"Dù sao thì, thực lực của ngươi tuy mạnh, nhưng tuyệt đối không thể là đối thủ của Lư gia."
Nàng suy nghĩ một chút, liền ghé sát tai Lư Thắng Nguyệt thì thầm vài câu.
Nghe thấy hai chữ Trần Phong, Lư Thắng Nguyệt lập tức trừng lớn mắt, trong mắt dường như có ngọn lửa sắp phun trào, gã gầm nhẹ:
"Hắn chính là Trần Phong? Trần Phong của Cuồng Chiến Học Viện đã giết hai đứa con trai của ta?"
"Không sai." Tô Na khẽ nói: "Chính là hắn!"
"Tốt, Trần Phong, thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa ngươi lại xông vào, ta đang nghĩ cách tìm ngươi, không ngờ ngươi lại tự mình dâng tận cửa, hôm nay nếu ta không giết ngươi, thề không làm người!"
Tô Na khúc khích cười: "Gia chủ đại nhân, cứ giết hắn như vậy, chẳng phải là quá hời cho hắn rồi sao?"
"Hay là chúng ta thế này…"
Nàng ghé vào tai Lư Thắng Nguyệt nói nhỏ vài câu.
Lư Thắng Nguyệt vô cùng đắc ý, cười ha hả: "Hay, phương pháp này của ngươi thật tuyệt!"
Sau đó, gã vỗ vỗ tay, lớn tiếng nói: "Các ngươi đi, dẫn nàng ta lên đây."
"Rõ!" Mấy kẻ kia dường như biết gã đang ám chỉ ai, lập tức đáp lời, chuyển bước vào hậu đường.
Rất nhanh, mấy tên thị vệ kia quay trở lại, bọn họ còn dẫn theo một người, đó là một nữ nhân dáng người yểu điệu, đeo mạng che mặt, không nhìn rõ tuổi tác dung mạo.
Nàng dường như bị thương, bước đi rất chậm, thi thoảng lại cau mày, lộ vẻ đau đớn.
Nàng vừa xuất hiện, hơi thở của Trần Phong lập tức ngưng trệ, bởi vì bóng hình này hắn vô cùng quen thuộc.
Thình lình chính là Lạc Tử Lan!
Lạc Tử Lan rõ ràng chưa nhìn thấy Trần Phong, đôi mắt nàng mờ mịt không tiêu cự, chỉ còn một mảnh tuyệt vọng.
Thậm chí ngay cả đau khổ cũng không còn, nàng như một cái xác không hồn đi tới trước mặt Lư Thắng Nguyệt.
Lư Thắng Nguyệt cười ha hả: "Nô lệ xấu xí, ngươi quay mặt về phía mọi người, tháo mạng che mặt xuống."
Nô lệ xấu xí quay người lại, vô cùng ngoan ngoãn tháo mạng che mặt của mình xuống.
Mà khi nàng tháo mạng che mặt xuống, khoảnh khắc nhìn thấy dung mạo nàng, trên mặt mọi người đều lộ vẻ kinh ngạc, hít vào một hơi khí lạnh.
Ngay sau đó, vẻ kinh ngạc tột độ ấy liền biến thành sự chán ghét cùng cực, cùng với nỗi căm ghét nồng đậm.
"Trời ạ, trên đời này sao lại có kẻ xấu xí quái đản như vậy?"
"Cái đồ xấu xí này, nhìn xong khiến người ta đêm về chỉ muốn gặp ác mộng, thật buồn nôn!"
Mọi người thi nhau thì thầm bàn tán.
Mà lúc này, sau khi Trần Phong nhìn rõ, lại cảm thấy toàn thân lạnh buốt, như rơi vào hầm băng.
Người này, chính là Lạc Tử Lan.
Nhưng lúc này, khuôn mặt tuyệt mỹ kia của Lạc Tử Lan đã bị hủy hoại hoàn toàn.
Trên mặt nàng giống như bị vô số độc trùng cắn đốt, mọc lên vô số nốt sần đỏ xanh, thậm chí đến cả mặt mũi cũng không nhìn rõ, ngũ quan đùn hết lại với nhau, một khuôn mặt co quắp thành một cục, xấu xí vô cùng!
Thật sự khiến người ta nhìn một lần rồi, liền không muốn nhìn thêm lần thứ hai.
Trần Phong trừng lớn mắt, trong miệng không thể tin nổi khẽ lẩm bẩm: "Lạc tỷ tỷ, Lạc tỷ tỷ, sao nàng lại biến thành như thế này?"
Nhìn thấy vẻ mặt của Trần Phong, Lư Thắng Nguyệt cười ha hả, tràn đầy khoái cảm trả thù.
Gã nhìn về phía mọi người, mỉm cười nói: "Thật ra, con mụ xấu xí này, nguyên lai từng là một đại mỹ nhân quốc sắc thiên hương đấy!"
"Không khách khí mà nói, e rằng còn xinh đẹp hơn tất cả nữ tử đang ngồi ở đây."
Sau đó có người lập tức phụ họa hỏi: "Vậy tại sao nàng ta lại biến thành dáng vẻ như bây giờ?"
Trên mặt Lư Thắng Nguyệt lộ ra vẻ âm lãnh, lạnh giọng nói: "Nàng ta là món quà một tông môn dâng cho ta, mà con điếm này, ta muốn nàng ta hầu hạ ta, nàng ta lại thà chết không chịu."
