Thiên Giáng Quỷ Tài

Lượt đọc: 1923 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 721
Tiểu bí mật

❊ ❊ ❊

Nháy mắt đã trôi qua hai ngày, Chu Hưng Vân tập hợp tại dưới núi Thanh Liên, chuẩn bị lên đường tới Bích Viên sơn trang...

Chu Hưng Vân vốn quyết định hôm qua xuất phát, nhưng đáng tiếc thời tiết đầu hạ mưa bụi lất phất, làm chậm mất hành trình một ngày, khiến hắn đành phải trút giận lên người Hứa Lạc Sắt và Ninh Hương Di.

Hôm nay ánh dương tươi sáng, trời xanh mây trắng, là một ngày đẹp trời để đi chơi, thế nên Chu Hưng Vân cưỡi ngựa, xách theo Hứa Chỉ Thiên tiến về phía Bích Viên sơn trang.

Thọ thần của lão trang chủ Bích Viên sơn trang là ngày mười sáu tháng tư, Chu Hưng Vân sợ lỡ mất giờ lành tháng tốt, cho nên không dùng xe ngựa mà là cưỡi ngựa độc hành.

Dù sao trong đội ngũ cũng chỉ có tiểu manh vật Hứa Chỉ Thiên này không biết cưỡi ngựa, Chu Hưng Vân kéo nàng ra sau lưng, lập tức phóng ngựa lao vút đi. Ngựa càng chạy nhanh, tiểu manh vật ôm càng chặt, Chu Hưng Vân càng sung sướng... Ai hiểu đều hiểu.

Tốc độ cưỡi ngựa nhanh hơn xe ngựa rất nhiều, Chu Hưng Vân cùng đoàn người hơn mười người, đi đi dừng dừng năm ngày, liền đuổi kịp đội ngũ mừng thọ của Dương Lâm.

Chu Hưng Vân tính toán ngày tháng, còn cách thọ thần của lão trang chủ một khoảng thời gian dài, bọn họ không cần phải vội vàng. Thế là, Chu Hưng Vân giảm tốc độ, dẫn tiểu đồng bọn ngao du sơn thủy, thưởng thức phong cảnh núi rừng...

"Huyền Nữ tỷ tỷ thường xuyên nếm thử món nấm nướng này, vị đạo bảo đảm tỷ hài lòng!" Chu Hưng Vân cầm một xuyến nấm nướng, lon ton chạy tới bên cạnh Isabelle lấy lòng.

"Cảm ơn." Isabelle không hề khách khí, mỉm cười đón nhận thiện ý của Chu Hưng Vân.

Mọi người bôn ba gió bụi mấy ngày liền, đều cảm thấy hơi mệt, cho nên tối qua, Chu Hưng Vân quyết định nghỉ ngơi một ngày trong rừng, ngày mai mới tiếp tục đi tới Bích Viên sơn trang.

Sáng nay sau khi thức dậy, mọi người phân công hợp tác, đi vào trong rừng tìm thức ăn...

Mạc Niệm Tịch, Duy Túc Dao, Hứa Chỉ Thiên hái được một đống nấm hương và quả dại, Mộ Nhã thì săn được mấy con chim chóc, Hiên Viên Sùng Võ và Hiên Viên Phong Tuyết cũng bắt được hai con rắn cỏ, Nam Cung Linh thậm chí còn khiêng một con hươu hoang về, thu hoạch vô cùng phong phú, đủ cho mọi người ăn mấy ngày.

Thấy được bội thu, người vui mừng nhất không ai khác chính là tiểu muội muội Ngu Vô Song. Mấy ngày nay bôn ba, ngày nào cũng ăn lương khô, nghiêm trọng ảnh hưởng đến sự phát dục thân thể của nàng...

"Của ta đâu! Ngươi đừng chỉ lo lấy lòng người đàn bà kia được không. Tương lai ta nhất định đẹp hơn nàng. Không, hiện tại ta cũng không thua kém nàng!" Ngu Vô Song phẫn nẫn bất bình hét lên, thầm trách Chu Hưng Vân trọng sắc khinh bạn.

Chu Hưng Vân trổ tài giải phẫu, chia nhỏ con mồi của Nam Cung Linh và Mộ Nhã săn được, sau đó đào một cái hố lớn dưới đất, đem đùi hươu, sườn hươu và chim hoang đã tẩm ướp gia vị bọc vào lá tiêu, chôn vào hố lớn, rồi phủ củi đã đốt sẵn lên trên, nướng theo một phương thức độc đáo.

