Thú Huyết Phí Đằng

Lượt đọc: 2569 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 381
Cừu vào miệng cọp

❊ ❊ ❊

Đây quả thực là một chuyến viếng thăm đầy gượng gạo.

Mặc dù suýt chút nữa đã xé rách mặt mũi nhau, nhưng kết quả cuối cùng không tính là linh nhân (khiến người ta) thỏa mãn, ít nhất trên bề mặt là như vậy.

Các tinh linh sa đọa không lấy được thánh giai huyết xá lợi, nhưng lại dùng thực lực mạnh mẽ ép buộc lãnh chúa Phỉ Lãnh Thúy phải chết tâm, không thể không đồng ý cho đôi bên cùng chia sẻ miếng bánh ngọt lớn là thế giới dưới lòng đất.

Mà lãnh chúa Phỉ Lãnh Thúy nhìn qua cũng chẳng chịu thiệt thòi gì, việc liên hôn chính trị mà tinh linh sa đọa đưa ra, nói trắng ra, chính là tặng hai vị mỹ nhân Trác Nhĩ và mỹ nhân Mạt Nhĩ cho vị Bỉ Mông lãnh chúa này làm vật tiêu khiển trên giường-------đối với một kẻ háo sắc trứ danh khắp Đa Nao hoang nguyên cho đến Ái Cầm đại lục mà nói, còn gì là quà tặng tuyệt vời hơn hai vị đại mỹ nhân tinh linh nữa chứ.

Không ai cam tâm tình nguyện đem tộc nhân của mình dâng cho dị tộc chà đạp, tinh linh sa đọa cũng vậy, nhưng tinh linh sa đọa lại bắt buộc phải làm như thế.

Đến thế giới mặt đất mông còn chưa kịp nóng, tinh linh sa đọa đã vội vàng thôn tính các tinh linh, cự nhân ở dãy núi Bạch Linh và rừng Nam Thập Tự Tinh, đã gián tiếp nói lên hùng tâm tráng chí của họ!

Tinh linh sa đọa thực ra không sợ chiến tranh, thậm chí có thể nói, sự cuồng nhiệt của họ đối với chiến tranh và giết chóc, bất cứ chủng tộc nào cũng khó lòng bì kịp; vốn liếng của tinh linh sa đọa thực ra rất hùng hậu, quân đội thường trực của họ có bảy mươi vạn, còn sở hữu một binh chủng ưu thế hùng thị Ái Cầm đại lục-----một không quân khổng lồ đủ sức che trời lấp đất.

Ngoài tám trăm kỵ sĩ cự ma dơi và các huyết pháp sư có thể cưỡi huyết anh bay lượn trên bầu trời, tinh linh sa đọa tổng cộng có mười sáu vạn không quân ưng ngưu nhân, tròn một trăm sáu mươi không quân liên đội! Số lượng không quân như vậy đã gần bằng tổng số không quân của Bỉ Mông Bác Đức và Ma tộc thời đại Thần Ma đại chiến!

Ái Cầm đại lục có quốc gia nào dựa trên cơ sở ba trăm vạn dân số mà có thể nuôi dưỡng quân đội khổng lồ như thế?

Ngoài tinh linh sa đọa, không ai làm được!

Bởi vì, chỉ có tộc sa đọa ở thế giới dưới lòng đất mới không trải qua ba lần thế giới đại chiến!

Bởi vì, chỉ có tộc sa đọa ở thế giới dưới lòng đất mới không có thiên địch, có thể tùy ý phát triển dân số!

Bởi vì, chỉ có thế giới dưới lòng đất mới có các huyệt cư nhân hèn nhát!

Tám ngàn vạn thạch ngạc huyệt cư nhân đồng nghĩa với tám ngàn vạn nô lệ và vô số kho lương miễn phí, chính vì thế, tinh linh sa đọa cùng các tộc phụ thuộc mới trong mười vạn năm đằng đẵng, ai nấy đều lấy chinh chiến và giết chóc làm nghề, chưa bao giờ làm sản xuất!

