"Nhưng mà, có một số tình huống đặc biệt tồn tại, linh hồn bị phong ấn trong nhục thể không cách nào tiêu tán."
"Những thi thể như vậy, sau này trải qua các loại biến hóa kỳ quái, qua mấy vạn năm thậm chí mấy chục vạn năm có khả năng sẽ trở thành Hồn Thạch."
"Bên trong Hồn Thạch, sẽ phong ấn tinh thần lực, mà tinh thần lực chính là thứ Hồn Giả vô cùng cần thiết."
"Những Hồn Giả cường đại này, vô cùng ưa chuộng Hồn Thạch!"
Hắn khẽ cười nói: "Trần công tử, ngươi đã biết sự tồn tại của Hồn Giả, tự nhiên cũng nên biết những Hồn Giả này cường đại và giàu có đến mức nào."
"Bọn họ đã cần Hồn Thạch, mà Hồn Thạch lại vô cùng khan hiếm, cho nên giá Hồn Thạch cực kỳ đắt đỏ, có thể bán ra với giá trên trời!"
"Chúng ta ước chừng Tử Linh sơn mạch mấy chục vạn năm trước có lẽ là một chỗ thượng cổ chiến trường, từng chết rất nhiều người và linh thú, cho nên mới sản sinh ra Hồn Thạch."
"Chẳng qua, Hồn Thạch vô cùng trân quý khan hiếm, Tử Linh sơn mạch tuy có sản xuất, nhưng sản lượng một năm tuyệt đối sẽ không vượt quá hai mươi khối."
"Hai mươi khối Hồn Thạch này, đều sẽ trực tiếp được đưa đến quận thành Tuy Dương quận thậm chí là châu thành Thanh Châu."
"Mà mười thành đại tỉ võ của chúng ta, chính là tranh đoạt quyền khống chế Tử Linh sơn mạch này. Mười thành đại tỉ võ một năm một lần, trong một năm này người thắng cuộc, có thể chiếm hữu Tử Linh sơn mạch một năm, khai thác Hồn Thạch bên trong!"
"Ba khối Hồn Thạch!" Hắn giơ ba ngón tay lên, nhìn Trần Phong nói: "Trần Phong công tử, đây là quân bài lớn nhất ta có thể đưa ra, nếu quân bài này ngươi vẫn không đáp ứng, thì ta thật sự hết cách rồi."
Trần Phong tuyệt đối sẽ không mắc mưu hắn, miệng lão hồ ly này không có lấy một câu thật lòng.
Trần Phong nhàn nhạt nói: "Ta có thể đáp ứng, nhưng Hồn Thạch không thể là ba khối, ít nhất cũng phải mười khối."
Vừa nghe lời này, trên mặt Tôn Nhất Nhân lập tức lộ ra vẻ đau lòng, cười khổ nói: "Trần công tử, cái này... cái này cũng quá nhiều rồi."
Trần Phong mỉm cười: "Một chút cũng không nhiều."
"Ngươi làm thành chủ bao nhiêu năm như vậy, cho dù là mười năm Đông Minh thành các ngươi mới thắng một lần, ngươi cũng từng chiếm giữ Tử Linh sơn mạch bốn năm thời gian."
"Bốn năm thời gian, ta không tin ngươi không tích góp được gì!"
Tôn Nhất Nhân phát hiện mình thực sự đã đánh giá thấp người thanh niên này.
Hai người mặc cả qua lại, cuối cùng chốt lại năm khối Hồn Thạch.
Năm khối Hồn Thạch, Trần Phong thay Đông Minh thành xuất chiến lần này!
Khi Trần Phong bước ra khỏi thành chủ phủ, trong lòng tràn đầy vui sướng.
Hắn tìm được vị trí manh mối bảo tàng được đánh dấu trên ngọc phiến, đồng thời còn có thể lấy được năm khối Hồn Thạch, có thể nói là nhất cử lưỡng tiện!
Hành trình Tử Linh sơn mạch sắp tới, Trần Phong vô cùng mong chờ.
Trần Phong trở về Đoạn gia, kể lại chuyện này với Đoạn Tử Tú cùng Đoạn Ngọc Thư.
Hai người họ nghe xong cũng đều vô cùng phấn khích.
Đoạn Tử Tú nói: "Trần công tử, ta biết ngươi thực lực cường đại, nhưng mười thành đại tỉ võ lần này, cũng là không thể xem thường."