Nghe nói phải đợi ba canh giờ, thịt nướng mỹ vị mới xuất lò. Trong lúc chờ đợi thức ăn ra lò, Chu Hưng Vân còn hầm một nồi canh nấm đông cô với rắn.

Nấm hương và thịt rắn dư thừa, Chu Hưng Vân xâu lại nướng, làm món khai vị, cho các mỹ nữ nếm thử chút vị tiên.

Thịt hươu còn dư lại, thì đem sấy khô thành thịt hươu khô, để tiện cho việc ăn uống trên đường sau này.

"Không cần vội, lần nào ngươi cũng vội vàng như vậy, sợ ta không cho ngươi ăn chắc?" Chu Hưng Vân không chút khách khí, đưa xâu nấm nướng đã chín khác cho Ngu Vô Song.

Đúng lúc này, cô bé Chu Linh đột nhiên đi tới bên cạnh Chu Hưng Vân, chỉ vào xâu sườn rắn nướng giòn ngoài mềm trong: "Ta muốn cái đó."

Cô bé Chu Linh giống như Chu Hưng Vân, là một kẻ ăn thịt chính hiệu, không quá hứng thú với các loại rau củ.

"Khụ hừ, người nào ngôn nhi vô tín, không có thịt ăn!" Chu Hưng Vân nhét xâu nấm nướng vào trước mặt Chu Linh, trưng ra bộ dáng yêu ăn thì ăn, không ăn thì dẹp.

Cô bé Chu Linh nhìn nấm nướng trầm mặc ba giây, cuối cùng rất dứt khoát quay đầu, trở lại bên cạnh Nam Cung Linh ngồi xuống, không ăn thức ăn bố thí.

Chu Hưng Vân thấy vậy không khỏi cảm thán, cô bé thật có cốt khí, không giống tiểu muội muội Vô Song, sẽ khuất phục trước mỹ thực.

Thế nhưng, ngay lúc Chu Hưng Vân đang suy tính, không so đo với cô bé Chu Linh nữa, đưa cho nàng một xâu sườn rắn nướng...

"Tuần di nương xin lỗi." Chu Linh đột nhiên xin lỗi Tuần Huyên, khiến những người có mặt ngơ ngác không hiểu gì.

"Sao vậy..." Tuần Huyên vô thức hỏi, lại thấy cô bé Chu Linh, vẻ mặt vô cảm đi tới trước mặt Chu Hưng Vân, nói ra lời nói thật lòng...

"Tuần di nương vì muốn ta đa lưu luyến quên về, thủ pháp thường dùng nhất chính là dục nghênh hoàn cự. Tâm đáy nàng rất muốn sớm chiều ở bên cạnh ta đa, nhưng lại sợ ta đa cả thèm chóng chán, cho nên mỗi lần đều tỏ vẻ cự tuyệt, khiến ta đa có một loại cảm giác thỏa mãn khi không có được, nhưng lại nhất quyết muốn có. Cho nên Tuần di nương mới đối với ngươi thờ ơ lạnh nhạt, ngươi chỉ cần thái độ cứng rắn một chút, bá vương ngạnh thượng cung là được. Ta có thể đảm bảo nàng rất thích bị ngươi làm mạnh bạo."

"Ngươi hồ ngôn! Ta mới không có! Ta ghét hắn!" Tuần Huyên như băng sương lạnh lùng, chợt hiện lên từng vệt hồng nhạt, đại khái là không ngờ tới, cô bé Chu Linh thế mà lại... nói nàng như vậy.

"Thật sự ghét sao?" Hứa Chỉ Thiên hồ nghi nhìn Tuần Huyên.

Thật đừng nói, lời của cô bé Chu Linh, quả thật có vài phần căn cứ. Tuần Huyên bề ngoài nhìn như tránh né Chu Hưng Vân, thực tế lại luôn đi theo bên cạnh Chu Hưng Vân, hơn nữa thường xuyên bị hắn 'bắt được'.

Lại nói tiếp... nhiệm vụ giám sát Chu Hưng Vân, cũng không phải do Hàn Thu Linh chủ động đề xuất, mà là Tuần Huyên tự mình xin lệnh.

