“Tay của ta đâu? Tay đâu rồi?”
Giọng nói khàn đục quái dị vang lên tại đó. Phượng Cửu hơi nhíu mày, kiếm khí trong tay ngưng tụ, đang định xuất chiêu thì trông thấy một màn khiến nàng bàng hoàng kinh ngạc.
Chỉ thấy lão phụ kia đang tìm kiếm cánh tay bị đứt của mình, cho đến khi trông thấy cánh tay đó, bà ta liền vươn tay hút nó về, rồi cứ thế nương theo vị trí đứt lìa mà áp chặt cánh tay vào.
Điều quái dị hơn chính là, sau khi tay bà ta ngưng tụ huyết khí làm nóng chảy, hình thành nham thạch, nàng lại như trông thấy cánh tay kia đang khôi phục với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Đặc biệt, sau khi lão phụ kia còn lắc lắc cánh tay, vẩy vẩy bàn tay ở đó, việc này quả thực đã làm mới lại thế giới quan của nàng.
Tay đứt mà có thể nối lại như vậy sao? Ngay cả nàng là Quỷ Y cũng không làm ra được phương pháp nối liền quái dị đến thế này. Rốt cuộc lão phụ này là lai lịch gì? Tại sao cánh tay đứt của bà ta lại có thể tái tạo nhanh chóng sau khi dùng nham thạch kia?
Nham thạch? Tái tạo?
Phải rồi! Nàng hiểu rồi!
Lão phụ này có thể luyện linh, lò luyện nằm ngay trong cơ thể bà ta. Bà ta có thể nuốt oán linh vào để luyện chế, cũng có thể lợi dụng điều kiện tự thân để tái tạo cơ thể chính mình!
Nghĩ đến đây, sắc mặt nàng ngưng trọng, ý định muốn ra tay ban đầu cũng dừng lại vào khoảnh khắc này.
Nếu là như vậy, thì dù nàng có chém đứt tứ chi tay chân của bà ta, bà ta chắc chắn vẫn có thể lợi dụng lò luyện trong cơ thể quái dị kia để tái tạo lại. Đã thế, nơi duy nhất nàng có thể tấn công chỉ có thể là...
“Nơi này!”
Một giọng nói trong trẻo vang lên. Nàng bật người lên, lại một lần nữa cầm kiếm lao tới. Thế nhưng lúc này, lão phụ vốn đã có phòng bị, lại biết nàng đang cầm Thanh Phong kiếm trong tay, nên ngay khi nàng nhảy lên định chém xuống, thân hình bà ta đã lóe lên như quỷ mị.
“Ở đây này.”
Giọng nói khàn đục quái dị, âm trầm của lão phụ đột nhiên xuất hiện sau lưng Phượng Cửu. Nàng giật mình, lúc quay đầu nhìn lại thì thấy lão phụ mang theo huyết khí vung một chưởng hung hãn đập về phía nàng.
“Bộp!”
Chưởng phong ập vào người nàng, trong chớp mắt, cứ như thể một bàn chưởng khổng lồ đang đập tới. Áp lực khí lưu mạnh mẽ từ sau lưng đánh xuống vai nàng, tiếng "bộp" kia lọt vào tai nàng vô cùng rõ ràng.
“Phụt!”
Cơ thể bị cú đánh đó đập bay ra ngoài, một ngụm máu tươi cũng theo đó phun ra, cả người mất thăng bằng rơi xuống phía dưới. Cú đánh đó khiến toàn thân nàng đau nhức, giống như lực của chưởng kia đang tản ra bên trong cơ thể, khiến nàng không thể vận khí để giữ vững thân hình đang rơi xuống.
Cơ thể đập mạnh xuống đất, rơi vào trong lưới máu kia. Khoảnh khắc ấy, những u hồn đang giãy giụa trong lưới máu chực chờ lao tới, nhưng dường như lại kiêng dè thứ gì đó trên người nàng nên không dám lại gần.
Nàng bò dậy từ lưới máu, chống Thanh Phong kiếm trong tay để đứng lên. Tay khẽ động, một bình đan dược xuất hiện trong lòng bàn tay. Nàng nhanh chóng đổ ra một viên uống vào, ánh mắt hơi trầm xuống, nàng cố nén sự khó chịu trong cơ thể, âm thầm thúc giục Thanh Liên trong người để chữa trị nội thương.
“Vẫn chưa chết à? Sao ngươi vẫn chưa chết? Trúng một chưởng của ta mà vẫn có thể đứng lên được, không đơn giản, thật không đơn giản.”
Lão phụ lơ lửng giữa không trung, y phục màu đen phấp phới trong màn đêm. Bà ta nhìn bóng dáng dưới kia với vẻ kinh ngạc. Đối với một tu sĩ Nguyên Anh mà nói, sau khi trúng một kích của cường giả Phi Tiên như bà ta mà vẫn có thể đứng dậy, hầu như là không có.
Thế mà nàng lại làm được, điều này không thể không khiến bà ta nhìn nàng bằng con mắt khác.
Thân mang Huyền Linh Chi Thể, vốn dĩ là người được trời cao ưu ái, là do bà ta đã coi thường nàng rồi.