Thiên Giáng Quỷ Tài

Lượt đọc: 2753 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 925
Bị động bảo vệ bách tính

❊ ❊ ❊

Chu Hưng Vân nghe thấy Thiệu trưởng lão hét lớn một tiếng, sợi xích roi trong tay bà tựa như một thanh trường đao, từ trên cao bổ xuống.

Sợi xích roi được rót đầy nội kình sắc bén không gì cản nổi, trực tiếp bổ ra một đạo khí kình hình trăng khuyết có thể nhìn bằng mắt thường, đánh tan dòng dung nham nóng bỏng đang ập tới ngay từ giữa.

Thiệu trưởng lão lo sợ dư uy của Huyền Dương Chưởng sẽ gây hại cho lão phụ nhân không chút nội công, bà không tiếc tiêu hao nội kình, ngưng tụ một đạo khí trường trước mặt, đem luồng nhiệt độ cao do Huyền Dương Chưởng gây ra ngăn cách bên ngoài khí trường.

Uy lực của Huyền Dương Chưởng không thể coi thường, chỉ riêng luồng khí nóng do nó tạo ra cũng đủ khiến người ta bị bỏng đến nửa sống nửa chín. Thiệu trưởng lão không muốn nhìn thấy lão phụ nhân vừa mới khỏi bệnh lại phải chịu dày vò.

Cùng lúc đó, tên Lạt Ma Tây Vực phe địch thấy Thiệu trưởng lão đứng ra bảo vệ lão phụ nhân, cứng rắn đỡ lấy chưởng kình của Huyền Dương Thiên Tôn, liền thừa cơ bà không còn sức lực nối tiếp mà hạ đá xuống giếng, đột ngột tung đòn tấn công, phóng mình rơi xuống trước mặt Thiệu trưởng lão, vận dụng nội kình khiến hổ gầm đánh tới.

Lạt Ma Tây Vực song chưởng hợp nhất, ngự khí đánh ra, một con bạch hổ do nội lực huyễn hóa ra tựa như mãnh hổ thoát cũi, há cái miệng máu phun mây nhả khói, dốc sức lao tới vồ cắn Thiệu trưởng lão của Thủy Tiên Các và lão phụ nhân phía trước.

Trong ngàn cân treo sợi tóc, Thiệu trưởng lão rút kiếm tay phải chống địch, lưỡi kiếm tựa thiên mã lưu tinh, huyễn hóa ra muôn vàn kiếm ảnh, như mưa rào hoa lê đâm về phía khí kình bạch hổ đang lao tới. Tay trái thì bảo hộ, khẽ đẩy lão phụ nhân, dùng nhu kình đưa bà đến bên cạnh Chu Hưng Vân.

Sư phụ của Duy Túc Dao đưa lão phụ nhân tới bên cạnh Chu Hưng Vân, đại khái là hy vọng Chu Hưng Vân có thể ngăn cản hành vi xúc động của lão phụ nhân, khuyên bà đừng tiếp tục đi chịu chết vô ích.

Dù sao trong số bao nhiêu người ở đây, cũng chỉ có Chu Hưng Vân và lão phụ nhân là có duyên phận sâu đậm nhất, sợ rằng chỉ có hắn mới có thể trấn an lão phụ nhân đang giận dữ công tâm.

Tuy nhiên, điều khiến Thiệu trưởng lão không nói nên lời là, Chu Hưng Vân quả nhiên giống như bà dự đoán, có thể ngăn cản hành động lỗ mãng của lão phụ nhân. Thế nhưng... Chu Hưng Vân không hề dùng phương thức "khuyên bảo" để ngăn cản, mọi người chỉ thấy hắn quyết đoán nhanh gọn, chát chát hai cái, điểm huyệt ngủ của lão phụ nhân, rồi giao bà cho Tần Bội Nghiên chăm sóc.

Đúng là ngàn lời nói không bằng mấy quyền mấy cước... Giảng đạo lý ư? Không tồn tại đâu!

Quả thật, thời điểm phi thường thì dùng thủ đoạn phi thường, người có mặt ở đây ai cũng hiểu, Chu Hưng Vân làm vậy cũng là vì nghĩ cho lão phụ nhân.

Lão phụ nhân giận dữ đột kích lỗ mãng, Huyền Dương Thiên Tôn phản tay đánh trả, giống như ngòi nổ dẫn đến chiến tranh, lập tức khiến đôi bên địch ta bùng nổ kịch chiến.

Khi Huyền Dương Thiên Tôn hạ sát thủ với lão phụ nhân, Đường Hủ nắm bắt thời cơ, quyết đoán bay người đột kích đáp trả.

