Sở Môn Lang

Lượt đọc: 284 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 45
Võ Công Cái Thế (Thượng)

❊ ❊ ❊

Lệ Phong bay ra mấy trượng, thân thể mới rơi xuống đất. Lão già đứng lên, ông ta đi về phía Lệ Phong.

“Cũng coi như có chút bản lĩnh. Lục Phượng Đồ đã dung hợp Đại Hà Vương Đồ Lục của hắn vào trong chùy pháp của ngươi rồi sao? Nhưng thì đã sao chứ, ngươi vẫn khó thoát cái chết. Kỳ thực cái chết của Bát Cân, quy căn kết để mà nói, mấy kẻ các ngươi đều có phần. Sở Lang là chủ mưu, những kẻ khác là tòng phạm, còn ngươi là kẻ đao phủ. Cho nên trước tiên giết ngươi. Còn mấy kẻ kia, cứ nuôi như nuôi heo đã, sau này ta sẽ từ từ tính sổ với chúng...”

Lệ Phong nhìn lão già đang chậm rãi đi tới, hắn cúi đầu nhìn sườn trái mình, cái lỗ bị chỉ phong của lão già xuyên qua đang rỉ máu.

Lệ Phong gầm lên một tiếng, lao nhanh về phía lão già. Nơi chân hắn giẫm xuống, từng đợt đất cát tung bay. Lệ Phong vung đôi chùy. Chùy tay trái vung thế bổ, chùy tay phải vung thế quét, tấn công lão giả vô cùng hung mãnh.

Trên hai cây thiết chùy, ánh chớp "lách tách" vang dội, mấy đạo ánh chớp theo ba đường thượng, trung, hạ bắn về phía lão giả trước.

Đối mặt với thế tấn công như sấm sét này của Lệ Phong, lão giả vẫn vững như thái sơn. Đối mặt với luồng ánh chớp đến trước, lão giả không hề hoảng hốt, ông ta lùi lại một bước, lại bước sang trái một bước, sau đó lại hơi di chuyển sang phải nửa bước, rồi thân hình lại trở về vị trí cũ...

Bộ pháp trông có vẻ bình đạm không kỳ lạ, thân hình cũng chẳng nhanh mấy, nhưng những luồng "ánh chớp" kia không một đạo nào trúng lão giả. Ngay cả một tấc vạt áo cũng không chạm tới. Vạt áo trên người lão giả trong mấy luồng kình khí "ánh chớp" cũng không hề lay động chút nào.

Điều này khiến Lệ Phong có chút khó tin, lập tức thân hình Lệ Phong lao tới, song chùy ập đến. Một chùy bổ, một chùy quét.

Trong khoảnh khắc ấy, hai chân lão giả đồng thời xuất chiêu, nhưng điều khiến người ta cảm thấy khó tin là, hai chân lão giả trông như không hề động, hai bàn chân vẫn dẫm trên mặt đất. Nhưng Lệ Phong rõ ràng nhìn thấy hai chân ông ta đồng thời đá ra. Giống như hai chân trái phải trong nháy mắt đều mọc thêm một cái chân mới. Không phải hư ảnh chân, trông vô cùng chân thực.

Lão giả dùng chân trái đá vào cây chùy đang quét tới, chân phải đá vào cây chùy đang bổ xuống đầu. Giây phút này, hai luồng sức mạnh to lớn từ chân lão giả truyền tới thiết chùy của Lệ Phong. Ngay lập tức hai luồng sức mạnh này lại từ thiết chùy trào dâng đến đôi tay Lệ Phong, xương cổ tay Lệ Phong phát ra tiếng "rắc rắc" tựa như gãy xương, y phục và tóc tai Lệ Phong như bị gió lớn thổi qua, áo quần tung bay tóc tai rối bời. Hai luồng sức mạnh còn men theo đôi tay Lệ Phong trào vào thân thể hắn.

