Giây phút này, Tùy Qua truyền nỗi đau đớn trên cơ thể vào ý thức của Hồng Mông Thụ một cách rõ ràng. Đồng thời, hắn cũng cảm nhận được ý thức của Hồng Mông Thụ một cách tường tận hơn, cảm nhận được luồng khí tức sinh mệnh bàng bạc, hạo nhiên của nó, vô cùng vô tận, xuyên suốt cổ kim. Điều này khiến Tùy Qua nhận ra mình đã phạm một sai lầm: Hắn đã đánh giá thấp thực lực của Hồng Mông Thụ.
Mặc dù Hồng Mông Thụ chỉ là một cái cây non, nhưng dù sao nó cũng là thiên thảo, là thần mộc. Rất nhiều linh thảo trong Hồng Mông Thạch đều lớn lên trong "nhà kính", không chịu nổi sóng to gió lớn, ngay cả thiên kiếp cũng phải nhờ Tùy Qua giúp đỡ mới vượt qua được, nhưng Hồng Mông Thụ thì khác. Sự tồn tại của nó không chỉ đơn thuần là kinh mạch để thông suốt bảy viên kim đan cho Tùy Qua, mà nó muốn trở thành cây cao chọc trời, trở thành cột trụ thế giới của Tùy Qua!
Cho dù nó chỉ là một mầm cây nhỏ, nhưng nó vẫn sở hữu tiềm năng và năng lực như vậy.
Chỉ là, trước đây Tùy Qua đã coi thường nó mà thôi.
Khi cảm nhận được nỗi đau từ cơ thể Tùy Qua, trong thần niệm của Hồng Mông Thụ nảy sinh một ý niệm phẫn nộ. Ý niệm phẫn nộ này trực tiếp chuyển hóa thành động lực tăng trưởng, tốc độ lớn lên của nó vậy mà trong chốc lát đã nhanh hơn rất nhiều!
Cảm nhận được sự thay đổi trong quá trình trưởng thành của Hồng Mông Thụ, Tùy Qua không khỏi vui mừng, đến cả nỗi đau đớn tột cùng trên người cũng quên khuấy đi. Bởi vì hắn lại hiểu ra một đạo lý: Hồng Mông Thụ không phải là hoa cỏ trong "nhà kính", thứ nó cần không phải là sự nuôi dưỡng êm đềm, mà là trải qua mưa gió, lớn lên trong khói lửa chiến tranh!
Thiên thảo thần mộc từ xưa đến nay thường được sinh ra từ thuở hồng hoang, trong suốt những năm tháng trưởng thành, không biết đã trải qua bao nhiêu tai ương, nhưng những thiên thảo thần mộc này vẫn đứng vững không đổ. Dựa vào đó không phải là sự duy trì của người tu hành, mà là pháp lực của chính bản thân chúng.
Ngày nay, mầm non Hồng Mông Thụ này cũng phải trải qua sự tẩy lễ của chiến đấu mới có thể trưởng thành cao lớn và lợi hại hơn.
Lúc này, Tùy Qua cảm nhận được Hồng Mông Thụ lại vươn ra một cành mới, tạo điều kiện cho hắn khai mở đan thứ tám.
Tuy nhiên, đúng lúc này, nắm đấm của Đế Phàm lại giáng xuống người hắn.
Trên cơ thể Tùy Qua lại xuất hiện thêm một vết rách, nhưng lại không hề phun máu, bởi vì rễ của Hồng Mông Thụ một lần nữa khâu lại vết thương cho hắn, hơn nữa những sợi rễ đó còn hút nỗi đau của Tùy Qua vào thế giới tinh thần của nó.
Đau đớn, dường như cũng trở thành một loại dưỡng chất cần thiết cho sự trưởng thành của nó!
Ý nghĩ này có vẻ rất kỳ quặc, nhưng lại không phải là không có lý. Tùy Qua biết có rất nhiều loài cây lớn lên trong đau đớn. Ví dụ, một số loài cây, càng bị chặt cành chặt thân, chúng lại càng mọc cao hơn và kết nhiều quả hơn.
