Thiên Giáng Quỷ Tài

Lượt đọc: 1194 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 283
Thiển cận thật đáng sợ

❊ ❊ ❊

Cô bé có võ công cực cao, lại có thể cùng Nhiêu Nguyệt gặp chiêu phá chiêu, thân hình nhỏ nhắn tựa như một con chim sẻ linh hoạt, "tiểu hồ ly" nhào tới lộn lại đều không thể bắt được cô bé.

"Hửm? Chuyện gì thế kia? Nam Cung Linh lại đánh nhau với Thánh nữ sao? Chẳng phải cô ấy bị thương rồi ư?" Tiêu Tinh ra ngoài đốn củi, vác Hạ Cát Nhi trở về nhà cây, không khỏi trông thấy hai bóng người đang đánh đánh nhau lạch cạch, cứ ngỡ Nam Cung Linh đang gây khó dễ cho Nhiêu Nguyệt.

"Tiêu Tinh đại tỷ, mắt của đệ hình như có vấn đề rồi, hình như lại thấy một kỳ tài luyện võ trăm năm không gặp, à không, là vạn năm không gặp... Ấy, cái đồ chuối tây dưa hấu nhà ngươi, ngươi mau kể đệ nghe rốt cuộc là chuyện gì!" Chu Hưng Vân dở khóc dở mếu, luôn cảm thấy mười tám năm qua sống hoài sống phí. Huynh ấy liều mạng thăng cấp lên võ giả nhất lưu, vốn tưởng mình khá lợi hại, kết quả đến cuối cùng vẫn là một tên chiến năm cặn bã, ông trời có thể công bằng chút không?

Cũng may Nam Cung Linh chê Tần Bội Nghiên phiền phức, không muốn để cô ấy trị thương, không biết trốn đi đâu vận công điều tức, nếu không để cô ấy nhìn thấy cô bé kia, không dỡ nát căn nhà cây mới xây mới là lạ.

"Núi cao còn có núi cao hơn, trong người mạnh tự có người mạnh hơn. Trên đường gặp cao thủ là chuyện rất bình thường." Tiêu Tinh không để tâm nhún nhún vai.

Nếu hỏi giang hồ ai có võ công thiên hạ đệ nhất, cái này căn bản không tìm ra đáp án, biết đâu trong núi rừng đột nhiên nhảy ra một vị ẩn thế cường giả, liền có thể khiến các võ đạo cao thủ danh chấn thiên hạ ngày nay phải ôm hận.

Phải biết rằng, chưởng giáo và trưởng lão các đại môn phái chỉ là thực lực biểu diện trong võ lâm, những vị tiền nhiệm chưởng môn và trưởng lão đã sớm quy ẩn sơn lâm mới chính là thực lực căn cơ chân chính của các danh môn chính phái.

"Ừm ừm. Cô bé nói rất hay, giang hồ rộng lớn cao thủ như mây, ẩn thế cường giả nhiều vô kể, đây chính là nguyên nhân căn bản khiến tà môn tuy ngông cuồng hưng thịnh nhưng vẫn luôn không thể thắng được chính đạo... Ái da ứ ư... Yêu nữ ngươi dừng tay! Còn đánh nữa lão thân sẽ không bỏ qua cho ngươi."

Võ công cô bé rất cao, nhưng so với Nhiêu Nguyệt dường như vẫn còn kém một chút, vừa rồi vì tiếp lời Tiêu Tinh mà hơi phân tâm, suýt chút nữa trúng chiêu "Hắc hổ đào tâm" của Nhiêu Nguyệt, buộc cô bé phải dùng hạ sách này, thi triển chiêu "Thốc lư đả cổn" (lừa trọc lăn lộn), chật vật né tránh cú tập kích vào ngực của "tiểu hồ ly".

"Được rồi, được rồi. Tiểu Nguyệt dừng tay đi, đừng so đo với trẻ nhỏ." Chu Hưng Vân có lòng khuyên can, dù sao cô bé cũng là trẻ nhỏ, thấy cô bé bị Nhiêu Nguyệt đuổi theo ngã lăn quay, lấm lem bụi bặm, thật khiến huynh ấy không đành lòng.

"Không phải tiểu hữu, là tinh quái." Nhiêu Nguyệt tuy không muốn dừng tay, nhưng Chu Hưng Vân đã lên tiếng, nàng vẫn cho đủ thể diện, bóng dáng xinh đẹp uyển chuyển rút lui.

