Con tàu Hàng Hải xé sóng tiến về phía trước, cùng lúc đó, Triệu Bình Phàm cũng bắt đầu thí nghiệm của mình. Các sinh vật cấp Hiếm của mỗi tộc đều phải phối hợp với anh, bởi vì anh muốn đo ni đóng giày bộ giáp cho cấp Hiếm của các tộc. Đây không phải là giáp bình thường, mà là chiến y vũ trang chuẩn bị cho những gã khổng lồ này.
Ví dụ như tộc Huyền Quy, có thể lắp hai khẩu trọng pháo trên lưng nó, thực chiến khẳng định còn mạnh hơn xe tăng nhiều.
Ví dụ như tộc Kim Ưng, phối cho nó một khẩu súng máy Gatling, đó chính là chiếc chiến đấu cơ linh hoạt nhất trên bầu trời.
Tương tự, còn có tộc Liệp Báo, tộc Dã Ngưu, vân vân, đều có thể trang bị giáp và vũ khí. Một khi được trang bị vũ khí, sức chiến đấu của chúng sẽ được nâng cao cực đại.
Nhưng lý tưởng là tốt, còn hiện thực lại rất tàn khốc, Triệu Bình Phàm gần đây đã gặp phải bình cảnh. Thiết kế này tuy không tệ nhưng có mấy vấn đề khó giải quyết. Thứ nhất là những sinh vật cấp Hiếm này không có tay, ngươi lắp vũ khí cho nó nhưng chúng lại không biết sử dụng. Tuy có thể điều khiển vũ khí từ xa, nhưng tốc độ của mấy con thú này quá nhanh, chẳng may sơ sẩy lại bắn nhầm đồng đội.
Những vũ khí này bắt buộc phải để cấp Hiếm tự điều khiển, tự nhắm mục tiêu, cuối cùng là để chúng tự lắp ráp vũ khí, tháo dỡ vũ khí.
Nhưng muốn đạt tới bước này thì phải để chúng có thể dùng ý niệm để điều khiển vũ khí, mà muốn đạt được bước này thì phải tới cấp Sử Thi mới được. Thế nhưng thân hình cấp Sử Thi lại quá khổng lồ, hơn nữa cũng chẳng cần tới loại vũ khí cấp này.
Triệu Bình Phàm gần đây vì chuyện này mà phiền não, cấp trên đã giao nhiệm vụ xuống, nhưng bản thân không giải quyết được, trong lòng thực sự rất khó chịu.
Cho nên anh thường xuyên hút thuốc trên boong tàu, nhưng nhất thời không nghĩ ra được cách gì.
Ngày hôm nay, Triệu Bình Phàm lại đang hút thuốc trên boong, nhưng đột nhiên cảm thấy sau lưng có chút động tĩnh. Anh mạnh mẽ quay đầu lại, kết quả phát hiện không xa phía trước mình có một người lạ đang bước tới với dáng đi lảo đảo.
Người này vác một cái túi lớn, tóc đã lâu không gội, thân hình rất cao lớn. Lúc này, người kia cũng lấy thuốc ra rồi châm hút, nhưng điếu thuốc của hắn không cao cấp như của Triệu Bình Phàm, có vẻ là thuốc lá cỏ dại.
Triệu Bình Phàm không hỏi gì, mà quan sát kỹ người này một chút, phát hiện người này mặc áo khoác da, trên người mang theo rất nhiều đồ đạc, bên hông treo một cái bình nước, trên cổ đeo một chiếc ống nhòm, đi giày da, ăn mặc kiểu gì cũng lạc quẻ với hành khách trên tàu.
Người này nhìn không hề u sầu như Triệu Bình Phàm, hắn cũng giống như Triệu Bình Phàm, đi tới boong tàu này, dựa vào lan can tàu, nhả khói mù mịt.
Triệu Bình Phàm cười, cũng đi theo người lạ này nhả khói mù mịt. Hai người cứ như vậy không ai nói câu nào, nhưng ai nấy đều hút điếu thuốc của mình, cho đến khi Triệu Bình Phàm hút xong điếu thuốc của mình.
Kết quả, người lạ kia đưa qua một điếu thuốc lá cỏ dại tự chế. Triệu Bình Phàm hơi kinh ngạc, người lạ kia liền nói: "Thử xem, thuốc cỏ đổi với một đám khỉ đấy, cảm giác cũng khá ổn."
Triệu Bình Phàm hơi ngẩn người, người này là ai? Cùng một đám khỉ, chẳng lẽ là tộc Khỉ có trình độ văn minh đạt tới thời kỳ nông canh của nhân loại kia?
Triệu Bình Phàm châm điếu thuốc cỏ này, chỉ rít một hơi đã ho sặc sụa, điếu thuốc này quá cay, kích thích phổi rất mạnh.
"Tôi nói này..." Triệu Bình Phàm nước mắt sắp chảy ra, "Ông là ai vậy? Sao tôi chưa từng thấy ông?"
Người lạ này cười một tiếng, sau đó nói: "Thực ra... tôi lén lút trốn lên con tàu này."
Triệu Bình Phàm kinh ngạc, sau đó buột miệng thốt lên: "Điều này không thể nào!"
Phàm là người lên con tàu này đều sẽ trải qua kiểm tra nghiêm ngặt, hơn nữa không thể có chuyện có người trốn lên được, trừ phi thực lực của hắn đạt tới cấp Sử Thi trở lên.
