lúc đêm khuya ấy…

— Ban đêm à?

Tôi gật đầu hiểu ra. Vậy ra không chỉ đêm hôm qua Marie mới đi dạo như thế. Điều đó không còn là chuyện nổi hứng đi chơi vào lúc tối muộn nữa mà là một kiểu lang thang, giống như căn bệnh mộng du.

Không biết lúc đứng trong tuyết ngước nhìn lên ánh đèn cửa sổ phòng tôi, chị cảm thấy điều gì? Liệu chị có thấy trong phòng sáng hơn bóng tối ngoài đó? Liệu chị có cảm thấy nó ấm áp? Tôi nghĩ vậy và lòng bỗng thấy một chút gì đó thật xót xa. Tôi chào tạm biệt Tanaka và đi tiếp.

Trên đường đi học về, tôi dừng lại ở chỗ Tanaka nhắc đến, chỗ cái quán tăm tối và ảm đạm đó, hy vọng sẽ gặp Marie. Đèn trong cái quán tù mà tù mù, một bầu không khí tăm tối như ở đối diện nghĩa địa vậy.

Marie ở đó, ngồi chống khuỷu tay lên bàn. Tôi lại gần chị khẽ gọi:

— Marie!

— Ồ! Sao mà em đến đúng lúc thế! Marie nói và chỉ tay vào cái túi giấy đặt trên ghế bên cạnh.

— Có gì mà chị kêu là đúng lúc vậy? Tôi ngồi xuống đối diện với chị, nói.

— Giày của em ở trong đó đấy!

— Hóa ra là vậy! Tôi cười.

— Hẳn là thế rồi!

Marie cũng cười và dúi cái túi giấy mua đồ ở siêu thị cao cấp ISETAN đó cho tôi. Có lẽ bên trong là đôi giày cũ rích của tôi đã được chị giặt sấy sạch sẽ và đánh bóng rồi đặt vào một chiếc hộp đẹp đẽ. Làm cái gì cũng trau chuốt và đẳng cấp như vậy là một thói quen đã mất của Marie. Tôi nghĩ và nhìn chị trân trân với niềm thương cảm vô hình như đang nhìn thấy một linh hồn.

— Vậy là chị định sang nhà em hả Marie? Tôi hỏi chị.

— Ừ! Đúng là như thế! Nhưng chị thấy cửa sổ phòng em tối om nên định về luôn. Marie trả lời.

Tôi gọi một ly Gin-tonic và nói lại lời của mẹ tôi cho chị nghe.

— Mẹ em bảo hôm nào chị sang chơi vào ban ngày đi! Chứ sang buổi tối thế thì cứ như là đang gặp người trong mộng ấy, chán lắm!

Nghe vậy, Marie cười khanh khách.

— Vậy đúng là lúc đó cô đang mơ ngủ thật! Cô nói mấy câu buồn cười lắm nên chị cũng lựa mà trả lời cho khớp.

— Mẹ em cũng kể thế đó!

Tôi nói vậy rồi im lặng một hồi lâu, nhấm nháp ly rượu. Còn Marie căng mắt dõi theo dòng xe cộ bên ngoài cửa sổ. Trên gương mặt chị không còn lộ ra những nỗi bất hạnh đau khổ đến cùng cực nữa. Tôi nhớ, thời còn thiếu nữ chị rất sợ tối, không bao giờ chị thức khuya một mình được. Dù chúng tôi có qua chơi nhà nhau đi nữa thì cứ đến mười giờ đêm là chị đã ngủ tịt. Nghĩ vậy, tôi bỗng thấy chị là người mà tôi cứ tưởng mình biết rõ từ lâu, song thực ra lại là người mang tới cho tôi những điều hoàn toàn mới mẻ, những điều mà tôi hoàn toàn chưa từng biết đến.

— Sarah từng có bầu đấy, em biết không?

Đột nhiên Marie nói với tôi. Tôi chỉ khẽ thốt lên “Gì cơ chị?” rồi mới bắt đầu chắp nhặt từng từ từng câu, nào là Sarah, nào là có bầu, để bần thần một hồi.

— Em hoàn toàn không biết gì cả!

— Đúng vậy đấy! Chị cũng mới chỉ bất chợt nhớ ra điều đó thôi. Có lẽ những nơi tối tăm với tiếng nhạc lớn như thế này lại thường làm cho người ta nhớ ra được nhiều điều tưởng như đã quên mất tự bao giờ. Em nhìn xem ở chiếc bàn đằng kia có một cậu bé mắt xanh. Và thế là chị mới nghĩ không hiểu giờ này Sarah ra sao rồi…

— Chị muốn nói là… con của anh em?…

— Điều đó thì… Chị không biết đâu… Marie cười cười. Sarah… cô ấy đã yêu một lúc hai người trong một thời gian khá dài. Một người bạn từ thời thơ ấu ở Boston và Hiroshi. Thì em cũng thấy đấy, các chàng trai từ tỉnh lẻ vẫn thường vừa có người yêu ở quê vừa có bạn gái ở trường đại học còn gì. Hiroshi đến Boston rồi mới biết chuyện đó. Mà rốt cuộc thì Hiroshi lại là người Nhật, đúng không em! Thế nên Hiroshi mới tự mình rút lui với cái cớ là muốn về Nhật. Nghe đâu Sarah đã cố cản điều đó và trong nửa năm cuối cùng, ba người bọn họ đã ở trong một mối quan hệ rắc rối thảm hại. Hiroshi thì rất yếu đuối trong những rắc rối kiểu ấy nên đã trốn chạy, nhưng giữa nơi đất khách quê người thì làm gì có nơi nào để ẩn náu cơ chứ. Ở đó đâu có một ai là người thân thích. Nhưng có lẽ Sarah cũng vô cùng đau khổ vì khi cô ấy gặp Hiroshi ở Nhật Bản, cô ấy đã yêu Hiroshi thật lòng. Hồi đó, cái dạo mà giữa chị và Hiroshi còn chưa có gì ấy, Sarah vẫn thường hay nói với chị rằng ở Boston cô ấy có một anh bạn trai rất chân thành, và dù cô ấy yêu Hiroshi đến nhường này nhưng mỗi người mỗi nước, giờ cô ấy còn là lưu học sinh ở Nhật Bản thì thế nhưng đến lúc phải về nước mới thật là đau khổ biết mấy. Chuyện Sarah có mang chỉ là một trò đùa hay là sự thực thì không thể nào biết rõ được, nhưng Hiroshi bảo nếu ví thử đó là sự thực thì chắc chắn đấy là con của anh chàng kia.

— Em không hề biết chuyện đó! Tôi nói. Miệng tuy nói vậy nhưng trong lòng tôi lại ngổn ngang bao dòng suy nghĩ.

Những điều mà tôi không được biết, chắc chắn không chỉ là chuyện Sarah có mang. Chuyện Sarah có người yêu ở Boston cũng là điều tôi không hề biết. Phải chăng Sarah ngày hôm đó đã kể cho cô em gái của người yêu mình là tôi đây giấc mơ dành riêng cho cô ấy lúc cô ấy còn đang ở Nhật. Phải chăng cô ấy đã cố tình tỏ ra là một cô người yêu hoàn hảo của anh trai tôi trước mặt tôi, một cô em gái ngốc nghếch? Tôi bỗng nhớ đến món tóc mai màu bạch kim như trong suốt của Sarah lúc ngồi làm bài tập cho tôi. Nhớ tới đôi mắt sáng trong không một nét u ám… Không! Không phải thế! Lúc ấy, Sarah đã rất thật lòng. Anh mắt cô ấy đầy tự tin như có thể vượt qua bất cứ điều gì. Liệu có phải anh người yêu ở Boston kia là một người thuộc típ các doanh nhân như cô ấy nói hồi đó? Và anh tôi, chính là người đã bẻ ngoặt cuộc đời của Sarah rồi biến mất?