"Mười tòa thành trì ở Đông vực Tuy Dương quận chúng ta, đều không phải là quá cường đại, thực lực của các vị tuấn kiệt trẻ tuổi bên trong cũng không phải là quá mạnh mẽ."
"Nhưng có một tòa thành trì lại khác, tòa thành trì này đã liên tục năm năm giành được quyền khống chế Tử Linh sơn mạch."
"Sở dĩ như vậy, chính là vì đại công tử của thành chủ tòa thành đó, đã tiến vào Thừa Thiên môn, thực lực vô cùng cường đại."
"Các thiếu niên tuấn kiệt khác đều không phải là đối thủ của hắn, ngươi nhất định phải cẩn thận người này."
Trần Phong khẽ gật đầu, hỏi: "Là tòa thành trì nào?"
"Tứ Phương thành! Công tử của thành chủ Tứ Phương thành tên là Vu Sơn Xuyên!"
Trần Phong gật đầu, ghi nhớ sáu chữ "Tứ Phương thành Vu Sơn Xuyên" vào trong lòng.
Người này đã là đệ tử cường đại của Thừa Thiên môn, thật sự chưa chắc đã dễ đối phó.
Dù sao Thanh Châu chín quận, môn phái trấn áp của mỗi một quận, đệ tử bên trong đều có rất nhiều người cường đại.
Ví như Đồ Ngự Võ, hắn ta đã đạt tới cảnh giới Thiên Hồ cảnh rồi.
Ngày hôm sau, trước thành chủ phủ Đông Minh thành.
Tôn Nhất Nhân cười nói: "Tỉ võ diễn ra ở trong Tứ Phương thành, nhưng chúng ta không đi tới đó trước, mà là đi tới Tử Linh sơn mạch trước."
"Ngày mai chính là thời gian bắt đầu vòng thứ nhất của đại tỉ, Tứ Phương thành sẽ phái người chờ ở cửa vào Tử Linh sơn mạch, chúng ta trực tiếp đi qua đó, đợi sau khi vòng thứ nhất kết thúc, mới đi tới Tứ Phương thành."
Trần Phong gật đầu.
Xe kéo do yêu thú kéo đi, tốc độ rất nhanh, sau một ngày thời gian, liền đi ra ngoài mấy ngàn dặm, đến cửa vào Tử Linh sơn mạch.
Một lão giả đang chờ ở đó, xung quanh trống trải, lão mỉm cười nói: "Chỉ có các ngươi là chậm nhất thôi, những người khác đều đã tiến vào rồi."
"Tôn thành chủ, xem ra ngươi rất tự tin vào tiểu huynh đệ này nhỉ!"
Lão nhìn Trần Phong, trong ánh mắt có chút khinh miệt.
Trần Phong mỉm cười, không nói gì.
Lĩnh thẻ số, tiến vào Tử Linh sơn mạch.
Trong Tử Linh sơn mạch sản sinh một loại yêu thú, tên là Tử Linh Lộc.
Thực lực của loại Tử Linh Lộc này tương đương với cường giả Thần Môn cảnh đệ thập trọng lâu, đối với bọn họ mà nói có thể nói là khá khó đối phó.
Mà Trần Phong cùng những người tham gia thi đấu khác, chính là phải tiến vào Tử Linh sơn mạch, chém giết Tử Linh Lộc.
Trong bốn cái móng của Tử Linh Lộc thì có một cái là màu tím, giống như được điêu khắc bằng tử kim,hồn nhiên thiên thành (hồn nhiên thiên thành - tự nhiên hoàn hảo), vô cùng dễ nhận biết.
Tất cả mọi người vào trong ở lại thời gian là mười lăm ngày.
Mười lăm ngày sau, quay về Tứ Phương thành.
Ai cuối cùng lấy được móng Tử Linh Lộc nhiều nhất, người đó chính là người thắng cuộc!
Tử Linh sơn mạch so với những sơn mạch Trần Phong từng đi qua trước đây, cũng không tính là có gì đặc biệt.
Luận về độ lớn, ngay cả Thanh Sâm sơn mạch cũng không bằng, huống chi là Đồ Long sơn mạch.
Hơn nữa trong Tử Linh sơn mạch, đẳng cấp yêu thú phổ biến khá thấp.