Cái ưu thế toàn dân là binh, cái lối làm dã man lấy chiến nuôi chiến, lấy võ lập quốc này, cũng chỉ có thế giới dưới lòng đất mới có thổ nhưỡng thích hợp để sinh tồn------nếu là ở thế giới mặt đất cá lớn nuốt cá bé, bộ "cùn" này căn bản không chơi được, đừng nói là Bỉ Mông, nhân loại những kẻ "xương cứng" như vậy, ngay cả chủng tộc thiếu năng lực chiến đấu như Hoắc Bít bán thân nhân, khi đối mặt với tinh vĩ quy mạnh mẽ cũng biết cầm vũ khí dũng cảm chiến đấu! Cho nên, đối với tinh linh sa đọa, cái kho lương và căn cứ nô lệ thế giới dưới lòng đất này quan trọng như mạng sống vậy!

Một khi mất đi thế giới dưới lòng đất, họ từ nay về sau phải lo toan chuyện ăn mặc ở đi lại-------một cơ cấu xã hội tạo thành, cần có người làm thương, có người cày ruộng, có người chăn thả, có người quét đường, có người hốt phân; mất đi ưu thế không sản xuất, toàn dân là binh, tinh linh sa đọa có nín đỏ cả đít cũng chỉ có thể duy trì mười vạn quân lực thường trực, thêm nữa, cơ cấu sản xuất xã hội sẽ hoàn toàn sụp đổ.

Tương tự, nếu nắm chặt thế giới dưới lòng đất là cái mạch sống này, dựa vào ba đại lục dưới lòng đất và không gian lập thể của vô số giếng thang ngầm, đừng nói bây giờ tinh linh sa đọa mới chỉ có bảy mươi vạn quân đội, dù có tăng gấp mười lần, thạch ngạc huyệt cư nhân ở thế giới dưới lòng đất cũng nuôi nổi!

Sở dĩ nhẫn nhịn và lùi bước trong quyết sách đối đãi với lãnh chúa Phỉ Lãnh Thúy, mấu chốt là các tinh linh sa đọa muốn ăn thịt tinh linh, cự nhân ở dãy núi Bạch Linh và rừng Nam Thập Tự Tinh trước mà thôi, nếu tiêu hóa thêm một hai vạn tinh linh và cự nhân nữa, tinh linh sa đọa ở thành Lư Tắc Ân bằng vào ưu thế toàn dân là binh, lập tức có thể tổ chức được một đội quân siêu cấp, không nói đến việc xưng bá thiên hạ ít nhất cũng có thể hổ cứ một phương, làm một kẻ thổ vương tự do tự tại!

Nói thật, nếu không phải vì tranh thủ thời gian phát triển lớn mạnh……

Nếu không phải chân chưa đứng vững……

Nếu không phải lo lắng thực lực bị lộ sớm, trở thành mục tiêu công kích của mọi người……

Nếu không phải ý kiến nội bộ chưa thống nhất……

Nếu không phải kiêng kỵ thực lực của Bỉ Mông vương quốc……

Nếu không có nhiều "nếu" như vậy, tinh linh sa đọa đã sớm tiêu diệt lãnh chúa Phỉ Lãnh Thúy, san phẳng cao nguyên rồi!

Kẻ láng giềng thực lực hùng mạnh, dã tâm bừng bừng như thế này, đặt bên cạnh ai sớm muộn cũng là họa hại.

Hơn nữa, tinh linh sa đọa cũng không cần láng giềng nào cả, họ chỉ cần nô lệ!

Lưu Chấn Hán còn bực bội hơn cả tinh linh sa đọa, hắn tức đến mức phổi sắp nổ tung, trải nghiệm lần này lại cho hắn một bài học nhân sinh. Cho đến hôm nay, lão Lưu mới biết mình trước kia kiêu ngạo tự đại đến nhường nào! Đi đến ngày hôm nay, hắn mới hiểu ra những tên tinh linh sa đọa mà hắn chưa bao giờ coi trọng này lại có tâm cơ sâu trầm, phẩm cách âm hiểm và thế lực khổng lồ đến mức nào!