Càng nghĩ ngợi tôi lại càng thấy không thể nào hiểu nổi. Điều duy nhất mà tôi hiểu ra là Sarah hồi đó đã là người lớn thực sự. Một người trưởng thành hơn tôi, hơn anh tôi và hơn cả Marie, trưởng thành đến tội nghiệp.

Tôi đã chuếnh choáng say. Giờ đây, trước mắt tôi, bóng tối trong cửa hàng trở nên lắng chìm đến ngỡ ngàng. Nhưng tôi vẫn thấy Marie của tôi hiện lên với những đường nét rõ ràng hơn bất cứ ai, hơn cả cô tiếp viên thấp thoáng nói chuyện với khách ở quầy thu tiền, hơn cả cô gái tóc dài xinh đẹp đang nghiêng nghiêng đầu bên anh bạn trai, hơn cả cô gái có nét mặt trẻ măng ngây thơ ngay cạnh cửa sổ vừa lật xem một quyển tạp chí vừa thả từng hơi khói thuốc. “Tại sao lại thế nhỉ?” tôi nghĩ ngợi mơ hồ.

— Em này… Liệu hiện giờ Sarah có ở Nhật không nhỉ?! Marie nói.

— Không thể nào! Tại sao ư?… vì cô ấy đã từng là lưu học sinh ở đây rồi mà. Đã cách đây mấy năm rồi còn gì. Lúc anh em qua đời, cô ấy cũng có sang đây đâu! Tôi ngạc nhiên nói.

Như hiểu được rằng tôi không hề cố tình giấu giếm chị chuyện Sarah có sang Nhật hay không, Marie giãn từng nét mặt, nói.

— Hôm qua chị nhận được một cú điện thoại lạ lắm.

— Như thế nào vậy chị?

— Chị vừa “Alô” một cái thì đầu dây đằng kia lặng thinh. Chị lắng nghe một lát thì thấy có tiếng đàn ông nói tiếng Anh từ phía sau. Tất nhiên đó có thể chỉ đơn thuần là một cú điện thoại trêu chọc người ta trong căn phòng có bật ti vi với chương trình dạy tiếng Anh của Truyền hình NHK… Nhưng… sự im lặng lúc đó… thế nào nhỉ… là một sự do dự như chỉ muốn thốt thành lời. Vì thế mà chị mới thoáng nghĩ…

— Ra là vậy… Tôi nói.

Thành thực mà nói lúc đó tôi đã nghĩ Sarah muốn ra sao thì ra tôi cũng không bận tâm. Tôi chỉ thấy hơi hốt hoảng vì Marie lại nói những điều liên quan tới người anh quá cố của mình một cách thản nhiên như câu chuyện thường nhật đến thế.

— Nếu biết được điều gì em sẽ báo cho chị!

— Ừ, nhớ thế nhé! Marie nói và mỉm cười.

Lúc chia tay, Marie nói “Tạm biệt em!” rất lớn như thể đang là giữa ban ngày rồi đi. Tôi lắng nghe tiếng giày của chị gõ xa dần rồi mới cất bước theo lối của mình.

Ngày xưa, khi tôi còn là học sinh cấp hai, có lần bố mẹ tôi đã bỏ mặc chúng tôi ở nhà mà đi vì chuyện bố tôi bồ bịch gì đó. Đợt ấy đúng vào giữa mùa đông.

Chắc đó chỉ là một chút xao lòng vẫn thường thấy thôi nhưng mẹ tôi đã nổi đóa, bà để hai anh em tôi ở nhà rồi bỏ về nhà bà ngoại nên bố tôi phải tới đó để đưa về. Chúng tôi cứ ngỡ mọi chuyện sẽ rất tồi tệ, rằng anh em tôi sẽ bị bỏ lại, mà không biết phải làm gì. Nhưng rồi hoàn toàn không phải như vậy. Trước tiên, chúng tôi gọi Marie sang ngủ cùng. Ba chúng tôi sung sướng hò reo, lấy thẻ tín dụng rút tiền mua đủ mọi thứ mình ao ước bấy lâu. Thế rồi tối nào chúng tôi cũng uống rượu và thức tới tận khuya. Lúc đó đối với tôi, một cô gái mười tám tuổi như Marie đã là người lớn lắm rồi.

Đúng, hồi đó ba chúng tôi đã ngủ cùng nhau.

Buổi tối đó cũng có tuyết, trời lạnh đến nỗi chúng tôi lười không muốn đi ra cả toilet nữa kia. Luồng hơi lạnh bên ngoài rít lên từng hồi bên kia tấm kính cửa sổ như đã đông cứng lại, chỉ chực ùa vào.

Nhưng trong phòng thì ấm lắm. Chúng tôi đã chuếnh choáng và no căng nên đêm đó cứ thế cởi phăng hết quần áo mà ngủ ngay cạnh lò sưởi Kotatsu. Đầu tiên là anh tôi cất tiếng ngáy khò khò. Rồi Marie cũng ngả mình nằm xuống. Còn tôi, hai con mắt ríu lại đến không thể cưỡng lại nổi nên cũng lặng lẽ nằm lăn ra. Đúng lúc đó, tôi bắt gặp ánh mắt Marie. Chị bảo: „Thôi mình ngủ luôn ở đây đi!” rồi nhỏm người ngồi dậy hôn lên má anh tôi nói „Chúc ngủ ngon!” Thấy tôi ngạc nhiên nhìn, Marie cười và cũng hôn tôi một cái dài như thế cho thật công bằng. „Cảm ơn chị!”, tôi nói còn Marie thì đáp lời bằng một nụ cười rồi thư thái nằm xuống, nhẹ nhàng khép đôi bờ mi. Trong đêm khuya tĩnh lặng bao bọc dưới màn tuyết vẫn âm thầm rơi, tôi nằm ngắm hàng lông mi dài của chị in bóng trên làn da trắng ngần và thiếp đi lúc nào không hay.

Phải tới bốn ngày sau, bố mẹ tôi mới trở về nhà. Khỏi phải nói bố mẹ tôi đã sững sờ đến thế nào khi thấy nhà cửa thì bừa bộn còn chúng tôi thì bê bết xơ xác trong men rượu nên đã mắng anh tôi tới tấp vì tội cầm đầu cả lũ mà bày trò.

Nhưng anh tôi không chịu thua.

— Bọn con cứ tưởng bố mẹ sẽ bỏ nhau nên vô cùng hoảng sợ, bọn con còn có cách nào nữa đây!

Anh ấy đã làm bố mẹ tôi phải rơi nước mắt. Và rồi cả gia đình tôi lại vui vẻ như chưa từng như thế bao giờ.

Lúc ấy, đêm như phát ra muôn vàn tia sáng. Tưởng như nó sẽ kéo dài mãi mãi. Đằng sau con mắt luôn ánh lên những tia sáng tinh nghịch, như có thứ gì đó, tựa hồ một cảnh sắc vời vợi.

Nó giống với một bức tranh toàn cảnh về cuộc đời.

Rất có thể đó chính là “tương lai” đang nhằm vào tâm hồn thơ trẻ của anh. Dạo đó anh tôi tựa như một thứ gì đó bất tử, một thứ gì đó đang dạo chơi giữa hai miền bóng tối.

Phải rồi, anh tôi hầu như không sống ở nhà lúc gần cuối hành trình của cuộc đời mình. Cũng vì thế mà đối với tôi, anh không còn là anh của những ngày thơ ấu trước nữa mà tồn tại hệt như một người đàn ông xa lạ.

Nhưng qua mỗi lần trò chuyện với Marie thế này, hay mỗi lần cằn nhằn vì trời quá nóng bức rồi bật hết cỡ máy lạnh trong nhà, sự tồn tại của anh lại hiện hữu đến nao lòng. Người như anh ấy khi còn sống dù có ở gần kề hay ở xa tít tắp thì cũng vẫn vậy thôi. Dáng hình anh bất chợt hiện lên trong tôi. Trái tim tôi run rẩy. Lòng quặn thắt.