Nghĩ tới đây, sắc mặt Triệu Bình Phàm liền thay đổi, thực sự là một cấp Sử Thi? Là nhân loại sao?
Người lạ cười cười, rồi nói: "Nói mới nhớ khi nào thì mở cơm? Tôi đã hơn năm ngày không ăn gì rồi."
Triệu Bình Phàm nghĩ nghĩ, sau đó nói: "Đi theo tôi, tôi dẫn ông đến nhà ăn."
Triệu Bình Phàm tuy cảm thấy lạ nhưng không hỏi thêm, đợi sau khi vào khoang tàu sẽ âm thầm gọi người đi tra lai lịch của kẻ này.
Anh dẫn người lạ này tới nhà ăn, kết quả đột nhiên nhìn thấy Ngụy Hoạch, Mã Đằng Vân, còn có ba vị truyền thuyết của Yêu tộc. Trong lòng Triệu Bình Phàm lập tức hẫng một nhịp, đây là lãnh đạo tới thị sát rồi.
Dù sao đã mấy ngày rồi, chỗ anh vẫn chưa ra kết quả, vấn đề sinh vật cấp Hiếm không thể tự điều khiển giáp vũ khí thực sự là không có cách giải quyết. Dù cho lắp cho chúng một cỗ đại bác, nhưng bản thân chúng không điều khiển được thì cũng chẳng có ích lợi gì.
Đôi mắt màu vàng của Ngụy Hoạch liếc qua, trực tiếp quét lên người lạ kia, sau đó, Ngụy Hoạch thu hồi ánh mắt, cũng không nói gì thêm.
Người lạ kia thì cười nhạt một cái, cũng không nói gì thêm.
Những người khác không chú ý tới cuộc giao lưu ngắn ngủi của Ngụy Hoạch và người lạ này, Mã Đằng Vân chỉ nói với Triệu Bình Phàm: "Bình Phàm, nghiên cứu sinh học giáp thế nào rồi?"
Triệu Bình Phàm có chút bất lực, quả nhiên là tới thị sát công việc. Anh nói ra vấn đề của mình, hy vọng nghe xem những tồn tại cấp Sử Thi, cấp Truyền Thuyết có cách giải quyết nào không.
Nhưng anh thực sự đánh giá cao cấp Truyền Thuyết quá rồi, cái gọi là thuật nghiệp hữu chuyên công, cấp Truyền Thuyết tuy mạnh nhưng chưa chắc đã hiểu về tri thức khoa học.
Tuy nhiên Ngụy Hoạch còn có một thân phận, đó là nhà khoa học chiến đấu, đây là nghề nghiệp người chơi của hắn, cũng có một cây kỹ năng tương tự, hơn nữa, bản thân Ngụy Hoạch rất hiểu về công nghệ.
Hắn không nói gì nhiều, chỉ viết cho Triệu Bình Phàm một công thức.
Triệu Bình Phàm nhìn thấy công thức này, mắt lập tức thẳng ra, anh lẩm bẩm: "Công thức này, đẹp quá!"
Công thức Ngụy Hoạch viết cho anh là lấy được từ đế quốc robot tầng thứ sáu của núi Côn Lôn, tuy nhiên hắn lấy được không nhiều, Kim Giáp lấy được là nhiều nhất, nhưng không biết Kim Giáp chạy đi đâu rồi, Tiểu Thiển cũng không rõ tung tích, có lẽ là chuyện gì đó đã xảy ra lúc hắn bế quan.
Triệu Bình Phàm đắm chìm trong công thức đó, dường như nhìn thấy mỹ nữ không mặc quần áo, cả người đứng ngây ra tại chỗ.
Còn người lạ phía sau anh thì tự mình cầm khay thức ăn đi lấy cơm. Vốn dĩ đi lấy cơm là phải quẹt thẻ, nhưng trong nhà ăn này đột nhiên có thêm mấy nhân vật lớn, nhân viên múc thức ăn cũng không thể so đo với hắn, đành phải múc cho hắn.
Người này bưng khay cơm, miệng nói: "Thật hoài niệm mà, mấy trăm năm rồi chưa được ăn cơm canh như thế này."
Người này vừa mở miệng, lập tức thu hút ánh nhìn của Mã Đằng Vân và mấy vị truyền thuyết qua. Mã Đằng Vân càng nhíu mày, dường như nhớ ra cái gì đó, nhưng chốc lát lại lắc đầu.
Ba vị truyền thuyết Yêu tộc thì rất kinh ngạc nhìn người lạ này, chúng sớm đã cảm thấy người này không tầm thường, bởi vì lúc vừa mới tiến vào nơi đây, chỉ có người này là thần sắc bình thản như mặt hồ phẳng lặng. Người khác gặp sự tồn tại cấp Truyền Thuyết không nói là sợ hãi, nhưng căng thẳng thì chắc chắn là có, giống như nhìn thấy lãnh đạo lớn tới thị sát, người bình thường sao cũng sẽ luống cuống một chút.
Nhưng kẻ này lại có chút khác biệt, hắn quá mức bình tĩnh, quá mức điềm nhiên.
"Người này là nhân tộc các ngươi sao?" Truyền thuyết cấp Kim Ưng hỏi Mã Đằng Vân.
Mã Đằng Vân lại nhíu mày: "Hắn không có đặc trưng gì khác của Yêu tộc, chắc hẳn là người của nhân tộc ta, nhưng ta chưa từng gặp hắn."