Ban đầu muốn mượn thể hình cường hãn của ba mươi tám vị Phật cự nhân để hù dọa đám tinh linh sa đọa này, để họ sớm cút khỏi thế giới dưới lòng đất, bây giờ nghĩ lại, ý niệm này quả là ngây thơ, hoang đường, nực cười đến cực điểm!

Lưu Chấn Hán cảm thấy sau gáy lạnh toát.

Không phải nhờ trải nghiệm lần này, hắn suýt chút nữa đã quên mất trong đầu mình còn có một viên "Huyết Phách Đà Đô"-------nếu đổi pháp sư thành súng ống, viên "Huyết Phách Đà Đô" này chính là một cái băng đạn vạn năng dùng được mọi cỡ nòng, đạn bắn vô hạn! Đủ để bất cứ ai đánh đổi cả mạng sống để chơi một ván!

Điều khiến hắn uất ức hơn chính là bản lĩnh "đóng lợn giả hổ" của đám tinh linh sa đọa này, kỹ năng diễn xuất của bọn chúng tuyệt đối đã đạt tới trình độ lư hỏa thuần thanh, một bên mặt còn treo nụ cười, một bên đã ẩn chứa sát cơ, chỉ đợi ném chén làm hiệu, đao phủ thủ lấy mạng; sự kiện "Huyết Tinh Ma Lỵ" lần trước coi như tình cờ tránh được một kiếp. Lần này cũng vậy, nếu không phải gom đủ "Trang bị Tử vong lãnh chúa", sở hữu một lượng lớn giới linh chiến bộc, nếu không phải thực vật hệ ma pháp của mục thụ nhân trưởng lão Cruyff quá xuất sắc, nếu không phải hoa hệ ma pháp của chính mình trấn nhiếp được đám tinh linh tham lam này, có khi hôm nay thật sự phải triển khai một trận đại sát phạt vì "Huyết Phách Đà Đô" rồi.

Có sự gia nhập của Địa ngục hắc long, Lưu Chấn Hán căn bản không có mười phần nắm chắc việc rút lui an toàn trong hỗn chiến!

Địa ngục hắc long! Mẹ kiếp! Lưu Chấn Hán càng nghĩ càng thấy đau đầu, đừng nói là mười hai con Địa ngục hắc long trưởng thành, cho dù là mười hai con hắc long ấu niên cũng đủ khủng khiếp rồi!

Hỏa hệ pháp thuật là loại ma pháp phạm vi sát thương được công nhận là số 1, mà sự tồn tại đỉnh cao của hỏa hệ ma thú lại chính là Địa ngục hắc long!

Bất kỳ một hệ cự long nào cũng không dám nói mình có thể dễ dàng hủy diệt một thành phố, nhưng đối với Địa ngục hắc long mà nói, đây thật sự không phải lời khoác lác!

Long tức thuấn phát "Địa ngục viêm hỏa luyện" của hắc long ngay cả đá cũng có thể đốt cháy, mười hai con hắc long cùng nhau phát nạn, thiêu hủy một tòa thành trì tuyệt đối là chuyện dễ như trở bàn tay-------hỏa hệ ma pháp hiểm ác cũng ở chỗ này, một khi dẫn phát đại hỏa, lửa còn có thể thông qua vật dễ cháy tự truyền lan, so với các hệ ma pháp khác thật sự chiếm quá nhiều lợi thế!

Ái Cầm cự long từ trước đến nay độc hành, kiêu ngạo vô cùng, cho dù là cự long vợ chồng, cũng phần lớn sống riêng; giờ đây đột nhiên xuất hiện Địa ngục hắc long thích tụ tập bè phái, đối với chủng tộc khác mà nói, không nghi ngờ gì là treo một thanh đao bén trên đỉnh đầu, kiến biết đoàn kết còn có thể săn giết sâu rau, huống chi là cự long? Đen đủi hơn nữa là, trước đó hai đại long thành Cầu Vồng và Thần Tinh vì ứng phó Ma tộc xâm lấn, đã bận rộn đến sứt đầu mẻ trán, còn hơi sức đâu mà đuổi tộc hắc long về lại thế giới dưới lòng đất nữa?