Từ sau buổi yến tiệc khánh công, lúc Chu Hưng Vân công khai mọi việc với Hàn Thu Linh, Tuần Huyên đã chủ động xin lệnh ở lại bên cạnh hắn, đề phòng hắn đi đầu quân cho Hoàng Thập Lục Tử.

Hiện tại Hoàng Thập Lục Tử đã bị trừ khử, Tuần Huyên vẫn cứ thi hành nhiệm vụ giám sát, có thể thấy dụng tâm khác lạ...

"Ta đương nhiên ghét hắn! Hắn từng coi ta là nữ nô, lấy xích sắt trói buộc ta! Ta làm sao có thể không ghét hắn! Các ngươi phải tin ta. Những lời nó nói không có một chút căn cứ nào!" Tuần Huyên có cảm giác như ngậm bồ hòn làm ngọt, đắng mà không nói ra được.

Chu Linh nói thành như vậy, cho dù nàng không phải thực sự 'dục nghênh hoàn cự', cũng sẽ biến thành 'dục nghênh hoàn cự', nếu Chu Hưng Vân và mọi người tin là thật, sau này nàng mà cự tuyệt Chu Hưng Vân, chẳng phải đều là... Tuần Huyên cảm thấy choáng váng.

Nếu có người có thể dò xét nội tâm Tuần Huyên, nhất định sẽ cười đến mức không thở nổi. Bởi vì tiềm thức nàng nghĩ tới thế mà lại là, 'cho dù không phải thực sự dục nghênh hoàn cự', cái gì gọi là 'cho dù không phải'?

Ngay cả Tuần Huyên cũng cảm thấy mình chính là như vậy, cho nên mới có ý nghĩ 'cho dù không phải'.

"Ta sẽ không nói dối, thông tin trên đều là tỷ tỷ ta nói cho ta, thiên chân vạn xác, nếu có hư giả, trời đánh lôi phạt." Cô bé Chu Linh vẻ mặt nghiêm túc phát thệ, lại ba lần nhấn mạnh mình không giống mỗ Vân, thừa kế phẩm đức tốt đẹp của nương thân, sẽ không tùy ý nói dối.

"Tỷ tỷ ngươi sao biết chuyện của ta!" Tuần Huyên không thể nhịn được nữa, lạnh lùng nhíu mày, phóng thích địch ý về phía cô bé Chu Linh. Đây không phải nói nàng tính tình không tốt, mà là lời cô bé kia, thật sự khiến nàng tình cảnh khó xử.

"Bởi vì tỷ tỷ ta là con gái của ngươi." Cô bé Chu Linh tung đòn chí mạng, trong chớp mắt khiến Tuần Huyên sững sờ không thốt nên lời.

"Phốc... A ha ha ha ha... Ôi đau bụng quá... A a a... Không xong rồi, ta cười đau cả bụng." Mạc Niệm Tịch ôm bụng cười lớn, lời cô bé Chu Linh nói, thật sự làm mọi người buồn cười. Ngay cả Duy Túc Dao cũng im lặng nhắm mắt, đồng tình với cảnh ngộ của Tuần Huyên, đồng thời thầm dặn lòng, tuyệt đối không được đi trêu chọc Chu Linh, không, lát nữa phải tìm phương kế lấy lòng Chu Linh, miễn cho cô bé lấy 'con gái' của mình ra nói chuyện...

"Hanh a a, tạo nghiệp thật." Nhiêu Nguyệt u u cười, Tuần Huyên cư nhiên thích chơi trò này, dục nghênh hoàn cự... Thật là, thú vị.

"Ngươi... Ta... Các ngươi..." Tuần Huyên hoàn toàn ngơ ngác, không biết nên nói cái gì, cô bé Chu Linh thế mà lại có chiêu này, thật hại chết nàng rồi.

"Được rồi được rồi, mọi người đừng nói chuyện nữa." Chu Hưng Vân được tiện nghi lại còn khoe mẽ, cố nén cười xua xua tay, làm hòa sự lão, đưa mấy xâu sườn rắn nướng cho Chu Linh: "Ngươi thích ăn sườn rắn nướng à? Mấy xâu này nướng xong rồi, đều cho ngươi. Đúng rồi, chia cho Vô Song một ít nhé."

