Ước chừng khoảng một nén nhang, người của các phong đầu nhanh chóng tổ chức thành tiểu đội, những người còn lại không ai muốn ghép đội cùng đành phải tạm bợ gom lại với nhau.
Cùng đội với Phượng Cửu và Trần Đạo là năm nam hai nữ. Năm nam tử kia, có người trông chừng hai mươi tuổi, có người trông chừng ba bốn mươi, thế nhưng, tuổi thật của bọn họ đều lớn hơn rất nhiều so với dung mạo biểu hiện ra ngoài.
Còn hai nữ tử kia thì cực kỳ bắt mắt, dáng người nóng bỏng đẫy đà, dung nhan yêu diễm như yêu tinh, nhưng không hiểu sao, dường như lại rất hứng thú với Trần Đạo, chen lấn đẩy Phượng Cửu đang ở bên cạnh Trần Đạo ra, hai người cứ dính lấy Trần Đạo nói chuyện, khiến mấy nam tử còn lại lộ vẻ lạnh lùng, vô cùng khó chịu.
Người phụ trách các phong sau khi thấy mọi người đã ghép đội xong xuôi, liền huấn thị vài câu rồi mới dẫn mọi người từ truyền tống trận tiến vào bí cảnh. Theo một tia sáng lóe lên, mấy trăm người từng đợt từng đợt biến mất trong truyền tống trận.
Khi xuất hiện lần nữa, họ đã ở trong một khu rừng tràn ngập linh khí nồng đậm.
Phượng Cửu chỉ cảm thấy bị một luồng lực đẩy ra ngoài, bước chân lảo đảo lao tới nhưng lập tức đứng vững lại, nhờ vậy mới không ngã xuống đất. Còn ở phía trước cô, không ít người khác không chịu nổi luồng đẩy đó nên mất thăng bằng, ngã ngồi xuống giữa cỏ cây, phát ra từng tiếng kêu khẽ.
Trần Đạo đứng vững lại, quay đầu nhìn lại, thấy Phượng Cửu đang quan sát xung quanh, dường như cũng không hề có chút không khỏe nào do truyền tống trận gây ra, không khỏi vuốt vuốt hai chòm ria mép, lộ ra một nụ cười thâm ý.
"Trần sư huynh, huynh đỡ muội một cái đi!"
"Trần sư huynh, sao vừa nãy huynh lại đẩy muội ra? Làm muội ngã rồi nè."
Hai nữ tử không hẹn mà cùng lên tiếng, tiếng vừa dứt, hai nàng lại nhìn nhau, trong mắt đối phương đều lộ vẻ khiêu khích.
"Hai vị sư muội, để chúng ta đỡ hai muội dậy, tới đây tới đây." Một nam tử khoảng ba mươi tuổi, cùng đội với nhóm Phượng Cửu vội vàng bước lên, giơ tay muốn đỡ hai nữ tử xinh đẹp đang ngã ngồi trên cỏ kia, nhưng khi chạm phải ánh mắt lạnh lùng của hai người họ thì ngượng ngùng thu tay về.
"Không cần à? Không cần cũng tốt, không cần nghĩa là các muội không sao, vậy mau đứng lên đi." Nam tử kia nói xong, trong khi thu tay lui về, lại trừng mắt nhìn Trần Đạo một cái đầy ác độc.
Trần Đạo một tay chắp sau lưng, một tay vuốt chòm ria mép, cũng không thèm để ý đến sự tức giận của người kia, mà nhìn hai nữ tử đang ngã ngồi trên đất, cười ha ha: "Hai vị sư muội, tuy rằng Trần Đạo ta anh tuấn vô song, tuấn mỹ hơn người, nhưng hai vị làm vậy, thật sự sẽ gây thêm cho ta không ít phiền não đấy."
"Trần sư huynh..." Hai nàng đôi mắt đẹp khẽ động, giọng nói lí nhí mang theo một tia nũng nịu nhìn hắn.
"Tuy nhiên, nếu hai vị sư muội thật sự tâm duyệt, yêu thích Trần Đạo ta, vậy thì chờ ra khỏi bí cảnh, ta sẽ tới cầu hôn với sư tôn của hai nàng thì thế nào? Tin rằng với thân phận địa vị của ta, cưới hai vị sư muội cũng là dư sức."
Nghe những lời này, hai nữ tử dưới đất sắc mặt cứng đờ, biết là đã đùa quá trớn, vì thế vội vàng đứng dậy hành lễ với hắn: "Trần sư huynh đừng trách, thật ra chúng ta..." Thật ra bọn họ chỉ muốn đùa giỡn, xem giữa hai người ai có thể hạ gục được Trần Đạo trước, ai ngờ Trần Đạo lại nhìn thấu ngay lập tức.
Lạc Hằng ở một bên nghe vậy bĩu môi, thầm lầm bầm: Một người còn không chịu nổi mà hắn còn muốn cưới hai người? Đúng là không phải loại háo sắc bình thường.
Nhìn về phía trước, thấy Phượng Cửu đang nhìn ngó xung quanh, liền bước lên vỗ vỗ vai cô: "Phượng Cửu, ngươi đang nhìn cái gì vậy?"