Khi mấy kẻ kia sắc mặt đại biến nhanh chóng lùi lại, mấy tên tu sĩ Phi Tiên trong đó quát lớn với Quỷ lão: "Ngươi làm cái gì vậy?" Thế nhưng, tiếng vừa dứt, đòn tấn công trước mặt cũng ập tới, chiêu thức sắc bén mang theo sát khí, không chút lưu tình khiến bọn họ kinh hãi không thôi.
Theo lý mà nói, bọn họ ở đây có bốn vị tu sĩ Phi Tiên, hai vị Ma tu Nguyên Anh, lẽ ra không nên sợ năm người kia mới phải, nhưng đối phương vừa ra tay đã khiến bọn họ kinh tâm, nhất là trong năm người đó, thiếu niên mặc y phục đen kia lại dám ra tay với một trong số các tu sĩ Phi Tiên bọn họ, sự gan dạ này càng khiến bọn họ chấn kinh hơn.
Chẳng lẽ bọn họ không sợ chết sao? À, đúng rồi, bọn họ được huấn luyện để làm tử sĩ, đều đã phục dụng Thực Tâm Đan, làm sao biết sợ chết được? Những người này đều nghe theo mệnh lệnh của Quỷ lão, hiện giờ lão hạ lệnh bảo mấy người này giết bọn họ, chỉ sợ nếu không giết chết bọn họ, thì bọn họ sẽ không dừng tay.
"Vút".
Chưởng phong đánh ra, xé gió tạo nên tiếng rít sắc bén. Quỷ lão đứng một bên chắp tay sau lưng, nheo mắt nhìn, tầm mắt rơi vào thiếu niên mặc y phục đen mang số chín kia. Thiếu niên đó chỉ là Nguyên Anh trung kỳ, mà đối thủ lại là Phi Tiên sơ giai, thực lực hai người chênh lệch một cảnh giới, vậy mà lại có thể dựa vào tốc độ cực nhanh, cùng với thân pháp biến hóa khôn lường ép tu sĩ Phi Tiên kia phải lùi lại từng bước, chật vật không thôi.
"Ừm".
Một thoáng sơ sẩy không kịp tránh né, ống tay áo bị thiếu niên mặc y phục đen số chín kia nắm rách, ngón tay đối phương vạch một đường trên cánh tay hắn, vài vết máu rỉ ra.
Hắn hừ lạnh một tiếng, trong đôi mắt nheo lại thoáng qua một tia sát ý, ngay sau đó, tay vừa động, một thanh trường kiếm "vút" một tiếng xuất hiện trong lòng bàn tay. Lòng bàn tay rót vào khí tức linh lực, trên lưỡi kiếm lướt qua một luồng khí lưu sắc bén, "vút" một tiếng, một đạo kiếm khí bắn ra, tấn công về phía thiếu niên mặc y phục đen phía trước.
Phượng Cửu lạnh mặt, không nhìn ra thần sắc gì, tận mắt thấy kiếm cương kia bắn tới, nàng nghiêng người né tránh, nhưng không hoàn toàn tránh thoát, mà là cố ý để bản thân không kịp né tránh, để cánh tay bị kiếm khí vạch trúng, rỉ ra một dòng máu tươi. Cùng lúc đó, trong lúc nàng lao lên, một thanh chủy thủ trong ống tay áo rơi vào lòng bàn tay. Ngay khoảnh khắc tu sĩ Phi Tiên kia quay đầu, chủy thủ trong lòng bàn tay nàng hung hăng vạch qua cổ họng hắn.
"Xoẹt".
Động tác như mây trôi nước chảy, ra tay gọn gàng dứt khoát, nhanh đến mức khiến người ta không nhịn được mà thầm khen một tiếng: Thân pháp thật tốt!
Quỷ lão nhìn thấy cảnh này thì nheo mắt, âm thầm gật đầu, trong lòng vừa kinh ngạc vừa vô cùng hài lòng. Không ngờ tiểu tử này lại có thể vượt cấp giết người, quả nhiên là tiềm năng vô cùng.
Khác với Quỷ lão, đám người đứng phía sau tuy rằng ai nấy đều không biểu cảm quan sát, nhưng khi nhìn thấy đội trưởng của họ bị thương, trong lòng vẫn hơi thắt lại. Thế nhưng may mắn là ngay khoảnh khắc tiếp theo, thấy người nọ đã bị giết chết.
Suy nghĩ kỹ lại thì cũng phải, nếu đội trưởng dùng thực lực Nguyên Anh giết chết tu sĩ Phi Tiên mà đến một vết thương cũng không có, thì chẳng phải là quá kỳ quái sao? Đòn vừa rồi nàng né tránh rất khéo, vừa không làm tổn thương chỗ hiểm, lại vừa không khiến người ta nghi ngờ. Ít nhất, Quỷ lão thế nào cũng không thể ngờ được đó là do đội trưởng của họ cố ý mà thành.
Mà những người khác cũng vậy, ra tay tàn nhẫn, đánh thẳng vào tử huyệt, đây là thành quả huấn luyện gần đây của bọn họ, không ra tay thì thôi, đã ra tay là phải lấy mạng người!
"Quỷ lão, ngươi bảo bọn họ giết chết bọn họ, thì ngươi có lợi ích gì? Ngươi không sợ bề trên trách tội sao? Còn không mau bảo bọn họ dừng tay!" Một tu sĩ Phi Tiên tức tối gầm lên, trừng mắt nhìn Quỷ lão đang đứng khoanh tay đứng ngoài cuộc.