Thiên Giáng Quỷ Tài

Lượt đọc: 1547 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 425
Bí quyết cứu cực?

❊ ❊ ❊

"Hàn công tử khỏe." Hứa Chỉ Thiên và Hàn Phong vốn là chỗ quen biết cũ, nàng rất tự nhiên tiến lên chào hỏi hắn, mời hắn vào phòng khách nghỉ ngơi.

Ỷ Lợi An thì theo quy củ giang hồ, chắp tay với Hàn Phong xem như đã chào hỏi.

Chu Hưng Vân hôm qua đã nói, không thể để người ngoài biết Hàn Phong là Thái tử, cho nên các thiếu nữ trong phủ đều rất giữ quy củ, dùng tâm thái bình thường để tiếp đãi Hàn Phong.

Duy Túc Dao thậm chí không thèm để ý đến sự xuất hiện của Hàn Phong, việc cần làm vẫn cứ làm, tiếp tục so chiêu đọ sức với Hiên Viên Phong Tuyết.

Khi Chu Hưng Vân đi ngang qua sân, nhìn thấy bộ pháp của Hiên Viên Phong Tuyết ngày càng ra dáng, chắc hẳn đại tiểu thư dưới sự chỉ dạy của Ninh tỷ tỷ đã dần lĩnh ngộ được yếu quyết bộ pháp của Thủy Tiên Các.

"Tỷ tỷ em hôm qua hưng phấn đến mức ngủ không được." Hiên Viên Sùng Võ bình thản nói.

Hiên Viên Phong Tuyết không ngờ tới, mẹ mình lại là đệ tử nhập môn của Thủy Tiên Các, bộ pháp mà mẹ nàng tu luyện chính là một trong những võ học nhập môn của Thủy Tiên Các.

Chiều hôm qua, Ninh Hương Di đều dạy Hiên Viên Phong Tuyết luyện công, khi Hiên Viên Phong Tuyết nhìn thấy Ninh Hương Di thi triển bộ pháp mà năm xưa mẹ mình từng sử dụng, lòng nàng bàng hoàng mất mát, buồn vui lẫn lộn, cảm khái vạn phần, suy tư cuộn trào.

Khi Ninh Hương Di hỏi nàng có muốn học không, Hiên Viên Phong Tuyết không nói hai lời liền gật đầu đồng ý. Ước chừng thiếu nữ chưa từng nghĩ tới, có một ngày mình còn có thể học thành bộ pháp mà hồi nhỏ mẹ chưa kịp dạy hết, đây xem như đã bù đắp được nỗi tiếc nuối trong lòng Hiên Viên Phong Tuyết nhiều năm qua...

"Hôm qua Hoàng thái hậu có triệu kiến ta, Chỉ Thiên đã giải thích tình hình với ngươi chưa?"

"Tù trưởng phúc tinh cao chiếu, vận thế tới rồi thì ai cũng không cản được. Tối nay về nhà, ta sẽ cố gắng khuyên bảo tỷ tỷ, bảo nàng đừng lãng phí sức lực tu luyện bộ pháp, nói với nàng võ công có giỏi đến mấy cũng vô dụng, chi bằng cứ ngoan ngoãn nằm đó, dạng đôi chân ra và cùng Tù trưởng ân ái một phen, hưởng thụ sự lâm hạnh của quốc tế tương lai."

"Nói tiếng người đi."

"Ta từ tận đáy lòng nguyền rủa Tù trưởng vui quá hóa buồn, vĩnh viễn liệt dương."

"Phi." Chu Hưng Vân hung hăng nhổ một bãi nước miếng về phía Hiên Viên Sùng Võ, sau đó đi vào phòng khách, bàn bạc quốc sự với Hàn Phong.

Sáng nay khi ra cửa, Chu Hưng Vân đã dặn Hứa Chỉ Thiên và Hiên Viên Sùng Võ nói rõ tình hình, khiến hắn chuẩn bị sẵn tâm lý. Hoàng thập lục tử và Hoàng thái hậu hôm qua đều tìm hắn nói chuyện, gián tiếp biểu đạt một sự việc, Hộ bộ thượng thư không bao lâu nữa sẽ ra tay với Hiên Viên thế gia.

Triều đình rất nhanh sẽ xảy ra hỗn loạn, đến lúc đó Hiên Viên Sùng Võ phải chuẩn bị sẵn sàng, ngăn chặn Hộ bộ thượng thư làm càn giết tuyệt, trong lúc hãm hại Binh bộ thượng thư thì phái người giết người diệt khẩu hắn và Hiên Viên Phong Tuyết, hoặc bắt giữ hai người họ, uy hiếp Hiên Viên Thiên Ngân nhận tội.

