Lãnh Cốc trợn trắng mắt:
- Lại chọc ta ghê tởm phải không? Nói theo lời của ngươi là ta dù gì sống khoảng bốn mươi năm, nếu không chính chắn chẳng khác nào nhũn não.
Trần Lạc vỗ vai Lãnh Cốc, cười to bảo:
- Hách phủ chủ nói lời ẩn ý, nhưng Hách phủ chủ không nói rõ ràng thì ta cũng không tiện đoán mò. Chờ xem tình huống đi.
- Được rồi, bây giờ chúng ta đi đâu?
- Chắc ta sẽ ở lại Trung Ương học phủ vài ngày, còn ngươi? Tính làm gì?
- Ngươi rảnh rỗi ở lại đây làm chi?
- Nếu ta đoán đúng thì mấy ngày nữa, tối đa khoảng bảy, tám ngày đại nhân vật giấu sau Trung Ương học phủ sẽ xuất hiện.
- Sao ngươi biết?
Trần Lạc nhún vai cười nói:
- Cảm giác, hơn nữa khi đó sẽ 'rất' náo niệt, người trong phương thế giới này hứng thú với Nhân Thư chắc sẽ ra mặt hết.
- Cái gì?
Lãnh Cốc giật mình kêu lên:
- Ngươi nói là đám người Vân Đoan thái tử, Nhân Vương Mạc Vấn Thiên, Gia Cát Thiên Biên đều lộ mặt sao?
- Miễn là bọn họ hứng thú với Nhân Thư thì chắc chắn sẽ đến.
- Tại sao? Không... Không lẽ?
Lãnh Cốc chợt nhận ra điều gì, biểu tình cực kỳ kích động, giọng gã run run:
- Chẳng lẽ Nhân Thư sắp hiện thế? Mau vậy?
- Hiện thế? Không, chưa đến lúc đó, mới chỉ hoàn thành tái tạo.
Lãnh Cốc hiểu biết Nhân Thư chỉ vẻn vẹn nghe và thấy, gã không phân biệt được Nhân Thư hoàn thành tái tạo và hiện thế có gì khác nhau.
Trần Lạc giải thích rằng:
- Nên giải thích sao đây. Nhân Thư hoàn thành tái tạo giống như gà mẹ đẻ trứng, nhưng muốn từ trứng ấp ra gà con còn cần một đoạn thời gian.
- Thế đến lúc đó sẽ có người cướp không?
- Nhân Thư vừa mới hoàn thành tái tạo là lực lượng hỗn độn nhất, cũng nguyên thủy nhất. Đừng nói cướp, đụng vào nó rất có thể sẽ tán thành mây khói. Ta nghĩ không ai dám cướp Nhân Thư vào lúc này, ít nhất ta thì không dám. Huống chi bây giờ có cướp cũng vô dụng, ngươi không phải gà mẹ, không biết cách ấp trứng ra gà con.
- Vậy bọn họ tới nơi này làm gì?
- Ta cũng không biết bọn họ đến làm gì, ta càng không biết có thể làm gì, chính vì không biết nên càng phải đi xem. Thứ này giống như cướp bóc, trước khi ngươi ra tay thì phải thăm dò địa hình, hiểu biết chút ít mục tiêu thì lúc cướp tăng thêm phần thắng.
- Được rồi Lạc gia, phải nói so sánh của Lạc gia rất thích hợp.
Trần Lạc, Lãnh Cốc đi dạo trong Trung Ương học phủ, không biết sao đến một đại điện. Đại điện to lớn cực kỳ náo nhiệt, nhiều đệ tử tụm năm tụm ba, có nói cười, có uống rượu. Khá nhiều nam nữ hôn nhau trước mắt bao người, tình hình rối loạn. Khiến Trần Lạc thấy lạ là nơi đây nên là Long Xà viện trong trí nhớ của hắn. Giờ không thấy Long Xà viện đâu, biến thành đại điện.
- Long Xà viện đâu? Bị dỡ bỏ rồi sao?
