Thiên Giáng Quỷ Tài

Lượt đọc: 879 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 59
Hai chọn một

❊ ❊ ❊

“Sao ngươi lại vào kinh? Hơn nữa còn làm quan, lại còn trở thành thần y?” Mục Hàn Tinh vô cùng kích động nắm chặt lấy cánh tay Chu Hưng Vân, chuyến này nàng vào kinh chính là vì tìm thầy cứu người.

“Chuyện này dài dòng lắm, mời Mục tỷ tỷ theo ta vào nhà rồi nói chuyện.”

“Được. Tạ ơn trời đất…” Mục Hàn Tinh biết được Chu thần y hóa ra chính là Chu Hưng Vân của Kiếm Thục Sơn Trang, tâm trạng thấp thỏm lập tức an ổn trở lại.

Mục Hàn Tinh cũng thấy khá kỳ lạ, rõ ràng võ công của nàng còn lợi hại hơn Chu Hưng Vân, nhưng không hiểu sao, hắn giống như một liều thuốc an thần, ngược lại khiến nàng cảm thấy vô cùng an tâm.

Chu Hưng Vân dẫn Mục Hàn Tinh vào chính đường, khi nàng nhìn thấy Duy Túc Dao đang chải lại mái tóc tú lệ từ phòng ngủ chính bước ra, trong mắt nàng thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc, sau đó lại nhẹ nhàng gật đầu chào hỏi nàng.

“Chu phu nhân khỏe chứ.”

“Phụt…”

Mục Hàn Tinh vừa dứt lời, Chu Hưng Vân lập tức bị nước bọt của chính mình làm sặc, Duy Túc Dao càng là không biết giấu mặt vào đâu, đỏ mặt tía tai cuống quýt giải thích: “Không! Không phải như cô nghĩ đâu, ta và hắn vẫn chưa thành thân.”

“Vẫn chưa sao?” Hứa Chỉ Thiên hỏi với vẻ đầy ẩn ý. Hiện tại nàng và Duy Túc Dao ở chung một phòng ngủ chính, hai người thường xuyên tâm sự chuyện con gái vào ban đêm, quan hệ trở nên vô cùng thân thiết.

“Hứa tiểu thư khỏe.” Mục Hàn Tinh nhìn thấy hai nữ nhân lần lượt bước ra khỏi phòng, mới phát hiện mình đã đùa nhạt.

“Chào cô, ta tên Mạc Niệm Tịch, phu nhân của giáo chủ U Minh Giáo lừng danh thiên hạ đây.”

“Mục Hàn Tinh, đệ tử Bích Viên Sơn Trang.”

“Tần Bội Nghiên bái kiến Mục tiểu thư.”

“Ngưỡng mộ danh tiếng Y Tiên đã lâu.”

“Mục cô nương đã lâu không gặp.”

“Ngô công tử vẫn khỏe chứ.”

Có bạn từ phương xa tới, Chu Hưng Vân nhanh nhẹn sắp xếp trà nước chiêu đãi thiếu nữ, mọi người thì chào hỏi giới thiệu lẫn nhau…

Chẳng bao lâu sau, mọi người đã trở nên thân thiết, tụ tập tại đại sảnh lắng nghe Mục Hàn Tinh bày tỏ mục đích đến đây.

Mục Hàn Tinh đeo hành lý trên lưng, phong trần mệt mỏi chạy tới kinh thành, chắc hẳn là có chuyện khẩn cấp cần giải quyết.

Khi Chu Hưng Vân mới tới kinh thành, từng nghe Duy Túc Dao nói, Bích Viên Sơn Trang xảy ra nội loạn, tình cảnh Trịnh Trình Tuyết rất đáng lo ngại.

Khi hắn biết được mục đích vào kinh của Mục Hàn Tinh là để tìm danh y, đại khái đã đoán được thiếu nữ muốn chữa khỏi bệnh cho lão trang chủ đang trong cơn nguy kịch, từ đó dẹp yên cuộc đấu đá nội bộ trong Bích Viên Sơn Trang…

“Chu công tử, dù thế nào cũng xin hãy giúp chúng tôi.” Nói đoạn, Mục Hàn Tinh bỗng cúi người quỳ xuống, hành đại lễ với Chu Hưng Vân.

Mục Hàn Tinh rời khỏi Bích Viên Sơn Trang lên đường tới kinh thành, trong lòng thấp thỏm không yên, thậm chí không cảm nhận được chút hy vọng nào, vì rất nhiều đại phu đều nói, lão trang chủ bệnh đã vào giai đoạn nguy kịch không thể cứu chữa, dù là Đại La Kim Tiên đích thân tới, e rằng cũng vô lực xoay chuyển đất trời.

