Tiểu Thế Giới Kỳ Lạc Vô Cùng

Lượt đọc: 5017 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 406
Bài này cho cậu, bài này cho cô ấy

❊ ❊ ❊

Đột nhiên xuất hiện một cửa sổ đối thoại mới, Nhậm Tác nhìn lướt qua, là Bạch Kỵ.

Bạch Kỵ: “Cậu cảm thấy nhiệm vụ báo cáo nghiên cứu khoa học nặng nề lắm sao?”

Nhậm Tác: “Phải đó, chủ yếu là hai ngày nay tớ rất bận, hơi không xoay xở kịp.”

Bạch Kỵ: “Vậy thế này đi, cậu khái quát nội dung chính của báo cáo rồi gửi cho tớ, hai ngày nay tớ cũng không có việc gì, bản báo cáo này cũng không phải nội dung bảo mật, tớ làm giúp cậu nhé.”

Nhậm Tác: “Oa nha cảm ơn! Cậu đúng là người anh em tri kỷ của tớ!”

Bạch Kỵ: “Thế hai ngày tới có rảnh không?”

Nhậm Tác: “Không, bận lắm, không thể rời nhà.”

Bạch Kỵ: “Không định ra ngoài chơi à?”

Nhậm Tác: “Ra ngoài tắc đường ngắm đầu người á? Không hứng thú.”

Bạch Kỵ: “Vậy mấy ngày nay cậu vẫn qua nhà Đông Thừa Linh ăn cơm chứ?”

Nhậm Tác: “Ừ ừ.”

Bạch Kỵ: “Cậu thích ăn trái cây gì?”

Nhậm Tác: “Dưa lưới đi, sao thế?”

Nhậm Tác: “Đúng rồi, nếu tớ muốn có được chương hai của Huyền Quân Bí Lục, trong học viện có kênh nào không?”

Bạch Kỵ: “Có, nhưng yêu cầu thấp nhất là Tam Chuyển, Nhậm Tác đạt tới Tam Chuyển rồi thì muốn đổi chương hai thực ra không vấn đề gì.”

Quả nhiên là phải Tam Chuyển sao.

Nhậm Tác đoán chừng mình hiện tại vẫn không biết tin tức về chương hai của Huyền Quân Bí Lục, chính là vì thực lực bản thân chưa đạt chuẩn.

Dù sao Nhậm Tác xuất thân trong sạch, lý lịch sạch bong, làm việc tại cơ quan giáo dục quốc gia, có thể nói là hạt giống nhân tài điển hình, chỉ thiếu một chút vốn liếng nữa thôi.

Hiện tại đang là thời đại phong vân tế ngộ, quốc gia không thể chủ động đóng cửa kênh thăng tiến, chắc chắn dùng pháp thuật và công pháp cao cấp làm củ cà rốt dụ dỗ lũ lừa như Nhậm Tác làm việc, chỉ xem Nhậm Tác có đạt chuẩn hay không mà thôi.

Nhậm Tác lại tìm Vu Khuông Đồ, Vu Khuông Đồ rất nhanh hồi đáp: “Điều kiện cứng là Tam Chuyển, nhưng nếu lập đại công, tu sĩ Nhị Chuyển cũng có thể phá lệ có được chương hai của Huyền Quân Bí Lục.”

Nhậm Tác: “Tớ từng lập công cho Cục Đối Sách, tớ từng góp sức cho Cục Đối Sách rồi…”

Vu Khuông Đồ: “Nhưng điều kiện nới lỏng này là dành cho tu sĩ chiến đấu tuyến đầu, thế này đi, hiện tại trong tiểu đội của tớ còn thiếu một y liệu binh tạp vụ, tớ thấy cậu khá hợp.”

Nhậm Tác: “Tạm biệt, đúng rồi, báo cáo của Cục Đối Sách có thể hủy bỏ không, cái này hình như không phải mệnh lệnh của cấp trên bắt viết đúng không?”

Vu Khuông Đồ: “Mà, dù sao cũng là người quen, tớ cũng chẳng phải ác ma gì, phương diện này dễ nói. Nhưng hủy bỏ thì không có khả năng, chi bằng cậu cân nhắc nới lỏng vài ngày?”