"Này, ngươi chính là Thái tử đương triều? Ấy chà..." Mạc Niệm Tịch hỏi han rất thiếu quy củ, kết quả bị Chu Hưng Vân húc mông một cái văng ra, thay vào đó ngồi xuống bên cạnh Hàn Phong.

Hàn Phong trông dáng vẻ người vật vô hại, căn bản không giống quý tộc hoàng thất, không khỏi khơi dậy sự tò mò của thiếu nữ tóc đen.

"Đừng có lớn nhỏ không phân, quên mất chuyện tối qua ta dặn rồi sao?" Chu Hưng Vân nhíu mày, Mạc Niệm Tịch vội vàng ôm lấy tay hắn làm nũng: "Xin lỗi, ta sai rồi."

Hứa Chỉ Thiên ôn văn nhĩ nhã pha trà cho Hàn Phong, Chu Hưng Vân im lặng một lúc, xoay sang Hàn Phong lên tiếng nói: "Phong huynh, có một chuyện lớn, làm huynh đệ không biết có nên nói cho ngươi hay không."

Chu Hưng Vân tranh thủ lúc Y Sa Bối Nhĩ không có ở đây, vội vàng đàm luận chuyện chính với Hàn Phong, tránh việc Huyền Nữ tỷ tỷ giá lâm rồi khó nói chuyện.

"Chu huynh cứ việc nói thẳng." Hàn Phong nghi hoặc không hiểu, rốt cuộc là chuyện gì mà khiến Chu Hưng Vân khó mở miệng đến vậy.

"Gần đây ta nhận được một tin tức, có người tố cáo đại thần trong triều áp bức lê dân bách tính, lạm dụng tư quyền, tham ô trái pháp luật. Hàn huynh có biết người này là ai không?"

"Kẻ nào to gan như vậy!" Thần sắc Hàn Phong chấn động.

Chu Hưng Vân lấm la lấm lét nhìn quanh bốn phía, như thể sợ tường có tai, sau đó mới ghé sát tai Hàn Phong cẩn thận nói: "Người này chính là, Hộ bộ thượng thư Cẩn Trịnh Hàm."

Hứa Chỉ Thiên thấy Chu Hưng Vân giả bộ nghiêm túc trước mặt Hàn Phong, suýt chút nữa không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Hiện tại phòng khách chật ních người, Chu Hưng Vân còn giả vờ cẩn trọng, rõ ràng là đang diễn trò cho Hàn Phong xem...

"Lời này có thật không!"

"Thật! Trân châu còn không thật bằng! Ngươi từng nghe danh Hàng Dục Thành Hoắc thái thú chưa? Bách tính Hàng Dục Thành đều biết Hoắc thái thú cao phong lượng tiết, là một vị quan thanh liêm tốt, tuy nhiên, ông ấy lại bị kẻ gian hãm hại, hiện tại trở thành tội phạm triều đình."

Chu Hưng Vân uống một ngụm trà nhuận giọng, rồi tiếp tục nói: "Hoắc thái thú không đành lòng nhìn bách tính triều ta chịu khổ chịu nhục, không đành lòng nhìn thành quả lao động của lê dân thiên hạ rơi vào túi tham quan ô lại. Không tiếc trong thời gian ta tham gia Thiếu niên Anh hùng đại hội, mạo hiểm chết gửi đơn kiện Hộ bộ thượng thư tham ô trái pháp luật, và dâng lên bằng chứng phạm tội của Cẩn Trịnh Hàm: vu khống trung lương, tham ô hoàng lương, bao che quan viên dưới quyền tàn hại bách tính, ức hiếp nam nữ, cưỡng dâm phụ nữ giết người diệt khẩu."

Chu Hưng Vân biên soạn một lời nói dối nhỏ, tránh để lộ việc Hoắc gia đại tiểu thư Hoắc Đình Đình đang ở ngay trong nhà mình.

"Đây là sự thật sao!" Khuôn mặt văn chất bân bân của Hàn Phong cuối cùng cũng lộ ra một tia phẫn nộ.

"Chắc chắn trăm phần trăm, chứng cứ phạm tội đang nằm trong tay chúng ta, Chỉ Thiên có thể làm chứng." Chu Hưng Vân liếc mắt ra hiệu cho Hứa Chỉ Thiên, thiếu nữ lập tức hiểu ý, đi đến sương phòng lấy ra chứng cứ phạm tội của Hộ bộ thượng thư mà Hoắc gia gửi tới.

