Trình Vũ tuy đang trốn trong nơi kín đáo để nghỉ ngơi, nhưng vẫn vô cùng cảnh giác. Quan trọng hơn, hắn đang cân nhắc làm thế nào để cứu Diệp Thiến ra ngoài.
Đối mặt với hoạt động tế lễ hiếm có này, Trình Vũ chắc chắn phải tận dụng để làm đòn bẩy. Thế nhưng vấn đề nằm ở chỗ: rốt cuộc nên đoạt lấy thần vật của chúng trước khi đám Quỷ Vương đến, rồi danh chính ngôn thuận đòi người; hay là nhân lúc Quỷ Vương tới tham gia tế lễ mà lén lút đi cứu người đây?
Nếu mình đoạt được thần vật thì cơ hội đàm phán với đám Quỷ Vương, Quỷ Tôn kia rất mong manh. Những cường giả đỉnh cấp đó mà có mặt ở đó, chỉ cần một cái tát là có thể đập chết mình rồi. Cho dù chúng thật sự giao người, mình cũng chưa chắc đã chạy thoát được. Xem ra không nên đối mặt trực diện với chúng, nếu không thì quá nguy hiểm!
Nếu sau khi lấy được thần vật mà mình trốn đi, chắc hẳn đám Quỷ Vương, Quỷ Tôn này sẽ đổ ra ngoài tìm kiếm. Đợi sau khi chúng rời đi, mình lại nhân cơ hội quay lại cứu người, chắc chắn chúng sẽ không ngờ tới!
Nhưng lỡ chúng không ra ngoài, hoặc không ra hết thì sao? Chẳng phải mình sẽ thành dê vào miệng cọp, tự chui đầu vào lưới ư? Không được, thần vật này không thể đụng vào. Chẳng phải sau khi tế lễ xong chúng còn phải tham ngộ thần vật sao? Không biết chúng tham ngộ thần vật mất bao lâu nhỉ? Không được, phải hỏi trước đã.
Đối mặt với hành động lần này, Trình Vũ không dám để xảy ra chút sai sót nào, nếu không chẳng những không cứu được Diệp Thiến mà còn phải bỏ mạng. Việc này không thể lơ là được, thế là hắn lách mình vào trong Trấn Hồn Tháp.
"Quỷ Vương của các ngươi tham ngộ thần vật cần bao lâu?" Trình Vũ nhìn Quỷ Vệ nói.
Về phần con Quỷ Sứ kia, Trình Vũ đương nhiên không muốn phí lời với nó. Loại kẻ đó tuy tinh thần đã chịu nhiều tra tấn nhưng ý chí lại cực kỳ kiên định, Trình Vũ chẳng buồn để tâm tới nó.
"Việc này không cố định, nhanh thì ba năm ngày, lâu thì mười mấy ngày. Bởi vì khi họ tham ngộ thần vật, toàn bộ Trung ương Minh phủ đều ở trong trạng thái trống rỗng. Họ cũng phải đề phòng những Quỷ Vương có dã tâm nhân cơ hội làm loạn!" Quỷ Vệ nói.
"Vậy nếu lúc này xảy ra chuyện lớn gì đó, họ có ra ngoài không?" Trình Vũ hơi lo lắng hỏi.
Dù sao Quỷ Vương cũng không phải hạng xoàng. Nếu mình gây ra động tĩnh quá lớn, chọc giận Quỷ Vương khiến chúng xuất hiện, thì mình vẫn khó thoát cái chết. Cho nên vẫn phải làm rõ ràng mới được, tránh để bản thân rơi vào tình trạng bất cẩn.
"Cái này khó nói lắm. Vài năm trước từng có mấy tên Quỷ Vương tới tấn công Minh phủ khi họ đang tham ngộ thần vật. Nhưng lúc đó Quỷ Vương và Quỷ Tôn đều không xuất hiện, mà đợi đến sau đó mới ra mặt bình loạn!" Quỷ Vệ nói.
"Ừm!" Trình Vũ nhìn chằm chằm Quỷ Vệ này. Hắn buộc phải xác nhận xem tên này có đang lừa mình hay không. Nếu không, đến lúc bị nó chơi xỏ, một đám Quỷ Vương, Quỷ Tôn đột nhiên quay về, thì chẳng ai cứu nổi hắn!