Lưu Chấn Hán càng nghĩ càng lạnh người, nếu không phải mình mang bùn túc cự nhân từ sa mạc về, Phỉ Lãnh Thúy chính là một bát dưa muối lớn của tinh linh sa đọa! Sự khiêm cung nhẫn nhịn mà chúng thể hiện với mình trước kia, cho đến hôm nay mới lộ ra là cười tàng đao, giấu tài ẩn ý!

Dù sao chạy được thầy tế không chạy được thần miếu, không có gì bất ngờ, chỉ cần đợi tinh linh sa đọa dọn dẹp ổn thỏa mọi tạp vụ, món nợ này lập tức sẽ bị đòi lại gấp đôi!

Lưu Chấn Hán phát hiện mình thật sự là khéo quá hóa vụng, thả những kẻ địch sa đọa này về thế giới mặt đất, quả thực là cho đám này một cơ hội phát triển vạn năm có một, thiên thời địa lợi nhân hòa đều nghiêng về phía chúng, trách không được chúng có thị vô khủng! Trách không được ngay cả Ma tộc cũng coi thường!

Nếu lúc đầu không phải lão thiên nga quấy phá, làm gì có nhiều chuyện phiền lòng như bây giờ! Lưu Chấn Hán thật sự tức đến mức phổi sắp phù nề rồi. Mặc dù "Cấm Không Chi Ca" của Tư Mại tộc là thiên địch của mọi không quân, nhưng từ thực tế mà xét, với năng lực cơ động tốc độ cao của không quân, hoàn toàn không phải là thứ mà Tư Mại tộc chỉ biết đi bằng hai chân trên mặt đất có thể kiểm soát hoàn toàn.

Lưu Chấn Hán thật không biết Mourinho vốn tinh minh hơn người, lúc đầu sao lại đưa ra một chiêu ngu xuẩn như vậy, nếu ném tinh linh sa đọa ở đại bình nguyên Ca Thụy Mỗ, để nhân loại quốc độ kiềm chế chúng chẳng phải tốt hơn sao! Bây giờ nhiệm vụ chết tiệt này chỉ có thể dựa vào Phỉ Lãnh Thúy và Thải Ngọc thành để hoàn thành.

Hận thì hận, bài vở bề mặt vẫn phải làm, sau khi cùng Ám Dạ chủ mẫu và Mạt Nhĩ thân vương ở thành Lư Tắc Ân thương định thời gian nghênh thú hai vị mỹ nhân hòa thân, Lưu Chấn Hán từ chối khéo lời mời dùng cơm trưa của đối phương, xám xịt trở về nhà.

Đây là lần đầu tiên lão Lưu từ trước đến nay đi "Mạch Thành" (thất bại), mục tiêu định sẵn một cái cũng không hoàn thành, không những không đuổi được tinh linh sa đọa ra khỏi thế giới dưới lòng đất, ngược lại còn bị thực lực của đối phương dọa cho một phen; còn việc triệu hoán chiến tranh cổ thụ trở thành niên thiếu Ân Đặc, cũng hoàn toàn đổ bể.

Thực ra hai mục tiêu trên không đạt được cũng chẳng đáng ngại gì, với tính cách âm hiểm của lão Lưu và thực lực Phỉ Lãnh Thúy hiện nay, chỉ cần muốn làm, sớm muộn gì cũng sẽ làm được.

Nhưng từ trong lời nói của tinh linh sa đọa mới biết, những ám hắc tinh linh trốn trong Mặc Tinh sơn cốc gây nghiệt đã chạy hết đến thành Lư Tắc Ân, điều này đả kích lão Lưu quá lớn! Quả thực là điều không thể chịu đựng nổi trong cuộc đời!

