Trao Em Mặt Trời

Lượt đọc: 67 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
VIỆN BẢO TÀNG VÔ HÌNH
NOAH

❊ ❊ ❊

13 tuổi

Mọi chuyện đã bắt đầu như thế.

Zephyr và Fry - hai kẻ tâm thần chống đối xã hội làm vua làm chúa khu này - phóng theo tôi, toàn bộ thảm rừng dưới chân rung chuyển trong khi tôi lao đi giữa không trung, giữa những hàng cây và giữa cơn hoảng sợ cuồng loạn.

“Mày lại đây, thằng hèn!” Fry hét.

Rồi Zephyr đè lên người tôi, ghìm chặt một rồi cả hai cánh tay tôi ra sau lưng, còn Fry giật lấy cuốn sổ ký họa. Tôi lao tới chực giật lại nhưng hai tay đang bị giữ chặt, hoàn toàn bất lực. Tôi quằn quại để thoát khỏi vòng tay ghì chặt của Zephyr. Không thể. Cố chớp mắt biến chúng thành lũ bướm đêm. Không. Chúng vẫn là chúng: hai thằng đần lớp Mười, cao bốn mét rưỡi, lấy trò quẳng lũ mười ba tuổi còn sống nhăn như tôi xuống vách đá để mua vui.

Zephyr khóa đầu tôi từ phía sau, lồng ngực nhấp nhô của hắn áp vào lưng tôi, lưng tôi áp vào lồng ngực hắn. Cả hai đứa đều đầm đìa mồ hôi. Fry bắt đầu lật mở cuốn sổ. “Mày đang vẽ cái gì thế, Bong Bóng?” Tôi mường tượng cảnh hắn bị xe tải cán. Hắn giơ một trang ký họa lên. “Zeph, nhìn mấy gã trần truồng này xem.”

Máu trong cơ thể tôi ngừng chảy.

“Đấy không phải mấy gã. Đấy là David,” tôi bật lên thành tiếng, cầu mong giọng mình nghe không giống một con chuột nhảy, cầu mong hắn sẽ không lật tới những bức vẽ sau đó, những bức được vẽ hôm nay khi tôi đang bí mật theo dõi, những bức vẽ chúng đang ngoi lên khỏi mặt nước, nách kẹp ván lướt sóng, không mặc đồ lặn, chẳng mặc gì cả, toàn thân bóng nhẫy và, ờm: nắm tay nhau. Có lẽ tôi đã hơi phóng túng trong nghệ thuật. Và chúng sẽ nghĩ… Chúng sẽ giết tôi trong chớp mắt, chúng sẽ làm thế đấy. Thế giới bắt đầu chao đảo. Tôi quăng từng từ về phía Fry: “Anh biết chứ? Michelangelo? Từng nghe về ông ấy chưa?” Tôi sẽ không thể hiện giống bản chất của mình đâu. Hãy tỏ ra cứng rắn, rồi con sẽ cứng rắn, bố đã nhắc đi nhắc lại nhắc tới nhắc hồi như thế - như thể tôi là một cái ô èo oặt vậy.

“Ừ, tao từng nghe về ông ta rồi,” Fry cất tiếng nói từ cái miệng rộng ngoác kết thành khối với những đường nét trương phình còn lại bên dưới vầng trán đồ sộ bậc nhất thế giới, khiến người ta rất dễ lầm tưởng hắn là một con hà mã. Hắn xé trang sổ. “Nghe nói ông ta đồng tính.”

Đúng thế - mẹ tôi đã viết nguyên cả một cuốn sách về chuyện đó - mà chắc Fry cũng chẳng biết. Hắn gọi tất cả mọi người là đồng tính khi không gọi họ là pê đê hay đồ hèn. Và tôi: pê đê, thằng hèn Bong Bóng.

Zephyr bật lên một tiếng cười quỷ quyệt hắc ám. Tiếng cười ấy như rung thấu khắp cơ thể tôi.

Fry giơ bức ký họa tiếp theo lên. Lại David. Nửa dưới của David. Một bức nghiên cứu chi tiết. Cơ thể tôi ớn lạnh.

Giờ thì cả hai đứa đều cười hô hố. Tiếng cười vang vọng khắp khu rừng. Tiếng cười cất lên từ lũ chim.

Một lần nữa, tôi nỗ lực thoát ra khỏi thế khóa của Zephyr để có thể giật lại cuốn sổ từ tay Fry, nhưng tôi chỉ khiến Zephyr ghì chặt thêm. Zephyr, thằng này khác quái nào Thor. Một cánh tay hắn nghiến chặt cổ tôi, tay kia quàng quanh thân trên tôi như một sợi dây an toàn. Hắn để ngực trần vì vừa chạy thẳng từ dưới biển lên, hơi ấm từ cơ thể hắn đang ngấm dần qua áo phông của tôi. Mùi kem chống nắng hương dừa sực nức khắp khoang mũi lẫn đầu óc tôi - cả mùi biển cả mặn mòi nữa, như thể hắn đang mang cả đại dương trên lưng mình vậy… Zephyr kéo theo con sóng như một tấm chăn phủ xuống sau lưng… Cảnh ấy đẹp quá, chuẩn quá (CHÂN DUNG: Chàng trai sải bước cùng biển xanh) - nhưng không phải bây giờ, Noah, hiển nhiên giờ không phải lúc để vẽ thằng đần này trong trí tưởng tượng. Tôi thả lỏng toàn thân, nếm vị muối biển mặn mòi trên môi, thầm tự nhủ đời mình thế là tàn…

Mái tóc dài như rong biển của Zephyr ướt nhem nhép, nhỏ giọt xuống khắp cổ và hai vai tôi. Tôi nhận thấy cả hai chúng tôi đang cùng nhịp nhàng thở hổn hển. Tôi cố thở khác đi. Tôi cố chống lại định luật của trọng lực và lềnh bềnh nổi lên. Cũng không xong. Chẳng làm được gì cả. Gió đang thổi bay từng bức vẽ của tôi khỏi tay Fry - giờ phần lớn là những bức chân dung gia đình - trong khi hắn xé từng trang, từng trang một. Hắn xé đôi bức vẽ Jude và tôi ở ngay chính giữa, chia cắt tôi khỏi bức tranh.

Tôi nhìn bản thân theo gió bay đi.

Tôi trông theo trong khi hắn lật giở ngày một gần tới những bức vẽ sẽ khiến tôi tiêu tùng.

Bên tai tôi, tiếng mạch đập dội lên thình thịch.

Rồi Zephyr nói, “Đừng xé, Fry. Chị nó bảo nó vẽ đẹp lắm đấy.” Bởi vì hắn thích Jude sao? Giờ thì hầu như thằng nào cũng thích chị, bởi chị có thể lướt sóng cừ hơn bất cứ ai, chị thích nhảy từ vách đá xuống và chẳng sợ gì, kể cả lũ cá mập trắng khổng lồ hay là bố đi chăng nữa. Và bởi mái tóc của chị - tôi tô mòn hết cả màu vàng chỉ để vẽ mái tóc ấy. Mái tóc dài cả trăm dặm và tất cả người dân Bắc California đều lo sẽ bị mắc vào đó, đặc biệt là đám trẻ con, lũ chó lông xù và giờ là cả những tay lướt sóng đần độn nữa.

Còn cả bộ ngực nữa, bộ ngực mà tôi thề rằng xuất hiện chớp nhoáng như được chuyển phát đến chỉ trong một đêm.

Khó tin thay, Fry nghe theo lời Zephyr và thả cuốn sổ xuống.

Từ cuốn sổ, Jude ngó lên nhìn tôi, tươi cười, thấu hiểu. Cảm ơn chị, tôi thầm nói với chị trong tâm trí. Chị vẫn luôn giải cứu tôi, thường thì việc đó khá là đáng xấu hổ, nhưng không phải hôm nay. Việc hôm nay là hoàn toàn chính đáng.

(CHÂN DUNG, CHÂN DUNG TỰ HỌA: Cặp song sinh: Noah nhìn vào gương, bóng Jude phản chiếu lại)

“Mày biết bọn tao chuẩn bị làm gì mày mà, phải không?” giọng Zephyr ken két bên tai tôi, trở lại với chế độ sát nhân được lập trình sẵn như thường lệ. Cái tôi của hắn đặc sệt trong từng hơi thở. Cái tôi ấy đè quá nặng trên cơ thể tôi.

