Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 58765 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4281
Du ngoạn

❊ ❊ ❊

Phía trước, Nguyệt Nhi đang ngồi xổm bên hồ chơi đùa với nước, đôi ủng đã ướt sũng, gấu váy cũng dính đầy những hạt nước, còn Tiểu Mộ Thần thì đứng một bên nhìn, vừa nói: "Muội muội, váy của muội ướt rồi."

"Ca ca, ca ca, ca mau lại đây đi!" Tiểu Nguyệt Nhi cười khúc khích, nhấc một chân lên rồi dậm mạnh xuống, thấy nước bắn tung tóe lên người mình, không nhịn được mà cười khúc khích.

"Vui quá, vui quá, thật vui quá." Con bé vỗ đôi bàn tay nhỏ, cứ dậm chân đùa nghịch dưới nước như thế, khi nhìn thấy ở chỗ cỏ nông bên hồ có đàn cá nhỏ đang ẩn nấp, đôi mắt liền sáng rực lên: "Ca ca, ở đây có một con cá nhỏ nè."

Vừa nói, con bé vừa bước về phía chỗ cỏ nông đó.

Hiên Viên Mặc Trạch ở không xa nhìn thấy cảnh này, liền bảo Lãnh Hoa: "Mang chúng rời khỏi mép hồ đi, cẩn thận kẻo ngã xuống nước. Ngoài ra, hãy tìm một chiếc thuyền nhỏ, bản quân sẽ đưa hai đứa đi chèo thuyền."

"Tuân lệnh." Lãnh Hoa đáp lời, mũi chân điểm nhẹ một cái liền tiến tới bế Nguyệt Nhi đang bước về phía bãi cỏ nông lên, rồi lại đến chỗ Tiểu Mộ Thần, bế bổng cậu bé lên cùng, mang cả hai đến đứng trên một tảng đá.

"Khuynh Thành, cô đưa Nguyệt Nhi vào trong xe ngựa thay bộ váy và đôi ủng sạch sẽ đi." Lãnh Hoa nhìn Bạch Khuynh Thành mà nói.

"Được." Bạch Khuynh Thành đáp một tiếng, tiến lên bế Nguyệt Nhi đi về phía xe ngựa.

"Mộ Thần có muốn cùng Hoa thúc thúc qua bên kia tìm một chiếc thuyền nhỏ không?" Lãnh Hoa mỉm cười hỏi.

"Vâng ạ." Cậu bé gật đầu, rồi đi theo Lãnh Hoa về phía bên kia.

Hiên Viên Mặc Trạch nhìn theo, chắp tay đứng đó, ánh mắt lướt trên mặt hồ, đợi sau khi con gái thay một bộ váy áo sạch sẽ trở lại, lúc này mới vươn tay ra: "Nguyệt Nhi, để cha bế con."

Tiểu Nguyệt Nhi vui mừng lao tới, nhào vào lòng cha rồi được bế lên, con bé như một chú chim nhỏ líu lo không ngừng: "Cha ơi cha ơi, vừa nãy Nguyệt Nhi nhìn thấy cá nhỏ đấy, cá nhỏ to bằng chừng này này."

Con bé đưa bàn tay nhỏ bé ra làm điệu bộ, nói: "Cha, chúng ta lên thuyền nhỏ có bắt được cá không? Nguyệt Nhi muốn bắt cá lớn, không muốn bắt cá nhỏ đâu."

Nghe vậy, Hiên Viên Mặc Trạch mỉm cười: "Sẽ bắt được." Dứt lời, ông lại hỏi: "Nguyệt Nhi muốn ăn cá à?"

"Dạ, Nguyệt Nhi muốn ăn, Nguyệt Nhi muốn ăn cá thật to." Con bé đưa hai tay làm điệu bộ, vẽ một vòng tròn lớn trước người.

Bạch Khuynh Thành đi theo phía sau nhìn thấy cảnh này không khỏi mím môi cười, nhìn dáng vẻ phấn khích với đôi mắt sáng rực của tiểu chủ tử, không khỏi nhớ tới chủ tử.

Chủ tử đi đã gần một năm rồi, nghe Lãnh Hoa nói, chủ tử chắc cũng sắp trở về, chỉ là không biết rốt cuộc khi nào sẽ về?

"Cha, muội muội, ở đây, con ở đây nè."

Trên mặt hồ, trên một chiếc thuyền nhỏ, Tiểu Mộ Thần đứng ở mũi thuyền vẫy tay gọi họ, giọng nói non nớt vang xa trên mặt hồ, truyền vào tai những người xung quanh hồ.

Một vài nam nữ đang du ngoạn nhìn thấy đứa trẻ trắng trẻo mập mạp như tạc từ ngọc, mặc y phục nhỏ màu trắng trên thuyền, ai nấy đều sáng mắt lên. Họ nhìn về phía Hiên Viên Mặc Trạch và cô bé trong lòng ông, trong lòng không khỏi thầm khen ngợi.

Gia đình này quả thực sinh ra đã vô cùng xuất sắc tuấn mỹ, ngay cả tùy tùng đi theo phía sau cũng có dung mạo tuyệt trần, không biết là thân phận gì? Trong chốc lát, không ít nam nữ trẻ tuổi đều nhìn chằm chằm họ đánh giá, phần đông nam tử thì nhìn Bạch Khuynh Thành phía sau, còn nữ tử thì phần nhiều lén nhìn Hiên Viên Mặc Trạch.

Họ không cho rằng đây là một gia đình, đó là bởi vì, người phụ nữ đi theo phía sau tuy dung nhan tuyệt mỹ, nhưng luôn đi cách người đàn ông mặc hắc bào và đứa trẻ ba bước chân.

Khoảng cách này là khoảng cách mà cấp dưới phải giữ, vì vậy, người phụ nữ này chỉ có thể là thuộc hạ.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:4251
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.