Nếu lời đối phương nói là thật, thì khoảng thời gian dài như vậy cũng đủ để hắn cứu người rồi! Chỉ cần cứu được người, rời khỏi Âm Minh giới chẳng phải là chuyện trong phút chốc sao!
"Đại... đại nhân! Những lời tôi nói đều là thật!" Thấy ánh mắt sắc lạnh của Trình Vũ, Quỷ Vệ run rẩy nói.
"Ừm! Ngươi tốt nhất đừng lừa ta! Nếu ngươi hợp tác tốt với ta, đến lúc ta cứu được người sẽ thả ngươi đi. Nhưng nếu vì ngươi nói dối mà ta gặp bất trắc, ta cũng sẽ diệt sạch tinh hồn của ngươi, khiến ngươi hoàn toàn biến mất khỏi thế gian này!" Trình Vũ thản nhiên nói.
"Đại nhân yên tâm! Những gì tôi biết, tôi nhất định sẽ nói thật với ngài! Chỉ có điều Quỷ Sứ đại nhân..." Quỷ Vệ nhìn Quỷ Sứ, sợ hãi nói.
Ý của nó rất rõ ràng: nó đã bán đứng Minh phủ, nếu đến lúc đó Trình Vũ cũng thả con Quỷ Sứ này đi, thì nó vẫn là đường chết!
"Việc này ngươi không cần lo! Dù thế nào đi nữa, nó cũng không thể quay về được đâu!" Trình Vũ cười nói.
Dù sao cũng là tấm séc khống, hứa hẹn bao nhiêu cũng chẳng sao! Phải biết rằng Quỷ Vệ này đã là Nguyên Anh kỳ, mà Quỷ Sứ còn là Phân Thần hậu kỳ, loại đả thủ tốt như vậy biết tìm ở đâu ra chứ?
Ngươi nghĩ sau khi trở về Nhân giới, Trình Vũ còn có thể trấn áp cao thủ Phân Thần kỳ sao? Điều đó là không thể! Vả lại, Trình Vũ sở dĩ trấn áp được Quỷ Sứ là nhờ có Trấn Hồn Tháp, chứ những nhân loại khác làm gì có bản lĩnh này? Đương nhiên là không thể rồi!
Cho nên nói, mang con Quỷ Sứ này về chính là mang một cao thủ Phân Thần kỳ thực thụ. Trình Vũ có ngốc mới thả nó đi? Hắn thậm chí còn đang cân nhắc xem sau khi cứu được Diệp Thiến có nên ở lại đây bắt thêm vài con Quỷ Sứ nữa mang về hay không!
Tốt nhất là mang theo một đám Quỷ Sứ xông lên Côn Luân diệt sạch bọn chúng! Đương nhiên, điều này là không thể. Đừng nói chuyện Quỷ Sứ không dễ dàng rơi vào cảnh đơn độc như vậy, ngay cả khi thực sự mang được một đám Quỷ Sứ về, cũng không thể để chúng giết lên Côn Luân được!
Tại sao ư? Thứ nhất, cao thủ Côn Luân đâu phải vài tên Phân Thần kỳ có thể diệt được, bọn họ còn có cả Đại Thừa kỳ, Độ Kiếp kỳ và cả Tán Tiên tồn tại.
Thứ hai, đám Quỷ tu này ở Nhân giới là tồn tại tà ác. Nếu để người ta biết Trình Vũ nuôi một đám Quỷ tu, thì hắn thực sự sẽ bị toàn bộ Tu Chân giới thảo phạt. Đến lúc đó, đừng nói là Vô Cực Cung cứu hắn, rất có thể ngay cả Vô Cực Cung cũng phải giết hắn!
Cho nên, suy nghĩ tà ác này Trình Vũ chỉ nên âm thầm nghĩ thôi, cho dù có thực sự mang được chúng về cũng không được để người ta biết!
Trở lại bên ngoài, Trình Vũ lại bắt đầu hoạch định kế hoạch của mình. Bây giờ chắc chắn phải chọn phương án không động vào thần vật, mà là lén lút lẻn vào Luân Hồi Quỷ Phủ để cứu người!
