Thiên Giáng Quỷ Tài

Lượt đọc: 1610 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 584
Dở khóc dở cười

❊ ❊ ❊

Thời tiết giao mùa, đông qua xuân tới, nắng ấm gió hòa, vạn vật hồi sinh. Dưới sự bao phủ của ánh dương rạng rỡ, buổi sớm mai với làn sương mù mờ ảo dần dần lộ diện, tỏa ra một sức sống tươi mới nhàn nhạt.

Những giọt sương trong veo trượt xuống từ ngọn cỏ, lặng lẽ tưới tẩm cho mặt đất vàng khô. Trên núi Thanh Liệp rợp bóng cây xanh, thi thoảng lại vang lên tiếng cưa gỗ kẽo kẹt, cùng tiếng búa sắt đập chan chát...

Ngày đại lễ của Kiếm Thục Sơn Trang đã trôi qua mấy ngày, sân viện vốn trở nên tan hoang đổ nát vì trận đại chiến vạn người, cũng nhờ sự trợ giúp của đệ tử các phái như Thủy Tiên Các, Hạo Lâm Thiếu Thất, Lạc Sơn Phái, Huyền Băng Cung, Tinh Đao Môn, Kỳ Lân Cung, Bích Viên Sơn Trang... mà dần dần khôi phục lại diện mạo ban đầu.

Đệ tử các môn phái vui vẻ cười nói, hăng say giúp Kiếm Thục Sơn Trang tu sửa sân viện. Nếu không phải vạch "Bỉ Ngạn Tuyến" đáng sợ kia vẫn còn nằm chính giữa đại viện, thì trận hỗn chiến chính tà với Phượng Thiên Thành và Võ Lâm Minh cách đây vài ngày, dường như chỉ là chuyện đã xa xôi lắm rồi.

Quả thực, "Bỉ Ngạn Tuyến" thiếu vắng thiếu nữ tóc trắng trấn giữ, chẳng qua cũng chỉ là một vết nứt trên mặt đất bình thường không thể bình thường hơn. Nhiều đệ tử trẻ tuổi ham chơi thậm chí còn nhảy nhót trên vạch kẻ đó, như thể muốn chứng minh bản thân đã thành công vượt qua "Sinh Tử Tuyến" do Thiên Hạ Lục Tuyệt vạch ra.

Sân viện Kiếm Thục Sơn Trang rất náo nhiệt, mọi người đều tất bật bận rộn xây dựng, thế nhưng không khí tại tiểu biệt thự ở hậu viện lại trái ngược hoàn toàn. Không gian thanh u tịch mịch đến mức lá rơi cũng có thể nghe thấy, không ai dám lại gần nơi này, cũng chẳng ai dám phát ra một tiếng động nhỏ tại đây.

Ánh nắng dịu nhẹ xuyên qua ô cửa sổ gỗ được chống bằng cây trúc, chiếu vào gian phòng của tiểu biệt thự, khiến chậu cây cảnh đặt trước bàn trông càng thêm xanh tươi mướt mắt.

Đây là... của Chỉ Thiên... không đúng, đây là phòng ngủ của Túc Dao.

Chu Hưng Vân dán mắt nhìn chậu cây cảnh nhỏ, chàng vừa mới tỉnh lại từ cơn hôn mê, hoàn toàn không biết tình cảnh hiện tại của mình.

Chu Hưng Vân lặng lẽ hồi tưởng, phát hiện ký ức của mình chỉ dừng lại ở buổi tối "ngày hôm qua". Khi ấy Nhiêu Nguyệt rơi vào nguy hiểm, chàng không màng thân mình lao đến cứu viện, sau đó hình như dùng thân thể đỡ cho Nhiêu Nguyệt một cú đấm nặng nề của kẻ địch... rồi... sau đó thì không nhớ nổi nữa.

Giờ phút này, Chu Hưng Vân cảm thấy vô cùng bối rối. Tất nhiên, nguyên nhân khiến chàng bối rối không phải vì ký ức xuất hiện đoạn ngắt, không nhớ ra chuyện gì xảy ra sau khi lao đến cứu Nhiêu Nguyệt.

Chu Hưng Vân dù có ngu ngốc đến đâu cũng biết, sau khi hứng chịu cú đánh nặng nề của kẻ địch, mình hẳn là chết hoặc bị thương nặng, rơi vào trạng thái hôn mê hoặc cận tử, nên ký ức mới mơ hồ không rõ ràng.

Điều khiến Chu Hưng Vân khó hiểu đến mức vò đầu bứt tai hiện giờ là, rõ ràng chàng đã hứng trọn đòn tấn công mạnh mẽ của kẻ địch, thế mà "tối hôm qua" không những không cảm thấy chút đau đớn nào, mà còn ngủ một giấc vô cùng sảng khoái, thoải mái, dễ chịu.