“Em xin các anh đấy,” tôi van nài.

“Em xin các anh đấy,” Fry nhại lại bằng cái giọng giả gái the thé.

Bụng tôi quặn lại. Vực Quỷ, vách đá cao thứ nhì trên ngọn đồi, nơi chúng định ném tôi xuống, mang cái tên ấy cũng là có lý do của nó. Bên dưới bờ vực là cả một bãi đá nhọn lởm chởm và một xoáy nước hiểm độc sẽ lôi bộ xương mục ruỗng của ta xuống tận âm ty địa phủ.

Tôi cố thoát khỏi vòng tay Zephyr một lần nữa. Rồi một lần nữa.

“Tóm lấy chân nó, Fry!”

Cả ba tấn thịt hà mã của Fry lao tới chộp lấy mắt cá chân tôi. Xin lỗi nhưng chuyện này sẽ không xảy ra. Chỉ đơn giản là không. Tôi ghét nước, dễ là tôi sẽ chết đuối và trôi dạt tới tận châu Á lắm. Tôi cần hộp sọ của mình nguyên vẹn. Nghiền nát nó sẽ chẳng khác nào đem quả tạ đến đánh sập một viện bảo tàng bí mật trước khi bất cứ ai được thấy trong đó có gì.

Thế là tôi gồng mình lên. Và gồng rồi cứ thế gồng, cho tới khi đầu tôi đâm thẳng lên tới tận trời xanh. Rồi tôi đếm đến ba và bắt đầu giãy giụa điên cuồng, thầm cảm ơn bố vì tất cả những trận đấu vật trên nền nhà bố vẫn ép tôi tham gia, những trận đấu mà bố chỉ được dùng một tay còn tôi thích gì dùng nấy, thế mà bố vẫn ghìm chặt được tôi bởi bố cao tận chín mét và cơ thể cường tráng như lắp toàn phụ tùng xe tải.

Nhưng tôi là con trai của bố, đứa con trai vĩ đại của bố. Tôi là dũng sĩ khổng lồ Goliath vần vũ, bất bại, một cơn cuồng phong dưới cái lốt người trần mắt thịt. Tôi quằn quại và quẫy đạp cố giãy ra nhưng chúng lại vật tôi xuống, cười cợt và nói những câu như “con mẹ này điên quá”. Tôi nghĩ mình có thể cảm nhận được chút tôn trọng trong giọng Zephyr khi hắn bảo, “Tao không ghìm được nó xuống, nó như lươn ý mày ạ,” và điều đó khiến tôi chiến đấu mãnh liệt hơn - tôi yêu lũ lươn, chúng cứ như điện xẹt - tôi tưởng tượng giờ mình là một đường điện cao thế được nạp căng điệp áp trong khi tôi quẫy từ bên này qua bên nọ, cảm thấy cơ thể hai đứa kia vặn xoắn quanh cơ thể tôi, âm ấm và trơn tuột, cả hai thằng liên tục ghì tôi xuống, còn tôi thì liên tục thoát khỏi vòng ghì ấy, tay chân cả lũ bện xoắn vào nhau và giờ thì đầu Zephyr ấn vào ngực tôi trong khi Fry dường như áp cả trăm bàn tay vào ngay sau lưng tôi, chỉ còn những cử động cùng sự hỗn độn khiến tôi như chìm dần, chìm, chìm, chìm, cho tới khi tôi bắt đầu nghi ngờ… tới khi tôi nhận ra - tôi đang cương cứng, một trạng thái cương cứng siêu nhiên, và nó đang dúi vào bụng Zephyr. Nỗi hoảng sợ cùng cực lan khắp cơ thể tôi. Tôi cố gợi lại trong đầu vụ thảm sát chém giết máu me và kinh tởm nhất - công cụ chống lại những cơn cương cứng hữu hiệu nhất của tôi - nhưng đã quá muộn rồi. Zephyr lặng người trong giây lát rồi nhảy dựng lên. “Cái quái gì…?”

Fry ngã sấp mình trên hai đầu gối. “Chuyện gì thế?” hắn thở khò khè về phía Zephyr.

Tôi lảo đảo thoát ra, tiếp đất trong tư thế ngồi, đầu gối chạm lồng ngực. Tôi không thể đứng dậy ngay vì sợ để lộ đũng quần, vậy nên tôi dốc hết sức để cố không khóc rức lên. Một cảm giác kiếm tìm khó chịu đang sục sạo khắp mọi ngóc nghách cơ thể khi tôi hổn hển những hơi thở cuối cùng. Kể cả chúng không giết tôi ngay và luôn, thì chỉ cũng tới tối nay thôi, tất cả mọi người trên đồi đều sẽ biết chuyện gì vừa xảy ra. Có lẽ tôi nên nuốt chửng một thỏi thuốc nổ đã châm ngòi và tự quăng mình xuống Vực Quỷ đi cho xong. Chuyện này còn tệ hơn, tệ hơn rất nhiều so với việc chúng trông thấy vài bức vẽ ngu xuẩn.

(CHÂN DUNG TỰ HỌA: Tang lễ trong rừng)

Nhưng Zephyr chẳng nói chẳng rằng, hắn chỉ đứng đó với vẻ ngoài đậm chất Viking như thường lệ, chỉ khác là hắn trông hết sức khó hiểu và nín thinh nín bặt. Sao thế nhỉ?

Liệu có phải tôi đã vô hiệu hóa được hắn bằng tâm trí mình?

Không. Hắn ra hiệu về phía biển, nói với Fry, “Mặc xác nó. Đi lấy ván rồi ra biển thôi.”

Toàn thân tôi bủn rủn nhẹ nhõm. Có thể nào hắn đã không cảm thấy gì không? Không, không thể - nó cứng như thép, mà chẳng phải hắn đã nhảy dựng ra xa, hoàn toàn khiếp đảm đấy thôi. Hắn vẫn còn đang khiếp đảm. Vậy tại sao hắn không bắt đầu tuôn cái tràng thằnghènpêđêBongBóng với tôi? Có phải vì hắn thích Jude không?

Fry vừa xoay xoay một ngón tay bên tai vừa nói với Zephyr, “Mạng thằng nào đó hôm nay đúng là lớn thật đấy, bồ tèo.” Rồi với tôi: “Khi mày bất cẩn nhất, Bong Bóng ạ.” Rồi hắn diễn lại cú ngã tự do xuống Vực Quỷ của tôi bằng bàn tay to như đeo găng quyền Anh.

Thế là xong. Chúng đang quay trở về phía bờ biển.

Trước khi hai bộ não người nguyên thủy ấy kịp thay đổi suy nghĩ, tôi lao tới cuốn sổ, kẹp nó dưới nách, và rồi không quay đầu nhìn lại, tôi rảo bước vào rừng cây như một kẻ với con tim chẳng hề run rẩy, đôi mắt chẳng chút lệ rưng, một kẻ không hề cảm thấy mình như vừa được tái sinh.

Khi tới khoảng rừng trống, tôi chạy hết tốc lực như một con báo đốm - chúng tăng tốc từ 0 lên tới 120 km/h chỉ trong vỏn vẹn ba giây, và tôi gần như cũng có thể làm vậy. Tôi là người chạy nhanh thứ tư trong đám học sinh lớp Bảy. Tôi có thể tháo khóa không trung và lặn mất tăm vào không khí, đó chính là điều tôi sẽ làm cho tới khi tôi tránh xa được khỏi bọn chúng, và chính là chuyện đã xảy ra. Ít nhất tôi không phải một con phù du. Phù du đực có tận hai chim để lo. Tôi đã dành đến nửa đời trong nhà tắm vì chim của mình, suy nghĩ về những điều mà dù cố gắng cách mấy tôi cũng không thể ngừng nghĩ, bởi lẽ tôi thực sự, thực sự, thực sự thích nghĩ về chúng. Trời ơi, tôi thực sự thích.