Tần Thọ, Lý Tiểu Phàm và những người khác thấy Chu Hưng Vân bàn luận chuyện chính với Hàn Phong, rất thức thời ngồi sang một bên móc chân uống trà, không phát ngôn làm phiền hai người.

Hàn Phong cầm lấy chứng cứ phạm tội của Hộ bộ thượng thư xem xét tỉ mỉ, tham ô hoàng lương cứu tế, báo cáo sai lệch thuế thu Hàng Dục Thành, dung túng quan lại cưỡng đoạt tài vật của bách tính, chiếm đất bất hợp pháp, kết bè kết cánh, bán quan bán đất, hàng loạt chứng cứ phạm tội khiến sắc mặt Hàn Phong trắng bệch. Tuy nhiên, tất cả sổ sách chứng cứ đều do Hộ bộ thượng thư phê duyệt, đều có đóng dấu quan ấn của Hộ bộ thượng thư...

"Ta phải lập tức hồi cung! Ta phải tâu rõ tội trạng của Hộ bộ thượng thư Cẩn Trịnh Hàm với mẫu hậu!" Hàn Phong giận không kìm được, Cẩn Trịnh Hàm làm quan hơn mười năm, hắn làm bao nhiêu chuyện trái đạo đức và nhân tính, thực sự là thiên lý bất dung, nghe mà sởn gai ốc.

"Hàn huynh đừng nóng vội, chuyện Hộ bộ thượng thư phạm pháp, ta đoán Hoàng thái hậu đã sớm biết rồi."

"Mẫu hậu đã biết, vậy tại sao người còn dung túng Hộ bộ thượng thư?"

"Cho nên mới nói, sự vụ triều đường không đơn giản như Hàn huynh nghĩ đâu. Tục ngữ có câu, chu môn tửu nhục xú, lộ hữu đống tử cốt. Quan quan tương hộ sớm đã chẳng phải chuyện lạ, Hoàng thái hậu không phải dung túng Hộ bộ thượng thư, mà là bà tạm thời không làm gì được hắn. Ngươi có biết, Hộ bộ thượng thư trước nay vốn là tâm phúc của Hoàng thập lục tử, Hoàng thập lục tử sẽ dung thứ cho trọng thần dưới trướng bị cách chức sao."

Chu Hưng Vân nói năng rành mạch, muốn trị tội Hộ bộ thượng thư, nhất định phải vững đánh vững tiến, không thể làm việc theo cảm tính.

"Chu huynh có đối sách gì?" Hàn Phong vẫn khá thông minh, Chu Hưng Vân hôm nay nói những lời này với hắn, chắc hẳn đã có diệu kế đàn hặc (đàn hặc - hạch tội) Hộ bộ thượng thư.

"Quả thực có. Ta làm nằm vùng bên cạnh Hoàng thập lục tử, đã thu được hiệu quả đáng kể." Chu Hưng Vân nói cho Hàn Phong biết tình thế hiện tại, chỉ ra việc hắn đã thành công ly gián mâu thuẫn giữa Hoàng thập lục tử và Hộ bộ thượng thư Cẩn Trịnh Hàm, bước tiếp theo, đợi Hộ bộ thượng thư hãm hại Hiên Viên thế gia, hắn sẽ liên hợp với Hoàng thập lục tử, vạch trần tội trạng phạm pháp của Hộ bộ thượng thư.

Chu Hưng Vân thuật lại kế hoạch đối phó Hộ bộ thượng thư một cách nhẹ nhàng, liền chuyển chủ đề nói: "Hàn huynh, lần này chúng ta thiết kế lật đổ tham quan thật không dễ dàng, chức vị Hộ bộ thượng thư trách nhiệm trọng đại, chính là quan phụ mẫu của bách tính thiên hạ, người kế nhiệm phải chọn lựa cẩn thận."

Lời Chu Hưng Vân nói ẩn chứa thâm ý, chỉ thiếu điều không nói rõ với Hàn Phong... người kế nhiệm chọn ta đi!

"Hưng Vân sư huynh, không thể nóng vội được đâu nhé." Hứa Chỉ Thiên ngắt lời hai người thảo luận, có câu dục tốc bất đạt, hiện tại Chu Hưng Vân và Hàn Phong bàn luận ai sẽ nắm giữ chức vị Hộ bộ thượng thư, rõ ràng là còn quá sớm.