Theo lời tự sự trong lòng Chu Hưng Vân, "tối hôm qua" là giấc ngủ tuyệt vời nhất mà chàng từng có từ khi sinh ra tới giờ. Cảm giác thỏa mãn, nhẹ nhõm vẫn còn lan tỏa khắp toàn thân cho đến tận bây giờ, quả thực còn sảng khoái, đã đời hơn cả chuyện đất trời hồi xuân.

Chu Hưng Vân hít sâu một hơi, không ngờ một làn hương thanh nhã len lỏi vào tâm phế, cùng với tiếng thở nhẹ như tơ lướt qua bên tai chàng.

"Ưm..." Thiếu nữ vì Chu Hưng Vân hít sâu mà không kìm được phát ra tiếng rên nhẹ.

Tiểu Nguyệt! Chu Hưng Vân bấy giờ mới sực tỉnh, hóa ra thứ đắp trên người mình không đơn thuần là chăn bông. Nhiêu Nguyệt giống như một con vật nhỏ đang ngủ say, không hề cử động mà nằm phủ phục trên lồng ngực chàng.

Khi Chu Hưng Vân hít sâu, lồng ngực phồng lên đã đánh thức thiếu nữ trong cơn mộng mị.

Hàng mi dài của Nhiêu Nguyệt khẽ động đậy, ngay sau đó từ từ mở mắt. Khi ánh mắt nàng chạm nhau với Chu Hưng Vân, nụ cười an tâm, ngọt ngào, hạnh phúc liền tự nhiên hiện lên.

"Tiểu... Ưm!" Chu Hưng Vân vừa định lên tiếng, Nhiêu Nguyệt đã ngẩng khuôn mặt xinh đẹp lên, hôn sâu chàng, chặn đứng lời định nói.

Rất lâu rất lâu sau, Nhiêu Nguyệt ôm chặt lấy Chu Hưng Vân, quên mình trút bầu tâm sự nhớ nhung, chỉ mong khoảnh khắc này có thể kéo dài mãi mãi, hòa làm một với người yêu, vĩnh viễn không xa rời.

"Người yêu ơi, em nhớ huynh lắm." Nhiêu Nguyệt ngẩng đầu, nhìn Chu Hưng Vân với ánh mắt dịu dàng như nước, mái tóc xanh rối bời rủ xuống trên lồng ngực chàng.

"Chúng ta có phải là... Trời ạ! Cái này... Tiểu Nguyệt nàng đã làm gì ta! Sao cơ thể ta lại biến thành..." Chu Hưng Vân vốn định hỏi Nhiêu Nguyệt, chúng ta có phải đã có quan hệ phu thê rồi không, bởi vì cả hai đang trần trụi nằm trên giường, tiểu yêu tinh da dẻ trắng ngần mịn màng khiến chàng vô cùng tận hưởng. Chỉ là, Chu Hưng Vân mới hỏi được một nửa đã bị tình cảnh của mình làm cho kinh ngạc.

Lý do khiến Chu Hưng Vân cảm thấy vô cùng chấn kinh có hai điểm chính. Thứ nhất, chàng và Nhiêu Nguyệt đang trong trạng thái "đang tiến hành", cho dù đã qua một đêm, nhưng cả hai vẫn khăng khít không rời, Chu Hưng Vân chỉ cần cử động nhẹ thân mình cũng có thể nhận ra sự bất thường. Hèn chi vừa rồi Chu Hưng Vân hít sâu một hơi, lồng ngực phập phồng nhẹ đã làm Tiểu Nguyệt muội muội thức giấc.

Thứ hai, giấc xuân ngủ nướng, nơi nơi muỗi cắn, nửa thân trên của Chu Hưng Vân chi chít những vết đỏ, trông như một con chó đốm. Con muỗi lớn trước mắt này rốt cuộc đã hút bao nhiêu máu của chàng vậy?

"Huynh đoán xem." Nhiêu Nguyệt tinh quái nở nụ cười hình cung, vừa nghe lại thấy giọng nói của Chu Hưng Vân, Tiểu Nguyệt muội muội vui đến mức suýt chút nữa không tìm thấy phương hướng.

"Không cần đoán, chắc chắn là trò tinh quái của nàng!" Chu Hưng Vân không thèm nghĩ cũng biết, chỉ có cô hồ ly nhỏ này mới thích làm chuyện đó, thích lưu lại dấu vết của mình trên người chàng.

"Hừ hừ hừ." Trong tiếng cười vui vẻ, Nhiêu Nguyệt vùi đầu cắn nhẹ vào vai Chu Hưng Vân một cái, tên tiểu hỗn đản đáng chết này đã khiến nàng lo lắng muốn chết.