Ở lạch nước, tôi nhún chân nhảy trên những hòn đá cho tới khi tìm được một cái hang ổn ổn nơi tôi có thể ngắm mặt trời bơi dạt vào dòng nước xiết trong một trăm năm tới. Đáng ra nên có một cái tù và, một cái cồng hoặc thứ gì đó để đánh thức Chúa dậy. Bởi tôi có vài lời muốn nói với ngài. Chính xác là bốn từ:

CÁI QUÁI GÌ THẾ?!

Sau một hồi lâu chẳng nhận được lời hồi đáp nào như mọi khi, tôi lấy ra mấy thanh chì than từ túi quần sau. Bằng cách nào đó, chúng đã sống sót nguyên vẹn sau thử thách cam go vừa rồi. Tôi ngồi xuống và mở cuốn sổ ký họa của mình ra. Tôi tô đen nguyên cả một trang giấy, rồi một trang nữa, và một trang nữa. Tôi ấn mạnh đến nỗi hết thanh chì này đến thanh chì khác đều gãy vụn, tôi tận dụng từng thanh tới khi chúng chỉ còn là những đầu mẩu, cảm giác như sự u tối đang tuôn ra từ ngón tay tôi, từ tôi, và trút lên trang giấy. Tôi tô kín bằng hết phần còn lại của cuốn sổ. Hàng tiếng đồng hồ cứ thế trôi qua.

(MỘT BỘ TRANH: Cậu bé bên trong chiếc hộp tăm tối)

Tối hôm sau, bên bàn ăn, mẹ thông báo rằng chiều hôm đó bà nội Sweetwine đã cùng mẹ lái xe đi dạo và để lại cho Jude và tôi một lời nhắn.

Chỉ có điều, bà nội đã mất rồi mà.

“Cuối cùng bà cũng xuất hiện!” Jude thốt lên, ngả lưng vào ghế. “Bà đã hứa với con rồi mà!”

Điều bà hứa với Jude ngay trước khi ra đi trong giấc ngủ ba tháng trước là nếu có khi nào Jude thực sự cần đến bà, bà sẽ tới trong nháy mắt. Jude là cháu cưng của bà.

Mẹ cười với Jude và đặt hai tay lên bàn. Tôi cũng đặt hai tay lên bàn, rồi chợt nhận ra mình đang bắt chước mẹ y sì đúc nên vội giấu tay xuống đùi. Mẹ thật dễ lây.

Một bất ngờ thú vị nữa này - một số người đơn giản là không đến từ Trái Đất, và mẹ là một trong số đó. Tôi đã thu thập chứng cứ mấy năm trời rồi. Chuyện này để nói sau.

Còn bây giờ: Gương mặt mẹ bừng sáng và lấp lánh khi mẹ gợi mở bối cảnh, kể cho chúng tôi nghe lúc đầu ô tô sực nức mùi nước hoa của bà như thế nào. “Các con biết cái cách mùi nước hoa xộc vào phòng trước cả khi bà bước vào như thế nào rồi phải không?” Mẹ hít một hơi rất kịch, như thể cả căn bếp sực nức mùi hương hoa nồng đậm của bà vậy. Tôi cũng hít hà rất kịch. Jude hít hà rất kịch. Tất cả mọi người ở California, trên toàn nước Mỹ, khắp Trái Đất đều hít hà rất kịch.

Ngoại trừ bố. Bố hắng giọng.

Bố chẳng tin chuyện ấy tẹo nào. Vì bố là một kẻ ương ngạnh. Cái đó là theo quan điểm của chính mẹ bố, bà nội Sweetwine, bà chẳng bao giờ hiểu nổi tại sao mình lại sinh ra và nuôi nấng một đứa con cứng đầu đến thế. Tôi cũng vậy.

Một kẻ cứng đầu nghiên cứu về ký sinh trùng - miễn bình luận.

Tôi liếc nhìn bố, với làn da rám nắng và cơ bắp cuồn cuộn chẳng khác nào người cứu hộ, với hàm răng như lấp lánh trong bóng tối, với tất cả những khí chất ngày thường tỏa sáng trong đêm tối của bố, và cảm thấy mình co rúm lại - bởi lẽ chuyện gì sẽ xảy ra nếu bố biết?

Cho đến giờ thì Zephyr vẫn chưa hé miệng ba hoa nửa lời. Có lẽ bạn không biết điều này, bởi cả thế giới chắc chỉ mình tôi biết, nhưng chim của cá voi có tên gọi chính thức là “con cu”. Và “con cu” của cá voi xanh ấy à? Dài hai mét tư lận. Tôi nhắc lại: DÀI HAI MÉT TƯ LẬNNNNNNNN! Cảm giác của tôi sau chuyện xảy ra hôm qua là:

(CHÂN DUNG TỰ HỌA: Con cu cứng như đá)

Phải rồi.

Nhưng đôi khi, tôi nghĩ bố có nghi ngờ. Đôi khi tôi nghĩ cái máy nướng bánh mì cũng nghi ngờ.

Jude hích bàn chân vào cẳng chân tôi dưới gầm bàn để kéo tôi rời sự chú ý khỏi cái lọ rắc muối mà tôi nhận ra nãy giờ mình đang nhìn chằm chằm. Chị hất đầu về phía mẹ, người đang nhắm tịt hai mắt và bắt tréo hai tay trên tim. Rồi về phía bố, người đang nhìn mẹ như kiểu lông mày mẹ đã bò xuống tận cằm. Chúng tôi trợn ngược mắt nhìn nhau. Tôi cắn cả vào má để nhịn cười. Jude cũng vậy - chị và tôi, chúng tôi có cùng một công tắc bật cười. Chân chúng tôi ép chặt vào nhau dưới gầm bàn.

(CHÂN DUNG GIA ĐÌNH: Mẹ giao cảm với người chết trong bữa tối)

“Sao rồi mẹ?” Jude khơi gọi. “Thế lời nhắn là gì ạ?”

Mẹ mở mắt ra, nháy mắt với chúng tôi, rồi lại nhắm mắt vào và tiếp tục kể bằng cái giọng gọi hồn kỳ bí của mình. “Và thế là mẹ hít hà thứ không khí đậm hương hoa và dường như lấp lánh lung linh ấy…” Mẹ xoay xoay hai cánh tay như xoay hai cái khăn quàng, tận hưởng triệt để giây phút này. Đây chính là lý do tại sao mẹ được nhận giải giáo sư của năm nhiều đến vậy - lúc nào mọi người cũng muốn diễn cùng trong phim của mẹ. Chúng tôi rướn người về phía trước để nghe những lời tiếp theo của mẹ, nghe Lời nhắn từ Bề trên, nhưng rồi bố làm gián đoạn bằng cách trút hàng chồng hàng đống nỗi chán chường vào khoảnh khắc đó.

Bố chưa nhận được giải giáo sư của năm bao giờ. Một lần cũng không. Miễn bình luận.

“Em yêu, tốt hơn hết phải để bọn trẻ hiểu là em chỉ đang nói ẩn dụ thôi,” bố vừa nói vừa ngồi thẳng người dậy để đầu cụng thủng cả trần nhà. Trong phần lớn các bức vẽ của tôi, bố to lớn đến mức tôi chẳng thể vẽ được hết cả người bố trong một trang giấy, vậy nên tôi chừa cái đầu ra.

Mẹ mở mắt, vẻ hí hửng tắt ngúm trên gương mặt mẹ. “Nhưng em chẳng có ý ẩn dụ gì ở đây cả, anh Benjamin.” Bố đã từng khiến đôi mắt mẹ ánh lên vẻ tươi vui; giờ bố chỉ khiến mẹ nghiến răng ken két. Tôi chẳng hiểu vì sao nữa. “Điều mà em muốn nói theo đúng nghĩa đen,” mẹ nói/nghiến răng, “là bà nội Sweetwine độc nhất vô nhị, người đã mất và từ biệt cõi đời này, đã ở trên ô tô, ngồi ngay cạnh em, rõ như ban ngày.” Mẹ cười với Jude. “Nói chính xác, bà còn diện một bộ Váy Bồng Bềnh nữa, trông hết sức kỳ diệu luôn.” Váy Bồng Bềnh là một dòng váy của bà nội.

