"Một vị công tử mặc hồng y? Bạn của Tinh nhi sao?"
Trong chủ viện, Diệp gia chủ nghe quản gia nói xong thì khẽ kinh ngạc, vào thời điểm này mà lại có người tới tìm con gái ông, quả thật kỳ lạ. Từ khi hai vị tộc lão trong Diệp gia thất bại khi thăng cấp mà vẫn lạc, hai vị có hy vọng thăng cấp Nguyên Anh nhất đều đã mất, thế lực của một gia tộc tự nhiên không còn được như trước, Diệp gia bọn họ ngày một sa sút.
Trước kia những kẻ vẫn nói là bạn bè thế giao đều lần lượt tránh mặt họ, nhất là sau khi hoàng tộc gây sức ép, muốn nạp con gái ông làm trắc phi, ông từng thử tìm sự giúp đỡ của họ, chỉ là, những người bạn thế giao kia đều tránh mặt, khiến ông lạnh thấu tâm can.
Tuy biết nhân tính là ích kỷ, nhưng ông cứ nghĩ, những người bạn chí cốt chắc sẽ không như vậy, những người mà ông từng giúp đỡ chắc sẽ không như vậy, nhưng, một lần thất thế mới biết những người bạn bè thế giao ngày xưa, đều chỉ là những kẻ chỉ biết nói suông mà thôi.
Con gái ông bất đắc dĩ, vì muốn bảo toàn cả gia tộc mà phải đồng ý mối hôn sự này, chỉ là bản thân nàng cũng vì lo âu quá độ mà ngã bệnh, hơn nữa còn ngày một tiều tụy nghiêm trọng hơn, phu nhân của ông vì thế mà suốt ngày đẫm lệ, ông là chủ một nhà mà lại không có cách nào giải quyết.
"Đúng vậy, vị công tử kia vô cùng tuấn mỹ xuất sắc, trông tuổi tác có vẻ sàn sàn với đại tiểu thư." Quản gia cung kính đáp.
"Liệu có phải là bạn của Tinh nhi ở Lục Tinh Học Viện không?" Nghĩ đến điểm này, Diệp gia chủ nói: "Ta đi xem thử, ngươi đừng nói với đại tiểu thư trước."
"Vâng." Quản gia đáp lời, liền đi theo gia chủ ra ngoài.
Đi tới phòng khách phía trước, vừa bước vào trong đã thấy một thiếu niên mặc hồng y đang ngồi uống trà, khi nhìn thấy thiếu niên ấy, Diệp gia chủ không khỏi sững sờ, chỉ bởi thiếu niên này thực sự vô cùng xuất sắc.
Khí chất vô song, dung nhan tuấn mỹ, trên người mang một loại khí tức tôn quý tự nhiên mà thành, cho dù là đệ tử hoàng tộc e cũng khó mà so sánh. Thấy vậy, ông bước tới: "Không biết vị công tử đây là?"
"Ta họ Phượng, tên một chữ Cửu, là bạn của Diệp Tinh, vị này chắc hẳn là Diệp gia chủ nhỉ!" Phượng Cửu đứng dậy chắp tay hành lễ nói.
"Chính là Diệp mỗ, Phượng công tử mời ngồi."
Thấy thiếu niên cử chỉ thản nhiên, từng cử động đều tự có một khí uy nghiêm trên người, không khỏi thầm kinh ngạc, sau khi mời ngồi xuống liền nói: "Tiểu nữ bệnh nặng, không thể ra đón tiếp, thật sự là thất lễ, mong Phượng công tử chớ trách."
Bởi vì nơi này chỉ là lục đẳng quốc, tin tức về Quỷ Y Phượng Cửu tuy đang lan truyền giữa các thượng đẳng quốc và các gia tộc thế lực, nhưng lục đẳng quốc này vẫn chưa nhận được tin tức cũng như không có tranh chân dung, cho nên, vị Diệp gia chủ này cũng không biết thiếu niên trước mắt chính là Quỷ Y đại danh đỉnh đỉnh.
"Không đâu, ta và Diệp Tinh là bạn chí cốt, không để ý mấy hư lễ này đâu." Nàng cười nói.
Thấy vậy, Diệp gia chủ hơi ngạc nhiên, hỏi: "Không biết Phượng công tử và tiểu nữ quen biết nhau như thế nào? Chẳng lẽ Phượng công tử cũng là học tử của Lục Tinh Học Viện?"
"Không sai, chúng ta quen nhau tại Lục Tinh Học Viện, Diệp Tinh là người thản nhiên chính trực, ta vô cùng ngưỡng mộ, khoảng thời gian trước ta vẫn ở bên ngoài không về học viện, gần đây quay lại mới biết nàng đã về nhà, nghe nói là về thành thân, thế nên mới nghĩ tới đây thăm nàng, không ngờ lại nghe tin nàng bị bệnh."
Nghe vậy, Diệp gia chủ thở phào nhẹ nhõm. Hóa ra là bằng hữu của Tinh nhi ở học viện, bằng hữu quen biết ở học viện đặc biệt tới đây thăm nàng, cũng xem như là có lòng.
Lúc này liền gật đầu, thở dài: "Đều trách ta làm cha mà vô dụng, mới khiến con bé mắc bệnh nặng thế này, nghĩ tới Phượng công tử chắc cũng đã biết chuyện Tinh nhi sắp bị nạp làm thái tử trắc phi rồi nhỉ?"