- Hơn mười năm trước họ phủ đã dỡ Long Xà viện, chỗ này bây giờ là Long Xà đại điện, nơi giải trí cho các học viên. Ta nghe nói mỗi tối nơi này có cuộc sống về đêm khá phong phú, như du nhạc viên thời chúng ta. Điểm khác biệt duy nhất là du nhạc viên kia dùng để đánh nhau, Long Xà đại điện này tuy cũng có đánh nhau nhưng nhiều lúc tụ tập lại chơi bời.
Lãnh Cốc nhìn các cặp nam nữ hôn nồng cháy, gã khẽ thở dài:
- Ài, bố khỉ, người trẻ tuổi bây giờ không biết xấu hổ là gì. Trước mắt bao người ban ngày ban mặt đã hôn nhau.
- Người trẻ tuổi thì phóng khoáng một chút cũng nên thông cảm.
Hôm nay tâm tình của Trần Lạc không tệ, ít ra bề ngoài là như vậy. Trần Lạc đang đi thì thấy một con sư tử hổ báo hung mãnh đang rượt cắn một con mèo nhỏ xinh.
Tiểu cô nương vừa chạy theo vừa khóc kêu:
- Cầu xin các ngươi hãy tha cho Tiểu Quai của ta đi... Xin các ngươi... Hu hu... Xin các ngươi...
Tiểu linh miêu bị rượt đuổi người đầy vết thương, nhưng con sư tử hổ báo thú hung dữ thân hình khổng lồ vẫn bám theo không bỏ. Không biết sao tiểu linh miêu nhìn thấy Trần Lạc thì như bắt lấy cọng cỏ cứu mạng, dùng hết sức lực nhảy vọt lên.
Trần Lạc mỉm cười nói:
- Vật nhỏ thật có linh tính.
Trần Lạc không từ chối, hắn ôm tiểu linh miêu vào ngực. Con con sư tử hổ báo thú hung dữ cũng nhào tới. Lãnh Cốc nhanh nhẹn trừng mắt. Con sư tử hổ báo thú hung dữ thoáng chốc sợ hãi bỏ chạy.
Tiểu cô nương khóc lóc chạy như bay đến, lo lắng nhìn tiểu linh miêu trong ngực Trần Lạc:
- Tiểu Quai... Hu hu, Tiểu Quai sao rồi?
- Đây là linh miêu của cô nương?
Tiểu cô nương gật mạnh đầu, vội cảm ơn.
Tiểu cô nương nhìn tiểu linh miêu nằm im không nhúc nhích trong ngực Trần Lạc, nàng đau thương nói:
- Tiểu Quai... Chết rồi sao?
Trần Lạc vuốt nhẹ tiểu linh miêu:
- Không, nó chỉ bị sợ hãi.
tiểu linh miêu người đầy vết thương xỉu thoáng chốc khỏe mạnh nhảy nhót.
Tiểu cô nương nhận lấy tiểu linh miêu, vui vẻ reo lên:
- Tiểu Quai không chết, hu hu... Tiểu Quai sống...
Tiểu cô nương cúi đầu cảm ơn Trần Lạc, Lãnh Cốc:
- Học trưởng, đại thúc, thật là đa tạ các người, vô cùng đa tạ. Nếu không có học trưởng thì... Hu hu... Tiểu Quai của ta đã...
Học trưởng?
Đại thúc?
Trần Lạc buồn cười, không ngờ sống bốn mươi tuổi, lại đến Trung Ương học phủ còn có người xem hắn là đệ tử.
Lãnh Cốc đứng bên cạnh hâm mộ kèm ghen tỵ lẩm bẩm:
- Ài, thật là cùng tuổi không chung mệnh. Mọi người cùng sống bốn mươi năm, tiểu cô nương gặp Lạc gia thì thân thiết gọi học trưởng, thấy lão tử kêu địa thúc. Bà nội nó, chênh lệch lớn vậy?
Lúc này một đoàn mười người hùng hổ xông đến. Đám thiếu niên khoảng mười bảy, tám tuổi, chắc làd đệ tử Trung Ương học phủ. Nhìn cách ăn mặc thì bọn họ là công tử ca gia đình giàu có, khí thế hùng hổ. Đặc biệt thanh niên dẫn đầu, mặc lòe loẹt, cổ đeo dây chuyền, eo cột dây, cổ tay đeo vòng, nhẫn trên ngón cái nhìn là biết không phải vật tầm thường.