“Ồ! Cái nào hả mẹ? Cái màu xanh dương phải không ạ?” Cái cách mà Jude hỏi câu ấy khiến lồng ngực tôi nhói đau thay cho chị.

“Không phải, cái hoa nhí màu cam ấy.”

“Đương nhiên rồi,” Jude đáp. “Bộ đồ hoàn hảo cho ma. Bà và con đã bàn với nhau xem trang phục của bà ở thế giới bên kia sẽ ra sao.” Tôi chợt hiểu ra mẹ đang bịa tất cả những chuyện này bởi Jude nhớ bà khôn nguôi. Chị hầu như không rời khỏi giường bà khi bà sắp ra đi. Khi mẹ thấy họ vào buổi sáng cuối cùng đó thì một người đang ngủ, một người đã mất, họ đang nắm lấy tay nhau. Tôi đã nghĩ chuyện này rùng rợn hết sức nhưng chỉ giữ suy nghĩ ấy cho riêng mình. “Vậy còn…” Jude nhướng mày. “Lời nhắn là gì ạ?”

“Các con biết điều gì sẽ làm bố vui không?” bố điên tiết chen vào cuộc hội thoại để chúng tôi sẽ chẳng bao giờ biết được lời nhắn là cái quỷ quái gì. “Bố sẽ rất vui nếu chúng ta cuối cùng cũng có thể tuyên bố Triều đại Lố lăng đã kết thúc.” Lại là chuyện này. Triều đại mà bố đang ám chỉ bắt đầu từ khi bà nội chuyển tới sống cùng chúng tôi. Bố, “một người đàn ông của khoa học”, đã dặn chúng tôi phải cẩn trọng với từng mẩu chuyện bá láp dị đoan được thêm mắm giặm muối thốt ra từ miệng bà. Bà lại bảo chúng tôi đừng có nghe lời đứa con trai ương ngạnh của bà và hãy lấy chỗ muối ấy mà ném qua vai trái để làm đui mù đôi mắt quỷ dữ.

Rồi bà lấy cuốn “kinh thánh” của mình ra - một cuốn sách bọc da khổng lồ toàn mấy cái ý tưởng điên điên dở dở (hay còn gọi là: chuyện bá láp) - và bắt đầu thuyết giảng. Phần lớn là cho Jude.

Bố nâng miếng pizza lên khỏi đĩa của mình. Phô mai trào cả ra rìa miếng bánh. Bố nhìn tôi. “Thế này thì sao nhỉ, Noah? Ai đang cảm thấy nhẹ nhõm chút đỉnh vì chúng ta không phải ăn món hầm yểm bùa may của bà nhỉ?”

Tôi vẫn theo phe mẹ thôi. Xin lỗi bố Charlie. Tôi yêu pizza, theo kiểu: kể cả khi đang ăn dở pizza, tôi vẫn ước mình đang ăn pizza, nhưng tôi sẽ không bao giờ về phe bố kể cả khi có Michelangelo bên đó. Bố và tôi không hợp nhau, mặc dù bố vẫn thường quên mất điều đó. Tôi thì chẳng bao giờ quên. Khi nghe thấy tiếng bố oang oang gọi tôi tới xem đội bóng bầu dục 49ers hay bộ phim nào đó mà tất cả mọi thứ trong đó đều nổ bùng nổ bét hay nghe những bản nhạc jazz khiến tôi cảm giác như cơ thể mình sắp lật ngửa ra sau, tôi lại mở cửa sổ phòng ngủ nhảy ra ngoài và hướng về phía khu rừng.

Thỉnh thoảng khi không có ai ở nhà, tôi vào phòng làm việc của bố và bẻ bút chì của bố. Có lần, sau một Cuộc trò chuyện về Noah Ô Èo Oặt hết sức cay đắng, khi bố cười lớn mà nói rằng nếu Jude không phải là chị sinh đôi của tôi thì bố đã chắc chắn tôi ra đời nhờ sinh sản đơn tính rồi (tôi tra từ đó: thụ thai mà không cần bố), tôi lẻn vào ga ra khi mọi người đều đang ngủ và dùng chìa khóa cà xước ô tô của bố.

Bởi lẽ đôi khi, tôi có thể thấy linh hồn của mọi người trong khi tôi vẽ họ, và tôi biết điều này: Linh hồn của mẹ là một bông hướng dương khổng lồ, nó to đến mức chẳng còn chỗ cho nội tạng trong người mẹ nữa. Jude và tôi cùng chia sẻ một linh hồn: một cái cây với cành lá đang rực cháy. Và linh hồn của bố là một đĩa đầy giòi bọ.

Jude nói với bố, “Bố có nghĩ bà nội đã không nghe thấy bố chê tài nấu nướng của bà không?”

“Cái đó thì để bố nói to rõ ràng luôn là không,” bố đáp, rồi nhét cả miếng bánh vào miệng. Mỡ làm bóng nhẫy cả miệng bố.

Jude đứng bật dậy. Tóc chị giăng quanh đầu như một vòng ánh sáng. Chị nhìn lên trần nhà và tuyên bố, “Cháu vẫn luôn thích đồ ăn bà nấu, bà ạ.”

Mẹ với tới nắm chặt lấy tay chị, rồi nói với cái trần nhà, “Con cũng vậy, mẹ Cassandra.”

Jude nở một nụ cười từ sâu thẳm bên trong.

Bố giơ ngón tay tự bắn vào đầu mình.

Mẹ cau mày - cử chỉ ấy khiến mẹ trông như cả trăm năm tuổi. “Trân trọng những điều bí ẩn đi, giáo sư,” mẹ nói. Mẹ vẫn luôn nói với bố câu này, nhưng hồi xưa mẹ từng nói bằng một cách rất khác. Mẹ từng nói điều ấy như thể mẹ đang mở một cánh cửa cho bố đi qua, không phải đóng sập cánh cửa ấy vào mặt bố.

“Anh đã kết hôn với một điều bí ẩn đấy, giáo sư,” bố trả lời như mọi khi, nhưng trước đây nó nghe giống một lời khen hơn.

Tất cả chúng tôi đều ăn pizza. Chẳng còn vui vẻ gì nữa. Những suy nghĩ của bố mẹ làm không khí ảm đạm tăm tối. Tôi lắng tai nghe tiếng mình nhai trong khi chân Jude lại khều lấy chân tôi dưới gầm bàn lần nữa. Tôi hích chân đáp lại.

“Lời nhắn từ bà nội thì sao ạ?” Jude xen vào giữa bầu không khí căng thẳng, mỉm cười đầy hy vọng.

Bố nhìn Jude và đôi mắt bố dịu xuống. Chị cũng là con cưng của bố. Nhưng mẹ thì chẳng coi đứa nào là con cưng cả, tức là vị trí ấy vẫn còn trống để mà phấn đấu.

“Như mẹ đang nói dở.” Lần này mẹ nói bằng giọng bình thường, khàn khàn như một cái hang đang nói chuyện vậy. “Hồi chiều nay, mẹ đang lái xe dọc trường Trung học Nghệ thuật CSA thì bỗng nhiên bà nội tới để nói rằng ngôi trường này phù hợp đến hoàn hảo với hai đứa thế nào.” Mẹ lắc đầu, lại tươi tỉnh và trở lại đúng với tuổi đời của mình. “Và đúng là thế thật. Mẹ không thể tin nổi là mẹ chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đó. Mẹ cứ nghĩ mãi về câu nói của Picasso: Mỗi đứa trẻ đều là một nghệ sĩ. Vấn đề là làm cách nào để tiếp tục là một nghệ sĩ khi người ta lớn lên.” vẻ mặt mẹ chuối củ y như khi mẹ tới thăm các viện bảo tàng, như kiểu mẹ sắp sửa ăn cắp mấy tác phẩm ấy. “Nhưng chuyện này. Đây là cơ hội cả đời đấy, mấy đứa. Mẹ không muốn tinh thần các con bị kìm nén như…” Không nói hết câu, mẹ luồn một bàn tay vào mái tóc - đen tuyền và phồng lên hệt như tóc tôi - và quay về phía bố. “Em thực sự rất muốn dành điều này cho chúng, anh Benjamin. Em biết là sẽ rất đắt đỏ, nhưng đây đúng là cơ hội…”

“Mỗi thế thôi ý ạ?” Jude ngắt lời. “Bà chỉ nói có từng đó thôi ý ạ? Đó là lời nhắn từ thế giới bên kia ý ạ? Lời nhắn về trường lớp sao?” Trông chị như sắp khóc đến nơi.