Chu Hưng Vân quyết định, sau này nhất định phải đối đãi tốt với Chu Linh, nhất định phải để nàng nói nhiều hơn chút, về những tiểu bí mật riêng tư của các mỹ nữ.

"Cảm ơn." Chu Linh nhận lấy thịt rắn nướng, vừa xoay người định đem hiếu kính Nam Cung Linh, lại đột nhiên dừng bước, quay đầu bổ sung nói: "Điểm mấu chốt cuối cùng, nhược điểm của Tuần di nương là 'thận du huyệt' ở hai bên thắt lưng, tỷ tỷ ta nói, Tuần di nương thường xuyên bị cha một chiêu chế phục, tỷ ấy thử học theo cha, điểm thận du huyệt của Tuần di nương, kết quả Tuần di nương phát ra âm thanh rất vũ mị."

"Ngươi đủ rồi! Còn nói nữa ta thực sự giận đấy!" Tuần Huyên bây giờ hận không thể đào cái hố chôn mình xuống, trong lòng cảm thấy thế đạo này thật đáng sợ, ẩn tư của nàng đều bị cô bé nắm giữ.

"Hiểu rồi! Hiểu rồi! Cảm ơn ngươi nhé!" Chu Hưng Vân thành tâm thành ý cảm ơn cô bé Chu Linh, cảm thán con gái này không uổng công nuôi mà!

Tuy nhiên, ngay lúc Chu Hưng Vân hân hoan như điên, tán mỹ đại địa, tán mỹ bầu trời, tán mỹ mặt trời, vì con người có thể nắm giữ nhược điểm của mỹ nhân khuynh thành mà phấn chấn, thì chuyện nhạc cực sinh bi lại xảy ra.

"Chu công tử, tiểu nữ tử ngu muội, nhất thời không nghe hiểu ý câu nói của các ngươi. Xin hỏi Chu công tử, còn nguyện ý coi ta là người nhà không?" Isabelle nghe được chủ đề mới lạ như vậy, không thể không hỏi lại.

Hoặc giả nói, hiện tại Isabelle không truy vấn, thì chính là ngoài mặt giả vờ hồ đồ, ngược lại càng không nói nổi.

"Cái này... đau đầu... ta đau đầu quá... Chỉ Thiên ngươi thay ta giải thích một chút đi."

"Không muốn đâu, rắc rối tự mình gây ra thì tự giải quyết."

"Ta cần ngươi làm gì chứ!" Chu Hưng Vân dở khóc dở cười, manh vật này chỉ biết bán manh, đem nàng đi theo chẳng có tác dụng gì, Chu Hưng Vân còn nghi ngờ lúc trước tại sao mình lại phạm ngốc, mà đồng ý đem Hứa Chỉ Thiên theo cùng.

Không còn cách nào khác, Chu Hưng Vân đành nhờ vả muội tử Khỉ Lệ An, để nàng giải thích rõ ràng lai lịch cô bé Chu Linh cho Isabelle.

Dù sao Isabelle thông minh tuyệt đỉnh, chuyện này không giấu được bao lâu, so với việc hàm hồ lấp liếm, khiến mối quan hệ hai người nảy sinh khoảng cách, không bằng thẳng thắn thành khẩn, nói ra hết những gì có thể nói, tránh để Huyền Nữ tỷ tỷ cảm thấy hắn không coi nàng là người nhà.

Khỉ Lệ An muội tử mặc dù rất không tình nguyện đem tiểu bí mật của các nàng và Chu Hưng Vân nói cho Isabelle, nhưng Chu Hưng Vân đã lên tiếng, nàng cũng đành làm theo, hướng Isabelle trần thuật lai lịch cô bé, cùng với sự việc về thế giới song song.

Kiến thức liên quan đến thế giới song song, nghe qua có vẻ hoang đường, nhưng ý nghĩa trong đó, Isabelle lại có thể lý giải. Cũng tức là nói, thân phận cô bé Chu Linh, là con gái của Chu Hưng Vân và Nam Cung Linh ở một thời điểm tương lai trong thế giới song song.

Còn nữa, kiến thức trong não bộ Chu Hưng Vân, phần lớn là kế thừa từ thế giới song song tương ứng, dùng lời cô bé nói, loại năng lực đặc thù này gọi là... Dị năng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:721
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.