Lão Lưu gần đây đang đánh chủ ý vào những giọt "Sinh mệnh chi tuyền" mỗi giọt có thể tăng mười năm sinh trưởng kỳ cho thực vật kia, giờ thì hay rồi, chiến tranh cổ thụ ở thành Lư Tắc Ân từ mười sáu cây biến thành hai mươi cây, số tuổi cũng từ hơn một vạn năm, biến thành gần hai vạn năm,ước tính (ước chừng) "Sinh mệnh chi tuyền" đã cạn sạch từ lâu, không có "Sinh mệnh chi tuyền", Phỉ Lãnh Thúy không cách nào bồi dưỡng dầu qua tốc độ cao, không có dầu qua, còn bàn chuyện oanh tạc trên không cái gì! Không có oanh tạc trên không, còn bàn chuyện trấn nhiếp Ma tộc cái gì?

Đây là muốn lấy mạng lão Lưu mà!

Nhìn sắc mặt lãnh chúa đại nhân đầy xúi quẩy, người trên kẻ dưới Phỉ Lãnh Thúy ai nấy đều câm như hến, ngay cả nói chuyện cũng nhỏ giọng hơn rất nhiều.

Cùng đến tận chạng vạng tối, Đường Bối Nhĩ Kim Na và Vivien, Jose nhà bốn chị em đến Phỉ Lãnh Thúy chơi, còn đưa cả Nhị thiếu và Tam thiếu về, Lưu Chấn Hán mới lộ ra chút nụ cười trên gương mặt nhăn nhó.

Đã lâu không gặp, Nhị thiếu càng thêm phấn điêu trác trác, Tam thiếu tuy so với trước kia càng thêm béo mầm mập, nhưng cũng không mất đi vẻ đáng yêu, để lão Lưu ôm trong lòng hun lấy hun để một hồi, hai con tiểu súc sinh mỗi đứa còn nhét đầy một túi lớn đặc sản Tây Nam mang về, khiến Quả Quả và Tiểu Anh Vũ ăn đến chép miệng liên hồi.

Tam thiếu rõ ràng kế thừa tính cách bỉ ổi của người cha vô lương, trong bóng tối thuận tay trộm mất một chiếc nhẫn bảo thạch to lớn của Mourinho, vừa về liền nhét cho An Đô Lam trưởng lão. Khiến lão long cảm động đến mức nước mắt giàn giụa, lòng dạ già cảm thấy an ủi.

Do mọi việc đã định, Nhất Điều lần này trở về phương Đông không mang theo nhiều người, Ngưng Ngọc không đi, tiểu trư Katusha tự nhiên cũng lại ở Phỉ Lãnh Thúy không nhúc nhích, hôm nay nhìn thấy vị thiên nga tiểu mỹ nhân từng có quan hệ thân thiết nhất với nó tới, tiểu trư vểnh cái đuôi tròn mập mạp "hừ hừ" một cái trợ chạy cộng thêm lao mạnh, với thế sét đánh không kịp bưng tai lao thẳng vào lòng thiên nga tiểu mỹ nhân.

Lily và Ni Ni trông giống hệt nhau, không ngờ lúc vào cửa lại là Ca Lỵ Ni đi trước, cú lao này của tiểu trư hoàn toàn nhầm đối tượng, chỉ nghe Lily hét lên một tiếng muốn hất tung cả cao nguyên hồng thổ, da thịt thơm tho quyến rũ đã bị Katusha mạnh bạo hôn một cái, thầy tế không phải kỵ sĩ, mặc đều là hoa bào lụa tơ, nụ hôn này của tiểu trư kỹ thuật không kém gì phụ thân nó. Ca Lỵ Ni hai tay ôm lấy ngực, ngồi xổm xuống đất xấu hổ khóc òa lên.

Lưu Chấn Hán vui đến mức xoa tay liên hồi, ngoài Hải Luân và Mạt Nhi còn đang thay Lưu Chấn Hán dọn dẹp hậu quả ở Uy Sắt Tư Bàng, hôm nay coi như đoàn viên đầy đủ, thật sự là hiếm có.

An Đô Lam trưởng lão càng vui hơn, không ngoài dự liệu của lão, tinh linh tiểu vương tử Mã Lý điện hạ đối với chiếc "Địa ngục gông xiềng giới chỉ" có thể triệu hoán bốn vị vũ diễm hỏa xà thủ vệ lập tức thích mê ngay. Còn về việc trở thành Hạ Cung bộc xạ, thậm chí ngay cả từ chối cũng không từ chối mà đồng ý luôn.

