“Ta phụng mệnh chủ tử, mang giá y đến cho Quỷ Y.” Hôi Lang cười hì hì nói, hỏi: “Quỷ Y đã thức dậy chưa? Giờ này, chắc không phải còn đang ngủ chứ?”
Đỗ Phàm nhìn sắc trời, nói: “Ngươi đến sớm rồi, quả thật chủ tử vẫn còn đang ngủ.” Vừa nói, y vừa cùng hắn đi vào trong, vừa nói tiếp: “Vào trong nói với Lãnh Sương một tiếng, để Lãnh Sương xem chủ tử đã dậy chưa.”
Nghe vậy, Hôi Lang xua xua tay, nói: “Không vội, không vội, chủ tử nhà ta bảo ta mang đồ đến đây, tiện thể ở lại bên này luôn, ta cũng không vội về, đợi Quỷ Y tỉnh lại ta đưa cho nàng ấy là được.”
Thấy vậy, Đỗ Phàm liền nói: “Vậy cũng được! Trong phủ ngươi cũng quen thuộc rồi, vậy ngươi tự đi nghỉ ngơi đi, ta phía trước còn có việc, không tiếp ngươi được.”
“Được được được, ngươi đi bận đi!” Hôi Lang nói, cũng không cần y tiếp đón, tự mình đi vào bên trong.
Hậu viện trong phủ, Phượng Tam Nguyên cùng Tố Tích đang dùng điểm tâm trong sân, nghĩ đến tiểu nhi tử của mình, ông không khỏi khẽ thở dài một tiếng: “Lần này Phượng nha đầu thành thân mà Phượng Dạ cũng không về được, cũng đã mấy năm không gặp nó rồi, không biết thằng nhóc đó đã cao lên chưa?”
Nhắc tới, ông cũng có chút nhớ tiểu nhi tử, chỉ là năm đó lúc đưa nó trở về, bảo là thời điểm chưa tới nên không thể xuống núi, mấy năm nay cũng không về một chuyến, bọn họ cũng rất nhớ mong.
Nghe vậy, trên mặt Tố Tích cũng hiện lên vẻ nhớ nhung, bà nói: “Đúng vậy! Đã mấy năm không gặp Dạ nhi rồi, nhưng mà, cũng không còn cách nào khác, chỉ cần thêm mấy năm nữa, đợi nó xuống núi là có thể trở về thăm chúng ta rồi.”
Sau khi xảy ra những chuyện năm đó, hiện giờ chỉ cần con trai bà còn sống khỏe mạnh, cho dù không gặp được cũng không sao cả.
Phía bên kia, Phượng Tiêu vừa luyện quyền xong sải bước đi vào sân, gọi một tiếng: “Uyển Dung.”
Thượng Quan Uyển Dung đi ra, nhìn Phượng Tiêu hỏi: “Sao vậy?”
“Ta vừa gặp Hôi Lang ở phía trước, nói là Mặc Trạch bảo hắn mang giá y đến cho Tiểu Cửu, lát nữa nàng qua sân của Tiểu Cửu xem có chỗ nào cần sửa đổi không.” Phượng Tiêu nói, đi đến bên bàn ngồi xuống, rót một chén nước uống.
Nghe vậy, Thượng Quan Uyển Dung nở nụ cười dịu dàng: “Được, ta biết rồi.” Nàng lấy cho Phượng Tiêu một bộ y phục, nói: “Ta đã bảo người chuẩn bị nước cho chàng rồi, chàng vừa luyện quyền xong, đầy mồ hôi, đi tắm rửa đi! Y phục ta để ở đây cho chàng.”
Thấy nàng bận rộn ở đó, Phượng Tiêu cười lớn nói: “Những việc này cứ để hạ nhân làm là được, nàng không cần phải vất vả, đúng rồi, nàng đã dùng điểm tâm chưa?”
“Chưa! Đợi chàng về cùng ăn.” Thượng Quan Uyển Dung nói, đi ra ngoài, dặn dò tỳ nữ đi chuẩn bị.
“Đã nói bao nhiêu lần rồi, không cần đợi ta, nàng đói thì cứ ăn trước đi.” Phượng Tiêu nói, vừa đi về phía phòng tắm, vừa nói: “Ta đi thay rửa một chút, lát nữa sẽ cùng nàng ăn.”
“Được.” Thượng Quan Uyển Dung dịu dàng đáp, lại hỏi: “Có cần ta giúp chàng kỳ lưng không?”
“Không cần, ta tự làm là được, kẻo làm ướt váy áo của nàng.” Phượng Tiêu nói, bảo nàng đi ra trước.
Thấy vậy, Thượng Quan Uyển Dung lúc này mới ra sân ngồi, chuẩn bị lát nữa dùng điểm tâm xong sẽ đến sân của con gái xem có gì cần chuẩn bị không.
Phía bên kia, Phượng Cửu rửa mặt súc miệng xong vươn vai bước ra khỏi phòng, đi đến chiếc ghế nằm trong sân rồi nằm xuống, cảm thấy những ngày gần đây trôi qua quá nhàn hạ, cũng thật nhàm chán.
Lúc này, Lãnh Sương đi vào, hành lễ với Phượng Cửu xong liền nói: “Chủ tử, Hôi Lang tới.”