- Ô, không ngờ trong Long Xà quảng trường còn có người dám chống đối Bạch Thiếu Đông ta.
Thanh niên tên Bạch Thiếu Đông khá đẹp trai, mặt mày kiêu ngạo chỉ có ở những công tử ca, khóe môi treo nụ cười kiêu căng. Bạch Thiếu Đông nhìn con sư tử hổ báo thú sợ hãi co ro dưới chân mình, ngước lên nhìn Trần Lạc, lại ngó sang bên cạnh Lãnh Cốc.
Bạch Thiếu Đông cười hỏi:
- Mới nhập học phải không? Viện nào?
Lãnh Cốc lười so đo, gã vung tay định đi:
- Nhãi ranh tránh qua một bên!
Nhưng Lãnh Cốc mới nhúc nhích, hơn mười người bao vây gã lại.
Bạch Thiếu Đông vênh váo nói:
- Lão già, rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt. Có tin Bạch Thiếu Đông ta nói một câu cho ngươi chết tại đây không?
- Bà nội nó!
Lãnh Cốc nhìn bộ dáng vênh váo của Bạch Thiếu Đông thì tức cười, nói với Trần Lạc:
- Thấy sao? Con nít bây giờ độc ác không? Chưa làm gì đã muốn giết ta tại đây, ác hơn chúng ta hồi xưa nhiều.
Trần Lạc nhún vai, cũng thấy buồn cười:
- Đúng là cuồng hơn chúng ta hồi xưa nhiều.
Hai người nói cười làm Bạch Thiếu Đông thấy quê, gã hét to một tiếng:
- Như thế nào? Các ngươi nghĩ ta không dám sao? Hừ! Cách uynh đệ, đánh chúng, đánh thẳng tay vào!
Vù vù vù vù vù!
Hơn mười đệ tử lần lượt lấy ra linh bảo của mình, la hét định xông lên đánh.
Lãnh Cốc chửi thề:
- Nhãi ranh còn chưa mọc lông đã học người tụ tập đánh lộn, tạo phản sao? Cút xéo!
Lãnh Cốc hiện giờ cũng là đại thần thông vu sư, tiếng rống đầy uy lực. Hơn mười người bao vây Lãnh Cốc bị chấn váng đầu, lần lượt thụt lùi. Bạch Thiếu Đông không ngờ lão nam nhân lôi thôi lếch thếch sẽ mạnh như vậy, nhưng chỉ không ngờ chứ gã không nghĩ gì khác. Bạch Thiếu Đông không sợ hãi ngược lại càng ngông cuồng hơn.
Không biết là ai nhận ra Lãnh Cốc, tin đồn lan nhanh.
- Ta đã thấy hắn, là Lãnh Cốc, Lãnh Nhị gia!
đương thời danh tiếng Lãnh Nhị gia nổi như cồn. Có người nói Lãnh Nhị gia là vị anh hùng hào kiệt cuối cùng trong thời đại này, chữ nghĩa đứng đầu, bằng hữu khắp thiên hạ, ai không biết? Ai không hiểu?
Bạch Thiếu Đông nghe nói là Lãnh Nhị gia hơi biến sắc mặt, nhưng vẫn không sợ, chỉ có khinh thường.
Bạch Thiếu Đông đứng dậy, cười khẩy nói:
- Ra là đại danh đỉnh đỉnh Lãnh nhị gia, Bạch Thiếu Đông ta đã thất kính.
- Nhãi ranh, ngày hôm nay tâm tình của đại gia tốt, nhanh chóng lăn ra xa cho ta!
Bạch Thiếu Đông cười phá lên:
- Ha ha ha ha ha ha!
Bạch Thiếu Đông bước tới gần Lãnh Cốc, tay chọt ngực gã, ngông cuồng hét lên:
- Ngươi là Lãnh Cốc thì sao? Bằng hữu khắp thiên hạ có gì ghê gớm? Cho ngươi biết, Bạch Thiếu Đông ta cũng không thiếu huynh đệ!
Bạch Thiếu Đông đập bể vò rượu trong tay xuống đất. Nguyên Long Xà quảng trường tụ tập mấy ngàn đệ tử đều đập vỡ vò rượu, chen chúc kéo tới bao vây Lãnh Cốc, Trần Lạc chật như nêm cối.