Mới sáng sớm mà điện thoại đã réo ầm ĩ.

Điện thoại lại được đặt ở ngay gần cửa phòng tôi nên tôi đành mắt nhắm mắt mở chạy ra nhấc máy.

— Alô! Nhà Yamaoka đây ạ!

Ở đầu dây đằng kia, tiếng một phụ nữ khẽ “A!” lên thảng thốt. Chợt nghĩ không biết đó có phải là Sarah như lời Marie đã nói không, tôi cố lục lọi trong ký ức giọng nói Sarah ngày nào để đối chiếu với tiếng thảng thốt ấy. Hoàn toàn mơ hồ. Tôi vừa thấy giống mà cũng lại thấy khác hoàn toàn.

— Sarah? Tôi hỏi.

Nối tiếp câu hỏi của tôi là một sự im lặng như thể điện thoại có thể bị ngắt bất cứ lúc nào. Một sự im lặng không phủ định mà cũng không khẳng định bất kỳ một điều gì.

Bị đánh thức giữa lúc đang ngủ say, tôi còn chưa thể nghĩ cho thấu đáo được hết thảy mọi điều. Những suy tưởng mông lung cứ xoáy mãi trong tâm trí tôi.

Giả sử Sarah hiện đang ở Nhật Bản, rất có thể vì một lý do nào đó cô ấy không thể công khai nói chuyện với tôi và không thể xưng tên trong cú điện thoại lúc nãy. Rất có thể cô ấy muốn thử xác nhận xem chúng tôi có còn sống ở đây không.

Nhưng, đó chỉ là một suy diễn. Sự im lặng không nói lên bất cứ một điều gì.

— Đợi đã Sarah! Tôi nói, cố sức bật ra một câu tiếng Anh khi người đang nao nao chìm trong biển ngủ. Điện thoại không bị ngắt. Tôi tiếp tục.

— Mình là Shibami, em gái của anh Hiroshi đây. Chúng ta đã gặp nhau vài lần rồi mà, và còn viết thư cho nhau nữa! Mình đã hai mươi hai tuổi rồi… Còn Sarah, chắc hẳn cậu cũng đã thay đổi nhiều lắm… Rất có thể giữa cậu và mình, hai chúng ta chẳng còn một mối liên hệ nào nữa cả… nhưng… ở một nơi nào đó trong góc tâm hồn, mình vẫn nghĩ đến cậu. Mới hôm nọ, mình đã phát hiện ra bản nháp lá thư mình viết cho cậu… mình đã nhớ lại cái lần cậu tới và làm bài tập cho mình…

Khi tôi dừng lời, tôi nghe có tiếng thở dài khẽ khàng từ đầu dây đằng kia. Rồi không gian quanh đó bỗng như xao động hơn, như có ai đó đang tiến lại từ phía sau. Song tất cả lại trở nên lặng ngắt. Và nối tiếp đó là tiếng nức nở như cố nén dòng nước mắt đang tuôn trào mỗi lúc một đầm đìa hơn ùa đến bên tai tôi.

Tôi thảng thốt:

— Sarah!

Sarah đã khóc.

— Mình… mình xin lỗi!

Đúng là Sarah. Sarah đã nói rất nhỏ như vậy.

— Sarah, cậu đang ở Nhật Bản sao? Cuối cùng thì mình cũng đã nói chuyện được với cô ấy, tôi vừa nghĩ vừa hỏi.

— Phải, nhưng mình không thể gặp cậu… Sarah đáp lời tôi.

— Cậu sang cùng với ai à? Một người đàn ông phải không? Vì thế mà cậu không thể gọi điện từ trong phòng? Cậu đang ở trong khách sạn hả?

Sarah không trả lời. Cô chỉ khóc rồi nói:

— Mình chỉ muốn biết là cậu vẫn khỏe mạnh thôi. Nhưng rồi… nghe thấy giọng của Shibami, mình thấy nhớ ngày xưa, mình nhớ tới ngôi nhà của Shibami… nhớ cái thời còn ở Nhật Bản, nhớ tới bao niềm hạnh phúc…

— Hiện giờ cậu sống hạnh phúc chứ, Sarah? Tôi hỏi.

— Hạnh phúc! Mình đã lập gia đình rồi!

Đến lúc này tôi mới nghe thấy Sarah khẽ cười khúc khích nói với tôi từ bên kia đầu dây.

— Shibami! Nói cho mình biết đi! Anh Hiroshi… Lúc anh ấy qua đời, anh ấy chỉ có một mình thôi sao?… Hay còn có cả cô người yêu đích thực của anh ấy nữa? Mình chỉ muốn biết mỗi một điều đó thôi.

Tôi hiểu ngay rằng chắc chắn Sarah đã linh cảm được điều đó. Khi Marie tới Boston, mắt cô đã mang cái màu u tối ấy và nó hiện lên cả trong ánh mắt của anh trai tôi nữa. Vì cái ánh mắt anh trai tôi nhìn Marie bao giờ cũng lạ lùng khó tả. Nó như thể một sự tập trung cao độ để khẳng định chính xác người đó đang sống, đang vận động hay có thể là đang mỉm cười ngay trước mắt mình.

Chắc chắn Sarah đã nhận ra điều đó.

— Phải, chỉ có một mình! Tôi nói, cố gắng vận dụng mọi thủ thuật trong câu từ cho một lời nói dối. Tuy anh ấy có rất nhiều bạn gái nhưng không có một người yêu thực sự nào cả.

— Vậy ư!?… Mình đã hỏi cậu một điều thật ngớ ngẩn… Mình xin lỗi! Cứ đến Nhật là mình lại trở nên yếu đuối thế đấy. Được nói chuyện với cậu thế này, mình vui sướng lắm. Đó là nhờ có cậu.

Sarah nói. Không còn là một Sarah không thể ngăn nổi mình gọi điện thoại song lại nghẹn ngào đau khổ không nói được gì với vết thương lòng ban nãy nữa mà là một Sarah điềm nhiên thư thái tôi đã từng được biết tới ngày nào.

— Thôi, chúc cậu luôn mạnh khỏe! Mình phải quay về phòng đây! Sarah nói.

— Ừ… Tạm biệt cậu! Tôi nói, đã tỉnh hẳn. Khung trời quang đãng ngoài cửa sổ thoáng dịu đi khiến cả căn phòng tôi mang một thứ ánh sáng buồn nao nao. Thời tiết gì lạ lùng! Tôi vừa nghĩ vậy vừa nói tiếp:

— Sarah, chúc cậu hạnh phúc! Mình thực lòng cầu chúc như vậy!

— Cảm ơn cậu, Shibami! Sarah nói rồi cúp máy.

Cảm xúc trong tôi thật lạ lùng, vừa tựa như sự thanh thản khi đã làm xong một điều gì đó, đồng thời lại giống như nỗi buồn thê thảm. Tôi thấy Marie thực nhạy cảm khi chị ấy đã nhận ra được việc Sarah lại sang Nhật qua cú điện thoại không lời kia. Marie đã nói điều đó với ánh mắt không hề do dự. Vậy là chị ấy đã biết rõ. Phải rồi, rất có thể một lúc nào đó, một người đang lang thang giữa cõi mơ và cõi thực như Marie, đã có được khả năng cảm nhận một cách dễ dàng về người khác, ví như một người nào đó đang nói chuyện điện thoại với mình chẳng hạn.

Buổi chiều, tôi gọi điện cho Kenichi. Vì hôm đó là ngày cậu ta hứa sẽ trả tiền cho tôi

— Alô?

— Alô! A! Là Shibami à?

— Phải, cậu bảo là sẽ giả tiền cho tôi hả?

— À, chẳng qua là tôi mới lĩnh tiền công đi làm thêm, nên cũng cố gắng thu xếp để trả cho cậu sớm.

— Thấy bảo cậu đã dùng số tiền của tôi để đi Hawaii phải không?

— Hawaii á? Vớ vẩn! Tôi đi Atami! Atami, rõ chưa!