Còn tôi thì không. Trường nghệ thuật sao? Tôi chưa bao giờ tưởng tượng ra điều gì như thế, chưa bao giờ tưởng tượng tôi sẽ không phải học ở trường Roosevelt, cái trường trung học đần độn với tất cả những người khác. Tôi khá chắc rằng máu trong cơ thể mình vừa bắt đầu rực sáng.

(CHÂN DUNG TỰ HỌA: Một ô cửa sổ bật mở trong lồng ngực)

Vẻ mặt mẹ lại một lần nữa trông hết sức chuối củ. “Không phải như bất cứ ngôi trường nào đâu, Jude à. Một ngôi trường sẽ cho phép con đứng hò hét trên mái nhà thoải mái mỗi ngày trong suốt bốn năm trời. Chẳng phải hai đứa muốn hò hét trên mái nhà sao?”

“Hét cái gì hả mẹ?” Jude hỏi.

Câu hỏi khiến bố khe khẽ cười khúc khích theo một cách hết sức khó chịu. “Anh không biết nữa, Di,” bố nói. “Ngôi trường ấy quá chuyên sâu. Em quên mất rằng với anh và các con, nghệ thuật chỉ là nghệ thuật, không phải một tín ngưỡng.” Mẹ cầm con dao lên và đâm một nhát vào bụng bố, rồi xoáy con dao ra. Bố tiếp tục dấn tới, không chú ý gì đến hành động của mẹ. “Dù sao thì hai đứa nó mới học lớp Bảy. Còn cả một chặng đường nữa mới tới trung học cơ.”

“Con muốn học trường đấy!” tôi thốt lên. “Con không muốn tinh thần bị kìm nén!” Tôi nhận ra suốt cả bữa ăn, đây là lần đầu tiên tôi thốt lên thành tiếng những suy nghĩ trong đầu. Mẹ rạng rỡ tươi cười với tôi. Bố không thể thuyết phục mẹ từ bỏ chuyện này đâu. Ở đó chẳng có mấy gã lướt sóng đần độn, tôi biết chắc là thế. Chắc chỉ có mấy đứa trẻ mà máu của chúng cũng rực sáng thôi. Chỉ có những nhà cách mạng.

Mẹ nói với bố, “Hai đứa nó sẽ cần cả năm trời để chuẩn bị. Đó là một trong những ngôi trường nghệ thuật tốt nhất cả nước, với trình độ học thuật hàng đầu nữa, ở đó không có vấn đề gì cả. Vả lại, ngôi trường đó ở ngay khu này thôi!” Niềm hứng khởi của mẹ càng khiến tôi thích thú. Như thể tôi sắp đập hai cánh tay phần phật đến nơi rồi. “Được nhận vào trường là rất khó. Nhưng hai đứa có tài năng. Năng khiếu bẩm sinh, vả lại hai đứa cũng đã học được rất nhiều rồi.” Mẹ nở một nụ cười đầy kiêu hãnh với chúng tôi, cảm giác như có cả một ông mặt trời đang mọc lên ở đầu bàn bên kia. Đúng là vậy thật. Trong khi những đứa trẻ khác có vài quyển sách tranh, thì hai đứa bọn tôi có cả sách nghệ thuật. “Chúng ta sẽ bắt đầu tham quan viện bảo tàng và phòng trưng bày tranh vào cuối tuần này. Sẽ rất tuyệt đấy. Hai đứa có thể thi vẽ với nhau.”

Jude mửa một bãi nôn màu lam nhạt phát quang ra khắp bàn, nhưng tôi là người duy nhất nhận ra. Chị vẽ cũng đẹp, nhưng đó lại là chuyện hoàn toàn khác. Với tôi, việc đi học chỉ không còn là tám tiếng đồng hồ làm phẫu thuật ổ bụng mỗi ngày khi tôi nhận ra mọi người muốn tôi vẽ họ nhiều hơn là muốn nói chuyện với tôi hay muốn táng vào mặt tôi. Trước giờ chẳng ai muốn táng vào mặt Jude cả. Chị rạng ngời, khôi hài, và bình thường - không phải là một nhà cách mạng - và chị nói chuyện với tất cả mọi người. Tôi nói chuyện với tôi. Và Jude nữa, đương nhiên rồi, mặc dù phần lớn là không nói ra thành lời vì đó là cách chúng tôi nói chuyện với nhau. Và với mẹ nữa vì mẹ là một bất ngờ thú vị. (Nhanh thôi, bằng chứng là: Cho đến giờ phút này thì mẹ vẫn chưa đi xuyên tường hay nâng cả căn nhà lên bằng tâm trí hoặc ngưng đọng thời gian hay làm điều gì vượt quá tầm kiểm soát cả, nhưng cũng đã có vài chuyện. Ví dụ như, vào một buổi sáng gần đây, mẹ ngồi ngoài hiên uống trà như mọi khi, và khi tiến đến gần, tôi thấy mẹ bồng bềnh bay lên không trung. Ít nhất thì trông có vẻ giống như vậy đối với tôi. Và lý lẽ vững chắc là: Mẹ không có bố mẹ. Mẹ là một đứa trẻ bị bỏ rơi! Mẹ bị bỏ lại ở một nhà thờ nào đó tại Reno, Nevada khi mẹ còn bé xíu. Hiểu chứ? Bị họ bỏ lại chứ còn sao.) À, và tôi cũng nói chuyện với Rascal ở nhà kế bên, thực tế mà nói thì đó là một con ngựa, nhưng mà kệ chứ.

Thế nên, cái tên Bong Bóng là từ đó mà ra.

Thật tình, phần lớn thời gian, tôi cảm thấy mình như một con tin.

Bố chống khuỷu tay lên bàn. “Dianna, em hãy suy nghĩ lại đi. Anh thực sự nghĩ em đang quy chụp đấy. Những giấc mơ xưa cũ lụi tắt…”

Mẹ không để bố nói thêm một từ nào. Hàm răng mẹ đang nghiến lại ken két. Trông mẹ như đang kiềm chế cả một quyển từ điển những từ bậy bạ hay cả một cuộc chiến tranh hạt nhân vậy. “NoahvàJude, bưng đĩa của hai đứa vào phòng riêng đi. Mẹ cần nói chuyện với bố.”

Bọn tôi không nhúc nhích. “NoahvàJude, ngay bây giờ.”

“Jude, Noah,” bố nói.

Tôi chộp lấy đĩa của mình và nối gót theo Jude đi ra ngoài. Chị chìa một tay ra cho tôi nắm lấy. Lúc đó, tôi nhận thấy váy của chị màu mè như một con cá hề vậy. Bà nội đã dạy chị tự may quần áo cho mình. Ồ! Tôi nghe thấy tiếng Nhà Tiên Tri, con vẹt mới nhà hàng xóm, qua ô cửa sổ để ngỏ. “Ralph ở chỗ quái nào thế?” con vẹt kêu quang quác. “Ralph ở chỗ quái nào thế?” Nó chỉ nói độc một câu ấy, và nói 24/7. Chẳng ai biết Ralph là ai, huống hồ là ở đâu.

“Con vẹt đần độn phải gió!” bố gào lớn đến mức lông tóc bọn tôi dựng ngược cả lên.

“Bố không có ý như vậy thật đâu,” tôi thầm nói với Nhà Tiên Tri trong đầu để rồi nhận ra mình đã nói lên thành tiếng. Đôi khi, ngôn từ cứ bay ra khỏi miệng tôi như lũ ếch chi chít mụn cơm vậy. Tôi mở miệng định giải thích cho bố rằng tôi đang nói với con vẹt rồi lại thôi, bởi lý lẽ ấy nghe cũng không trôi, thay vào đó, một âm thanh be be khó hiểu thoát ra từ miệng tôi, âm thanh khiến tất cả mọi người trừ Jude đều nhìn tôi kỳ quặc. Bọn tôi lao tới cánh cửa.