Tăng trưởng nhanh chóng trong khủng hoảng, không chỉ con người như vậy mà rất nhiều thực vật cũng thế.
Vốn dĩ bị Đế Phàm đánh cho một trận tơi bời khiến Tùy Qua nén đầy uất ức, nhưng lúc này cảm nhận được sự thay đổi của Hồng Mông Thụ, nỗi muộn phiền trong lòng hắn quét sạch, thay vào đó là lòng tin mạnh mẽ, lòng tin tất thắng!
"Đan thứ tám, kết cho ta!"
Tùy Qua phun ra một ngụm máu tươi, gầm lên một tiếng, bắt đầu xung kích kết thành viên kim đan thứ tám.
"Ở đây mà đòi xung kích kết đan, đúng là tìm chết!"
Đế Phàm hừ lạnh một tiếng, định nhân lúc Tùy Qua đang xung kích kết đan mà tiêu diệt hắn ngay lập tức.
Bởi vì trong mắt Đế Phàm, cho dù là cổ võ tu hành giả, việc xung kích kết đan cũng không phải chuyện dễ dàng, cần một lượng nguyên khí khổng lồ, không, phải nói là lượng nguyên khí cực lớn mới đúng. Chưa kể còn phải chống chọi với thiên kiếp thần lôi, không thể nào thành công trong một sớm một chiều được.
Đế Phàm tưởng rằng mình hiểu rõ cổ võ tu tiên giả, nên nó tin vào phán đoán của bản thân.
Tuy nhiên, Đế Phàm không biết rằng Tùy Qua không phải là một cổ võ tu tiên giả thuần túy. Hơn nữa, hắn cũng chẳng hề sợ thiên kiếp thần lôi.
Vì vậy, khi Đế Phàm đón thiên kiếp thần lôi lao về phía Tùy Qua, thì tên này đã hoàn thành quá trình kết đan trong chớp mắt. Hơn nữa, hắn cũng nhìn thấu ý đồ của Đế Phàm, nên giả vờ như đang dốc toàn lực xung kích kết đan, bày ra bộ dạng yếu ớt. Đế Phàm tuy gian xảo như quỷ nhưng cũng không ngờ Tùy Qua lại kết đan thành công nhanh đến thế, trực tiếp oanh kích vào ngực hắn.
Tốc độ của Đế Phàm vẫn rất nhanh, nhưng Tùy Qua đã kết thành đan thứ tám, cả tinh thần lực lẫn tu vi bản thân đều tăng lên một bậc. Thêm vào đó lại là toàn tâm toàn ý dẫn dụ địch, nên cuối cùng hắn đã nắm bắt rõ ràng phương vị tấn công và quyền thế của Đế Phàm.
Khi nắm đấm của Đế Phàm sắp oanh trúng cơ thể Tùy Qua, hắn bỗng lách mình tránh né, rồi với tốc độ không hề thua kém Đế Phàm, hung hăng đấm một cú vào mặt nó, bởi vì đây là nơi duy nhất Đế Phàm không dùng Bạch Đế Kiếm Khải để bảo vệ.
Ngay khoảnh khắc Tùy Qua dốc toàn lực tung ra cú đấm này, thiên kiếp thần lôi đầy trời biến mất, bao quanh nắm đấm của hắn, dường như bị hút vào cú đấm này, càng tăng thêm uy thế của nó.
Ầm!
Cú đấm của Tùy Qua giáng thẳng vào mặt Đế Phàm.
Đây là sức mạnh của tám đan hợp nhất, khiến thực lực của Tùy Qua đột ngột tăng gấp đôi. Tuy vẫn chưa thể phá vỡ hoàn toàn phòng ngự "Nhân Bảo Hợp Nhất" của Đế Phàm, nhưng khuôn mặt dù sao cũng là chỗ yếu, nỗi đau thấu xương đó đã để lại ấn tượng sâu sắc cho Đế Phàm, còn thiên kiếp thần lôi trên nắm đấm lại càng khiến đầu óc nó nổ vang trời!
"Đáng chết!"