Nhậm Tác: “Vậy có thể nới lỏng vài ngày không?”

Vu Khuông Đồ: “Tớ nói cho cậu biết.”

Vu Khuông Đồ: “Một giây.”

Vu Khuông Đồ: “Cũng không được chậm trễ.”

Vu Khuông Đồ: “Không nộp thì chờ khấu trừ tiền lương đi.”

Chậc, đàn ông bây giờ sao mà thù dai thế không biết.

Xem ra phải tìm muội muội Tần Liên giới thiệu vài chàng trai đẹp mã phẩm hạnh kiêm ưu, để giám định xem tình yêu của Tần Liên và Vu Khuông Đồ có chịu nổi khảo nghiệm hay không đã.

Nhậm Tác lầm bầm vài câu trong lòng, không còn cách nào đành phải ngồi vào máy tính bắt đầu làm việc.

Hai tiếng sau, buổi trưa Nhậm Tác qua nhà Đông Thừa Linh ăn cơm. Nhìn thấy Bạch Kỵ cũng tới, Nhậm Tác thế mà đã không cảm thấy kinh ngạc nữa.

“Nữ fan hâm mộ của cậu sức chiến đấu mạnh thật đấy.” Nhậm Tác bình luận.

Bạch Kỵ thở dài một tiếng: “Tớ cũng đâu muốn thế.”

Nhậm Tác lúc này nhớ tới chuyện ‘Bạch Hoàng Đế luyến ái’, bèn nói: “Cậu cũng không sợ người mình thích bị mấy nữ fan này dọa chạy à.”

“Không sợ lắm.” Bạch Kỵ nói: “Biết đâu đây lại trở thành cơ hội tăng tiến tình cảm.”

“Hiện thực đâu phải truyện tranh thiếu nữ.” Nhậm Tác cạn lời.

Nhìn thấy Tiểu Cửu, Nhậm Tác liền sáng mắt lên, bước tới ôm lấy cô bé rồi ngồi xuống, dùng tay không ngừng xoa mái đầu nhỏ của cô bé, hơn nữa xoa rất tỉ mỉ, không chỉ xoa bằng lòng bàn tay, mu bàn tay, kẽ ngón tay, móng tay cũng xoa lên, giống như đang dùng tóc của Tiểu Cửu để rửa tay vậy, hơn nữa tốc độ xoa còn khá nhanh.

Đang ôm kem tuyết, Tiểu Cửu rất hưởng thụ sự vuốt ve của Nhậm Tác, xoay người múc một thìa kem tuyết màu vàng nhạt đút vào miệng Nhậm Tác, Nhậm Tác liếm liếm môi, vị dưa lưới.

Lâm Tiện Ngư và Cổ Nguyệt Ngôn bên cạnh cũng đang ăn kem tuyết, thấy cảnh đó cũng thấy làm lạ, cùng lắm chỉ cảm thấy hôm nay sao Nhậm Tác lại thích xoa đầu người ta như vậy, chỉ có Nhậm Tinh Mỹ sờ sờ mái đầu của chính mình, trong lòng nghĩ lát nữa có nên ra ngoài duỗi thẳng tóc không.

“Thầy Bạch, nghe nói thầy muốn tổ chức câu lạc bộ Hoa Hoạt?”

Bạch Kỵ gật đầu: “Đúng vậy. Nhưng học viện mới thành lập, tôi cũng không biết có ai gia nhập không, nếu số lượng người không đủ, có lẽ câu lạc bộ cũng không thành lập được.”

Lâm Tiện Ngư sáng mắt lên: “Yên tâm đi thầy Bạch, thầy rất được lòng sinh viên, chắc chắn sẽ có rất nhiều sinh viên gia nhập câu lạc bộ Hoa Hoạt, thầy xem em có thể đi cửa sau để có được thân phận cán bộ gì đó không…”

Cổ Nguyệt Ngôn vỗ một cái vào gáy Lâm Tiện Ngư: “Nghĩ gì thế, cậu cùng tớ gia nhập lớp khổ tu của thầy Đông đi.”