Kế hoạch báo thù Mourinho được thực hiện thành công, An Đô Lam trưởng lão thật sự một trận sảng khoái trong lòng.

Tuy nhiên sau đó Đường Bối Nhĩ Kim Na liền nói ra một sự thật khiến trưởng lão vô cùng uất ức.

"Jose đã về Tây Nam rồi, anh ấy trước khi đi dặn dò tôi, gần đây trước hết để Lily, Tiểu Mạch và Vivien học chiến ca và chiến vũ bên cạnh Hải Luân Lan hạ, Ni Ni và Mã Lý thì làm thiếp thân thị vệ của Hải Luân Lan hạ, tiện thể cũng rèn luyện tại Phỉ Lãnh Thúy!" Băng Phượng cười như hoa, Đồi Mồi trưởng lão mặt như quả mướp đắng.

"Ta Đế Ba La!" Lòng lão long đau nhói không thôi: "Hóa ra không mất vốn liếng, Mã Lý cũng vẫn đến Phỉ Lãnh Thúy."

"Tôn kính Băng Hoàng, tại sao lần này đạo sư đại nhân lại cho phép Lily và Ni Ni cũng đến Phỉ Lãnh Thúy nhỉ?" Lưu Chấn Hán thấy việc này rất kỳ lạ, theo lý mà nói Mourinho không nên hào phóng như vậy mới phải. Ông ta đề phòng mình như đề phòng trộm, dám đưa ba đứa con gái xinh như hoa như ngọc đến Phỉ Lãnh Thúy, chẳng phải giống như Lưu Chấn Hán vác một cái đầu có Đà Đô, tự phế võ công đi vào thành phố của một đám huyết pháp sư tà ác sao?

"Lý Sát, Jose đã biết chuyện từng xảy ra ở ốc đảo Gia Lỗ từ chỗ tướng quân Boban, phẩm cách của anh bây giờ đã khiến Jose hoàn toàn yên tâm. Anh ấy trước kia quả thực có thành kiến với anh, nhưng bây giờ đã tan thành mây khói." Lời của Băng Hoàng làm sững sờ không ít người: "Hì hì…… Lý Sát, Jose thậm chí còn bảo tôi thay anh ấy xin lỗi anh…… anh quả thực có một trái tim như vàng chỉ là bị bóng tối che lấp, không có ánh mặt trời chiếu rọi, nên mọi người đối với anh có nhiều hiểu lầm! Phát ư tình, chỉ hồ lễ, không hổ là chân nam tử!"

Đường Bối Nhĩ Kim Na thanh tú tao nhã còn giơ ngón tay cái lên, dùng ánh mắt xinh đẹp không ngừng tán thưởng Lưu Chấn Hán.

Trên mặt Ca Lỵ Ni còn đọng nước mắt, nghe thấy lời này, lập tức lại xấu hổ vô hạn chui vào lòng nghĩa muội Vivien.

Lưu Chấn Hán thì ngượng ngùng nửa ngày không nói ra được một câu khiêm tốn nào.

Dù mặt dày như Cơ Đầu Tọa Long, Lưu Chấn Hán cũng không thể không đỏ mặt tía tai.

Mourinho quả thực đã hiểu lầm phẩm cách của hắn, chỉ là lão thiên nga nên nghĩ hắn xấu xa hơn mới phải!

Lily ở chung với hắn một đêm vẫn có thể giữ được thân xử nữ, điểm "Chu Nhan Huyết" trên cánh tay vẫn tươi nguyên như cũ, đây đều là có nguyên do, nếu đem sự tình kể lại cho thiên nga chủ tế nghe, chỉ sợ vị Bác Đức tộc lãnh chúa cho rằng lão Lưu phẩm cách như vàng này, sẽ phun một ngụm máu tươi mà chết.

An Đô Lam trưởng lão cũng có chút kỳ lạ, lão tuy cũng không hiểu nội tình bên trong, nhưng lão long đối với tính cách của Lý Sát lại là hiểu rõ nhất--------tâm của Lý Sát từ trước đến nay đều là một cục than, đã đen không thể đen hơn! Lấy đâu ra tâm như chân kim, chỉ là bị bóng tối che lấp? Còn phát ư tình chỉ hồ lễ? Thằng tiểu súc sinh này đâu phải là loại người đó?