Đổi lại là người khác, lúc này đã phải bỏ chùy. Nhưng Lệ Phong không bỏ, người còn chùy còn! Lệ Phong nắm chặt chuôi chùy, thân thể hắn lùi lại phía sau. Lệ Phong lảo đảo lùi lại, lùi thẳng bảy tám bước mới đứng vững thân hình. Tuy không bỏ chùy, Lệ Phong cũng bị lão giả chấn thương, Lệ Phong há miệng, một ngụm máu tươi phun ra.

Lệ Phong ngực phập phồng, chằm chằm nhìn lão giả.

Lúc này, Lệ Phong thật sự vô cùng chấn kinh! Võ công của lão già trước mắt này đâu chỉ cao hơn hắn, quả thực là cao đến mức vô lý! Ngay cả sư phụ Đại Hà Vương cũng căn bản khó địch nổi lão già này, Lệ Phong chưa từng thấy người nào có võ công đáng sợ đến thế!

Những cao thủ lợi hại mà Lệ Phong từng gặp, bất kể là Nhất Dạ Tuyết, Linh Vương, Thư Kiếm Lang, U Vô Hồn, Thoa Y Ma, sư phụ Đại Hà Vương, bao gồm cả Sở Lang mới nổi lên, trước mặt lão giả này đều trở nên ảm đạm thất sắc.

Lão giả nói: "Bỏ mạng cũng không bỏ chùy, cái tính dại dột này ngược lại có chút giống Bát Cân."

Lệ Phong hét lên: "Rốt cuộc ngươi là ai?!"

Gương mặt lão giả vẫn là vẻ bình thản hiền lành đó, chỉ là hàn quang trong mắt ông ta càng khiến người ta phải rợn tóc gáy. Tựa như ánh đao kiếm đâm vào người Lệ Phong.

Lão giả nói: "Sư phụ của thằng nhóc ngốc, một lão ngốc. Lão ngốc muốn báo thù cho thằng nhóc ngốc đây."

Cho dù võ công lão giả cao đến mức vô lý, Lệ Phong căn bản không phải đối thủ, nhưng Lệ Phong mạnh mẽ chưa từng sợ hãi.

Lệ Phong phun một ngụm máu lên thiết chùy. Gương mặt càng trở nên đáng sợ.

Lão giả nói: "Bây giờ ta muốn biết, ngươi dùng cây chùy nào đánh chết Bát Cân?"

Lệ Phong vung chùy trái lên. Năm xưa, chính hắn dùng cây thiết chùy này đập vào ngực Bát Cân.

Lão giả nói: "Vậy ta sẽ dùng chính cây thiết chùy này của ngươi để lấy mạng ngươi."

Lệ Phong mặt mày dữ tợn gầm lên: "Ta liều mạng với ngươi!"

Lệ Phong đập đôi chùy vào nhau, tia điện lóe lên. Sau đó đôi chùy tách sang hai bên, vô số bóng chùy hiện ra trùng trùng điệp điệp. Lệ Phong lại gầm lên một tiếng, những bóng chùy đó lao tới tấp về phía lão giả.

Lão giả không chút động lòng.

Thanh thế kinh người, một mảng bóng chùy như sóng trào bao phủ lấy lão giả, thân hình lão giả trong bóng chùy vặn vẹo rồi tan vỡ. Nhưng đây không phải chân thân của lão già. Chỉ là một tàn ảnh lão giả để lại tại chỗ. Chân thân lão giả như quỷ mị xuất hiện bên trái Lệ Phong. Thân hình nhanh đến mức mắt thường không thể nhận ra.

Lão giả tung tay phải ra, trong nháy mắt một chưởng ảnh to lớn như nắp nồi hiện ra, đánh vào ngực trái Lệ Phong.

Đại Thiên Ma Chưởng! Hôm đó Bát Cân đã dùng môn võ công kỳ dị này kịch chiến một trận với Lệ Phong.

