Trạch Nhật Phi Thăng

Lượt đọc: 316117 | 10 Đánh giá: 8,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1019
Phật tử Tế Giác 2

❊ ❊ ❊

Trong dòng lũ địa từ, Hứa Ứng men theo dòng lũ, cuối cùng cũng đi tới Doanh Châu. Ngay lúc y sắp đạp chân lên Doanh Châu, đột nhiên hắc ám ập tới, y lại mở mắt, thấy mình như chìm trong thời không hắc ám, nhà sư trẻ tuổi lại xuất hiện.

Hứa Ứng tinh thần phấn chấn, cười một tràng dài nói: “Đạo hữu Đại Lôi âm tự, ta đã tế luyện xong phật châu của Phật Tổ, hôm nay sẽ cứu ngươi ra!”

Nhưng nhà sư trẻ tuổi trong hắc ám lại không nghe thấy tiếng y.

Hắc ám kia trông thì rất gần mà thật ra cực kỳ xa xôi, nhà sư trẻ tuổi như bị ngưng đọng trong thời không, chẳng thể nhúc nhích.

Đột nhiên thân hình nhà sư trẻ tuổi nhanh chóng rơi xuống phía sau, lại sắp ngã vào sâu trong bóng tối!

Hứa Ứng cũng phát hiện ra có vấn đề, cứ như một sợi tơ trên người mình đột nhiên cắt đứt, khiến duyên phận giữa y và nhà sư trẻ tuổi này kết thúc!

“Có một lực lượng vô danh đang can thiệp vào nhân quả giữa ta và Đại Lôi âm tự! Nhưng ta mà ngươi cũng đòi can thiệp?”

Hứa Ứng nghĩ tới đây, giơ tay nắm lấy phật châu Phật Tổ, không nói năng gì tế phật châu lên.

“Vị đạo hữu Đại Lôi âm tự này, không ai độ ngươi thì để ta độ ngươi!”

“Soạt!”

Phật châu này được y thúc giục, hóa thành cực kỳ to lớn, từng hạt phật châu bồng bềnh như từng tinh cầu khổng lồ không gì sánh được, kéo dài vào trong thời không hắc ám!

Phật châu duỗi tới, nhanh chóng đến cực hạn của Hứa Ứng, nhưng vẫn cách nhà sư trẻ tuổi kia một đoạn không nhỏ.

Nhà sư trẻ tuổi vẫn không ngừng rơi xuống, khoảng cách vẫn tiếp tục kéo dài!

Hứa Ứng quát lớn một tiếng, sau lưng mở ra ngũ đại động thiên Tiên giới, Ngũ Nhạc tiên sơn, Thủy Hỏa Hỗn Thiên đỉnh, Thập Nhị Trọng Lâu, ngũ đại trọng bảo hóa thành năm cảnh giới, treo phía sau y!

Nguyên thần của Hứa Ứng hiển hiện, bỏ trốn ba ngàn phù văn Thiên đạo, hóa thành đạo tràng Thiên đạo, lực lượng Thiên đạo gia trì, bàn chân cất bước, lĩnh vực ngũ tiên mở ra, dung hợp với đạo tràng.

Y dùng Tạo Hóa chi khí luyện lại thân thể, hiện tại phát huy năng lực phi phàm, dung nạp càng nhiều nguyên khí thần thức, phát động chuỗi phật châu này tới cực hạn!

Thậm chí trong phật châu vang lên tiếng ngâm tụng của Phật Tổ, loáng thoáng phật âm của chư phật, chuỗi phật châu rung chuyển kịch liệt, không ngừng biến lớn, không ngừng kéo dài, nhanh chóng đuổi theo nhà sư trẻ tuổi!

Nhà sư trẻ tuổi vẫn đang rơi xuống, đột nhiên như hạt bụi bị phật châu khổng lồ như vì sao bắt được, rơi vào phía ngoài phật châu.

Nhà sư trẻ tuổi kinh ngạc không thôi, bên tai vang lên từng tiếng tụng niệm của chư phật, đột nhiên trời đất quay cuồng.

Hắn nhìn ra phía ngoài nhưng chỉ thấy một vùng tăm tối. Song hắn có thể cảm giác được mình và phật châu lớn tới không gì sánh được đang nhanh chóng xuyên thẳng qua thời không!

“Chẳng lẽ là Phật Tổ phù hộ?”

Hắn mới nghĩ tới đây, đột nhiên trước mặt có ánh sáng, ngay khoảnh khắc sau phật châu mang theo hắn rời khỏi thời không hắc ám!

Một trăm lẻ tám viên phật châu như từng ngôi sao to lớn vô biên, đột nhiên xuất hiện trong bóng tối, bồng bềnh trong hư không giữa Bỉ Ngạn Hoàng Đình và Doanh Châu. Chuỗi phật châu này đong đưa tới lui, dài không biết bao nhiêu vạn dặm.

Nhà sư trẻ tuổi trong lòng kinh ngạc không thôi, dốc hết thị lực nhìn ra phía ngoài, loáng thoáng thấy một đại lục Tiên giới rộng lớn bên cạnh, một thiếu niên lơ lửng trên không trung, tay cầm một đầu phật châu khác!

Thiếu niên kia đột nhiên vẫy mạnh, nhà sư trẻ tuổi chỉ thấy phật châu lớn như ngôi sao mà mình đang đứng nhanh chóng thu nhỏ.

Hứa Ứng kéo mạnh phật châu về. Vừa rồi phật châu còn to lớn như vì sao, chỉ trong khoảnh khắc đã khôi phục kích thước.

Phật châu xoay tròn rung lên loạt xoạt, nhà sư trẻ tuổi từ trong phật châu rơi xuống, tới mặt đất là biến thành kích thước người thường, là một tăng nhân mặt mày thanh tú, da dẻ trắng trẻo.

Phật châu mất đi pháp lực của Hứa Ứng gia trì, ầm ầm rơi xuống, như hạt châu bí tàng, không có gì đặc biệt.

Tăng nhân kia vội vàng cúi người nói: “Tiểu tăng Tế giác, đa tạ tiền bối cứu giúp.”

Hứa Ứng cười nói: “Tuổi tác chúng ta xấp xỉ nhau, sao lại gọi ta là tiền bối? Ta tên Hứa Ứng, ngươi có thể gọi ta A Ứng. Tế Giác, ngươi từ đâu tới, vì sao lại bảo ta rời xa Bỉ Ngạn?”

Tế Giác Phật tử nói: “Ta từ Tu Di sơn tới, là đệ tử của Phật Tổ. Chư phật xâm nhập Bỉ Ngạn, nhưng đại tai phát sinh, trước khi đi Phật Tổ căn dặn ta nhất định phải khuyên bảo thế nhân, thoát khỏi Bỉ Ngạn.’

Hứa Ứng dò hỏi: “Trong Bỉ Ngạn có cái gì? Vì sao phải thoát khỏi Bỉ Ngạn? Ngoài ra Bỉ Ngạn mà Phật Tổ nói là nơi nào? Có phải nơi này không?”

Tế Giác Phật tử sắc mặt hoang mang.

Hứa Ứng tiếp tục truy hỏi: “Lúc ở đó ngươi có thấy Đạo Tổ không? Hư Hoàng thì sao? Thái Ất Cứu Khổ Thiên Tôn thì sao? Ngươi còn gặp ai nữa? Phật Tổ có nói với ngươi chân tướng thời đại cổ xưa bị hủy diệt không? Vì sao bọn họ lại phải đi tìm Bỉ Ngạn?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 31 tháng 12 năm 2024

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.