Trần Phong đi dọc đường, nhìn thấy cao nhất cũng chỉ là yêu thú Thần Môn cảnh đệ thập trọng lâu mà thôi.
Yêu thú thực lực cỡ này, hắn một quyền là có thể dễ dàng oanh sát!
Nhưng sau khi Trần Phong tiến vào Tử Linh sơn mạch, vẫn luôn có một cảm giác vô cùng kỳ lạ, dường như trong không khí này đều tràn ngập tử khí nhàn nhạt.
Tử khí đó lại không giống với tử khí hắn tiếp xúc trước kia.
Những tử khí này cũng không làm cho Tử Linh sơn mạch trở nên ảm đạm không sức sống, trái lại, nơi đây thực vật tươi tốt, động vật đông đúc, một mảnh dáng vẻ tràn đầy sinh cơ.
Giống như tử khí và sinh cơ ở nơi này đã hoàn thành một loại chuyển hóa, mang đến cho Trần Phong một cảm giác vô cùng quái dị.
Hắn đi lại bên trong, chậm rãi cảm nhận loại cảm giác này lại có thêm một chút thể ngộ.
Trên cái chết tỏa ra sinh cơ, Trần Phong cảm thấy mình đối với võ học lại có thêm một phần thể ngộ!
Trần Phong không biết luồng tử khí này là từ đâu đến, cho đến khi hắn tới một sơn cốc.
Sơn cốc này khá khô cằn, mặt đất là màu đen cháy, giống như nơi đây từng xảy ra một trận đại hỏa hoạn vậy.
Mà trên mặt đất còn có rất nhiều vết nứt, Trần Phong thấy có rất nhiều khí thể màu xám nhàn nhạt, từ trong vết nứt phiêu tán ra.
Mà khí thể màu xám này, ý vị tử vong vô cùng nồng đậm, chính là tử khí!
Trần Phong chợt nhớ tới, việc Tôn Nhất Nhân từng nói với mình, Tử Linh sơn mạch này từng là một thượng cổ chiến trường, dưới lòng đất hẳn là có rất nhiều thi thể người và yêu thú.
Hèn chi có nhiều tử khí nồng đậm như vậy tản ra từ đó.
Trần Phong lấy bản đồ Tử Linh sơn mạch ra, so sánh với thứ trên ngọc phiến, sau đó xác định vị trí của mình.
Trần Phong thuận theo phương hướng được đánh dấu trên lộ tuyến, đi thẳng về phía trước.
Rất nhanh, hắn liền đi tới trong một thâm cốc.
Sau khi tới trong thâm cốc này, Trần Phong nhìn xung quanh một chút, phát hiện nơi đây hoàn toàn không có bất kỳ dấu vết cửa vào nào.
Trần Phong đem mặt đất, vách tường của sơn cốc, toàn bộ đều xem xét tỉ mỉ một lần, nhưng âm thanh truyền lại đều vô cùng trầm đục, nhìn một cái là biết bên trong là đặc.
Trần Phong cẩn thận tìm kiếm thật lâu, nhưng vẫn không phát hiện ra manh mối gì, hắn lầm bầm tự nhủ: "Không đúng nha, trên bản đồ rõ ràng đánh dấu chính là nơi này."
Lúc này, Ám Lão xuất hiện ở phía sau hắn, Ám Lão nhíu mày nhìn quanh một cái, chợt chỉ vào một phương hướng nói: "Đi xem chỗ đó đi. Linh khí dao động ở chỗ đó ta cảm thấy hơi kỳ lạ một chút."
Trần Phong gật đầu, hắn đi tới trước vách núi đó, nơi này mọc đầy dây leo màu tím.
Trần Phong một tay đem những dây leo này xé sạch, sau đó mắt lập tức sáng lên.
Hóa ra, trên vách núi trước mặt lại khắc một bức đồ án.
Bức đồ án này, một âm một dương, giống như Thái Cực song ngư, mà bên trong đồ án hình tròn, bên trái bên phải mỗi bên có một cái lỗ thủng.
Trần Phong hít sâu một hơi, tuyệt thế thần công cùng bảo tàng được miêu tả trên ngọc phiến, chính là ở chỗ này!
Hắn vô cùng mong chờ!
(Trọn vẹn tám chương! Đã cập nhật xong toàn bộ! Mệt chết ta rồi, cầu ủng hộ)