Nghe vậy, Hiên Viên Mặc Trạch nắm lấy tay nàng, nói: "Không cần phải để tâm tới lão, lão chỉ là một lão già thần bí, lời của lão không cần coi là thật."
"Nhưng mà, ta cứ có cảm giác bất an, luôn cảm thấy sẽ xảy ra chuyện gì đó không thể kiểm soát được." Nàng nhíu mày, nói: "Chàng không biết đâu, lão thật sự có chút kỳ lạ, không thể không tin."
"Yên tâm đi! Bất kể chuyện gì, ta đều sẽ cùng nàng đối mặt. Cái gì đến sẽ đến, cũng như lão thần bí kia đã nói, là phúc không phải họa, là họa thì không tránh khỏi."
"Ừm." Nàng đáp một tiếng, tựa vào trong ngực hắn.
Sáng sớm hôm sau, trời vừa sáng họ liền lên đường, chuyện đã xong đều muốn sớm ngày trở về nhà. Hơn nữa còn một việc nữa, đó là Hiên Viên Mặc Trạch đang tính toán, đợi dư độc trên người mẫu thân Phượng Cửu được thanh tẩy xong, hắn sẽ cho người đưa các nàng về Phượng Hoàng Hoàng triều trước một bước, sau đó hắn sẽ quay về chuẩn bị việc hạ sính đón dâu.
Kể từ khi nảy sinh ý định muốn cưới nàng, hắn đã bắt đầu cho người thu thập kỳ trân dị bảo, chuẩn bị sẵn trăm rương sính lễ, chỉ đợi đến ngày thời cơ chín muồi, hắn sẽ dẫn người khiêng sính lễ đến Phượng Hoàng Hoàng triều hạ sính, rước nàng về nhà.
Hiện tại, việc này đã ngay trước mắt, trong lòng hắn càng thêm mong chờ. Rất nhanh thôi, hắn đã có thể rước nàng về dinh.
Mà ở một bên khác, Quan Tập Lẫm mặc một thân y bào màu đen, tay cầm đại đao đi vào trong thành, xuyên qua đường phố, theo lời muội muội nói mà tìm kiếm cửa tiệm mà Lãnh Sương cùng những người khác đã mở.
Thế nhưng, khi hắn hỏi thăm đường suốt dọc đường đến nơi đó, lại thấy trước cửa tiệm vây quanh không ít hộ vệ, loáng thoáng có tiếng quát mắng truyền ra từ bên trong. Nghe giọng nói đó, hắn có thể khẳng định, không phải là giọng nói mà hắn quen thuộc.
Thế là, hắn hỏi một người đàn ông bên cạnh: "Ở đây xảy ra chuyện gì vậy?"
Người đàn ông kia bất ngờ bị người vỗ vai, đang định quay đầu mắng chửi, nhưng khi nhìn thấy gã đại hán khôi ngô toàn thân tỏa ra sát khí kia, không khỏi rụt người lại, vội đáp: "Người của một gia tộc ở thành lân cận, nói là mua phải thuốc giả ở đây, muốn bọn họ cho một lời giải thích."
"Thuốc giả?" Quan Tập Lẫm cất cao giọng, cười lạnh một tiếng, ngay lập tức bước chân chuẩn bị đi vào. Thế nhưng, chân vừa nhấc lên còn chưa bước ra, liền thấy một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi mập mạp bị ném ra ngoài.
"Cút! Dám đến đây gây chuyện lần nữa, ta nhất định cho ngươi không chịu nổi hậu quả!" Đỗ Phàm một tay cầm quạt, nheo đôi mắt chậm rãi bước ra, chằm chằm nhìn gã đàn ông mập mạp bị hắn ném ra, vẻ mặt đầy cảnh cáo.
"Ngươi, ngươi to gan thật! Dám động tay động chân với ta? Được lắm! Người đâu! Đập nát cái tiệm này cho ta!" Gã đàn ông mập mạp bò dậy, vừa thắt lại dây lưng quần, vừa chỉ vào cửa tiệm, quát lớn với đám hộ vệ.
"Bành!" Một âm thanh mạnh mẽ vang lên, chấn động đến mức mặt đất cũng rung chuyển, khiến mọi người sợ hãi vội vàng lùi lại mấy bước.
"Ta xem đứa nào dám!"
Giọng nói trầm thấp mà sắc bén mang theo sát ý khát máu truyền ra, Quan Tập Lẫm mặc y phục màu đen, ánh mắt sắc lẹm quét qua đám hộ vệ kia. Nơi ánh mắt hắn lướt qua, đám hộ vệ kia đều vô thức cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt khát máu hung tàn đó.
Mà Đỗ Phàm vừa nhìn thấy Quan Tập Lẫm, mắt liền sáng lên. Vì người đông, hắn không tiến lên chào hỏi, chỉ khẽ gật đầu với hắn.
"Ngươi lại là cọng hành nào? Dám quản chuyện của gia?" Gã đàn ông mập mạp vừa quay người liền quát Quan Tập Lẫm. Thế nhưng, khi nhìn thấy Quan Tập Lẫm tay cầm đại đao bước tới, cả người lập tức ỉu xìu.