Quả thật, dù biết hy vọng mong manh, Mục Hàn Tinh vẫn kiên quyết lên đường vào kinh, tìm kiếm Y Tiên Tần Bội Nghiên trong lời đồn giang hồ, hy vọng nàng có thể ra tay dùng phương thuốc diệu kỳ chữa khỏi bệnh.

Thế nhưng, điều khiến lòng người kích động là, Mục Hàn Tinh vừa đến kinh thành không lâu, đã nghe dân chúng truyền tai nhau, ‘trời xanh mở mắt, thiên giáng thần y’, vài ngày trước có một thiếu niên thần y xuất hiện, y thuật cao minh cải tử hoàn sinh, ngay cả Y Tiên Tần Bội Nghiên cũng phải cúi đầu khâm phục hắn.

Biết được tin tức về thiếu niên thần y, ánh sáng hy vọng trong lòng Mục Hàn Tinh như được tiếp thêm than trong ngày tuyết rơi, lập tức bùng cháy. Sau khi nghe ngóng một hồi, Mục Hàn Tinh nghe thấy vô số chuyện khó tin, càng thêm tràn đầy hy vọng vào vị thiếu niên thần y, không kiềm lòng nổi mà xông vào khu quý tộc tìm thầy.

Trời không phụ lòng người, sau bao khó khăn, Mục Hàn Tinh cuối cùng đã tìm được người mình muốn, hơn nữa người này lại chính là Chu Hưng Vân từng cùng nàng vào sinh ra tử, tất cả đều là ý trời!

“Mục tỷ tỷ mau đứng dậy! Có chuyện gì chúng ta có thể thương lượng từ từ, không cần phải hành đại lễ thế này.” Chu Hưng Vân vội vàng đỡ mỹ nhân xinh đẹp đứng dậy, thầm than vài ngày không gặp, Mục Hàn Tinh đã gầy đi chút ít, thần sắc cũng không còn diễm lệ như trước, ngược lại phủ thêm một lớp phong sương, nhìn rất khiến người ta xót xa.

“Chu công tử không đồng ý, Hàn Tinh sẽ không đứng dậy.” Thân hình Mục Hàn Tinh không hề động đậy, quyết tâm phải đưa Chu Hưng Vân về Bích Viên Sơn Trang chữa trị cho lão trang chủ.

“Ôi chao? Cô còn định giở trò vô lại với ta sao? Được thôi! Vậy hôm nay hai ta cùng quỳ xuống thương lượng.”

Chu Hưng Vân căn bản không chơi theo lẽ thường, dưới ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, hắn bụp một tiếng quỳ xuống đất, mặt đầy cười cợt nhìn nhau với Mục Hàn Tinh, cái dáng vẻ ‘đừng tưởng chỉ có cô biết quỳ!’ đó, khiến mọi người dở khóc dở cười.

“Phụt… Tam sư huynh, hai người đang định bái đường thành thân đấy à? Người không hiểu chuyện nhìn vào, chắc chắn sẽ hiểu lầm hai người định phu thê giao bái.”

“Đừng chen ngang, đây gọi là lễ thượng vãng lai, Mục tỷ tỷ nhất định phải bái ta, ta đành phải bái lại nàng thôi.”

Mạc Niệm Tịch nhìn hai người quỳ giữa sảnh, không nói không rằng liền chạy lên ghế trên ngồi xuống: “Giữ quy tắc đi, hai người phải bái cao đường (ta) trước đã.”

“Chu công tử, huynh… huynh chẳng lẽ không muốn giúp chúng tôi sao?” Mục Hàn Tinh trong lòng sốt ruột, nàng là người nghiêm túc, không hề có tâm trạng đùa giỡn.

“Ta không nói là không giúp Mục tỷ tỷ, chỉ là bạn bè giúp đỡ nhau, không cần phải khách sáo như vậy. Cô gặp khó khăn, chúng ta nên ngồi xuống thảo luận đối sách thật tốt, chứ không phải hành đại lễ thế này. Trừ khi trong lòng cô căn bản không coi ta là bạn…” Chu Hưng Vân vừa nói, vừa đỡ giai nhân đứng dậy.

“Cảm ơn Chu công tử, là Hàn Tinh không hiểu chuyện…”

Nghe xong lời của Chu Hưng Vân, trong lòng Mục Hàn Tinh ấm áp lạ thường, lúc đầu nàng còn lo lắng, Chu Hưng Vân vào triều làm quan sẽ đắc ý vênh váo, coi thường đám thảo mãng giang hồ như họ.