— Thế mà mọi người đồn ầm lên là cậu đi Hawaii đấy!

— Thế nào mà bọn họ lại chẳng thượng vống số tiền cho tôi vay rồi thêu dệt chuyện tôi đã đi chơi ở đâu! Một lũ tệ. Được rồi, cả cái thằng Tanaka nữa, còn lâu tôi mới giả tiền cho hắn!

— Atami à? Ở đó có cái gì hay ho nhỉ?

— Thôi, để kể sau nhé! Bọn mình hẹn nhau ở đâu đây? Cậu rỗi lúc nào để tôi còn tính!

— Một giờ tại sảnh đợi khách sạn K nhé! Tôi bảo cậu ta.

Tôi biết khách sạn K là nơi bố mẹ Sarah vẫn thường nghỉ lại mỗi lần sang Nhật Bản nên mới nghĩ, biết đâu Sarah cũng nghỉ ở đó và đã gọi điện thoại tới quầy lễ tân hỏi về Sarah nhưng họ bảo không có ai như vậy.

— OK! Kenichi trả lời và cúp máy.

Sảnh đợi của một khách sạn lớn là nơi mà dù ở đó có đông khách đến mấy thì về cơ bản vẫn giữ được không khí thâm trầm êm dịu như chốn không người.

Khi tôi tới nơi, Kenichi vẫn chưa có mặt ở đó. Tôi ngồi thọt lỏm vào một chiếc ghế bành lớn quan sát xung quanh.

Chẳng thấy Sarah đâu mà chỉ toàn là những người nước ngoài xa lạ. Hầu hết là những doanh nhân mặc veston sang trọng, tuôn ra những tràng tiếng Anh trầm bổng như tiếng nhạc, vọng đến tận chiếc mái vòm cao làm tôi mỗi lúc một lơ đễnh.

Được một lúc, tôi phát hiện ra dáng Kenichi đang tiến vào từ bên kia cánh cửa kính trong suốt.

— Xem này, tiền của cậu đó!

Dừng chân ngay trước chỗ tôi đang ngồi, cậu ta chìa ra một chiếc phong bì. Tôi không nói gì chỉ đưa tay đỡ lấy. Vì chẳng lẽ lại nói câu cảm ơn cậu ta sao.

— Bây giờ cậu rảnh chứ?

— Ờ… Cũng không có việc gì quan trọng lắm.

— Vậy để tôi đãi cậu một ly trà! Vừa nói Kenichi vừa ngồi xuống chiếc ghế đối diện với tôi.

— Đúng là… Những lời đồn thổi sao mà đáng sợ! Hawaii cơ đấy! Vì ai cũng muốn đi Hawaii một lần cho biết mà!

— Vậy cậu đã làm gì với số tiền gần năm trăm nghìn yên đó? Nếu cậu ngại không muốn nói thì thôi…

— Không hề gì! Tôi chơi bời thỏa thích ở Atami chứ sao! Di chuyển hết khu nghỉ dưỡng suối nước nóng hạng nhất này đến khu hạng nhất khác, ngày nào cũng thưởng thức toàn những món hảo hạng, đi đâu cũng xe đưa xe đón. Hai tuần liền đấy! Cậu xem, da tôi nhẵn nhụi hẳn chưa?! Thật đáng đồng tiền bát gạo!

— Cậu đi cùng người yêu à?

— Ờ!

— Thấy họ bảo là một cô bé học sinh trung học? Tôi cười.

— Kinh chưa! Kenichi cười lớn. Sai toét! Sinh viên cao đẳng chứ! Hẳn là đề tài này rôm rả lắm! Tôi phải lặn tăm thêm chút nữa để xem cái tin đồn này còn phình ra đến đâu!

— Thì miệng lưỡi thế gian mà! Cũng tại cậu không chịu trả tiền nên tin đồn mới càng ngày càng thêm ghê gớm đấy chứ! Nhưng này, những hai tuần ở Atami kia à? Dù có là người yêu chăng nữa thì đi như vậy cũng là chuyện hiếm có đấy!

— Chỉ là để được thảnh thơi… thế nào nhỉ… Nghĩa là để rời xa cuộc sống hàng ngày này thôi mà. Dù sao tôi vẫn thấy rất hài lòng. Là vì cô bồ tôi đang rơi vào tình trạng khủng hoảng do bố mẹ mới ly dị. Tôi muốn đưa cô ấy đi nghỉ đâu đó, nhưng đi nước ngoài thì lại sợ mệt. Đi nghỉ ở suối nước nóng cũng không đến nỗi quá buồn tẻ mà, phải không! Lên kế hoạch thì dễ thôi nhưng cái chính là tôi làm gì có tiền. Không có một đồng nào ấy chứ! Cậu ta cười.

— Hóa ra là như thế!

— Con người ta… một khi đã rơi vào trạng thái trầm cảm thì hình như không thể lường hết nổi giới hạn của nó đâu! Ở bên nhau như vậy, hình như đến cả tôi cũng thấy mình phần nào thay đổi. Lúc bọn tôi còn ở nhà, mọi thứ cứ như rối tung cả lên ấy chứ! Ví như lúc hẹn gặp nhau chẳng hạn. Tôi thì bao giờ cũng thế, thể nào cũng tới muộn mất năm phút. Và thế là cô ấy ỉu xìu. Rồi khóc. Thành ra, dù không phải là bọn tôi vẫn liên tục gặp nhau nhưng bỗng nhiên tôi cũng ỉu xìu theo. Chậc! Tôi cũng chẳng biết cô ấy chịu ảnh hưởng của tôi như thế nào nhưng tôi thì bị ảnh hưởng của cô ấy liền.

— Chuyện đó thì… chắc chắn là thế rồi! Tôi cười.

Hình như anh tôi và Marie cũng không ngờ được rằng bố mẹ Marie lại phản đối chuyện yêu đương của hai người đến thế. Nhưng cứ nghĩ mà xem, nếu tôi là những người làm cha làm mẹ như họ, chắn chắn tôi cũng không hề muốn phó thác đứa con gái yêu quý độc nhất, đứa con mà mình đã phải đầu tư bao nhiêu để dạy nó tập đàn, dạy nó học tiếng Anh, cho một gã đàn ông vừa nhìn bề ngoài đã thấy không đàng hoàng với các cô gái như thế.

Còn tôi, tôi đã đứng quan sát cả hai từ lúc họ mỗi ngày một thân thiết với nhau hơn mà không ai hay biết cho tới thời hai người vẫn lén lút gặp nhau sau khi bị cấm đoán do mọi chuyện bại lộ. Sự khác biệt giữa hai hoàn cảnh đó lớn đến mức gần như là sự khác biệt giữa ánh sáng và bóng đêm. Nhưng họ là anh tôi, một người luôn biết tìm ra được niềm vui từ chính sự khác biệt lớn lao đó, và Marie, một người biết tạo niềm hứng khởi từ việc bị sức ép khi phải giấu giếm cha mẹ mình, nên xem ra họ đã rất hạnh phúc.

Để chuông đổ hai lần là ám hiệu điện thoại của Marie gọi đến.

Chỉ cần nghe chuông reo như thế là anh tôi đã lẹ làng nhón chân hướng thẳng tới chỗ đặt điện thoại.

Anh tôi đã gặp tai nạn giao thông và qua đời trong Bệnh viện Cấp cứu. Tai nạn xảy ra trên đường đúng vào một lần anh giấu cả nhà tới gặp Marie. Bố tôi là bác sĩ ngoại khoa của một bệnh viện lớn nên nếu chúng tôi biết được anh đi đâu thì đã có thể biết mà đưa anh vào bệnh viện đó ngay rồi. Có nghĩa là rất có thể anh ấy đã được cứu sống.