"Lão già Huyền Dương, ngươi còn mặt mũi nào nữa không? Vậy mà lại động thủ thật với một lão phụ nhân không biết võ công!" Đường Hủ di hình hoán ảnh, chớp mắt đã di chuyển đến trước thân Huyền Dương Thiên Tôn nửa mét, song quyền như sấm sét đánh vào ngực, nhắm thẳng vào tâm phế địch nhân.

"Đường đường là Mộ chủ Huyết Long Lăng Mộ, từ khi nào lại trở nên từ bi bác ái như vậy, đến mức để tâm tới sống chết của một người phụ nữ tầm thường? Thảo nào những năm gần đây Huyết Long Lăng Mộ chẳng có chút khởi sắc, đánh mất oai phong ngày trước."

Huyền Dương Thiên Tôn song chưởng gạt mây, nhẹ nhàng hóa giải cú đột kích của Đường Hủ.

Lúc Huyền Dương Thiên Tôn ra chưởng đánh trả lão phụ nhân, đã đoán trước Đường Hủ sẽ thừa cơ tấn công mạnh, cho nên hắn không chút hoang mang mà phòng thủ được thế công của đối phương.

Huyền Dương Thiên Tôn và Đường Hủ đều là võ giả cảnh giới Vinh Quang, hai người giao phong không thể nào một chiêu định thắng bại. Chỉ là, Đường Hủ chiếm được tiên cơ, quyền tấn công nằm trong tay hắn, Huyền Dương Thiên Tôn chỉ có thể giữ thế phòng thủ, lấy lùi làm tiến.

"Gỗ đẹp trong rừng, gió ắt thổi gãy, đất cao hơn bờ, nước ắt chảy mạnh. Lão già Huyền Dương, đạo lý cây cao đón gió ngươi không hiểu sao? Ta thấy ngươi chính là không hiểu. Nếu không, Huyền Dương Giáo các ngươi sao dám càn rỡ và coi thường nhân đạo, mở rộng thế lực ở Bắc Cảnh như vậy." Đường Hủ song quyền bị đối thủ gạt ra, lập tức tùy thân mà động, đảo ngược móc câu, mũi chân phải đá về phía yết hầu Huyền Dương Thiên Tôn.

"Người thiện bị người khi dễ, ngựa hiền bị người cưỡi, thế đạo giang hồ lấy kẻ mạnh làm tôn, ngươi không càn rỡ thì làm sao uy trấn tứ phương! Đường Mộ chủ thật đúng là lo bò trắng răng." Huyền Dương Thiên Tôn phản ứng thần tốc, song chưởng thành trảo mạnh mẽ khóa chặt mắt cá chân và đầu gối Đường Hủ, cố gắng thúc đẩy Huyền Dương chưởng kình hủy hoại tủy xương hắn.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc Huyền Dương Thiên Tôn song chưởng phát lực, Đường Hủ tung người xoay vòng giữa không trung, gót chân trái đập thẳng vào thái dương Huyền Dương Thiên Tôn.

Ý đồ của Đường Hủ rất rõ ràng, ta dùng một chân đổi một mạng của ngươi, ngươi dám đổi, ta phụng bồi.

Huyền Dương Thiên Tôn tự nhiên sẽ không làm chuyện lỗ vốn, khi chân trái của Đường Hủ với thế tới hung hăng quét tới trước mắt, tay trái đang khóa mắt cá chân Đường Hủ của hắn mạnh mẽ đẩy tới trước, hất văng Đường Hủ ra xa năm mét.

Đường Hủ xoay một vòng trên không trung, đáp đất đầy tiêu sái uy nghiêm, liền vỗ vỗ bụi trên ống quần cười nói: "Ác nhân ác trị, ác có ác báo, thế gian vạn vật đều có nhân quả, những gì Huyền Dương Giáo các ngươi làm, đã không thể dùng từ càn rỡ để hình dung. Phong cách diệt tuyệt nhân tính, chắc chắn sẽ chiêu mời sự phản kháng của nhân đạo. Chưa nói đến danh môn chính phái sẽ không ngồi yên không quản, ngay cả người trong tà đạo, cũng sẽ không dung túng các ngươi độc bá một phương."

"Có cần lão ca nhắc nhở ngươi chút không? Nếu muốn thành tựu bang phái trăm năm, nhất định phải học cách thấy tốt thì thu, hành sự khiêm tốn, thu liễm làm người." Đường Hủ thản nhiên nói, tà môn giáo phái không giống danh môn chính đạo, trong mười hai đại tà môn, chẳng có mấy cái là bang phái lớn được truyền thừa trăm năm.