Nhưng vấn đề lại nảy sinh: dù Quỷ Vương và Quỷ Tôn đều đã đi ra ngoài, thì trong Quỷ Phủ vẫn còn tồn tại mấy chục tên Quỷ Sứ. Tuy mình có thể trấn áp Quỷ Sứ, nhưng rõ ràng không thể nào đối phó nổi mấy chục tên cùng một lúc!
Như vậy chẳng phải hy vọng lại tan thành mây khói sao? Trình Vũ buồn bực nghĩ.
Trừ khi có thể lẻn vào một cách thần không biết quỷ không hay. Nhưng mình là nhân loại, chúng rất dễ dàng phát hiện ra khí tức của mình, thật là khiến người ta khó xử!
Giá như mình có thể biến thành Quỷ tu thì tốt biết mấy. Nghĩ đến đây, Trình Vũ cảm thấy hơi tiếc nuối vì lúc trước ở Tu Chân giới đã không mua thêm vài viên Huyễn Nguyên Châu. Nếu không, mình đã có thể hóa thân thành Quỷ Vệ, nghênh ngang đi vào Quỷ Phủ để cứu người rồi! Mẹ kiếp, đám chó tạp chủng Huyền Thiên Tông, có một ngày lão tử nhất định sẽ diệt sạch các ngươi cùng với cả Côn Luân!
Chuyến đi Âm Minh giới lần này của Trình Vũ quả thực là khó khăn chồng chất, hắn gần như hận thấu xương đám người Huyền Thiên Tông!
Trên người mình có nhiều đan dược như vậy, nhưng lại duy chỉ thiếu loại có thể giúp mình hóa hình. Trước đây lúc vì muốn tới Tu Chân giới mà mời Thạch Cơ làm bảo tiêu, hắn đã từng đặc biệt luyện cho nàng một lò Hóa Hình đan.
Nhưng loại Hóa Hình đan này chỉ có thể hóa hình chứ không thể thay đổi khí tức. Mình là Chí Dương chi khí, còn Quỷ tu là Chí Âm chi khí, bất kỳ tên Quỷ Vệ nào cũng có thể nhận ra, vậy thì có ích lợi gì chứ!
Giá mà có thể khống chế một trong số những tên Quỷ Sứ, bảo nó cứu người ra thì tốt quá! Khi đó mình không cần phải nghĩ cách lẻn vào nữa! Nhưng chúng lại chẳng chịu ra ngoài, khó quá đi!
"Mẹ kiếp, thế này không được, thế kia cũng không xong! Chẳng lẽ không tìm ra nổi một phương án vẹn cả đôi đường sao?" Trình Vũ ngồi dưới đất, tay chống cằm, buồn bực nói.
"Quỷ Sứ ơi là Quỷ Sứ! Làm sao để mình bắt được một tên Quỷ Sứ ra khỏi đó đây?" Trình Vũ thầm mong đợi.
"Ơ? Mình thật là ngu quá, chẳng phải trong Trấn Hồn Tháp đã có sẵn một tên rồi sao?" Đột nhiên, mắt Trình Vũ sáng lên, hắn vui mừng khôn xiết, vội vàng lách mình vào trong Trấn Hồn Tháp!
"Đại nhân! Ngài có gì phân phó ạ?" Thấy Trình Vũ lại tiến vào, Quỷ Vệ vô cùng biết điều nói.
"Ừm! Ngươi cũng biết điều đấy, tiếc là thực lực thấp quá, nếu không đã bảo ngươi giúp trực tiếp luôn rồi! Giờ ta muốn tìm Quỷ Sứ đại nhân của ngươi để trò chuyện một chút đây!" Trình Vũ nhìn tên Quỷ Vệ lanh lợi này, cười nói.
"Hừ! Nhân loại tiểu tử, ngươi lại tới làm gì? Ta sẽ không nói cho ngươi bất cứ điều gì đâu!" Quỷ Sứ nhìn Trình Vũ, hừ lạnh nói.
"Ha ha, lần này ta không phải tới để nghe ngóng tình hình, ta chỉ muốn báo cho ngươi một tin tốt, ngươi có muốn quy thuận ta không?" Trình Vũ cười nói.