Còn gì đau lòng hơn nữa đây! Tôi đã nghĩ, Marie trở nên trầm cảm thế này cũng chính vì lúc đó, chị đang đợi anh. Marie đã ngồi đợi anh tôi trong một cái quán trước cửa ga. Đó là một cái quán sáng sủa mà mọi người vẫn thường dùng làm chỗ hẹn. Chị đã uống đến mấy tách cà phê, ăn đến hai miếng bánh ngọt, uống thêm cả một ly chanh ép, rồi ngồi nhai đá đợi tới năm tiếng ở đó. Rồi chị ủ rũ quay về nhà để biết người yêu mình đã không còn sống trên đời.

Sau này, Marie kể với tôi: “Chị thấy trong lòng mình như thể đen kịt lại. Giống hệt một cái lỗ đen của vũ trụ, hút hết tất cả mọi thứ trôi nổi lang thang giữa không trung. Tâm trí chị cứ hướng chong chong ra phía cánh cửa. Giở tạp chí ra xem mà không thể nào nhập tâm, chỉ lướt qua từng trang một. Chị chỉ toàn nhớ đến những điểm xấu của anh ấy rồi phóng đại nó lên. Thời gian càng trôi qua, khoảng tối tăm ấy mỗi lúc một xâm chiếm cơ thể chị, bao trùm lấy chị. Một cảm giác hết sức lạ lùng. Chị đã phải cố dứt khỏi bóng đen u ám đó đến nỗi không còn đứng lên được nữa để ra về khi trời đã tối hẳn. Chị định là về đến nhà chị sẽ vừa ngủ vừa chờ điện thoại của anh ấy. Chắc chắn phải có một lý do gì đó chứ. Chỉ cần nói chuyện với nhau là sẽ rõ thôi. Chị chỉ nghĩ có thế.”

Marie đã nói về tâm trạng như bị dồn nén của mình trong lúc đợi chờ như vậy.

— Thôi, bọn mình giải tán đi! Kenichi đứng dậy nói.

— Được thôi! Dầu sao thì cậu cũng đã trả tiền cho tôi rồi, sướng quá! Cứ tưởng đang nằm mơ kia đây!

Tôi nói rồi đứng dậy lách qua khe mấy chiếc ghế bành, nối gót Kenichi bước lên lớp thảm nhung đi ra phía cửa sau khi cậu ta bảo tôi: “Đừng nói quá thế!” Nhưng mắt tôi vẫn dáo dác nhìn quanh, mong tìm được bóng dáng Sarah. Và tôi phát hiện ra ngay gần khu lễ tân có một người phụ nữ tóc vàng dáng dấp rất giống Sarah. Trang phục, kiểu tóc, chiều cao, tất thảy đều y hệt.

Tôi bảo với Kenichi: 

— Xin lỗi, tôi vừa thấy có người quen, tạm biệt cậu nhé!

— Có tin đồn nào mới nữa nhớ kể tôi nghe đấy! Kenichi cười, nói rồi đi ra trước

Tôi khẽ khàng tiến lại gần chỗ người phụ nữ ban nãy, hòng nhìn cho tận mặt. Bước trên tấm thảm trải sàn êm ái, tâm trạng tôi thật lạ lùng, cứ như bị hút hết về phía đó và bỗng giật nảy mình khi có thứ gì đó đâm sầm vào ngang hông. Tôi đứng khựng lại. Khi đã định thần lại và nhìn xem có chuyện gì, tôi mới thấy một cậu bé người nước ngoài té ngửa trên sàn. Tôi đưa tay đỡ cậu bé ngồi dậy.

— Sorry!

Vừa mới nhìn vào đôi mắt cậu bé khi cậu ta nhìn mình, một cảm xúc hoang mang xao động đến rùng mình bao phủ lấy tôi. Một cậu bé với mái tóc nâu nhạt và đôi mắt màu nâu đậm. Tôi chậm rãi thay đổi điểm nhìn, và cứ thế trân trân ngắm nhìn cậu bé.

— Con của Sarah, con của anh trai tôi! Không thể nào nhầm được! Tôi cứ tự nhủ trong lòng không biết bao nhiêu lần.

Tôi chưa bao giờ thấy ở đâu khác ngoài anh tôi một đôi mắt như thế này. Ánh mắt sáng mạnh mẽ kiên nghị, kiểu nét mặt với đôi môi hơi dẩu nhọn ra, đường bờ vai thẳng như đang mặc áo jacket… tất cả những cảm nhận thị giác đó của tôi đã đánh thức mọi ký ức. Tôi muốn kể lại cho Marie điều đó đến nhường nào. Tôi muốn kể cho Marie hơn bất kỳ một ai, hơn cả với bố tôi, với mẹ tôi. Tôi cười dịu dàng hỏi cậu bé: “Cháu không sao chứ?” và có lẽ đó là nụ cười mà ngay cả người yêu tôi cũng chưa từng được thấy bao giờ. Vì một điều chắc chắn rằng tôi sẽ chẳng bao giờ còn được gặp lại nó nữa. Cậu bé chúm chím gật gật đầu, quay lưng rảo chân bước đi, và, ở phía đó là Sarah! Sarah đang đứng đó! Tôi chợt nhận ra đó không phải là người phụ nữ ở quầy lễ tân mà tôi cứ chắc mẩm là Sarah nãy giờ. Vì Sarah đã thay đổi nhiều… Nhưng chắc chắn, người phụ nữ đang đứng kia đích thị là Sarah ngày ấy. Đó chính là Sarah, cô gái đã kiên nhẫn dạy tôi phát âm bằng được từ “fridge” ngày nào. Đó là một Sarah vẫn còn thấp thoáng bóng dáng một thời thiếu nữ. Có chút gì đó yếu đuối, dại khờ.

Sarah lúc này mặc một chiếc áo xanh rêu bó sát người, mái tóc cắt ngắn. Cô đứng thẳng người bên cạnh một chiếc va li kéo lớn còn bên cạnh là một bé gái với mái tóc vàng xinh xắn. Có vẻ như cô bé đang bối rối vì một điều gì.

Cậu bé đi về phía hai người và trò chuyện với cô bé xem chừng rất thân mật.

Chắc chúng là hai anh em. Rồi sau đó, một thanh niên Mỹ vừa thanh toán tiền xong tiến lại chỗ họ. Anh ta nói câu gì đó đại loại như: “Xin lỗi cả nhà, bắt cả nhà phải đợi lâu!”…

Đúng lúc đó, Sarah nhận ra tôi.

Thoạt tiên, Sarah nhìn tôi thảng thốt, sững sờ qua đôi đồng tử trong suốt xanh biếc ngày nào, và rồi, cũng với đôi mắt ấy, Sarah cứ nhìn tôi mãi không thôi, chất chứa trong ánh mắt là một niềm đau khôn tả.

Sarah chớp mắt liên hồi như xác nhận lại xem có phải những gì mắt mình nhìn thấy là sự thực. Khóe môi cô mấp máy như muốn gọi tôi. Còn tôi, tôi đã hiểu ra tất cả. Rằng Sarah rất muốn nhưng không thể gặp được, không thể nói chuyện được với tôi và Marie… Rằng khi sang tới Nhật, cô không thể kìm được lòng mình nên đã gọi điện cho chúng tôi như thế. Và tôi cũng hiểu được những nỗi đau mà người thanh niên kia và Sarah đã phải cố gắng để vượt qua. Như thể để làm hiệu cho Sarah biết, tôi gật đầu thật mạnh rồi quay lưng lại, lòng thầm nghĩ “Chắc chắn họ sẽ rời khách sạn như một gia đình Mỹ hạnh phúc nhất. Chắc chắn Sarah sẽ vừa bước ra cửa vừa ngoái lại nhìn về phía mình…”

Được một lát tôi mới ngoảnh lại nhìn. Khi đã chắc chắn họ không còn ở đó nữa rồi tôi bỗng thấy mệt lử. Và một lần nữa, tôi lại vùi mình vào chiếc ghế bành…

Đầu óc tôi quay cuồng. Cái cảm giác nắm tay cậu bé lúc nãy vẫn còn nóng hổi. Tôi bỗng linh cảm từ đây, một thứ gì đó sẽ bắt đầu đổi thay…

Sảnh đợi khách sạn khi không còn bóng dáng những con người ấy bỗng trở nên như hư vô, như không còn bất cứ một điều gì tồn tại nữa. Tôi chỉ còn nghe thấy tiếng ly tách chạm nhau lách cách và tiếng bước chân lặp đi lặp lại đơn điệu mà thôi.