“Không sao đâu, Mục tỷ tỷ tiết lộ cho cô một bí mật, lúc đầu ta được phong quan, Duy cô nương cũng giống như cô, khách sáo như vậy, tưởng rằng ta sẽ chê bai nàng là nữ lưu giang hồ, còn đặc biệt than thở với ta… Khoan đã, Duy cô nương đừng có qua đây, quân tử có câu, động khẩu không động thủ!”

“Huynh bớt nói lời yêu ngôn hoặc chúng đi, ta mới không như lời huynh nói… không có biết xấu hổ như huynh nói!”

“Đúng đúng, cô biết xấu hổ, ta không biết xấu hổ. Vậy nên bỏ nắm đấm xuống nói chuyện tử tế nào…”

Chu Hưng Vân sợ hãi trốn sau lưng Mục Hàn Tinh, Duy Túc Dao rất thẹn thùng, khi hai người ở riêng thì không sao, mặc hắn nói năng lung tung, thiếu nữ đều nhu tình như nước, nhưng có người ngoài ở đó, hắn chỉ cần hơi bất kính với nàng, Duy Túc Dao liền dùng ánh mắt lạnh lùng uy hiếp, nếu không sửa đổi, sẽ trừng phạt nho nhỏ…

Chu Hưng Vân làm ầm ĩ một hồi, tâm trạng của mọi người đều trở nên vui vẻ, ngay cả Mục Hàn Tinh đang gánh vác trọng trách, lúc này cũng thấy gánh nặng nhẹ đi không ít.

Mặt trời dần xuống núi, Chu Hưng Vân để tiếp đãi Mục Hàn Tinh từ xa tới, đích thân xuống bếp nấu nướng mỹ vị, khiến tất cả mọi người đều được no nê.

Mục Hàn Tinh mấy ngày nay bôn ba mệt mỏi, ăn không ngon ngủ không yên, đột nhiên được nếm trải tiên vị nhân gian, nỗi cay đắng tủi hờn dâng trào, không kìm được mà nước mắt đong đầy…

Sau bữa tối thịnh soạn, Chu Hưng Vân lại thắp đèn nến trong tiểu viện, cùng các bạn đồng hành ngồi vây quanh tâm sự.

“Mục tỷ tỷ, đứng từ góc độ cá nhân, ta rất hy vọng có thể giúp các cô, nhưng ta thân là đệ tử Kiếm Thục Sơn Trang, lại tự tiện nhúng tay vào chuyện của Bích Viên Sơn Trang các cô… về tình về lý đều không thỏa đáng.”

“Vì vậy nên ta mới đích thân vào kinh cầu y, mời huynh chữa trị cho Trịnh lão trang chủ.”

“Người của Bích Viên Sơn Trang liệu có cho phép chúng ta hành y không? Mục tỷ tỷ đừng quên, danh tiếng của ta trên giang hồ thối đến tận cùng, ai ai cũng gọi ta là tên lãng tử Kiếm Thục Sơn Trang.”

Chu Hưng Vân nêu ra một vấn đề vô cùng mấu chốt, Bích Viên Sơn Trang xảy ra nội đấu, chứng tỏ đệ tử trong môn đều đang dòm ngó chức trang chủ, họ chắc chắn không muốn nhìn thấy bệnh tình của lão trang chủ chuyển biến tốt, sẽ tìm đủ mọi cách ngăn cản hắn cứu người.

Ngoài ra, Chu Hưng Vân là lãng tử của Kiếm Thục Sơn Trang, danh tiếng xấu xa không có chỗ đứng, người của Bích Viên Sơn Trang có cả vạn lý do để từ chối cho hắn khám bệnh cho lão trang chủ.

“Chỉ cần có thể chữa trị cho lão trang chủ, tất cả tranh chấp đều sẽ dẹp yên.” Mục Hàn Tinh không vội vàng nói, Chu Hưng Vân có thể mượn danh hiệu Y Tiên của Tần Bội Nghiên để khám bệnh cho lão trang chủ. Chỉ cần cứu tỉnh được lão trang chủ, mọi tranh chấp đều sẽ kết thúc…

“Nhưng ta lại cảm thấy người của Bích Viên Sơn Trang, càng không để Tần tiểu thư nhúng tay vào.” Suy nghĩ của Duy Túc Dao lại trái ngược hoàn toàn với Mục Hàn Tinh, nếu như đệ tử Bích Viên Sơn Trang không muốn nhìn thấy bệnh tình của lão trang chủ chuyển biến tốt, họ tuyệt đối sẽ không để Y Tiên Tần Bội Nghiên ra tay chữa trị.