Hơn nữa, ngoài cửa phòng khách lắm người nhiều mắt, Chu Hưng Vân thật sự không thích hợp để đàm đạo những vấn đề then chốt với Hàn Phong vào hôm nay.

"Khụ khụ, được rồi, chủ đề chuyện chính hôm nay đến đây là kết thúc. Tiếp theo, tiểu Hàn huynh à, huynh đệ chúng ta khó khăn lắm mới tái ngộ, ca ca ta dự định giáo dục ngươi thêm một ít đạo làm quân, ngươi có hứng thú lắng nghe không?"

Hứa Chỉ Thiên nói không sai, hôm nay người trong phủ quá đông, đúng là không thích hợp bàn chuyện quá nhạy cảm. Thế nhưng, 'kế hoạch quân tử' thì không có vấn đề gì...

"Được chứ! Nghe lời Chu huynh nói, hơn đọc sách mười năm."

Tần Thọ và những người khác vểnh tai nghe lén, một khi Chu Hưng Vân bàn xong chuyện chính, mấy tên súc sinh liền xúm lại một chỗ, dùng cách đại ca giáo dục tiểu đệ, kết giao với Thái tử đương triều, truyền thụ cho Hàn Phong ý niệm Ngọc thụ trạch phương!

"Tiểu Phong, muốn trở thành một vị minh quân vang danh thiên hạ, vạn dân kính yêu, thanh liêm là không đủ để hoàn thành đại nhiệm. Ngươi còn cần đạt được một loại năng lực mạnh hơn, vô địch hơn!"

Vì Hoàng thái hậu muốn hắn dẫn Thái tử điện hạ ra ngoài chơi nhiều hơn, thậm chí có ý định phong hắn làm Thái tử Thiếu phó, Chu Hưng Vân liền phát huy sự phóng túng của mình, triệt để giáo dục Hàn Phong.

"Vân ca, năng lực gì mà vô địch vậy?" Lý Tiểu Phàm rất muốn biết, cái gọi là năng lực vô địch hơn, rốt cuộc là tình huống gì.

Lời Chu Hưng Vân nói không chỉ khơi dậy sự tò mò của Hàn Phong, mà ngay cả Tần Thọ, Hứa Chỉ Thiên và các bạn nhỏ cũng bị hắn làm cho mơ hồ, không biết hôm nay Chu Hưng Vân muốn truyền thụ kiến thức gì cho Hàn Phong.

Phải biết rằng, lần trước Chu Hưng Vân dẫn Hàn Phong đi dạo phố, đã giáo dục hắn rất sâu sắc rằng phải làm một vị hoàng đế tốt gánh vác bách tính thiên hạ, có thể nuôi sống thiên hạ.

Bài phát biểu sống động cảm động, không khỏi khiến các thiếu nữ nhìn Chu Hưng Vân bằng con mắt khác. Cho nên, Hứa Chỉ Thiên và những người khác đều rất mong chờ.

"Ta nói cho các ngươi biết, nhân giả vô địch, câu nhảm nhí này ai tin người đó là đồ ngu! Tiểu Phong, đạo minh quân mà ta đang trình bày bây giờ, mới là thứ thật sự, là bí quyết cứu cực để trị quốc an bang!"

"Ví dụ như..." Hứa Chỉ Thiên chớp chớp đôi mắt đáng yêu, không biết Chu Hưng Vân phát ngôn ngông cuồng, cái gọi là bí quyết cứu cực rốt cuộc là cái quái gì.

"Nhân chi sơ, tính bản thiện. Lý do ta nói, chỉ thanh liêm thôi là chưa đủ, là vì Thái tử điện hạ cần tiến hóa! Sau đó học cách thanh lọc! Từ một vị hoàng đế thanh liêm, lột xác thành một người có thể đánh thức sự lương thiện trong lòng người khác, giống như ta đây, đủ để cảm hóa kẻ ác hành thiện, khiến tham quan ô lại buông dao đồ tể lập địa thành phật, truyền bá chính năng lượng cho thế gian, trở thành một vị đại hiền giả."

"Tù trưởng, mấy câu trước ngươi nói ta đồng ý, nhưng câu phát biểu không rõ nghĩa cuối cùng kia, lại mâu thuẫn với câu trước, có phải nên sửa lại một chút không."

"Phi!" Chu Hưng Vân lười cả thèm để ý đến Hiên Viên Sùng Võ, trực tiếp nhổ một ngụm đờm phớt lờ hắn...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:405
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.