Vài giây sau, bọn tôi đã ngồi trên đi văng rồi. Bọn tôi không bật ti vi để dỏng tai nghe lỏm, nhưng bố mẹ đang thì thầm giận dữ bằng cái giọng chúng tôi không tài nào nghe ra. Sau khi đã ăn xong phần ăn được sẻ làm đôi vì Jude quên bưng đĩa của mình theo, chị bảo, “Chị tưởng bà sẽ nhắn cho mình điều gì đó hay ho cơ. Như kiểu trên thiên đường có biển chẳng hạn?”

Tôi ngả lưng vào đi văng, nhẹ nhõm vì chỉ có mình Jude ở bên. Tôi chưa bao giờ thấy mình như bị bắt làm con tin khi chỉ có mình chúng tôi. “Ồ, đương nhiên là có rồi, chắc chắn là trên đó có biển, chỉ là biển màu tím, bờ cát xanh dương, còn bầu trời lại xanh lè màu lá cây thôi.”

Jude cười, nghĩ ngợi giây lát, rồi bảo, “Và khi em mệt mỏi, em bò vào bông hoa của mình để ngủ. Ban ngày, mọi người nói chuyện với nhau bằng màu sắc thay vì âm thanh. Mọi thứ thật im ắng.” Chị nhắm mắt lại, chậm rãi nói, “Khi người ta yêu ai đó, họ bừng lên thành lửa cháy.” Jude thích nhất câu chuyện đó - đó là một trong những câu chuyện yêu thích của bà nội. Bọn tôi từng chơi trò này với bà hồi còn nhỏ xíu. “Hãy đưa bà đi!” bà nói, hoặc đôi khi là, “Đưa bà thoát ngay khỏi nơi này đi, các cháu!”

Khi Jude mở mắt ra, chẳng còn chút phép mầu nào trên gương mặt chị. Chị thở dài thườn thượt.

“Sao thế?” tôi hỏi.

“Chị sẽ không học ở trường đấy đâu. Chỉ có lũ người ngoài hành tinh mới học ở đó thôi.”

“Lũ người ngoài hành tinh á?”

“Phải, lũ lập dị. Trường Người ngoài hành tinh bang California, mọi người gọi nó thế đấy.”

Ôi trời, ôi trời, cảm ơn bà nội. Bố phải nhượng bộ thôi. Tôi phải đỗ vào đó. Mấy kẻ quái dị làm nghệ thuật! Tôi sung sướng đến độ thấy mình như đang nhảy tưng tưng trên một tấm bạt lò xo, cứ tung tẩy nẩy lên nẩy xuống trong chính cơ thể mình.

Nhưng Jude thì không. Giờ trông chị rầu rĩ hết sức. Để làm chị vui hơn, tôi bảo, “Chắc bà đã thấy mấy bức người phụ nữ bay của chị nên bà mới muốn mình học trường đó.” Đó là những bức phù điêu mà Jude vẫn tạc trên cát ướt cách đây ba khu vịnh. Cũng chính là mấy bức mà chị vẫn luôn tạo ra trên khoai tây nghiền hay kem cạo râu của bố hoặc bất cứ thứ gì khi chị nghĩ không có ai trông thấy. Từ bờ dốc đứng, tôi đã quan sát chị tạo ra những phiên bản bằng cát lớn hơn và biết rằng chị đang cố nói chuyện với bà nội. Lúc nào tôi cũng chỉ ra được trong đầu Jude có gì. Thế nhưng chị lại không thể chỉ ra trong đầu tôi có gì dễ dàng đến thế, bởi tôi có những cánh cửa chớp và tôi đóng chúng lại bất cứ khi nào tôi cần. Như gần đây chẳng hạn.

(CHÂN DUNG TỰ HỌA: Cậu bé lẩn trốn trong cậu bé lẩn trốn trong cậu bé)

“Chị không nghĩ đó là nghệ thuật. Đấy chỉ là…” Chị không nói hết câu. “Đấy là vì em đấy, Noah. Và em đừng có mà theo chị xuống bờ biển nữa. Nhỡ chị đang hôn ai đó thì sao?”

“Ai?” Tôi chỉ nhỏ hơn Jude có hai tiếng ba mươi bảy phút và mười ba giây, nhưng chị luôn khiến tôi thấy mình như cậu em trai bé bỏng của chị. Tôi ghét điều đó. “Chị sẽ hôn ai được cơ chứ? Chị đã hôn ai à?”

“Chị sẽ kể cho em nếu em kể cho chị chuyện gì đã xảy ra hôm qua. Chị biết có chuyện gì đó đã xảy ra và đó là lý do sáng nay mình không thể đi bộ tới trường bình thường như mọi khi.” Tôi không muốn gặp Zephyr hay Fry. Trường cấp ba ở ngay cạnh trường cấp hai. Tôi không bao giờ muốn gặp lại chúng nữa. Jude chạm vào tay tôi. “Nếu ai đó đã làm gì hay nói gì em, hãy bảo chị.”

Chị đang cố len lỏi vào tâm trí tôi, vậy nên tôi đóng cánh cửa chớp lại. Nhanh chóng đóng sầm chúng lại, ngăn cách tôi ở một bên, chị ở bên còn lại. Chuyện này chẳng giống những câu chuyện kinh dị khác: Cái lần mà chị đấm vào mặt Micheal Stein hiện-thân-đá-tảng hồi năm ngoái trong trận bóng đá can tội gọi tôi là thằng đầu đất chỉ vì tôi bị sao nhãng bởi cái ổ kiến hay ho hết sảy. Hay cái lần tôi bị cuốn vào một vùng nước xoáy nên chị và bố đã phải kéo tôi lên trước cả một bãi biển toàn những tay lướt sóng đần độn. Chuyện này hoàn toàn khác. Bí mật này chẳng khác nào một bãi than nóng như thiêu như đốt dưới chân trần hết đêm rồi lại ngày. Tôi ngồi thẳng dậy để thoát khỏi bất cứ tiềm năng thần giao cách cảm nào - đúng lúc ấy bọn tôi nghe thấy những tiếng hét.

Tiếng hét rất lớn, như thể cả căn nhà có thể nứt ra làm đôi được. Hệt như mấy lần gần đây.

Tôi lại dựa thụt lún xuống ghế. Jude nhìn tôi. Đôi mắt chị xanh một màu lam sáng tựa dòng sông băng; khi vẽ đôi mắt ấy, tôi dùng màu trắng là chủ yếu. Thường thì chúng khiến ta thấy nhẹ bẫng, nghĩ ngay đến những đám mây bồng bềnh và nghe thấy tiếng đàn hạc, nhưng ngay giây phút này, trông chúng chỉ tràn ngập hoảng sợ. Mọi thứ khác đã bị quên lãng.

(CHÂN DUNG: Đầu mẹ và bố là hai ấm trà rít lên inh ỏi)

Khi Jude cất tiếng, giọng chị nghe như hồi bé, một chất giọng rưng rưng dễ vỡ. “Em có thực sự nghĩ đó là lý do bà nội muốn mình học trường đó không? Vì bà đã trông thấy mấy bức người phụ nữ bay trên cát của chị?”

“Em nghĩ thế,” tôi nói dối. Tôi nghĩ lúc nãy chị đã nói đúng. Tôi nghĩ đó là vì tôi.

Chị nhích đến gần để chúng tôi vai chạm vai. Đây chính là chúng tôi. Đây chính là tư thế của hai đứa. Nép chặt vào nhau. Đó thậm chí còn là tư thế của chúng tôi trong bức ảnh siêu âm được chụp từ trong bụng mẹ và trong cả bức tranh tôi vẽ, bức tranh mà Fry đã xé đôi hôm qua. Khác với phần lớn mọi người trên Trái Đất này, chúng tôi đã ở bên nhau từ những tế bào đầu tiên, chúng tôi đã tới đây cùng nhau. Đó là lý do chẳng ai nhận ra Jude hầu như lo việc nói năng cho cả hai đứa, lý do bọn tôi chỉ có thể chơi đàn piano khi có cả bốn bàn tay của cả hai đứa trên những phím đàn chứ không thể chơi một mình, lý do chúng tôi không thể chơi oẳn tù tì vì không một lần nào trong suốt mười ba năm qua bọn tôi chọn lựa khác nhau. Lúc nào cũng là: hai đấm, hai bao, hai kéo. Khi tôi không vẽ cả hai trong tư thế này, tôi vẽ chúng tôi như hai nửa của cùng một con người.