Tôi mệt mỏi trở về nhà. Mở cửa, tôi mới thấy hình như mẹ tôi đã ra ngoài, gian nhà tối om, vắng lặng. Tôi đi thẳng vào nhà tắm, vừa rửa mặt vừa nhìn vào mình trong gương như tự nhủ sẽ suốt đời giấu kín chuyện này, sẽ không kể cho bất kỳ ai. Nhưng rồi, nét mặt hao hao giống anh trai của chính tôi đã làm tôi nhớ tới đôi mắt xanh nâu của cậu bé ấy. Mà tôi lại lỡ nhìn vào đôi mắt ấy rồi, biết làm sao được! Đó không phải là sự ngẫu nhiên. Chính tôi đã cố tình tìm tới đó. Và chính điều đó làm tôi mệt mỏi bội phần.

Khi đi ngang qua cửa phòng khách về phòng riêng thay đồ, tôi giật nảy mình bởi tiếng gọi khẽ: “Em à?” Tôi mở cửa phòng khách và thấy Marie trong chiếc ghế bành, cố mở căng đôi mắt vốn đang lờ đờ như thể buồn ngủ vì cứ vạ vật mãi trong nhà suốt cả ngày.

Thật không thể hiểu được mọi chuyện ra sao nữa.

— Sao chị lại ở đây?

— Ơ… thì… Chiều hôm qua em chẳng bảo chị là có sang chơi thì sang vào ban ngày ấy thôi! Thế chị mới sang chứ! Chẳng có ai ở nhà nên chị ớ ớ… Marie ngáp một cái rõ dài.

— Sao chị không ngủ ở giường đặt trong phòng dành cho khách ấy! Nằm chỗ đó ngủ sao được! Tôi nói, vì lúc đó Marie đang cuộn mình nằm như một đứa trẻ.

— Tại cái phòng đó chói quááá ớ ớ…

Nghe chị nói vậy tôi mới nhớ ra là mình đã đem rèm cửa phòng đó đi giặt. Marie nói, giọng chị như đang còn mơ màng trong mộng. Đôi mắt chị lúc buồn ngủ đẹp lạ lùng, như thể đang nhìn về một cõi nào đó xa xăm.

— Bây giờ trời râm rồi chị à!

Tôi thủng thẳng nói rồi tiến về phía cửa sổ đối diện với chỗ Marie, kéo phăng tấm rèm. Cả gian phòng bỗng chốc ngập tràn thứ ánh sáng nhờ nhờ. Tôi nhìn ra ngoài bầu trời âm u, nói tiếp:

— Mưa hay sao ấy! Có khi tuyết lại rơi nữa.

Đúng lúc ấy, Marie bật người ngồi dậy, chau mày trân trân nhìn tôi. Đôi đồng tử chị dại đi.

— Chị à, chị sao thế? Tôi hoảng hồn hỏi chị. Cứ như thể chị đã thu hết toàn bộ nỗi lo lắng từ tôi sang vậy. Lâu lắm rồi tôi mới để Marie thấy mình trong bộ dạng thế này.

— Em này… Marie khẽ chạm vào tay tôi, bàn tay mà mới đây tôi vừa chạm vào cậu bé ấy. Em đã gặp Hiroshi đấy à?

Chị hỏi khẽ khàng, khẽ khàng lắm nhưng tôi vẫn nghe ra được. Tôi rùng mình, đưa tay ra chỗ khác như để xua đi cái cảm giác ấy. Và, với một câu “Đâu có!” khô khốc, cuối cùng tôi cũng trả lời được chị, một câu trả lời lạ lùng.

— Hẳn là thế rồi! Chị nói vớ vẩn gì thế không biết! Làm gì có chuyện gặp Hiroshi được chứ. Chắc tại chị mới tỉnh dậy nên nói lộn với giấc mơ vừa xong… Marie gạt gạt mấy sợi tóc mai, phân trần.

— Anh em đã đi xa rồi mà… Tôi nói.

— Chị biết! Marie trả lời bình thản như mọi lần.

— Có điều là… chị vừa nằm mơ em ạ! Vừa mới xong thôi. Chị mơ thấy Shibami đang nói chuyện với Hiroshi… ở một nơi… để xem nào… một nơi sáng lắm, kiểu như một gian sảnh…

Tôi không thể nói được gì, chỉ biết đáp lại “Vậy hả chị?” và nhận ra rằng trong lòng mình, một điều gì đó đang âm ỉ, chỉ chực ứa ra.

— Ồ! Đúng là thế thật! Mưa rồi này! Marie nhìn ra ngoài cửa sổ, nói.

Bầu trời tối sầm, tiếng mưa nặng hạt dồn dập ập xuống khu phố. Bầu trời âm u dày đặc mây xám trải rộng mãi ra xa. Không biết máy bay của họ đã cất cánh chưa nhỉ! Hay cả gia đình họ, những con người mà tôi không còn cơ hội gặp lại một lần nào nữa hiện vẫn đang vui vẻ trò chuyện trong sảnh đợi, trong quang cảnh ồn ào không ngớt và cái nền sảnh như sáng bóng lên bởi đèn điện giống với lần tôi đi tiễn rồi lại đi đón anh trai ngày nào. Tôi hồi tưởng lại những ngày ấy như để kiểm chứng lại điều đó.

— Marie này, tối nay thể nào cũng có tuyết. Em sẽ bảo mẹ gọi điện xin phép bố mẹ chị cho chị ngủ lại đây nhé!

— Ừ, thế vậy!

Marie nói rồi quay lưng lại, chăm chăm nhìn ra ngoài mưa. Tôi khẽ khàng ra khỏi phòng rồi khép cửa lại.

Món tiền tưởng đã mất nay lại trở về nên tôi quyết định vác ô đi lượn phố. Quầy bách hóa chiều mưa mang một thứ ánh sáng và hơi ấm khó tả kèm theo vị nồng nồng ẩm ướt. Tôi tạt vào một hiệu sách, vớ lấy vớ để cả một lô rồi mua thêm vài CD nhạc. Quầy hàng nào cũng vắng vẻ yên ả nên mọi thứ đều rất chỉn chu. Chỉ lác đác một vài người đi mua sắm nên xem ra mấy nhân viên bán hàng cũng khá thảnh thơi.

Vẫn chưa hết tiền, tôi vào làm một ly trà rồi trở ra mua áo sơ mi. Tôi tìm được một cái hết sức ưng ý và vô cùng phấn khích vì điều đó nên đi băng luôn qua quầy bán đồ ngủ để về phía cầu thang máy. Chợt tôi nhớ ra, “Tối nay, Marie sẽ ngủ lại nhà mình!” nên quyết định mua luôn bộ đồ ngủ chần bông màu xanh đậm trông khá ấm áp treo ngay phía trước mặt cho chị. Với bộ đồ ngủ này, lỡ nửa đêm chị có bất chợt thức dậy, chỉ khoác mỗi chiếc áo lên người rồi ra ngoài thì vẫn giữ ấm được. Khi người bán hàng hỏi tôi: “Chị mua làm quà tặng ạ?” tôi đã trả lời: “Vâng, để làm quà tặng!” và được trang trí thêm một chiếc nơ màu đỏ ngoài gói bọc.

Thì ra họ hỏi là vì vậy, tôi nghĩ và tiếp tục miên man: “Với lại lúc nào mình cũng chỉ thấy Marie phong phanh trong bộ đồ ngủ mỏng tang đến gai người nên mới nảy sinh ý định mua tặng chị món quà này!”