"Vãn bối vô tri chớ đắc ý vênh váo, ta nói cho ngươi biết, lão thân vừa rồi chỉ dùng ba phần công lực." Cô bé trừng mắt nhìn Nhiêu Nguyệt, lớn tiếng nói nếu nàng ta động vào thật, trăm chiêu nhất định có thể bắt được nàng ta.

"Vô Song, chấn chỉnh lại đi, tỷ muội ruột thịt thất lạc nhiều năm của muội đến rồi kìa." Chu Hưng Vân vội vàng đỡ Ngu Vô Song đang chịu đả kích sâu sắc, thần kinh có chút bất thường đứng dậy. Cô bé của Thủy Tiên Các trước mắt và muội ấy cùng một cái đức hạnh, hai người nhất định sẽ tìm được rất nhiều chủ đề chung...

"Không thể nào!" Ngu Vô Song đoạn nhiên phủ quyết, sờ lương tâm dở khóc dở mếu nói với Chu Hưng Vân: "Ngu Vô Song ta làm gì có loại tỷ muội ruột thịt đầy mỡ thừa như thế!"

"Cái người kia nói cái gì đó! Lão thân mới không có mỡ thừa! Đây là vốn liếng của phụ nữ! Là niềm kiêu hãnh của phụ nữ! Nghĩ lại năm xưa bao nhiêu tuấn kiệt giang hồ vì ta mà say mê, nói ra các ngươi đều không thể tưởng tượng nổi."

"Tiểu muội muội lợi hại quá, muội không cần nói, bọn ta đều tin." Chu Hưng Vân bắt chước khẩu khí của cô bé để nói đùa, thầm nghĩ cách phát âm của cô bé, chẳng lẽ là khẩu âm phương ngôn của một nơi nào đó sao?

"Cho nên mới nói các ngươi là vãn bối vô tri, ngay cả ta là ai cũng không biết. Hừ!" Cô bé làm ra vẻ già đời chắp tay sau lưng, ngay cả tư thế ra vẻ ta đây cũng có vài phần giống với Vô Song tiểu muội muội.

"Tiểu muội muội chào em. Anh họ Lý, tên Tiểu Phàm. Anh trai mời em ăn thịt khô có muốn không?" Lý Tiểu Phàm lon ton chạy đến trước mặt cô bé, tựa như chú chú quái đản gặp cô bé quàng khăn đỏ, từ trong ngực lấy ra đồ ăn vặt dụ dỗ cô bé.

Tần Thọ, Quách Hằng hai người phản ứng lại, lập tức theo sát phía sau, trong lòng nghĩ lần này nhất định phải nhanh hơn Chu Hưng Vân một bước, cùng phôi thai mỹ nhân xinh đẹp đáng yêu xây dựng mối quan hệ thân ái.

Chỉ là, ba con súc vật ân cần vui vẻ dụ dỗ cô bé, lại bỏ qua một điểm quan trọng, đó là cô bé tuy nhỏ, nhưng thực lực kinh người.

Cô bé có thể cùng Nhiêu Nguyệt gặp chiêu phá chiêu đứng ở thế bất bại, Lý Tiểu Phàm cùng ba con cầm thú nhỏ, mặt đầy đê tiện dụ dỗ tiểu muội muội, kết cục có thể nghĩ mà biết.

"Tên trộm vặt to gan!" Quả nhiên, cô bé hừ hừ ha ha ba quyền hai cước, không đến mấy giây công phu, đã quật ngã ba con cầm thú đáng thương lại đáng buồn xuống đất.

Chu Hưng Vân thấy vậy cười âm hiểm, huynh ấy không lập tức nhảy lên phía trước dụ dỗ cô bé, chính là vì nền tảng của đối phương quá cứng, mạo muội lấy lòng tuyệt đối phải xui xẻo lớn. Huống chi, Nhiêu Nguyệt vừa mới bắt nạt người khác xong, khiến tiểu muội muội đầy bụng bực bội, lúc này đi lên trêu chọc, chẳng phải tự chuốc lấy phiền phức, để tiểu la lỵ chộp lấy cơ hội trổ tài, lập uy với mọi người sao.

"Túc Dao, sư muội của nàng lợi hại như vậy, lai lịch chắc chắn không nhỏ nhỉ." Chu Hưng Vân hỏi ngược lại Duy Túc Dao, trên quần áo cô bé có thêu môn huy của Thủy Tiên Các, không phải mù thì ai cũng có thể nhìn thấy.

"Chắc là vậy, muội ấy tuy là người của Thủy Tiên Các, nhưng rất ít khi xuất hiện trước mặt chúng ta, tuy nhiên có một điểm có thể khẳng định, muội ấy ở Tiên Lĩnh Cốc vốn dĩ độc hành độc lập, các trưởng lão đều rất cưng chiều muội ấy."