Ngược lại, họ chỉ hận không thể để Chu Hưng Vân danh tiếng thối nát chẩn đoán cho lão trang chủ, tốt nhất là chữa chết lão nhân gia ông ấy luôn…

“Có lý! Ta tán thành lời Duy cô nương, nếu họ không muốn cứu người, Tam sư huynh và Tần cô nương, hai vị đại phu chọn một, họ chắc chắn sẽ chọn Tam sư huynh.”

“Kiệt Văn, lời này của đệ ý là gì? Không muốn cứu người thì chọn ta?”

“Hưng Vân sư huynh đừng kích động, ý của Ngô sư huynh là, người giang hồ không hề hay biết vị thiếu niên thần y nổi danh kinh thành, thực chất lại chính là tên lãng tử Kiếm Thục Sơn Trang mà họ khinh thường nhất. Nếu huynh đến Bích Viên Sơn Trang khám bệnh cho lão trang chủ, Chỉ Thiên nghĩ họ sẽ rất ‘yên tâm’ đấy.”

“Nghe có vẻ rất có lý…” Chu Hưng Vân lặng lẽ gật đầu, hắn hành y chưa bao giờ để lại danh tính, một là vì tình cảnh bản thân khó xử, đang ở phe Hoàng thập lục tử, vạn nhất để nương biết hắn giúp kẻ ác mưu phản, kết cục chắc chắn không tốt đẹp gì. Hai là y thuật của hắn sớm muộn cũng sẽ biến mất, tránh việc sau này có người tìm đến cửa cầu trị, tốt nhất vẫn là không tiết lộ tên họ và thân phận.

Tóm lại, mỗi lần hành y Chu Hưng Vân đều đeo khẩu trang tự chế, vừa chú trọng vệ sinh, vừa có thể tránh việc bại lộ thân phận.

“Mục tiểu thư chi bằng trước tiên nói cho chúng ta biết bệnh trạng và lúc phát bệnh của Trịnh lão trang chủ đi.” Tần Bội Nghiên khá quan tâm đến bệnh tình của lão trang chủ Bích Viên Sơn Trang.

“Buổi sáng lão trang chủ đi tuần tra môn đệ luyện võ, đột nhiên liền hôn mê bất tỉnh nhân sự, chúng tôi đã mời rất nhiều đại phu, họ đều không tra ra nguyên nhân, đều nói lão trang chủ là do tà linh xâm nhập, bị oan hồn của kẻ thù nhập xác.”

“Ha ha, thật đúng là ban ngày gặp quỷ rồi.” Chu Hưng Vân buông lời châm biếm, một đám lang băm lầm người hại thân, không có bản lĩnh chữa bệnh cho người ta, lại nói là quỷ thần quấy phá.

“Chẳng lẽ Hưng Vân công tử đã biết Trịnh lão trang chủ mắc phải bệnh gì rồi sao?” Tần Bội Nghiên hướng về phía Chu Hưng Vân hỏi.

“Tần cô nương quá đề cao ta rồi, khám bệnh khám bệnh, không nhìn thì sao biết được là bệnh gì? Là một y giả, bất kể bản thân tự tin thế nào, cũng không thể chỉ dựa vào một lời nói mà tự ý định luận bệnh tình của bệnh nhân. Chúng ta bắt buộc phải nhìn hành vi, phân biệt sắc mặt, căn cứ vào tình trạng thực tế của người bệnh, đưa ra phán đoán lý tính…”

“Hưng Vân công tử nói rất có lý, Bội Nghiên thụ giáo rồi.” Tần Bội Nghiên ánh mắt thâm tình nhìn hắn. Gần đây nàng theo Chu Hưng Vân học y cứu người, đối với y thuật kinh thiên động địa của hắn vô cùng ngưỡng mộ, một trái tim sùng bái đã sớm như dòng suối chảy từ thiên hà, cuồn cuộn không dứt, thậm chí đạt đến trạng thái si mê và cuồng tín.

Chỉ cần Chu Hưng Vân nói là đúng, dù là sai, nàng cũng kiên định tin là đúng. Chỉ cần Chu Hưng Vân bảo nàng nằm xuống, nàng tuyệt đối sẽ phục sát đất, toàn tâm toàn linh tĩnh đợi ân sủng.

Nói tóm lại, tóm lại là, Tần Bội Nghiên với nội tâm thuần phác đã chịu độc hại sâu sắc, tôn sùng Chu Hưng Vân như thần thánh.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:35
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.