Lâm Tiện Ngư ( ′Д` ) mếu máo: “Tớ vẫn muốn tận hưởng cuộc sống đại học thanh xuân vui vẻ một chút, chụp những tấm ảnh chung chạy nhảy trên bãi cát cùng vài chàng đẹp trai…”

Bạch Kỵ cười nói: “Cái này không sao cả, một sinh viên có thể gia nhập nhiều câu lạc bộ, sau đó tự mình sắp xếp là được. Nếu câu lạc bộ Hoa Hoạt được thành lập, hoan nghênh các em qua đó vui chơi thư giãn.”

Nhậm Tinh Mỹ lúc này đi qua ôm lấy cổ Nhậm Tác hỏi: “Vậy em muốn gia nhập câu lạc bộ của anh trai em!”

“Hả?” Nhậm Tác đầy vẻ ghét bỏ: “Anh không có câu lạc bộ, anh rất sạch sẽ, đừng mơ tưởng nữa.”

Bạch Kỵ nhắc nhở: “Nhậm Tác, tổ nghiên cứu Nhậm Nại Sắt của cậu, thực ra cũng tính là nhóm câu lạc bộ, có thể chiêu mộ sinh viên làm trợ thủ, chỉ là không có danh ngạch viện nghiên cứu mà thôi.”

“Tiện thể nhắc thêm, tham gia câu lạc bộ như tổ nghiên cứu có thể được cộng điểm trong đánh giá tổng hợp cuối kỳ. Tuy nói ra từ thân phận của tôi không hay lắm, nhưng nếu sinh viên đạt điểm cao trong đánh giá tổng hợp cuối kỳ, thì có rất nhiều lợi ích.” Bạch Kỵ chớp chớp mắt: “Trên các phương diện khác nhau.”

“Vậy em muốn gia nhập tổ nghiên cứu của anh Nhậm!”

“Anh, anh chắc chắn phải chiếu cố muội muội chút chứ?”

“Vậy, vậy em cũng gia nhập đi, coi như vì để cộng điểm.”

Nhậm Tác đầy vẻ phiền phức nhìn ba người bọn họ, đột nhiên nghĩ tới điều gì, vẫy vẫy tay với Cổ Nguyệt Ngôn.

Cổ Nguyệt Ngôn hơi ngẩn ngơ đi tới, sau đó Nhậm Tác một tay vắt lên vai cô, trang trọng nói: “Lớp trưởng, cậu thực sự muốn gia nhập tổ nghiên cứu của tớ?”

Mặt Cổ Nguyệt Ngôn hơi ửng hồng, nhưng lại rất kiên định nói: “Phải, hy vọng cậu có thể dạy cho bọn tớ tri thức hữu dụng!”

“Nhưng có thể sẽ hơi vất vả đấy nhé!” Sắc mặt Nhậm Tác nghiêm túc: “Cậu có thể theo kịp tốc độ của tớ không?”

Cổ Nguyệt Ngôn lập tức ngữ khí có chút kích động: “Đương nhiên!”

“Vậy tớ hiện tại có một nhiệm vụ rất quan trọng giao cho cậu,” Nhậm Tác nói: “Là nhiệm vụ nghiên cứu rất quan trọng, tớ cho rằng chỉ có cậu mới có tài năng hoàn thành!”

“Giao cho tớ là được!” Cổ Nguyệt Ngôn lập tức nói.

“Được rồi, bài văn một vạn chữ về báo cáo nghiên cứu ‘Hóa hình tai hại’ trong livestream 《Mệnh Vận》 này tớ giao cho cậu đấy.” Nhậm Tác vỗ vỗ vai Cổ Nguyệt Ngôn: “Tớ sẽ giúp các cậu viết ra trọng điểm nghiên cứu, sau đó cậu dẫn theo Tiện Ngư, Tinh Mỹ hoàn thành trong hai ngày, có tự tin không!”

“Cậu cứ chờ đấy!” Cổ Nguyệt Ngôn hừ một tiếng: “Ăn cơm xong, cậu mau gửi trọng điểm và định dạng báo cáo cho tớ đi!”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:405
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.