- Đánh chết hắn!
- Đánh! Đánh chết hắn!
- Lãnh Nhị gia thì sao? Vào Trung Ương học phủ thì hắn không là gì.
- Xì, Lãnh Nhị gia có gì ngon? Mấy hôm trước Lưu Sa lão đại nói một câu, cuối cùng Lãnh Nhị gia ngoan ngoãn giải tán Chúc Long sơn.
- Đúng vậy. Lãnh Nhị gia không biết đi nghe ngóng xem Bạch Thiếu Đông là ai? Nhân kiệt Bạch Kiếm là sau khi của Thiếu Đông, Bạch Phiêu Phiêu là đại tỷ của Thiếu Đông, Lãnh Cốc có là gì?
Mấy ngàn người thi nhau gào thét, khí thế hùng hổ.
Lãnh Cốc trề mỗi nói:
- Nhóc con bây giờ dữ thật, rất hung tàn.
Trần Lạc đứng xem kịch vui giật mình hỏi:
- Từ khi nào Trung Ương học phủ trở nên loạn vậy?
- Sớm đã loạn. Trung Ương học phủ bây giờ toàn là đám công tử ca kiêu căng ngang ngược, dựa vào Thập Nhị Nhân Kiệt kéo bè kéo lũ, cả ngày đánh lộn ẩu đả. Ngươi không nghe thấy sao? Tiểu tử này là đệ đệ của Bạch Kiếm, hình như có quan hệ với Bạch Phiêu Phiêu nữa. Trong Trung Ương học phủ miễn dính dáng quan hệ với Thập Nhị Nhân Kiệt thì là gia.
Bạch Thiếu Đông giơ cao tay, mọi người ngừng gào rú.
Bạch Thiếu Đông kiêu ngạo nhìn Lãnh Cốc, nói:
- Lãnh Cốc, ngươi đã già, hết thời rồi, cái kiểu như ngươi bây giờ không còn dùng nữa. Ở bên ngoài là thiên hạ của Thập Nhị Nhân Kiệt Bạch Kiếm đại ca ta, trong Trung Ương học phủ là thiên hạ của Bạch Thiếu Đông ta. Ngươi không được, biết điều thì xin lỗi ta ngay. Nếu không Bạch Thiếu Đông ta nói một câu cho ngươi không bò ra ngoài được!
Lãnh Cốc nhìn Trần Lạc, hắn nhún vai xem cuộc vui. Lãnh Cốc biết Lạc gia muốn đứng ngoài ăn bắp coi hát.
Ha, Lạc gia muốn xem náo nhiệt vậy ngươi cứ xem.
Lãnh Cốc không phiền chơi với đám nhóc láo lếu một lúc, gã cười nói:
- Nhóc con, đại ca của ngươi là Bạch Kiếm, đại tỷ là Bạch Phiêu Phiêu?
- Bạch Kiếm là đường ca của ta, Bạch Phiêu Phiêu là đường tỷ!
- Giỏi, hèn gì nhãi con nhà ngươi oai vậy, ra là có đại nhân vật bao che.
Lãnh Cốc tiến lên trước một bước, nhe răng cười:
- Nhóc con, biết đại ca của ta là ai không?
- Đại ca của ngươi?
Lãnh Cốc lớn giọng, thanh âm điếc tai:
- Nhãi ranh! Cho các ngươi biết...!
Lãnh Cốc trừng đám người, hét to:
- Đại ca của ta là đại danh đỉnh đỉnh, nghịch thiên mà đi, oai phong một cõi, Lạc gia!
Trần Lạc bất đắc dĩ lắc đầu, cười cười.
- Nhãi ranh.
Lãnh Cốc bắt chước bộ dạng ngông cuồng vừa rồi của Bạch Thiếu Đông, chọt ngực gã nạt:
- Ngươi hung dữ với ta cũng vô dụng, có ngon thì đi nói với Lạc gia!
Lạc gia là ai? Lão già sống mấy ngàn năm đến con ntí một, hai tuổi có ai không biết? Lạc gia và Lãnh Cốc có quan hệ gì càng là mọi người đều biết, điều này không có gì bí mật.