Điều này không phải nói tà môn giáo phái không có cao thủ, chỉ là... người trong tà môn đa phần là hạng người vì lợi mà làm, có lợi thì đi cùng nhau, không lợi thì chia tay vui vẻ. Thêm nữa, tà môn giáo phái thường xuyên bị Võ Lâm Minh vây quét, tan tan hợp hợp nhiều vô kể. Cho nên, muốn duy trì một phái tà môn, thì phải học cách thấy tốt thì thu, nếu không rơi vào cảnh bị vạn người chỉ trích, sẽ giống như Huyền Dương Giáo bây giờ, bị thiên hạ người người cùng nhau thảo phạt.

Thủ đoạn xử thế của Huyền Dương Giáo cực đoan, chưa nói đến việc võ lâm chính đạo biết được tình hình Bắc Cảnh, nghĩa vô phản cố chạy tới trừ bạo an lương, ngay cả các tà môn giáo phái khác, như Phượng Thiên Thành, Vong Thần Điện... người trong tà môn, đều ôm tâm thái xem kịch hay, ngồi trên núi xem hổ đấu, không tới gây thêm phiền phức cho Võ Lâm Minh.

Nếu đổi lại là trước đây, giả sử Võ Lâm Minh tập hợp nhân mã, đối phó một tà môn giáo phái nào đó, người trong tà môn ít nhiều gì cũng cảm thấy môi hở răng lạnh, thỏ chết cáo buồn, phái cao thủ dưới trướng ra gây khó dễ, âm thầm phá hoại kế hoạch của Võ Lâm Minh.

Thế nhưng, lần này Võ Lâm Minh thảo phạt Huyền Dương Giáo thì khác rồi, đại bộ phận tà môn giáo phái đều giữ quy củ cũ, lười quản sống chết của Huyền Dương Giáo.

Giống như trước đây từng nói, chuyện giết gà lấy trứng, tặc khấu và tà môn đều sẽ không làm. Huyền Dương Giáo dã tâm bừng bừng, muốn độc chiếm toàn bộ Bắc Cảnh, nô hóa cư dân các thị trấn phương Bắc, đây chẳng phải là cắt đứt đường tài lộc của các tà môn khác sao? Nói là cùng nhau chơi đùa cùng nhau phát tài, bây giờ Huyền Dương Giáo lại muốn tự mình nắm quyền Bắc Cảnh, tà môn giáo phái không có lợi thì tất nhiên không muốn nhìn thấy Huyền Dương Giáo một mình độc tôn.

Cho nên... Huyền Dương Giáo làm mọi chuyện quá tuyệt tình, các tà môn còn lại tự nhiên lười quản hắn, thậm chí ước gì Võ Lâm Minh diệt trừ Huyền Dương Giáo, để Bắc Cảnh xuất hiện khoảng trống thế lực, cho mọi người tới chia bánh.

"Không phiền Đường Mộ chủ bận tâm, Huyền Dương Giáo chúng ta có đạo xử thế của Huyền Dương Giáo." Huyền Dương Thiên Tôn đột nhiên nháy mắt ra hiệu cho Hắc Đằng đại hộ pháp của Linh Xà Cung bên cạnh.

Khoảnh khắc tiếp theo, Hắc Đằng đại hộ pháp liền hô lệnh đồng bọn, dồn dập tấn công vào đám bách tính vô tội sau lưng Hàn Thu Linh.

Nếu chỉ xét về số lượng cao thủ, tà môn vây công căn cứ Võ Lâm Minh rõ ràng hơi chiếm ưu thế. Số lượng cao thủ tà môn gần như gấp đôi cao thủ Võ Lâm Minh, cho nên họ chia quân nhiều đường tấn công bách tính vô tội trong doanh trại, chắc chắn có thể khiến cao thủ chính đạo sứt đầu mẻ trán.

Điều duy nhất khiến Chu Hưng Vân cảm thấy an ủi là Mộ Nham, Tiêu Dao Thiên Đạo, Tiêu Vận, Đường Hủ đều là võ giả cảnh giới Vinh Quang, tổng hợp thực lực phe mình ước chừng mạnh hơn đối phương một chút.

Tất nhiên, vì trong doanh trại có rất nhiều bách tính vô tội, Tiêu Vận và những người khác có kiêng dè, dẫn đến quyền chủ động nằm trong tay kẻ địch.

Ví như lúc này, cao thủ tà môn không cứng đối cứng với họ, mũi nhọn chĩa thẳng vào đám bách tính tay không tấc sắt, Tiêu Vận cùng đám cao thủ đành phải bị động phòng thủ, bận rộn cứu giúp bình dân bách tính.