"Ha ha! Một tên tiểu tử nhân loại Kim Đan nhỏ nhoi như ngươi, dựa vào đâu mà bắt ta quy thuận! Ngươi đừng có nằm mơ!" Quỷ Sứ cười lớn, vẻ mặt khinh thường nhìn Trình Vũ.
"Chẳng lẽ ngươi không muốn sống mà rời khỏi đây sao?" Đối với sự cự tuyệt của Quỷ Sứ, Trình Vũ không hề cảm thấy ngạc nhiên.
"Hừ! Ngươi tưởng ta sẽ tin ngươi sao? Ngươi lừa được nó nhưng không lừa được ta. Pháp bảo này của ngươi chính là một món chuyên hút hồn thể. Đợi khi ngươi cứu được hồn phách thê tử của ngươi rồi, sớm muộn gì ngươi cũng sẽ hút sạch chúng ta thôi!" Quỷ Sứ liếc nhìn Quỷ Vệ ở góc tường, rồi cười lạnh nói.
Quả nhiên, tên Quỷ Vệ nọ nghe thấy lời Quỷ Sứ, lập tức sợ hãi run rẩy lên!
"Ha ha, không ngờ ngươi không những thông minh mà còn có cả tài xúi giục nữa!" Trình Vũ cười nhìn tên Quỷ Vệ đang vô cùng sợ hãi kia, rồi nhìn Quỷ Sứ cười nói: "Bất kể ngươi có tin hay không, hiện tại ngươi không có tư cách đàm phán điều kiện với ta! Hôm nay dù có phải cưỡng ép, ta cũng bắt ngươi phải quy thuận!"
"Vậy sao? Ta muốn xem xem ngươi có bản lĩnh gì mà bắt ta phải hiến dâng linh hồn để quy thuận ngươi!" Quỷ Sứ hiển nhiên không tin lời Trình Vũ!
"Trấn Hồn, ngươi có cách nào giúp ta hoàn thành linh hồn khế ước với nó không?" Trình Vũ hỏi trong đầu.
"Có thể thì có thể. Hiện tại nó đang bị nhốt trong Trấn Hồn Tháp này, muốn nó thế nào là phải thế đó. Chỉ cần ta rút ra một tia linh hồn của nó cho ngươi là có thể hoàn thành linh hồn khế ước. Nhưng ngươi không thể làm thế!" Trấn Hồn nói.
"Tại sao?" Trình Vũ khó hiểu hỏi.
"Nó là Chí Âm chi thể, hơn nữa Âm Sát chi khí vô cùng nồng đậm. Nếu ngươi kết linh hồn khế ước với nó, khí tức của ngươi cũng sẽ bị nhiễm Âm Sát chi khí! Điều này không những gây ảnh hưởng tới tu luyện sau này của ngươi, dễ bị tẩu hỏa nhập ma, mà quan trọng hơn là, ngươi sẽ bị chính đạo trục xuất! Đến lúc đó ngươi có thể sẽ không quay về được Vô Cực Cung nữa, cũng không thể đứng vững trong chính đạo. Khi đó tình cảnh của ngươi thực sự sẽ rất khó xử!" Trấn Hồn nói.
"Ngươi nói có lý, nếu không phải ngươi nhắc nhở thì ta thật sự không nghĩ tới điểm này!" Nghe lời Trấn Hồn, trong lòng Trình Vũ cũng toát mồ hôi lạnh.
Vừa rồi mình nghĩ ra một kế hay, trong lòng quá đỗi vui mừng nên quên mất tên này là Chí Âm hồn thể, là sản phẩm của Âm Sát chi khí, vốn là tồn tại cực đoan đối nghịch với kẻ tu luyện bằng linh khí như hắn!
Nếu mình mà dính phải Âm Sát chi khí, thì Côn Luân căn bản không cần tìm cái cớ gì nữa, trực tiếp có thể đường hoàng phái người tới tiêu diệt mình. Thậm chí bọn chúng còn có thể hiệu triệu toàn bộ đồng môn chính đạo trong Tu Chân giới tới đối phó mình. Đến lúc đó ngay cả Vô Cực Cung cũng không có lý do để bảo vệ hắn, thật là tai hại!