Sự thanh thản từ tư thế nép chặt lan tỏa khắp cơ thể tôi. Jude hít một hơi và tôi cũng làm theo. Có lẽ bọn tôi đã quá lớn để tiếp tục làm chuyện này, nhưng sao cũng được. Tôi có thể thấy chị đang mỉm cười dù tôi đang nhìn thẳng về phía trước. Chúng tôi cùng thở ra, rồi cùng hít vào, thở ra, hít vào, vào rồi ra, ra rồi vào, cho tới khi thậm chí cả những cái cây cũng không thể nhớ nổi chuyện gì đã xảy ra trong rừng hôm qua, cho tới khi giọng bố mẹ từ chỗ tức điên trở thành thứ âm nhạc ngân nga, cho tới khi bọn tôi không chỉ bằng tuổi nhau mà còn hợp thành một con người duy nhất.

Một tuần sau, mọi thứ thay đổi.

Hôm nay là thứ Bảy, mẹ, Jude cùng tôi đang ở thành phố, trong quán cà phê trên nóc viện bảo tàng vì mẹ đã thắng cuộc tranh luận và năm tới cả hai chúng tôi sẽ đăng ký vào trường CSA.

Ở đầu bàn bên kia, Jude đang trò chuyện với mẹ và cùng lúc đó bí mật gửi cho tôi những lời đe dọa thủ tiêu thầm lặng vì chị nghĩ tranh của tôi đẹp hơn của chị mà chúng tôi thì đang thi với nhau. Mẹ là giám khảo. Và ổn thôi, đáng lẽ tôi không nên cố gắng sửa tranh cho Jude. Chị cứ khăng khăng là tôi đã cố phá hoại chúng. Miễn bình luận.

Chị kín đáo đảo mắt nhìn tôi. Theo thang Richter thì cú đó phải đến 6,3 độ. Tôi định bụng tung một cú song phi dưới gầm bàn nhưng lại kiềm chế. Thay vào đó, tôi uống chút ca cao nóng và lén lút theo dõi một nhóm mấy anh chàng lớn tuổi hơn ở phía tay trái. Nhắc đến con cu dài hai mét tư và cứng ngăng ngắc của tôi thì vẫn chưa có vụ bại lộ nào ngoại trừ trong tâm trí tôi: (CHÂN DUNG TỰ HỌA: Cậu bé làm mồi cho bầy kiến lửa nhấm nháp). Nhưng có lẽ Zephyr thật sự sẽ không nói với ai.

Mấy anh chàng bàn bên đều đeo khuyên nong lỗ tai bằng cao su, xỏ khuyên lông mày và bỡn cợt nhau như lũ rái cá. Có lẽ họ học trường CSA, tôi nghĩ vậy, và ý nghĩ ấy khiến toàn thân tôi run lên. Một anh chàng có gương mặt tròn xoe với đôi mắt xanh thao láo và khuôn miệng đỏ đầy đặn, hình mẫu mà Renoir hay vẽ. Tôi thích mê kiểu khuôn miệng ấy. Tôi đang mải dùng ngón tay phác họa nhanh gương mặt của anh lên quần dưới gầm bàn thì anh phát hiện ra tôi đang nhìn chằm chằm, và thay vì trừng mắt lườm đáp trả để tôi biết đường mà lo việc của mình, anh lại nháy mắt với tôi, thật chậm rãi để tôi không thể không nhận ra cái nháy mắt ấy, rồi quay lại với đám bạn của anh trong khi tôi mềm nhũn ra.

Anh nháy mắt với tôi. Như kiểu anh biết. Nhưng cảm giác lại không hề tệ. Không tệ một chút nào. Thực tế mà nói, tôi ước mình có thể ngậm cái miệng cười của mình lại, và giờ thì, ố ồ - anh lại đang nhìn về phía này và còn mỉm cười nữa. Mặt tôi bắt đầu nóng bừng lên.

Tôi cố tập trung vào mẹ và Jude. Hai người đang nói chuyện về cuốn kinh thánh điên điên dở dở của bà nội. Lại nữa rồi. Cái cách nó thật giống một cuốn bách khoa toàn thư về những đức tin khác thường, mẹ đang nói về điều đó. Cả cái cách bà nội góp nhặt ý tưởng từ tất cả mọi nơi, tất cả mọi người, thậm chí còn để mở cuốn kinh thánh trên mặt quầy ngay cạnh máy tính tiền ở cửa hàng váy của bà để khách mua hàng nào cũng có thể viết những chuyện bá láp của họ vào.

“Trên trang cuối cùng,” mẹ bảo Jude, “bà viết là trong trường hợp bà đột ngột mất, nó sẽ là của con.”

“Của con ý ạ?” Chị ném ánh nhìn tự mãn nhất của mình về phía tôi. “Của mình con thôi ý ạ?” Giờ trông chị làm màu hết sức. Sao cũng được. Cứ làm như tôi muốn một quyển kinh thánh lắm ý.

Mẹ bảo, “Mẹ trích dẫn này, ‘Cuốn sách tuyệt vời này sẽ được truyền lại cho cháu gái tôi, Jude Sweetwine, hậu duệ cuối cùng còn sót lại được mang Món quà Dòng họ Sweetwine’.”

Tôi mửa cả bãi nôn màu xanh lá ra khắp bàn.

Bà nội Sweetwine kết luận Jude đã được nhận Món quà Trực giác của Dòng họ Sweetwine khi bà phát hiện ra chị có thể uốn lưỡi thành hình bông hoa. Lúc đó bọn tôi mới bốn tuổi. Sau đó, Jude dành hàng mấy ngày trời đứng trước gương với tôi, ấn ngón tay chị vào lưỡi tôi liên xoành xoạch, cố gắng dạy để tôi cũng được nhận Món quà Dòng họ Sweetwine. Nhưng bõ công vô ích. Lưỡi tôi có thể uốn lên và cong lại, nhưng không thể nở thành bông hoa.

Tôi lại nhìn sang bàn của mấy anh chàng rái cá. Họ đang thu dọn đồ ra về. Mặt Tròn Xoe Mắt Nhay Nháy quăng ba lô lên vai rồi mấp máy miệng nói tạm biệt với tôi.

Tôi nuốt khan rồi cúi đầu xuống và bừng cháy.

Rồi bắt đầu vẽ lại anh trong đầu bằng trí nhớ.

Vài phút sau, khi tôi quay lại với thực tại, mẹ đang bảo Jude rằng không giống bà nội Sweetwine, mẹ sẽ ám bọn tôi một cách khoa trương và dai dẳng, với mẹ thì không có chuyến viếng thăm nhanh gọn nào trong ô tô đâu nhé. “Mẹ sẽ làm một con ma quấy rầy tất tần tật mọi thứ.” Mẹ đang cười cái điệu rần rần quen thuộc, hai tay mẹ xoay xoay trong không khí. “Mẹ thích kiểm soát quá đà. Hai đứa sẽ không bao giờ thoát được khỏi mẹ! Không bao giờ!” Mẹ cười ha ha ha vào mặt chúng tôi.

Lạ thay đột nhiên trông mẹ như đang ở giữa một trận bão tố. Tóc mẹ tung bay và váy mẹ phồng lên chút đỉnh. Tôi kiểm tra dưới gầm bàn xem có cái rãnh thông gió hay gì đó bên dưới không, nhưng chẳng có gì cả. Thấy chưa? Những bà mẹ khác không có khu vực thời tiết của riêng họ. Mẹ đang mỉm cười với chúng tôi đầy trìu mến, như thể chúng tôi là mấy chú cún con, và có gì đó như thắt lại trong lồng ngực tôi.

Tôi khép mình lại trong khi mẹ và Jude nói chi tiết hơn về kiểu ma mà mẹ sẽ trở thành. Nếu mẹ mất, mặt trời sẽ lụi tắt. Chấm hết.