Đế Phàm biết mình bị Tùy Qua chơi một vố, phát ra tiếng gầm giận dữ chấn động. Vừa định ra tay với Tùy Qua, chợt cảm thấy trong mắt Tùy Qua như phun ra một luồng kim quang lớn. Lúc này mặt mũi Đế Phàm bị thương, thị lực chưa phục hồi hoàn toàn, không nhìn rõ luồng kim quang đó là thứ gì, nhưng loáng thoáng cảm thấy không ổn, đang định tránh né thì những luồng kim quang đó đã đâm thẳng vào mắt nó.
Gào!
Đế Phàm lại phát ra một tiếng gầm thét xé lòng. Lục Mục Điện Châu của Tùy Qua xuất chiêu vào thời điểm mấu chốt, nhân lúc phòng ngự trên mặt Đế Phàm dần suy yếu mà tấn công, đâm mù đôi mắt của nó, điều này khiến gã Đế Phàm tự đại, cuồng vọng hoàn toàn nổi giận.
Ngay khoảnh khắc gầm thét, Đế Phàm không hề tấn công mà rút người bay lùi lại.
Tên này đúng là cáo già, biết rằng nếu liều lĩnh tấn công thì không chừng lại bị Tùy Qua tính kế. Thế nên dù hận không thể băm vằm Tùy Qua thành trăm mảnh, nó vẫn kìm nén sự thôi thúc trong lòng.
Khoảnh khắc lùi lại, đôi mắt của Đế Phàm lại sáng lên lần nữa. Nhưng "đôi mắt" này không phải là đôi mắt trước đó của nó, mà là mắt của một thứ khác, chính là mắt của khí linh Bạch Đế Kiếm.
Sau khi Nhân Bảo Hợp Nhất, Đế Phàm và khí linh hoàn toàn thông suốt tâm ý, tự nhiên có thể dùng mắt của khí linh thay thế cho mắt mình.
Chỉ là, trạng thái Nhân Bảo Hợp Nhất đã duy trì được một thời gian, Đế Phàm cảm thấy tiêu hao nguyên khí trong cơ thể quá lớn, buộc phải lén dùng đan dược để bổ sung, nhưng ý định giết Tùy Qua thì chỉ có tăng chứ không giảm.
"Bạch Đế Kiếm Khải! Kiếm Đế Nhất Kích!"
Giọng nói của Đế Phàm bỗng trở nên trang nghiêm túc mục. Sự phẫn nộ, tự đại, cuồng vọng của nó dường như hoàn toàn biến mất. Lúc này, nó như thể niết bàn trùng sinh, toàn thân tỏa ra ngọn lửa màu trắng. Trong ngọn lửa đó, hư ảnh Nguyên Anh của nó trở nên cực kỳ rõ nét, sau đó, cả người nó như hoàn toàn biến thành một thanh trường kiếm, tỏa ra sát khí ngút trời.
Tùy Qua hiện giờ cũng coi như là người dày dạn kinh nghiệm chiến đấu, chỉ cần nhìn khí thế của Đế Phàm là biết tên ma đầu này sắp tung ra đòn chí mạng mạnh nhất. Đòn này, không ngươi chết thì ta vong, không còn đường lui nữa.
Chỉ là, cho dù Tùy Qua có kết thành đan thứ tám, tu vi tăng gấp đôi, e rằng cũng không thể đối kháng với Đế Phàm, càng không thể đỡ nổi đòn toàn lực này của đối phương. Nhưng Tùy Qua không thể trốn tránh, và tình thế cũng không cho phép hắn trốn tránh. Nếu không giết được Đế Phàm, không lấy được chìa khóa của trận pháp, thì đương nhiên không thể xoay chuyển tình thế, ngăn cản ma vật tiến vào nhân giới.
Vì vậy, đòn này, Tùy Qua bắt buộc phải đỡ!
Hồng Mông Thụ dường như cảm ứng được ý niệm và quyết tâm tử chiến của Tùy Qua, nó kết hợp với tinh thần lực của hắn càng chặt chẽ hơn, như hai chiến hữu cuối cùng trên chiến trường, kề vai sát cánh chờ đợi đợt phản công cuối cùng của địch quân.