"Hoàng thân quốc thích?" Chu Hưng Vân nghi ngờ thân phận của cô bé giống với huynh ấy, là cháu gái của chưởng giáo bổn môn hoặc vị trưởng lão nào đó.

"Túc Dao ngươi sai rồi. Họ không phải cưng chiều ta, là tôn kính! Ngươi đường đường là đệ tử Thủy Tiên Các, vậy mà không nhận ra ta là ai, thật đúng là bị tên lãng tử kia làm cho mụ mị đầu óc rồi! Ơ? Ơ ơ ơ! Lệnh bài của ta đâu?" Cô bé hoang mang tự sờ soạng cơ thể, xoay xở một hồi lâu mới tỉnh ngộ, trừng mắt nhìn Nhiêu Nguyệt quát hỏi: "Yêu nữ! Có phải ngươi đã lấy trộm lệnh bài chưởng môn của lão thân không!"

"Thân yêu, ngươi nói tấm ngọc bội rách này đáng giá mấy đồng?" Nhiêu Nguyệt cười híp mắt tung hứng tấm ngọc bội trong tay, Duy Túc Dao thấy vậy sắc mặt đại biến: "Nhiêu Nguyệt cô nương, tấm ngọc bội này là lệnh chưởng môn của Thủy Tiên Các ta, xin cô hãy trả lại cho ta."

"Lệnh bài? Chưởng môn? Túc Dao nàng đừng nói với ta, tiểu muội muội này chính là chưởng môn Thủy Tiên Các." Dù Chu Hưng Vân đã kế thừa ký ức quỷ dị, lúc này giờ phút này đầu óc cũng có chút không xoay chuyển kịp, không cho rằng vỏn vẹn một tiểu la lỵ ngực bự lại là chưởng giáo Thủy Tiên Các.

"Không phải..." Duy Túc Dao vội vàng thanh minh, nàng lại không phải chưa từng gặp chưởng môn, chưởng môn Thủy Tiên Các là một mỹ phụ nhân uy nghi đoan trang, sao có thể đem so sánh với tiểu cô nương trước mắt được.

Tuy nhiên, dung mạo của cô bé quả thực giống với chưởng môn, đệ tử Thủy Tiên Các bàn tán riêng tư, đều cho rằng cô bé thực ra là con gái riêng của chưởng môn.

"Thì ra là thế." Chu Hưng Vân bừng tỉnh đại ngộ, hóa ra tiểu cô nương là con gái riêng của chưởng môn Thủy Tiên Các, bảo sao cô bé lại giữ lệnh chưởng môn của bà già, trước kia Chu Hưng Vân cũng thường xuyên lấy trộm lệnh bài môn chủ Vạn Kiếm Môn của mẹ để chơi, cảm giác rất có phong thái môn chủ.

"Phi! Lão thân là một cô nương trong trắng, làm gì có con gái riêng!" Cô bé phẫn nộ bất bình, kêu la đám trẻ ranh lông chưa mọc đủ, vậy mà dám vu khống sự trong sạch của bà, đợi bà trở về Tiên Lĩnh Cốc, xem bà không chỉnh đốn phong khí cho ra trò.

"Được rồi, được rồi, tiểu muội muội đừng kích động, lệnh bài này đối với quý phái mà nói vô cùng quý trọng, ta trước tiên giao nó cho đại tỷ đồng môn của muội bảo quản. Còn nữa, 'lão thân' và 'con gái' không hợp, huống chi là 'cô nương trong trắng', có cơ hội ta sẽ để tài nữ Phất Cảnh Thành nổi danh thiên hạ dạy muội cách dùng từ..." Chu Hưng Vân cầm lấy lệnh chưởng môn Thủy Tiên Các từ tay Nhiêu Nguyệt, rồi chuyển giao cho Duy Túc Dao, tránh cho cô bé mạo mạo thất thất, lại làm mất tấm ngọc bội.

"Ai... thiển cận thật đáng sợ." Cô bé lắc đầu cảm thán, sau đó lại dùng khẩu khí ra lệnh nói: "Thôi được rồi. Túc Dao, lát nữa nhớ đem lệnh bài giao cho Đặng trưởng lão."

"Tiểu muội muội tên là gì?" Hứa Chỉ Thiên phát động bản tính thân thiện của đại tỷ tỷ, cố gắng giao tiếp với cô bé, tránh việc cô bé cứ xị mặt ra, một bộ dạng 'ta không vui'.