Thay vào đó, tôi nghĩ về ngày hôm nay.

Cái cách tôi đi quanh ngắm nghía từ bức tranh này đến bức tranh nọ với mong muốn từng bức một sẽ choán lấy tâm trí tôi và đúng là vậy thật.

Cái cách da tôi hoàn toàn vừa vặn suốt quãng thời gian đó, chẳng một lần rúm lại ở hai mắt cá chân hay thít đầu tôi thành một cái đinh ghim.

Tiếng mẹ đập tay lên mặt bàn kéo tôi trở về thực tại. “Được rồi, hãy xem những cuốn sổ ký họa đó nào,” mẹ hào hứng nói. Tôi đã phác lại bốn bức vẽ màu phấn trong bộ sưu tập vĩnh cửu - một bức Chagall, một bức Franz Marc và hai bức Picasso. Tôi chọn những bức ấy bởi tôi cảm nhận được chúng đang nhìn đáp lại tôi chăm chú hệt như tôi đang ngắm nhìn chúng. Mẹ đã nói chúng tôi không cần thiết phải sao chép lại một cách chính xác. Tôi còn chẳng buồn sao chép. Tôi cải biến những bức tranh gốc trong đầu và vẽ chúng ra, thấm nhuần trong cái tôi của chính mình.

“Con trước,” tôi nói, đoạn ấn cả quyển sổ vào tay mẹ. Cú đảo mắt của Jude lần này lên tới 7,2 độ richter, khiến cả tòa nhà nghiêng ngả. Tôi không quan tâm, tôi không thể chờ đợi nổi. Có điều gì đó đã xảy ra hôm nay khi tôi vẽ. Tôi nghĩ đôi mắt tôi đã được đổi bằng một cặp tốt hơn. Tôi muốn mẹ nhận ra điều đó.

Tôi nhìn mẹ chậm rãi lật giở từng trang một, rồi đeo cặp kính lão treo trên cổ mẹ lên và lật lại những bức vẽ một lần nữa, rồi một lần nữa. Rồi mẹ ngẩng đầu lên nhìn tôi như thể tôi vừa biến thành chuột chũi mũi sao, sau đó quay lại với những bức vẽ.

Tất cả mọi thanh âm trong quán cà phê: những tiếng nói, tiếng máy pha cà phê espresso chạy vo vo, tiếng cốc chén và bát đĩa lanh canh lách cách đều im bặt trong lúc tôi dõi theo ngón tay trỏ đang lấn lướt trên từng trang giấy của mẹ. Tôi nhìn mọi thứ qua đôi mắt của mẹ và điều mà tôi trông thấy chính là: Những bức vẽ rất đẹp. Lòng tôi rạo rực cảm giác hồ hởi đợi chờ. Tôi chắc chắn mình sẽ được nhận vào trường CSA! Và tôi vẫn còn nguyên cả một năm trời để đảm bảo điều đó sẽ thành sự thực. Tôi đã ngỏ lời với thầy Grady, thầy giáo mỹ thuật, nhờ thầy dạy tôi cách pha màu dầu sau giờ học và thầy đã đồng ý. Khi tôi cho là cuối cùng mẹ cũng đã xem xong, mẹ giở lại từ đầu và bắt đầu một lần nữa. Mẹ không thể dừng lại! Khuôn mặt mẹ ngập tràn hạnh phúc. Ôi, tôi đang chao đảo quay cuồng ở đây này.

Cho tới khi tôi bị vây hãm. Một trận đột kích tinh thần ngùn ngụt khắp không trung như đang tuôn đang xối ra từ người Jude. (CHÂN DUNG: Xanh lét lòng đố kỵ) Làn da: xanh nõn chuối. Mái tóc: xanh lá mạ. Đôi mắt: xanh lá sẫm. Toàn thân chị: xanh, xanh, xanh. Tôi thấy chị mở một gói đường, đổ một ít ra bàn, rồi ấn một ngón tay toàn những tinh thể đường vào bìa cuốn sổ ký họa của chị. Một mánh bá láp để cầu may trong cuốn kinh thánh của bà nội. Tôi bỗng thấy chột dạ. Đáng ra tôi nên giật lại cuốn sổ ký họa của mình từ tay mẹ, nhưng tôi lại không làm vậy. Tôi không thể làm vậy.

Mỗi lần bà nội Sweetwine xem đường chỉ tay cho Jude và tôi, bà đều bảo lòng ghen tị của hai đứa đủ để hủy hoại cuộc đời cả hai đến cả chục lần. Tôi biết bà đã đúng. Khi tôi vẽ Jude và tôi với làn da trong suốt, trong bụng chúng tôi lúc nào cũng có những con rắn chuông. Tôi chỉ có vài con thôi. Jude thì có đến mười bảy con trong lần đếm gần đây nhất.

Cuối cùng, mẹ gập cuốn sổ vào và trả lại cho tôi. Mẹ nói với chúng tôi, “Thi với thố thật là ngu ngốc. Từ giờ mẹ con mình hãy dành những ngày thứ Bảy trong suốt một năm tới để trân trọng nghệ thuật và học hỏi cách thức nhé. Vậy được không, hai đứa?”

Mẹ nói điều này trước cả khi mở cuốn sổ ký họa của Jude ra.

Mẹ bưng cốc ca cao nóng của mình lên nhưng không uống. “Không thể tin nổi,” mẹ nói, chậm rãi lắc đầu. Mẹ quên luôn cuốn sổ của Jude rồi hay sao ý? “Mẹ thấy sự nhạy bén của Chagall cùng với những gam màu của Gauguin, nhưng góc nhìn ấy dường như hoàn toàn là của con. Và con còn quá nhỏ. Thật phi thường, Noah. Đơn giản là phi thường.”

(CHÂN DUNG TỰ HỌA: Cậu bé lao mình xuống mặt hồ ánh sáng)

“Thật ạ?” tôi thì thầm.

“Thật chứ,” mẹ nghiêm túc nói. “Mẹ kinh ngạc đấy.” Có gì đó thật khác trên gương mặt mẹ - như thể một tấm rèm được hé mở ở ngay chính giữa. Tôi lén lút liếc Jude một cái. Tôi biết chị đang suy sụp trong một góc khuất của riêng mình, giống hệt như tôi trong những tình huống khẩn cấp. Trong tôi có một căn hầm trú ẩn không ai vào được, bất kể có chuyện gì xảy ra. Tôi không hề biết chị cũng có một căn hầm của riêng mình.

Mẹ không nhận ra điều đó. Thường thì mẹ nhận ra mọi thứ. Nhưng mẹ đang ngồi đó và chẳng nhận ra bất cứ điều gì, như thể mẹ đang ngủ mơ ngay trước mắt bọn tôi vậy.

Cuối cùng mẹ cũng tỉnh ra, nhưng đã quá muộn. “Jude, con yêu, chúng ta hãy xem cuốn sổ đó nào, mẹ nóng lòng muốn xem con đã vẽ được những gì quá.”

“Không sao đâu ạ,” Jude nói bằng cái giọng rưng rưng dễ vỡ của mình, cuốn sổ của chị đã được nhét sâu vào túi rồi.

Jude và tôi chơi rất nhiều trò với nhau. Trò chơi yêu thích của chị là trò Bạn muốn chết kiểu nào hơn? (Jude: chết rét, tôi: chết bỏng) và trò Chết đuối. Trò Chết đuối là thế này: Nếu mẹ và bố đang đuối nước, bọn tôi sẽ cứu ai trước? (Tôi: mẹ, hiển nhiên rồi. Jude: còn phụ thuộc vào tâm trạng của chị.) Và còn một biến thể khác: Nếu bọn tôi đang đuối nước, bố sẽ cứu ai trước? (Jude.) Suốt mười ba năm trời, mẹ làm chúng tôi hết sức bối rối. Bọn tôi chẳng hề biết mẹ sẽ vét ai lên khỏi dòng nước trước.

Cho đến giờ phút này.

Và chẳng cần phải liếc nhìn nhau, cả hai chúng tôi đều biết điều đó.

Hoàng Đăng Lãnh dịch, Người dịch: Vũ Thu Hương
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.