Nhiêu Nguyệt rất tận hưởng khoảng thời gian chỉ có hai người lúc này, cả hai khăng khít hòa làm một khiến lòng nàng rất an định, rất trọn vẹn. Tiếc rằng cảnh đẹp chẳng tày gang, tiếng kêu thất thanh vừa rồi của Chu Hưng Vân đã phá vỡ sự tĩnh lặng của tiểu biệt thự...

"Hưng Vân sư huynh!"

"Hưng Vân!"

Duy Túc Dao, Hứa Chỉ Thiên, Mạc Niệm Tịch cùng xông vào gian phòng, không màng đến cảm nhận của Nhiêu Nguyệt mà lao thẳng đến bên giường, nước mắt rơi như mưa, ôm chặt lấy Chu Hưng Vân.

Theo sát sau ba nàng là Ninh Hương Di, Ỷ Lợi An, Mộ Nhã, Đường Viễn Doanh, Hiên Tịnh, Mục Hàn Tinh, Trịnh Trình Tuyết, Ngu Vô Song, Hiên Viên Phong Tuyết, Hứa Lạc Sắt, Hàn Thu Linh, Tuần Huyên, Hàn Sương Song, Ngô Kiệt Văn, Từ Tử Kiện, Hiên Viên Sùng Võ, Tần Thọ vân vân... đám bạn nhỏ cùng ùa vào gian phòng rộng chừng trăm mét vuông.

"Cuối cùng cũng tỉnh rồi, tốt quá, cuối cùng huynh cũng tỉnh rồi. Tạ ơn trời đất..." Mục Hàn Tinh hai tay ôm ngực đứng ở cửa, vì Duy Túc Dao, Hứa Chỉ Thiên và Mạc Niệm Tịch đã chiếm thế thượng phong, bên cạnh Chu Hưng Vân không còn chỗ trống, nàng chỉ có thể đi tới bên giường, thâm tình nhìn chàng.

"Ta... hôn mê lâu lắm sao?" Chu Hưng Vân không kìm được hỏi, đối với chàng, nhắm mắt mở mắt tựa như mới chỉ là ngày hôm qua.

"Bảy ngày rưỡi đấy! Huynh hôn mê bảy ngày rưỡi rồi!" Mạc Niệm Tịch quỳ ở đầu giường, nắm chặt lấy hai tay Chu Hưng Vân, sợ rằng chỉ cần buông ra, chàng sẽ rời xa nàng.

"Lâu vậy sao! Sao ta chẳng có chút cảm giác nào? Lạ thật... thương thế của ta đã khỏi rồi?" Chu Hưng Vân chống thân mình ngồi dậy, bất ngờ phát hiện, ngoại trừ mấy vết kiếm thương ngoài da hơi đau ra, nội thương chí mạng lại đã khỏi hẳn.

"Là công lao của ta đấy." Nhiêu Nguyệt thẹn thùng liếc Chu Hưng Vân một cái đầy tình tứ, kéo chăn chặt lại che thân. Chu Hưng Vân đột nhiên ngồi dậy, có từng nghĩ đến nàng đang nằm trên người chàng không?

"Sương Song, bảo bọn họ ra ngoài đi." Hàn Thu Linh trực tiếp hạ lệnh, bảo Hàn Sương Song đuổi Tần Thọ và mấy tên đực rựa kia ra khỏi phòng. Một là phòng hơi nhỏ, chen chúc nhiều người trong đó rất bất tiện. Hai là Nhiêu Nguyệt không mặc quần áo, không thích hợp để nam giới ở lại trong phòng.

"Khoan đã... Sương Song muội tử khoan đã! Tại hạ có chuyện trọng đại muốn hỏi... Vân ca! Vết đỏ trên người huynh... Á! Đừng đẩy Tần mỗ, Tần mỗ là người có ăn học!" Tần Thọ ra sức giãy giụa, trong phòng Chu Hưng Vân mỹ nhân đông đúc, không khí vô cùng ngọt ngào, tất nhiên có thể ở lại lâu thêm một giây nào hay giây đó.

"Tiểu Nguyệt vận công giúp ta chữa thương sao?" Chu Hưng Vân ngó lơ mấy tên đực rựa bị Hàn Sương Song đuổi ra ngoài cửa, vô cùng tò mò hỏi Nhiêu Nguyệt.

"Huynh một nửa, ta một nửa, quấn quít triền miên loạn trộn lẫn." Nhiêu Nguyệt trông như con hồ ly nhỏ trộm được thức ăn, gian xảo cười hì hì, ghé vào tai Chu Hưng Vân nói nhỏ. Nàng đã hiến dâng hồng hoàn mặc cho chàng hái, cả hai quấn quýt không phân ngày đêm song tu suốt bảy ngày, mới kéo được Chu Hưng Vân từ cửa quỷ môn quan trở về.