Hắc Đằng đại hộ pháp của Linh Xà Cung, hai tay khuấy động trời đất, từng lũ khí kình của gió có thể nhìn thấy bằng mắt thường quấn quanh trước sau thân hắn, như dải lụa đầy màu sắc xoay vần đấu chuyển.

Ngay sau đó, từng lũ phong kình trông như rắn dài chui vào hang, cúi đầu khoan vào mặt đất.

Không mất bao nhiêu thời gian, mặt đất dưới chân Hắc Đằng đại hộ pháp bắt đầu nhúc nhích, tựa như hàng trăm con cự mãng, lấy hắn làm trung tâm bò lan ra ngoài, khí thế hung hãn lao về phía bách tính vô tội.

"Mau lùi ra sau lưng ta." Mộ Nham thấy cảnh đó thần sắc ngưng trọng, lập tức bảo Hàn Thu Linh dẫn theo những bình dân không biết võ công, đến sau lưng hắn tụ tập ôm đoàn.

Mộ Nham thân là một trong mười trưởng lão Võ Lâm Minh, tự nhiên kiến thức rộng rãi, hiểu rõ rất nhiều võ công tà môn.

Linh Xà Cung cũng giống như Phượng Thiên Thành, coi là tà môn giáo phái có lịch sử trăm năm, công pháp Hắc Đằng đại hộ pháp sử dụng, chính là độc môn tuyệt học của Linh Xà Cung, Thực Cốt Phúc Xà Công.

Võ giả tu luyện Thực Cốt Phúc Xà Công, mỗi một đạo nội kình đánh ra đều có tính ăn mòn mãnh liệt, võ giả không có nội lực khí thuẫn hộ thể, chỉ cần bị nội kình của hắn phất trúng một chút, sẽ thịt thối thấy xương.

Lúc này, Hắc Đằng đại hộ pháp rót nội kình của hắn vào mặt đất, trông như hàng trăm con cự mãng chui vào lòng đất, vây quét bình dân bách tính trong doanh trại từ bốn phương tám hướng, Mộ Nham trưởng lão của Nhạc Sơn Phái sao có thể không kinh hoàng sợ hãi.

Cao thủ tà môn rõ ràng không coi nhân mạng ra gì, họ làm như vậy, ra chiêu là đại khai sát giới bình dân, đại khái chỉ có một mục đích, đó chính là ép Hàn Thu Linh phải khuất phục.

Thôn dân Bắc Cảnh tại căn cứ Võ Lâm Minh, không có một ngàn thì cũng tám trăm, nếu Hàn Thu Linh tận mắt chứng kiến họ chết thảm, chắc hẳn sẽ ủy khuất cầu toàn, đồng ý yêu cầu của Huyền Dương Thiên Tôn, từ đó bảo toàn tính mạng thôn dân Bắc Cảnh.

Mộ Nham vì không muốn tình huống trên xảy ra, chỉ có thể toàn lực ứng phó, bảo vệ tốt những người phía sau, không để bất kỳ một sinh mạng vô tội nào, mất mạng trong tay giáo chúng tà môn.

Không cần Hàn Thu Linh lên tiếng, khi Hắc Đằng đại hộ pháp ngưng tụ nội lực, làm đất rung chuyển lắc lư, bách tính trong doanh trại đã sớm hoảng loạn thất thố, kinh hãi không thôi lùi lại mười mét.

Thần tiên đánh nhau, bách tính vô tội chỉ có thể thầm lặng cầu nguyện, hy vọng cao thủ chính đạo Võ Lâm Minh cờ mở thắng lợi.

Mộ Nham xác nhận Hàn Thu Linh và những người khác, đều ở phía sau hắn tụ tập, lập tức vận khí đan điền, hai tay duỗi phẳng nâng cao.

Trong chớp mắt, sau lưng Mộ Nham gió nổi mây phun, từng viên cầu do nội lực ngưng tụ hình thành, tựa như kích cỡ quả bóng chày, tràn ngập trong hư không.

Quả cầu quỷ dị màu đen trắng đan xen, giống như từng cái hang chuột nhỏ, hàng trăm hàng ngàn lơ lửng trên không trung, khiến không gian xung quanh trông như thủng lỗ chỗ.

Vô số quả cầu hỗn sắc đen trắng quỷ dị, tựa như một mạng lưới phòng hộ, tỏa ra hình bán nguyệt xung quanh Hàn Thu Linh và những người khác, bao trùm lấy tất cả bách tính vô tội.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:904
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.