Ý niệm của Tùy Qua xuyên qua rễ của Hồng Mông Thụ, kéo dài thẳng vào trong Hồng Mông Thạch.
Lúc này, Tùy Qua cảm nhận rõ ràng ý chí của tất cả linh thảo trong Hồng Mông Thạch, cảm nhận được suy nghĩ của chúng.
Những linh thảo, linh mộc này đều tỏa ra một luồng khí tức bi thương, dường như đang lo lắng cho vận mệnh của Tùy Qua, lo lắng cho "tạo vật chủ" của chúng. Tùy Qua tâm niệm khẽ động, cảm xúc dâng trào, trong miệng bỗng phát ra một tiếng ngâm xướng cổ quái mà thần bí.
Tiếng ngâm xướng này chính là âm thanh mà đám Chi Nhân Chi Mã từng phát ra trong Hồng Mông Thạch.
Đây là giai điệu của "Linh Thảo Chi Ca", nhưng lại giống "Bài ca sự sống" của vạn vật thảo mộc giữa đất trời hơn. Tùy Qua giống như một "thần côn" vĩ đại, âm tiết của hắn rất kỳ quái nhưng lại mang theo một sức mạnh thần bí. Tiếng của hắn xuyên qua Hồng Mông Thạch, vang vọng khắp mọi không gian bên trong. Tất cả linh thảo trong Hồng Mông Thạch, bao gồm cả đám Chi Nhân Chi Mã, lúc này đều sinh ra sự hưởng ứng. Chúng dùng tiếng rung động của lá cây, ngọn cỏ để đáp lại "Linh Thảo Chi Ca" của Tùy Qua.
Ngay cả những tâm ma khổng lồ bị Tùy Qua giam cầm trong không gian sâu thẳm của Hồng Mông Thạch, lúc này cũng bị khí tức sinh mệnh mạnh mẽ của "Linh Thảo Chi Ca" lây nhiễm, bị cảm xúc khát khao tự do và sự sống mà linh thảo linh mộc tỏa ra lây nhiễm. Như thể bị "tẩy não", miệng những tên ma đầu này cũng không tự chủ được mà phát ra tiếng ngâm xướng tương tự.
Âm thanh của Linh Thảo Chi Ca ngày càng vang dội trong không gian Hồng Mông Thạch.
Đồng thời, Tùy Qua cảm thấy tất cả sự sống trong Hồng Mông Thạch đều được huy động, tinh thần của tất cả sự sống đều ngưng tụ cùng một chỗ với tinh thần lực của hắn. Lúc này Tùy Qua cảm thấy cả thế giới trong Hồng Mông Thạch dường như đã hòa làm một với tinh thần của hắn. Tiếng ngâm xướng của Tùy Qua ngày càng cao vút, âm điệu dường như rất chậm mà lại rất nhanh, dường như thời gian đều ngưng đọng trong một khoảnh khắc. Sau đó, Tùy Qua cảm thấy tinh thần lực của mình ngày càng thăng hoa, dễ dàng đột phá Thiên Tinh Tâm Công tầng thứ bảy, tiếng của hắn xuyên qua Trấn Ma Điện, vang vọng khắp cả Nhược Thủy Cung.
Những hạt giống linh thảo mà hắn từng để lại trong Nhược Thủy Cung dường như nhận được sự triệu hồi của sự sống, vậy mà bắt đầu nảy mầm bén rễ trên những viên gạch cứng hơn thép của Nhược Thủy Cung. Những linh thảo mới sinh này cũng theo tiếng ngâm xướng của Tùy Qua mà phát ra âm thanh hưởng ứng, tựa như một bản giao hưởng vĩ đại, đồ sộ.
"Đừng có hú hét nữa! Thằng nhóc, đi chết đi!"
Sức mạnh của Đế Phàm đã tích tụ đến đỉnh điểm, không thể chịu đựng nổi tiếng "hú hét" của Tùy Qua nữa, Kiếm Đế Nhất Kích cuối cùng đã tung ra.