Không ngờ thông minh như Mourinho, thế mà cũng bị tên cáo già này lừa cho một vố. An Đô Lam trưởng lão chép miệng không thôi.

"Lý Sát, tôi ở Phỉ Lãnh Thúy một thời gian, bầu bạn với Nhị thiếu Tam thiếu có được không……" Đường Bối Nhĩ Kim Na nghiêng đầu nhìn Lưu Chấn Hán đang có vẻ mặt thay đổi ngàn vạn, thấy đối phương dường như có chút hồn bay phách lạc, lại yếu ớt hỏi một câu: "Lý Sát…… nếu anh cảm thấy không phù hợp…… tôi có thể ở Thải Ngọc thành, mỗi ngày đến thăm Nhị thiếu Tam thiếu, vậy cũng được chứ?"

Lưu Chấn Hán vẫn đang ngẩn người.

"Lý Sát……" Mục thụ nhân trưởng lão Cruyff dùng ngón tay vô cùng thô to của mình chọc chọc vào lưng Lưu Chấn Hán, nhắc nhở hắn chú ý lễ nghi.

"Ồ…… không vấn đề gì! Tôi không can thiệp!" Lưu Chấn Hán cuối cùng cũng hoàn hồn.

Ngưng Ngọc và Desi, Nana cũng từ thế giới dưới lòng đất vội vã trở về, ôm Nhị thiếu, Tam thiếu một phen mừng rỡ, Tam thiếu con tiểu súc sinh này lại từ trong miệng nhổ ra mấy chiếc trâm phượng đuôi, lén lút nhét cho ba người mẹ, thân thể sương tuyết bì khâu của tiểu súc sinh, giống như Quả Quả, sở hữu hai cái dạ dày, thực sự là bảo vật không hai để giấu của riêng.

Desi, Nana thấy con trai thật có tiền đồ, thế mà còn biết trộm ít bảo bối về hiếu kính mẫu thân long tộc, thật là đáng yêu, thế là lại một trận hôn tới tấp; Ngưng Ngọc ghét nhất loại hành vi hạ lưu này, lông mày liễu dựng ngược, lập tức đánh một cái vào cái mông tròn trịa của tiểu súc sinh, Tam thiếu xoa xoa cái mông, càng khiến Đường Bối Nhĩ Kim Na ở bên cạnh khóe miệng giật giật, đau lòng thì đau lòng, lại không tiện quản, thật sự là lo lắng phát hỏa.

Gia đình này đoàn viên thì đoàn viên rồi, lại làm cho mục thụ nhân trưởng lão Cruyff nhìn mà mịt mờ như trong sương, Tam thiếu trông như một con sương tuyết bì khâu cỡ lớn biết nói chuyện cái này không tính là gì, mấu chốt là cách xưng hô hỗn loạn khiến Cruyff trưởng lão không sao tìm ra manh mối.

Nhị thiếu và Tam thiếu gọi Lý Sát là cha cha, lại gọi Băng Hoàng Đường Bối Nhĩ Kim Na là mẹ, lại gọi Ngưng Ngọc, Desi và Nhược Nhĩ Na là mẹ, cái này cũng thôi đi, nhưng Nhị thiếu và Tam thiếu lại cứ gọi Ca Lỵ Ni và Ca Thản Ni là chị……

Cruyff trưởng lão cũng đâu phải kẻ mù, từ lúc mới vào cửa, ông đã thấy hai vị thiên nga tiểu mỹ nhân kia mắt như dính mật ong dán chặt trên người Lý Sát……

Sau khi lén hỏi An Đô Lam trưởng lão hai đứa trẻ này lai lịch thế nào xong, mục thụ nhân trưởng lão hoàn toàn sụp đổ, mối quan hệ luân lý của gia đình này phức tạp như vậy, quả thực là đứng đầu Ái Cầm.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:439
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.