Nhưng Bát Cân vận dụng môn công phu này căn bản khó lòng sánh được với lão giả này. Lệ Phong vung thiết chùy tay trái đánh vào "cự chưởng" kia. "Cự chưởng" đó lập tức biến hóa, không đánh vào ngực Lệ Phong, mà "bộp" một tiếng đánh vào thiết chùy của Lệ Phong. Lực đạo của cự chưởng này quá mạnh, Lệ Phong bị chấn đến thân hình run rẩy, cổ tay trái cũng dưới lực lượng to lớn đó phát ra tiếng "rắc". Cổ tay trái Lệ Phong gãy xương. Thiết chùy tay trái của Lệ Phong cũng tuột khỏi tay bay ra ngoài.

Lão giả dùng tay trái cách không chộp lấy cây thiết chùy đang bay ra, thiết chùy bay về phía lão giả, rơi vào tay phải ông ta. Tất cả những việc này đều diễn ra trong chớp mắt. Lão giả dùng thiết chùy phản kích Lệ Phong. Lệ Phong chỉ có thể dùng chùy phải để đỡ. Hai cây chùy "keng" một tiếng va vào nhau.

Thân thể Lệ Phong co giật vì đau đớn, trong miệng lại phun ra máu tươi, người cũng ngã văng ra phía sau. Lệ Phong ngã xuống đất, lão giả dùng tay vuốt ve cây thiết chùy kia.

"Công phu vẫn chưa luyện tới nơi tới chốn nhỉ?"

Bao nhiêu năm qua, đây là lần đầu tiên thiết chùy của Lệ Phong bị người ta đoạt mất. Lệ Phong lúc này trong lòng cũng chẳng biết là tư vị gì, Lôi Đình Thập Nhị Nộ hắn chỉ mới tu luyện đến tầng thứ chín, quả thực chưa đại thành. Nhưng cho dù thập nhị nộ có đại thành thì đã sao, trước mặt lão giả, vẫn là kẻ bị đánh bị nhục mà thôi.

Võ công của lão giả này thực sự quá cao! Hắn không làm lão giả bị thương dù chỉ một sợi lông tơ. Nhục nhã hôm nay, cả đời này hắn cũng đừng hòng rửa sạch. Vả lại hắn cũng không sống qua đêm nay nữa. Nhưng cho dù là chết, hắn cũng phải chiến đấu tới chết, hắn vẫn còn có thể đánh. Thế là Lệ Phong đứng dậy.

Lão giả vẫn dùng tay vuốt ve cây thiết chùy đó, trong đầu hiện lên hình ảnh Bát Cân bị cây thiết chùy này đập trúng năm xưa. Lão giả nói với Lệ Phong: "Bây giờ ta chuẩn bị lấy mạng ngươi đây. Nhân chi tương tử, kỳ ngôn dã thiện. Hy vọng trước khi chết ngươi nói cho ta biết, Bát Cân có phải bị các ngươi ném vào biển lửa thiêu thành tro bụi không?"

Lệ Phong nhổ một ngụm bọt máu xuống đất, hắn nói: "Ta rất muốn thế! Nhưng chúng ta không tìm thấy thi thể của hắn." Lão giả chằm chằm nhìn Lệ Phong hỏi: "Không tìm thấy?"

Lệ Phong không nói thêm lời nào nữa, hắn vung một chùy, bóng chùy mang theo tiếng xé gió lao về phía lão giả. Đối mặt với bóng chùy bay tới, lão giả nhìn như không thấy, ông ta ra vẻ trầm ngâm, như đang suy tư điều gì. Ngay lúc bóng chùy áp sát, lão giả mới từ từ đưa chưởng trái ra, trông có vẻ chậm, thực ra lại nhanh đến cực điểm, một chưởng vỗ lên bóng chùy.

Bóng chùy vỡ vụn, Lệ Phong cũng bay ngược lên không. Lệ Phong mang theo nhục nhã và phẫn nộ vung chùy bổ về phía lão giả. Cũng ngay lúc này, hai thân ảnh nhanh chóng lao tới. Người phía trước là Sở Lang, theo sát phía sau là Phong Trung Ức. Sở Lang thân hình chưa tới nhưng đao đã xuất. Ánh đao như một dải lụa sáng bắn về phía lão giả.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:88
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Thiên Vũ Hàn

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.