"Các ngươi có thể gọi ta là Tiêu chưởng môn hoặc Tiêu phu nhân." Cô bé nghiêm túc nói.

"Tiêu muội muội, có phải muội cũng không có bạn bè, nên mới đến tìm đại ca đại tỷ chơi phải không?" Chu Hưng Vân tự động bỏ qua hai cách xưng hô Tiêu chưởng môn và Tiêu phu nhân, gọi cô bé là Tiêu muội muội.

Vừa rồi nghe Duy Túc Dao nói, cô bé ở Thủy Tiên Các độc lai độc vãng, độc hành độc lập, Chu Hưng Vân hiểu lầm tiểu nha đầu và Ngu Vô Song giống hệt nhau, vì tính cách cổ quái mà không tìm được bạn chơi, cho nên trước đó bọn họ thảo luận đến nhóm ba người không có bạn bè, cô bé cố ý quấy rối ồn ào, gây sự chú ý, để gia nhập vào cùng chơi đùa.

"Ngươi mới không có bạn bè ấy!" Cô bé tức giận không chỗ phát tiết, sống hơn nửa thế kỷ, bà thật sự chưa từng thấy thanh niên nào như Chu Hưng Vân. Một lúc thì xảo trá độc ác, thâm mưu lão toán, xoay vãn bối trẻ tuổi của 'Hiệp Nghĩa Minh' như chong chóng, một lúc thì vô sỉ đê tiện, giống như kẻ ngốc nghếch lấy lòng phụ nữ.

"Đúng đúng đúng, là ta không có bạn bè, Tiêu muội muội có muốn làm bạn với ta không?" Chu Hưng Vân nhỏ nhẹ hỏi han, kinh nghiệm phong phú mách bảo huynh ấy, giao tiếp với cô bé tuyệt đối không được nổi giận, nghiêm túc là ngươi thua rồi.

"Ngươi làm ta tức chết rồi!" Cô bé tức giận dậm chân, Chu Hưng Vân thực sự đem chỉ số thông minh của bà đánh đồng với Ngu Vô Song, cho rằng bà là một cô bé có vấn đề về não bộ.

Đợi một chút... tình hình hiện tại đối với bà mà nói, dường như khá ổn. Nếu mọi người không tin bà là chưởng môn Thủy Tiên Các, sao bà không 'tương kế tựu kế', trà trộn vào nhóm người Chu Hưng Vân xem tình hình thế nào. Dù sao hôm qua lão già của Lạc Sơn Phái đã tìm bà thương thảo, hy vọng Thủy Tiên Các có thể làm bộ một chút, ngoài mặt đồng ý Chu Hưng Vân chiêu an, thiết lập bang giao với triều đình.

"Đại ca ca, ta tên là Tiêu Nhạc, chưởng môn Thủy Tiên Các Tiêu Vận, là nghĩa mẫu của ta. Nếu các người bắt nạt ta, bà ấy sẽ không tha cho các người đâu!" Cô bé đột nhiên thay đổi thái độ, vậy mà gọi Chu Hưng Vân là đại ca ca, sự tương phản lên xuống thất thường này, thật khiến người ta không sao thích ứng nổi.

"Túc Dao, xem ra sư tỷ muội đồng môn của nàng không đoán sai, muội ấy thực sự là con gái riêng của chưởng môn quý phái." Chu Hưng Vân nói nhỏ.

"Các người... có thể giữ bí mật giúp tôi không?" Duy Túc Dao có chút ngượng ngùng, gia xấu không thể phô ra ngoài, chuyện này truyền ra ngoài đối với Thủy Tiên Các rất không tốt.

"Không cần nói cũng hiểu." Chu Hưng Vân nháy nháy mắt, ra hiệu mọi người cứ coi như không có chuyện gì xảy ra, đối xử tốt với cô bé. Dù sao huynh ấy cũng có nghe đồn, chưởng môn Thủy Tiên Các là võ giả cực phong cảnh giới 'Phản Phác', kết thân với con gái bà, trăm lợi mà không một hại.

Chu Hưng Vân thầm nghĩ phải tạo mối quan hệ tốt với cô bé, để ngày sau rước Duy Túc Dao về dinh, có chưởng môn Thủy Tiên Các chống lưng, vì vậy huynh ấy vỗ vỗ tay, ra hiệu mọi người đều nghe theo huynh ấy, trước tiên trở về nhà cây nghỉ ngơi chỉnh đốn, một lát nữa huynh ấy lại phải tự mình xuống bếp, dùng cá lớn thịt ngon chiêu đãi bạn bè cho tử tế.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:260
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.