Sau khi anh trai tôi mất được một thời gian, Marie bỏ nhà đi.

Chị bảo đó tuyệt nhiên không phải là hành động tỏ ý phản đối việc bố mẹ bắt chị phải lấy cớ đau dạ dày mà nghỉ việc một tuần, hay phản đối việc họ cứ nài chị phải cố quên chuyện đã qua giữa hai người cho bằng được. Đơn giản chỉ vì chị đã quá mệt mỏi. Tôi cũng cho rằng quả thực là như vậy. Marie không để bố mẹ tội nghiệp của mình phải nhìn thấy chị như thế. Còn tôi thì hết sức hoang mang, tôi sợ mình cũng sẽ khóc, sợ rằng ngoài chuyện của gia đình tôi vốn đã u ám lắm rồi, sẽ có thêm chuyện gì đó mà mình phải đèo bòng, nên tôi không gặp gỡ chị. Tôi không còn nhớ đã rùng mình sợ hãi trước tin chị bỏ nhà đi như thế nào mà không, nói đúng hơn, tôi không có đủ thảnh thơi để nhớ nổi nữa.

Marie bỏ nhà đi được hơn một tuần thì tôi nhận được một cú điện thoại gần như điên loạn của bố mẹ chị. Lúc đó tôi mới bắt đầu thể hiện vai trò của mình. Đối với tôi, điều đó tựa như một sứ mệnh.

Bấy giờ, trời chuẩn bị sang xuân. Chuyện xảy ra vào một buổi chiều dịu dàng có ánh nắng ấm áp và hương hoa ngập tràn không gian. Tôi không mặc thêm áo khoác ngoài, cứ thế lao thẳng lên tàu điện.

Marie và anh tôi đã thuê một căn hộ nhỏ khép kín ở thành phố bên cạnh để bí mật gặp nhau. Thế nên tôi mới cho rằng nếu chị có đi đâu thì chắc hẳn là tới nơi đó. “Lỡ chị hủy hoại mình ở đó thì sao?” Ý nghĩ ấy cứ mãi quẩn quanh trong đầu tôi khi ngồi trên tàu điện. Cảnh vật hiền hòa, đậm sắc xuân cứ thế lướt qua cùng tiếng tàu xình xịch còn hành khách ngồi trên tàu cũng như đang mơ màng xa xăm, vô tư lự. “Nếu như tôi không đến kịp, nếu tôi chỉ còn thấy một cái xác không hồn nơi đó thì tôi sẽ phải day dứt đến nhường nào nhỉ?” Suy nghĩ ấy như một luồng sáng mơ hồ xuyên thấu vào trong con tàu đang lắc lư. “Chắc chắn mình sẽ chẳng day dứt gì, có gì mà phải day dứt chứ!” Đúng, lúc đó tôi nghĩ như vậy đấy! Còn lý do tại sao thì đến bây giờ tôi cũng không hiểu nổi. Nhưng đúng là lúc đó tôi thực sự nghĩ như thế. Tôi đã chứng kiến toàn bộ câu chuyện. Tôi cảm giác như mình có thể hiểu được bất kỳ lựa chọn nào của Marie.

Tôi trình bày với người quản lý rằng mình là em gái, mượn họ chìa khóa rồi thong thả bước vào thang máy lên phòng. Tôi bấm chuông nhưng không có ai ra mở cửa. Tôi đành cắm chìa khóa, mở cửa rồi bước vào trong. Căn phòng tối om, cảm giác đầu tiên đến với tôi là sự lạnh lẽo. Những tấm mành cửa đều được hạ kín, căn phòng ngập một lớp khí lạnh tê tái tưởng như gan bàn chân cũng phải đông cứng lại. Quả thực chưa bao giờ tôi có cảm giác sợ hãi đến thế. Lúc đó tôi đã mường tượng ngay ra cái xác của Marie, nhưng tôi vẫn cứ lần dò từng bước một. Rồi mắt tôi cũng mau chóng quen dần với bóng tối và tôi phát hiện ra Marie đang nằm cuộn tròn trên giường.

Chị đang khe khẽ ngáy. Đó không phải là tiếng ngáy ngủ do dùng thuốc. Mà đó là tiếng ngáy của một giấc ngủ hoàn toàn khỏe khoắn. Tôi lay Marie, đánh thức chị dậy. “Ứ… ừ” Marie phụng phịu dụi mắt. Nhìn thấy cánh tay chỉ có độc một chiếc áo thun cộc cỡn của chị đưa lên, tôi rùng cả mình. Nhìn ra tôi mới thấy, dưới lớp chăn lông, Marie ăn mặc như thể đang nằm ngủ trưa tại một khu nghỉ mát giữa ngày hè oi bức với độc một chiếc áo thun và quần cộc.

— Chị đã mặc thế này mà đi bộ tới đây sao, Marie? Tôi hỏi.

— Đâu có!

Chị nói và chỉ tay xuống sàn. Nào là áo khoác, áo len, rồi cả tất nữa, tất cả đều bị chị vứt lung tung mỗi thứ một nơi. Nói rồi chị lại im lặng một cách vô hồn như thể đang trong tình trạng quá sốc.

— Marie à! Mình về nhà em đi! Tôi nói. Em sẽ bảo mẹ em gọi điện xin phép bố mẹ chị cho. Chị có thể ở lì trong phòng ngủ dành cho khách suốt ngày cũng được, một mình chị thôi, không cần mở cửa ra cũng được, nhé!

Marie không trả lời. Căn phòng quá tối khiến tôi không thể nhìn rõ nét mặt chị lúc đó. Nhưng, sự nguội lạnh về cảm xúc của Marie cứ hối thúc tôi. Tôi chỉ khoác thêm cho chị cái áo khoác ngoài, còn mọi thứ đồ đạc khác thì vo tròn lại mà ôm rồi kéo Marie rời khỏi căn phòng đó. Tôi bắt một chiếc taxi về nhà. Trên chặng đường ấy, Marie ngoái lại đằng sau đến mấy lần. Không hiểu chị ngoái lại vì cái gì, nhưng phần thời gian còn lại chị cứ ngồi trân trân nhìn cảnh vật lướt qua bên ngoài với đôi đồng tử lạnh băng.

Cuối cùng thì với sự thuyết phục của mẹ tôi và cũng vì Marie cứ ngoan cố không chịu về nhà, bố mẹ chị đành phải đồng ý. Thế là Marie ở lại nhà tôi một thời gian, ngủ tại căn phòng dành cho khách của gia đình.

Còn tôi, tôi một mình âm thầm giải quyết những việc liên quan tới căn hộ mà chỉ anh tôi, Marie, và tôi biết tới sự tồn tại của nó. Tuy không có gì to tát lắm nhưng tôi đã xử lý xong vấn đề tài chính và hủy hợp đồng một cách nhanh gọn. Tất cả việc đó, tôi đều bí mật thực hiện nên tốn khá nhiều công sức và định sẽ coi số tiền đặt cọc nếu thu lại được như một khoản tiền công đi làm thêm. Nhưng vì anh tôi thuê với thời hạn quá ngắn, lại hủy hợp đồng sớm cộng với việc phải bồi thường cho vết lõm trên tường do anh tôi đục để treo giá sách nên số tiền nhận lại được chẳng là bao.

Đã đành rằng anh tôi không còn nữa, chị Marie giờ đã phần nào yên ổn trong nhà tôi nên bây giờ bố mẹ chúng tôi có biết chuyện căn hộ này đi nữa thì cũng chẳng vấn đề gì. Nhưng tôi không muốn chỉ vì điều đó mà Marie phải một lần nữa nhớ lại sự lạnh lẽo của căn phòng ấy nên đã làm như vậy.

Cũng có thể đó là để chuộc lại cảm giác tội lỗi bởi những suy nghĩ “Chết rồi mà còn phiền toái!” của tôi.

