Trạch Nhật Phi Thăng

Lượt đọc: 315857 | 10 Đánh giá: 8,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 980
Tốt, cũng là tội 1

❊ ❊ ❊

Đám người Nạp Lan Đô tới gần, lập tức phát hiện Tiên đạo trong cơ thể rục rịch, không ngờ cũng bị phạn âm và phật châu kia trấn áp!

“Ma đạo Ma Vực!” Trong lòng bọn họ nghiêm nghị.

Khi thiên địa đại đạo của Tổ Đình gặp phải thiên địa đại đạo Chư Thiên Vạn Giới sẽ thể hiện tính xâm lược cực mạnh, vì vậy Tổ Đình còn bị gọi là Ma Vực, thiên địa đại đạo của Tổ Đình bị gọi là Ma đạo.

Ma đạo trong Phật châu cũng giống như đại đạo của Tổ Đình, đều quấy nhiễu Tiên đạo vận hành.

Nạp Lan Đô đột nhiên ngây ngốc: “Không đúng, không đúng! Thiên ma là sinh vật Ma đạo, làm sao Phật châu này lại có thể khắc chế Thiên ma? Có lý nào Ma đạo lại khắc chế Ma đạo? Nếu như, nếu như không phải Ma đạo...”

Hắn không khỏi rùng mình một cái, chỉ cảm thấy suy nghĩ này đại nghịch bất đạo.

Bọn họ tới gần chuỗi phật châu, Ninh Thanh công tử nhìn kỹ, chỉ thấy dưới Phật châu là hai người trẻ tuổi một nam một nữ. Nam là một thiếu niên, thân hình cao lớn, có vẻ thon gầy, sắc mặt hơi đen. Nữ là một cô gái mặc y phục cung đình, dung mạo thanh tú, tao nhã thành thục, tự nhiên hào phóng.

Hai người này không bị tạp niệm ác niệm của Thiên ma ảnh hưởng, nhàn nhã tản bộ dưới xung kích của Thiên ma, có vẻ rất thoải mái.

Nạp Lan Đô thấy hai người lại như thấy quỷ, định kéo Ngô Tam Tứ lùi lại.

Ninh Thanh công tử cười nói: “Hiếm khi gặp được hào kiệt tu luyện Ma đạo, sao lại không kết bạn một phen? Huống hồ, chúng ta còn phải mượn pháp bảo của bọn họ tránh khỏi triều cường Thiên ma! Hai vị huynh đài!”

Trái tim Nạp Lan Đô giật thót tới tận cổ họng, căng thẳng nhìn chằm chằm vào Hứa Ứng, chỉ sợ Hứa Ứng đột nhiên phát tác.

Hứa Ứng và Hoa Thác Ảnh nhìn theo hướng tiếng gọi. Hoa Thác Ảnh biến sắc, âm thầm đề phòng, Hứa Ứng lại nở nụ cười, kinh ngạc nói: “Nạp Lan huynh đệ, đã lâu không gặp! Thương thế của ngươi đã khá hơn chưa?”

Nạp Lan Đô sắc mặt đỏ bừng: “Tiểu Thiên Tôn giúp ta chữa khỏi rồi.”

Hứa Ứng nhìn về phía Ninh Thanh công tử, ánh mắt nhấp nháy cười nói: “Vị huynh đài này, chẳng lẽ là sứ giả Tiên giới?”

Ninh Thanh công tử ánh mắt sáng bừng lên nói: “Ta tới từ Tiên giới. Vị nhân huynh này, gương mặt của ngươi trông thật quen thuộc, hình như ta từng thấy ở đâu rồi.”

Đột nhiên trong hắc khí mênh mông có một âm thanh vang lên: “Các vị đạo hữu, các ngươi gặp phải triều cường Thiên ma mà còn tâm tư thanh thản ngồi đây nói chuyện phiếm à?”

Cho dù bị triều cường Thiên ma quấy nhiễu, giọng nói này vẫn vang lên cực kỳ rõ ràng. Chỉ thấy ngàn vạn Thiên ma đột nhiên thối lui, để lộ một con đường, không dám tới gần.

Một nam nhân trẻ tuổi khí độ bất phàm đi tới, ánh mắt sắc bén đảo qua bọn Hứa Ứng, Ninh Thanh công tử, cười nói: “Lần này có yêu tà làm loạn, quấy nhiễu Thiên ma, gây ra triều cường Thiên ma này. Chí tôn biết chắc chắn có người trung lương lọt vào triều cường. Chí Tôn sợ trung lương táng thân trong ma thủ nên bảo ta tới đây đón chư vị về Tiên giới. Xin mời theo ta.”

Câu này vừa nói ra, cả Hứa Ứng lẫn Ninh Thanh công tử đều trợn mắt há hốc mồm.

“Chí Tôn? Trong Quỷ Khư có Chí Tôn? Chẳng lẽ xương đầu của Chí Tôn còn sống?”

Hai người thầm kinh hãi: “Thế thì Tiên giới là thế nào?”

Hứa Ứng quan sát nam nhân trẻ tuổi kia từ trên xuống dưới, trong lòng nghi hoặc: “Hình như ta từng gặp người này rồi, trông quen lắm...”

Đám người Nạp Lan Đô cũng lén lút tự nhủ, không biết lai lịch của nam nhân trẻ tuổi này ra sao.

Nam nhân trẻ tuổi kia y phục hoa lệ, dung mạo tuấn mỹ, khí độ như đế vương quân lâm thiên hạ, có cảm giác bễ nghễ chúng sinh, tiếu ngạo thiên hạ, vừa nhìn là biết không phải người phàm.

Hứa Ứng từng gặp nhiều người, nhưng không ai có khí độ bằng hắn.

Hoa Thác Ảnh lại theo nam nhân trẻ tuổi kia đi về phía trước, cười nói: “Nếu Chí Tôn đã mời, vậy chúng ta cũng xin phó ước.”

Hứa Ứng và Ninh Thanh công tử bám theo cô, đám người Nạp Lan Đô đi sát phía sau.

Nam nhân trẻ tuổi kia đi trước dẫn đường, vô số Thiên ma dồn dập tránh lui, không ai dám tới gần, cứ như hắn có một loại uy nghiêm tự nhiên.

Hứa Ứng càng nhìn càng cảm thấy nam nhân trẻ tuổi kia quen mắt, đột nhiên nói: “Vị huynh đài này xưng hô ra sao?”

Nam nhân trẻ tuổi kia mỉm cười nói: “Ta họ Chu, tên chỉ có một chữ Võ. Nhưng cái tên này đã lâu rồi không dùng. Ở Tiên giới người người đều gọi ta là Đế Quân.”

“Đế Quân?”

Hứa Ứng thầm chấn động trong lòng: “Chẳng lẽ là Đế Quân trên Tiên giới? Nếu là Đế Quân trên Tiên giới thì sao hắn không nhận ra ta?”

Trong lòng hắn lo lắng, mồ hôi lạnh ứa ra trên trán.

Đối mặt với Đế Quân, đương nhiên y không có bất cứ phần thắng nào.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 31 tháng 12 năm 2024

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.