"Cái gì! Ta và nàng động phòng liên tục bảy ngày! Sao ta chẳng có cảm giác gì vậy? Có thể làm lại lần nữa không?" Chu Hưng Vân mặt mày khổ sở, chuyện hạnh phúc như được Nhiêu Nguyệt phục vụ toàn diện như vậy, chàng lại không thể trải nghiệm kỹ càng, thật là phí của trời mà!

"Chỉ cần huynh thích, muốn bao nhiêu lần cũng được." Nhiêu Nguyệt dùng ngón trỏ khều khều cằm gã háo sắc nhỏ, khiến Chu Hưng Vân cảm thấy vô cùng thoải mái.

"Hưng Vân, giờ huynh có cảm thấy chỗ nào không khỏe không? Hoặc là cảm thấy đau ở đâu không?" Duy Túc Dao vẫn rất không yên tâm, cho đến khoảnh khắc này, nàng vẫn còn cảm giác sợ hãi, sợ Chu Hưng Vân sẽ rời xa nàng.

"Mọi người yên tâm đi, ta không cảm thấy không khỏe ở đâu cả, ngược lại... đan điền có luồng nội kình cuồn cuộn dâng trào, khiến toàn thân ta sảng khoái đã đời." Chu Hưng Vân dùng sức gồng cơ nhị đầu, tuy trông không có bao nhiêu cơ bắp, nhưng cũng đủ thấy thân thể chàng đã có thể cử động.

"Đương nhiên rồi, một nửa công lực của ta đều truyền hết cho huynh." Nhiêu Nguyệt giải thích đầy vẻ quyến rũ, bảy ngày này, nàng không phân ngày đêm cùng Chu Hưng Vân làm chuyện đó, chính là sử dụng Thuần Âm Triền Ti Công thể, giúp chàng tu sửa những kinh mạch đứt đoạn.

Nam tử thần bí, chính là thành chủ Phượng Thiên Thành, thi triển "Đoạn Mạch Giải Thể", một quyền đánh trúng vào lưng Chu Hưng Vân, xoắn vặn kinh lạc trong cơ thể, khiến kinh mạch chàng bị xé rách đứt đoạn.

Giả sử Nhiêu Nguyệt không hiến dâng thuần âm, sử dụng thuật song tu triền ti độc đáo để từng chút từng chút một tu bổ lại kinh mạch bị hủy hoại cho Chu Hưng Vân, thì dù chàng có sống lại được, chắc là cũng chỉ là một phế nhân.

"Cảm ơn nàng. Thật sự, vô cùng cảm ơn nàng." Duy Túc Dao cúi đầu cảm ơn Nhiêu Nguyệt, mặc dù mấy ngày nay Nhiêu Nguyệt cứ dây dưa mãi không thôi với Chu Hưng Vân, nhưng các thiếu nữ đều rất biết đại cục, hoàn toàn không ghen tuông, chỉ hy vọng người yêu có thể sớm ngày bình phục.

"Không cần đâu, chàng ấy cũng là người yêu của ta mà. Chỉ có điều..." Nhiêu Nguyệt ngập ngừng, các thiếu nữ nghe vậy không khỏi nhíu mày hỏi: "Chỉ điều gì?"

Mọi người rất lo lắng thương thế của Chu Hưng Vân để lại di chứng, dù sao chàng bị thương rất nghiêm trọng, nói là chết đi sống lại cũng không ngoa.

"Thuần dương ta muốn không còn nữa, hơn nữa công lực ta truyền cho huynh ấy, huynh ấy chỉ hấp thụ được khoảng hai phần mà thôi." Nhiêu Nguyệt sờ sờ bụng nhỏ phẳng lì, vì thương thế của Chu Hưng Vân quá nghiêm trọng, nàng không thể không luyện hóa thuần dương hấp thụ vào cơ thể thành công lực, giúp Chu Hưng Vân tẩm bổ kinh mạch bị tổn hại.

Nói cách khác, Nhiêu Nguyệt muội muội vốn dĩ muốn là người đầu tiên mang thai "tiểu nghiệt súc" của Chu Hưng Vân, hiện tại kế hoạch đã chết yểu từ trong trứng nước. Ngoài ra, công lực mà nàng truyền cho Chu Hưng Vân, phần lớn đều dùng để chữa trị nội thương, chỉ có hai phần là được chàng hấp thụ.

Thế nhưng, mặc dù Chu Hưng Vân chỉ hấp thụ được hai phần công lực của Nhiêu Nguyệt, song cảnh giới võ đạo của chàng vẫn đột phá tiến triển vượt bậc, từ võ giả Nhất Lưu, một bước trở thành cao thủ đỉnh cao cảnh giới "Quy Nguyên".

Nói toạc ra, Chu Hưng Vân và Nhiêu Nguyệt tiến hành song tu, nằm không cũng trở thành cao thủ chuẩn tuyệt đỉnh, thật sự khiến người ta dở khóc dở cười.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:537
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.