"Thế là, ta bèn bảo nàng chọn một, hoặc là hầu hạ ta, hoặc là ta sẽ ấn mặt nàng vào trong Vạn Trùng Độc Hố."
"Trong cái Vạn Trùng Độc Hố này, có tới hơn vạn loại độc trùng các loại, ha ha, kết quả con điếm này, lại chọn cái sau!"
Gã tặc lưỡi hai tiếng, tràn đầy châm chọc nói: "Thật đúng là trọng tình trọng nghĩa nha, chỉ tiếc là, không biết gã tình nhân nhỏ của ngươi sau này nhìn thấy bộ dạng này của ngươi, còn muốn ngươi nữa không?"
Nói đoạn, gã cố ý vô tình liếc về phía Trần Phong một cái!
Lạc Tử Lan nghe xong lời này, toàn thân run rẩy dữ dội, trong đôi mắt vốn đã tê dại lộ ra vẻ đau đớn tột cùng.
Rõ ràng, đối với nàng mà nói, bị người yêu ruồng bỏ, là nỗi đau lớn hơn cả bị hủy dung.
Tô Na khúc khích cười: "Chắc chắn là không rồi, các ngươi là đàn ông mà, chẳng phải đều coi trọng dung nhan của chúng ta sao?"
"Cái đồ xấu xí này, bây giờ vứt ra đường e rằng ăn mày cũng chẳng thèm nhìn lấy một cái, người đó làm sao có thể còn thích nàng ta được chứ?"
Lạc Tử Lan toàn thân run lên, hai hàng lệ trong suốt lặng lẽ rơi xuống.
Trần Phong như bị sét đánh, tâm can run rẩy.
Hắn bỗng nhiên đứng bật dậy, lớn tiếng gầm lên: "Các ngươi! Tất cả đều đáng chết!"
Nộ hỏa tích tụ bấy lâu nay của Trần Phong, cuối cùng vào khoảnh khắc này, bùng nổ dữ dội!
Trần Phong, hoàn toàn nổi giận!
Xung quan nhất nộ, vi hồng nhan!
Sắc mặt Trần Phong lạnh lẽo vô cùng, trong mắt phảng phất có ngọn lửa đang thiêu đốt.
Lúc này, trước mắt hắn chỉ còn lại một mảnh màu đỏ như máu.
"Giết!"
"Giết!" Trong lòng hắn lúc này chỉ có một chữ.
Toàn bộ những kẻ hại Lạc tỷ tỷ biến thành bộ dạng này, đều phải trảm sát sạch sẽ!
Đồ Long Đao lê ngược trên mặt đất, cày ra một đường rãnh sâu hoắm!
Trong mắt Lư Thắng Nguyệt lóe lên vẻ gian kế đắc sênh, dù sao Trần Phong cũng coi như là tân khách của gã, gã cũng không thể mạo muội ra tay.
Mà đúng lúc này, Trần Phong chủ động gây khó dễ, gã ra tay giết Trần Phong, liền có lý do chính đáng!
Gã gầm lớn về phía Trần Phong: "Ngươi là kẻ nào? Dám cả gan quấy rối tại Lư gia ta? Cút xuống ngay!"
"Nếu không, ta lập tức trảm sát ngươi!"
Trần Phong như thể không nghe thấy gì, ánh mắt lạnh lẽo, tiếp tục tiến về phía trước.
Lư Thắng Nguyệt cười đắc ý, định hạ lệnh giết người.
Mà lúc này, sau khi Lạc Tử Lan nghe thấy âm thanh, đột nhiên quay người lại.
Nàng nhìn thấy Trần Phong.
Lập tức, Lạc Tử Lan thốt ra một tiếng hoan hô đầy kinh hỉ: "Trần Phong, Trần Phong, thật sự là huynh sao?"
Trên mặt nàng vô cùng kinh hỉ. Nhưng niềm vui bất ngờ này vừa mới trào dâng, bỗng nhiên liền biến mất, thay vào đó là sự tự ti, sợ hãi, bi ai tột độ.
Nàng vội vàng đeo mạng che mặt lên, xoay người đi, không dám để Trần Phong nhìn thấy mình nữa.
Nhìn thấy cảnh này, Trần Phong đau lòng khôn xiết.
Đúng lúc này, trong mắt Tô Mặc Nhiên lóe lên vẻ mừng rỡ.
Hắn thầm nghĩ trong lòng: "Trần Phong, đúng dịp mượn cơ hội này, giết chết ngươi!"
Hắn lập tức sải bước đi ra, chặn trước mặt Trần Phong, lạnh lùng quát mắng: "Trần Phong, ngươi đang làm cái gì vậy?"
"Lư gia coi ngươi là tân khách, ngươi lại dám quấy rối ở Lư gia? Nếu còn dám tiến lên một bước nữa, có tin ta trực tiếp giết ngươi không?"
Đám con cháu quý tộc kia lập tức đều phấn khích hẳn lên.
"Ha ha. Có thể thấy Tô Mặc Nhiên ra tay rồi, hắn là cao thủ Ngưng Hồn lục trọng, muốn giết cái tên phế vật vừa mới nhập Ngưng Hồn cảnh này, chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?"
"Không sai, e rằng một ngón tay của hắn thôi cũng đủ sức giết chết Trần Phong."
Trần Phong không dừng bước, tiếp tục sải bước tiến về phía trước.