Thiên Thần Điện: Tiêu Thiên Sách, Cao Vi Vi

Lượt đọc: 6091 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1926

❊ ❊ ❊

Tiêu Thiên Sách nhìn những người còn lại ngoài Tiêu Túc và Thiên Hạ, tiếp tục nói: "Mấy người các ngươi, lát nữa nếu đánh không lại, thì toàn bộ cho ta tự bạo. Trước khi chết, cũng phải kéo theo vài tôn cường giả hắc ám, kéo được mấy tên thì kéo mấy tên...!"

"Tuân lệnh! Cẩn tuân Tiêu Hoàng lệnh!" Các cường giả hiện thế toàn bộ kiên định gật đầu, trong nháy mắt đều nâng khí tức trong cơ thể mình lên đến cực hạn, sẵn sàng tự bạo bất cứ lúc nào.

Đế Vũ và Đế Trụ nhìn tình cảnh phe Tiêu Thiên Sách, đều không khỏi nhíu chặt mày. Rõ ràng Tiêu Thiên Sách đây là kiểu "kẻ đi chân đất không sợ kẻ mang giày". Hắn bày rõ là đang đánh cược, Đế Vũ và những người khác không dám cùng hắn đồng quy vu tận!

Mặt Đế Vũ đen lại, sắc mặt âm trầm như nước, nhìn chằm chằm Tiêu Thiên Sách, sau khi hít sâu một hơi liền nói: "Tiêu Thiên Sách, ngươi hà tất phải làm vậy? Bây giờ vẫn chưa tới lúc ngươi và ta quyết chiến! Ngươi hiểu mà!"

"Hừ, nói nghe hay hơn hát. Đế Vũ, ngươi coi lão tử bị mù sao?" Tiêu Thiên Sách cười lạnh, giơ ngón tay chỉ Đế Khung, rồi lại chỉ Đế Trụ nói: "Hai tên bọn chúng, vừa rồi rõ ràng là muốn ra tay. Bọn chúng nói cũng không sai, tiêu diệt hiện thế trước, thực lực của các ngươi cũng sẽ mạnh thêm một phần! Không phải sao?!"

Đế Vũ nhíu mày, vô cùng bất mãn nhìn Đế Khung và Đế Trụ một cái. Hai kẻ này đã phá hỏng kế hoạch của hắn. Trong suy nghĩ của Đế Vũ, Đế Khung đúng là đồ đại ngốc, bức bách Tiêu Thiên Sách sao?

Mẹ nó, cho dù muốn ra tay, thì cũng phải là chúng ta ra tay trước, giết Thiên Hạ trước, rồi mới vây giết Tiêu Thiên Sách, như vậy chẳng phải tốt hơn sao? Cứ nhất định phải tự mình đi áp chế Tiêu Thiên Sách, tạo ra cái cục diện buồn nôn và bị động thế này!

Mấy ngàn năm thời gian, mẹ nó sống vào con heo rồi hay sao! Tiêu Thiên Sách, những cường giả hiện thế trỗi dậy của thế hệ này ở Thiên Hạ, vốn dĩ tâm lý đã không bình thường rồi. Vậy mà còn nhất quyết vào đúng thời điểm mấu chốt này, đi tìm phiền phức với bọn họ!

Ánh mắt Đế Trụ lóe lên một cái, khí cơ trên người cuộn trào, nhưng còn chưa đợi hắn ra tay, Đế Vũ ở phía bên kia đã nhìn hắn một cái với ánh mắt lạnh băng.

"Ha ha... Sao thế, muốn ra tay cưỡng sát à?" Tiêu Thiên Sách nhìn chằm chằm Đế Trụ cười.

Sau đó Tiêu Thiên Sách nhìn Đế Vũ nói: "Đế Vũ, trong hắc ám thế giới, quả nhiên ngươi là người thông minh nhất, đầu óc Đế Khung không dùng được, Đế Trụ cũng chẳng kém là bao..."

Đế Vũ nhìn sâu vào Tiêu Thiên Sách một cái, âm trầm nói: "Tiêu Điện chủ, làm loạn đủ rồi, có thể dừng tay được rồi...!"

"Ồ? Làm loạn đủ rồi? Ý ngươi là ta đang làm loạn? Hừ, không phải ta làm loạn trước đâu nhỉ... Hừ..." Tiêu Thiên Sách không thèm để ý đến Đế Vũ và Đế Trụ đang tràn đầy sát ý nữa. Hắn quay đầu lại, vừa ho ra máu vừa nhìn chằm chằm Đế Khung cũng đang hộc máu nói:

"Đế Khung, vừa rồi có cảm nhận được không? Hảo huynh đệ của ngươi, Đế Trụ muốn ra tay với ta. Ừm, cũng đúng thật, bây giờ ra tay thì đúng là có thể giết chết chúng ta, nhưng trước khi chúng ta chết, Đế Trụ và Đế Vũ có chết hay không thì chưa chắc, nhưng ngươi, Đế Khung, chắc chắn phải chôn cùng với chúng ta, đúng không..."

Tiêu Thiên Sách ngừng một chút, ý cười trên mặt càng đậm, nhìn Đế Khung với vẻ nửa cười nửa không, giọng điệu u u nói: "Mà nếu ngươi Đế Khung bây giờ chết cùng với chúng ta, thì trong hắc ám thiên triều, phần của ngươi mất đi, Đế Trụ và Đế Vũ sẽ mạnh hơn một chút chứ nhỉ? Vậy ngươi nói xem, bọn họ có muốn giết ngươi không? Ngay bây giờ? Ha ha..."

Sắc mặt Đế Khung lập tức âm trầm xuống, cực kỳ âm trầm. Bởi vì Tiêu Thiên Sách nói đúng, vừa rồi với thực lực của hắn, cũng thực sự đã cảm nhận được sát khí của Đế Trụ.

Đế Trụ muốn giết luôn cả hắn! Đương nhiên nếu giết Đế Khung thì sẽ mượn tay Tiêu Thiên Sách và những người khác! Nhưng dù thế nào đi nữa, Tiêu Thiên Sách nói đúng!!!

Nếu hắn Đế Khung chết đi, Đế Trụ và Đế Vũ sẽ chia đều quyền bính của hắc ám thiên triều, lúc đó cả hai sẽ càng thêm mạnh mẽ. Và đây cũng là chuyện mà cả ba bọn họ, trong lòng từ sớm đã hiểu rõ.

Trước kia chính là vì, ba bọn họ, muốn giết bất cứ ai trong số đó đều khá khó khăn, cho nên ba bọn họ cuối cùng mới liên hợp lại với nhau, cùng nắm giữ quyền bính của hắc ám thiên triều mới trỗi dậy.

Nhưng nếu như trong ba người bọn họ, ai có cơ hội tiêu diệt hai kẻ còn lại thì tuyệt đối sẽ không do dự. Còn nếu không phải hắc ám thế giới của bọn họ còn đang đối mặt với sự đe dọa của Đế Già, thì ba bọn họ cũng đã sớm đại chiến rồi.

Đế Khung hít sâu một hơi, ánh mắt lạnh băng ra lệnh cho mười mấy tôn cường giả hắc ám cấp độ Tam Kiếp dưới trướng ở bên ngoài: "Các ngươi, lui lại! Không được tham chiến!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1896
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.