- Ta còn tưởng là ai, thì ra là Trần Lạc. Chỉ là Trần Lạc, cũng là một kẻ hết thời. Ta nói rồi, hiện tại bên ngoài là thiên hạ của đại ca Bạch Kiếm, Thập Nhị Nhân Kiệt, trong Trung Ương học phủ này là thiên hạ của Bạch Thiếu Đông ta!
Bạch Thiếu Đông không sợ Lãnh Cốc, cũng không sợ tiếng Lạc gia, biểu tình vẫn ngông cuồng kiêu căng.
Bạch Thiếu Đông khinh thường nói:
- Cho ngươi biết, ngày xưa Trần Lạc có thể ở trong Long Xà quảng trường này một đường đánh tới thiên hạ vấn đỉnh phong vân, thành tựu truyền kỳ một thế hệ, Bạch Thiếu Đông ta cũng có thể!
- Vấn đỉnh thiên hạ, phong vân truyền kỳ, Bạch Thiếu Đông!
Mấy ngàn người trong Long Xà quảng trường cùng hét lớn, lời nói dõng dạc hùng hổ biết mấy. Lãnh Cốc thở dài, thật là tuổi trẻ khinh cuồng, gã ngó sang Trần Lạc.
Trần Lạc lắc đầu thở ra, không biết hắn đang than thở cái gì.
- Đi đi.
Trần Lạc mất hứng thú, hắn lắc người biến mất.
Lãnh Cốc vốn định chơi thêm, thấy Trần Lạc biến mất thì gã nhìn Bạch Thiếu Đông, quát to:
- Nhãi ranh, nể mặt Bạch Phiêu Phiêu nên đại gia không so đo với ngươi, còn la lối nữa là lão tử đập chết ngươi, cút!
Lãnh Cốc phất tay hất Bạch Thiếu Đông che trước mặt ra. Khi đám người phản ứng lại thì Lãnh Cốc đã biến mất.
Bạch Thiếu Đông bò dậy, tức giận mặt đỏ rực, cắn răng hét to:
- Lục tìm cho ta, phải tìm ra Lãnh Cốc, bầm thây hắn! Thông báo cho đường ca, đường tỷ của ta ngay. Hôm nay quyết cho Lãnh Cốc biết tay!
Hai người rời khỏi Long Xà quảng trường.
Lãnh Cốc đuổi theo Trần Lạc, hỏi:
- Đi gấp vậy làm gì? Ta chưa chơi vui.
- Chơi với bọn trẻ ngươi không thấy xấu hổ sao?
Lãnh Cốc gãi đầu:
- Dù sao đang rảnh.
Lãnh Cốc cảm thán rằng:
- Nói đến thì bọn trẻ bây giờ càng lúc càng điên cuồng, tuổi trẻ khinh cuồng không sợ ai.
Lãnh Cốc chợt thấy Trần Lạc ngừng lại, gã định hỏi, xoay người thấy một tiểu cô nương vội vàng chạy đến. Là tiểu cô nương mới rồi bị Bạch Thiếu Đông ăn hiếp.
Bề ngoài tiểu cô nương khá là mảnh mai, nàng ôm tiểu linh miêu, bộ dạng đáng thương làm người nhìn tội nghiệp. Tiểu cô nương vội chạy tới, không dám nhìn thẳng Lãnh Cốc, Trần Lạc.
Tiểu cô nương nhỏ giọng nói:
- Thì... thì ra đại thúc chính là Lãnh tiền bối. Vãn bối sớm nghe danh tiếng của tiền bối, hôm nay đa tạ tiền bối ra tay cứu.
Lãnh Cốc tỏ vẻ phong độ địa hiệp tiền bối, một tay chắp sau lưng, uy nghiêm nói:
- Chỉ là tiện tay. Tiểu cô nương sau này nhớ cẩn thận hơn, bị người ăn hiếpn hớ tìm lão sư ngay.
- Xin nghe theo tiền bối dạy bảo.
Nhìn ra được tiểu cô nương cực kỳ tôn kính Lãnh Cốc, luôn miệng xưng tiền bối, vãn bối.
- Thời gian không còn sớm, tiểu cô nương mau về nghỉ đi.