Khi tôi về đến nhà thì trời cũng sẩm tối. Marie ngồi giữa bố mẹ tôi như một cô con gái nhỏ, khẽ mỉm cười:

— Em về muộn thế?! Mau mau vào ăn cơm thôi nào!

Bố tôi không chờ nổi nữa, đã bắt đầu cầm bát lên. Cả gian phòng ấm hẳn bởi hơi nóng bốc lên từ các món ăn của mẹ tôi. Bà vừa cẩn thận bê cả chiếc nồi đặt lên bàn vừa nói:

— Cà ri gà, món khoái khẩu của Marie đó!

Tôi ngồi vào ghế, trao cho Marie gói quà to đùng có gắn chiếc nơ ban nãy.

— Quà cho chị này! Nhân dịp em có được một khoản thu nhập đột xuất! Tôi nói.

Bố tôi không hiểu nguyên cớ ra sao cũng vỗ tay đồm độp.

Marie khẽ nheo đôi mắt mơ màng, chúm chím cười:

— Ôi! Cứ như là tiệc sinh nhật ấy!!!

Mưa đã chuyển thành tuyết, những bông tuyết lặng lẽ chất dày lên.

Marie nói sẽ ngủ trong phòng tôi nhưng tôi rủ chị thay vì đó ta sẽ nghịch ngợm máy tính trong phòng khách rồi ngủ luôn ở đó còn hay hơn và cuối cùng chúng tôi quyết định như vậy.

Giờ thì Marie đã xúng xính thật ấm áp trong bộ đồ ngủ màu xanh mà tôi mua tặng và ngồi ngay trên chiếc đệm ngủ trải cạnh đệm của tôi. Căn phòng tối lắm, còn bên ngoài cửa sổ, chỉ thấy được những bông tuyết đang rơi trắng xóa…

Bản tin từ ti vi với cái màn hình chốc chốc lại sáng hơn lên, hắt vào đệm của chúng tôi báo đêm nay, Tokyo tuyết lại rơi nhiều.

— Năm ngoái chả thấy có tuyết rơi gì cả chị nhỉ! Thế mà năm nay… Tôi nói.

— Sao cơ? Thật vậy à?! Hồi đó chị chẳng còn tâm trí gì nữa nên chả nhớ gì cả! Marie cười. Một năm qua thực lạ lùng. Hệt như vừa trải qua một giấc mơ ấy. Liệu chị có khá hơn so với một năm trước đây chút ít nào không nhỉ?!

— Cái cách chị nhìn xem ra cũng khá hơn rồi đó! Tôi cười.

— Con người đó, rốt cuộc là sao nhi! Marie nói về anh tôi.

— Chắc chắn không phải là một người bình thường rồi!

Tôi nói, câu nói ẩn chứa tất cả mọi hàm ý. Nhưng vì anh tôi là mội chàng trai đem đến cho người ta ấn tượng mạnh mẽ, mà lại ra đi quá đường đột, và anh đã luôn sống hết mình cho tới tận lúc chết, thành ra câu trả lời đó có một ý nghĩa thật lạ lùng.

— Cứ mỗi lần nhớ lại những chuyện về anh em, bao giờ em cũng có cảm giác rất lạ lùng, cứ như thể đang bị chói mắt ấy. Gương mặt anh ấy lúc cười, giọng nói, khuôn mặt lúc đang ngủ… “Liệu có phải anh ấy đã từng có thật trên đời này, và nếu có thật thì chẳng phải đó đã là định mệnh không thể nào thay thế được?” Em luôn có cảm giác như vậy đấy, chị ạ.

— Cả em cũng vậy ư?! Marie nói.

— Cả Sarah nữa chị nhỉ, chắc chắn là thế! Tôi nói. Tất cả những ai từng biết đến anh ấy!

Không hiểu quán quân trong số họ là Marie hay Sarah nhỉ, thoáng trong giây lát, tôi chợt thử nghĩ về điều đó một cách nghiêm chỉnh. Nhưng thật khó để có thể xếp họ theo thứ tự được. Cả hai người đó đã đều vì anh mà có một cuộc đời hoàn toàn không thể lường trước nổi như ngày hôm nay.

— Chị… chị đã nghĩ rất nhiêu… trong suốt cả một năm qua. Rằng tại sao mình lại thành ra như thế này… Marie nói. Cái ngày đó, ở sân bay, chị đã vướng phải sợi tơ lòng và khi nhận ra thì tình cảm đó đã ăn sâu trong tim. Chị đã trắng tay, chỉ còn lại một thứ duy nhất là đáy của bóng đêm kéo dài ra vô tận. Rồi chị cũng hiểu mình nên phải dần bắt tay từ đâu nhưng chị chẳng có gì cả. Con người ấy, đã là gì vậy mới được chứ?! Không, anh ta chẳng có ý nghĩa gì cả! Chị cứ nghĩ như vậy và cũng dần dần cân bằng trở lại.

Tôi bỗng thoáng mơ hồ nghĩ tới hình ảnh Sarah mới đây, nghĩ tới lúc mình giáp mặt với gương mặt như quen thân từ xưa của cậu bé ấy đến mức phải rùng mình thảng thốt. Nghĩ tới hình ảnh một Marie lặng lẽ như cái bóng mà tôi chứng kiến trong suốt một năm qua và nghĩ tới cả chính mình, cho tới mới đây thôi, tôi đã trải qua thời kỳ đặc biệt này như thế nào.

Tôi chui vào chăn và nói:

— Chị Marie này, một năm qua của chúng ta thật lạ lùng phải không! Trong cả cuộc đời bọn mình, chỉ có khoảng thời gian này là khác biệt, cả về không gian, lẫn tốc độ… Nó như bị đóng kín lại, và tĩnh lặng vô cùng. Sau này nhìn lại, chắc hẳn nó sẽ mang một sắc màu khác biệt lắm, một khối màu riêng…

— Chắc chắn là thế!

Marie cũng chui vào trong chăn, duỗi cánh tay vẫn chống cằm nãy giờ ra để khoe ống tay áo của bộ đồ ngủ mới, nói với tôi.

— Màu xanh đậm như thế này này! Đó là màu của bóng đêm khi đã bị nén chặt lại, như thể cả mắt, cả tai, cả ngôn từ cùng tập trung hết vào đó ấy!

Tuyết vẫn rơi không ngớt. Hai chúng tôi say sưa dán mắt vào màn hình ti vi đang phát chương trình thời trang rồi cùng ngủ quên lúc nào không hay.

Đột nhiên tôi thức giấc, nhìn quanh. Marie, gương mặt rạng ngời trong ánh đèn neon, đã ngủ ngon lành. Một tay chị nắm chặt chiếc điều khiển, một nửa người phía trên nhoài ra hẳn ngoài chăn, cứ như thể mọi ước muốn đã ngưng lại giữa chừng. Lẫn trong tiếng nhạc trầm trầm của trò chơi trên ti vi, tôi nghe thấy tiếng chị ngáy nhè nhẹ.

Gương mặt chị thật lạ kỳ. Một gương mặt đầy đau khổ như vừa mới khóc xong, rất đáng thương. Gương mặt ấy chẳng hề đổi khác so với một năm trước đây, và cũng chẳng khác gì gương mặt thời ấu thơ xa tít ngày nào…

Tôi kéo chăn đắp lại cho chị rồi tắt ti vi. Căn phòng trở nên tối om, còn ngoài cửa sổ, chắc chắn tuyết vẫn rơi mải miết. Qua khe hở rèm cửa, thứ ánh sáng mờ mờ của tuyết khẽ hắt vào phòng.

Tôi khẽ thì thào “Ngủ ngon nhé chị!” rồi chui vào chăn.

Dự án Ebolic #66 Chụp sách: Sói Đánh máy: Quyptit, Đức Anh, Danny, Minh Trang, Cabu, Linh Nguyen, Danny, Mai Vương Chánh Soát lỗi: Tornad, Minh Trang Điều hành & xuất bản: Tornad Ngày hoàn thành: 3/9/2018
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.