“Đúng rồi, Tử Nguyệt.” Chàng bỗng nhiên hỏi: “Muội làm sao biết được trong đó có thuốc độc?”
Tử Nguyệt khịt khịt cái mũi nhỏ, nói: “Huynh đừng quên, muội là linh thể mà. Khi ở trạng thái linh thể, muội có khả năng cảm giác vô cùng nhạy bén với các loại độc vật, linh vật, dù cách rất xa cũng có thể phát giác ra.”
Đêm đã về khuya, khách điếm một mảnh tối đen, đèn đuốc trong các phòng khách đều đã tắt ngấm, đại bộ phận mọi người đều đã an giấc nồng.
Trong góc tường bên ngoài khách điếm, mấy bóng đen chậm rãi đứng dậy. Họ đều vận một thân hắc y, trên mặt cũng che khăn đen, trong đêm tối căn bản không nhìn rõ tướng mạo.
Tường khách điếm căn bản không chặn nổi bọn họ, bọn họ chỉ khẽ nhảy một cái trên mặt đất đã lộn qua tường vào trong.
Dường như bọn họ rất quen thuộc nơi này, trực tiếp tìm được tiểu viện nơi Trần Phong ở, đi tới giữa sân, ngay trước mắt chính là cửa phòng.
Mấy tên hắc y nhân liếc nhìn nhau, trong đó tên hắc y nhân dáng người thấp đậm đứng giữa nhất bước lên trước một bước, tung một chưởng mạnh mẽ, dù cách xa mấy mét nhưng cánh cửa lớn kia vẫn bị đánh bay trực tiếp.
Đúng ngay khoảnh khắc này, trong gian phòng vốn tối đen như mực đột nhiên sáng đèn, trong nháy mắt chiếu rọi cả tiểu viện sáng trưng.
Bọn họ chỉ nhìn thấy một thiếu niên dáng người cao lớn đứng ở cửa, tay nắm trường đao, sau khi nhìn thấy bọn họ liền cười ha hả: “Trần mỗ đã sớm chờ ở đây từ lâu!”
Theo tiếng thét dài của chàng, khí thế vốn bị chàng áp chế bỗng dâng lên từng bậc, khí thế ngút trời, luồng khí thế này khiến người ta kinh hãi.
Nhìn thấy cảnh này, mấy tên hắc y nhân đều vô cùng kinh hoàng.
“Chuyện gì thế này? Thông tin nhận được trước đó không phải nói thằng nhóc này đã bị hạ độc, công lực trên người chẳng còn lại bao nhiêu sao? Tại sao lúc này nhìn nó khí thế lại mạnh mẽ như vậy?”
“Bộ dạng này của nó? Hoàn toàn không giống dáng vẻ trúng độc!”
Trần Phong cười lạnh: “Các ngươi bây giờ chắc chắn đang rất thắc mắc, tại sao ta không trúng độc đúng không!”
Trong mắt Trần Phong lộ ra vẻ khinh bỉ: “Yến gia các ngươi thật sự đê tiện vô sỉ, kẻ nào kẻ nấy đều là loại người cùng một giuộc. Không chỉ sai người chặn đánh ta ngoài thành, sau khi ta vào khách điếm lại còn dùng thủ đoạn đê hèn thế này, trực tiếp hạ độc trong cơm nước!”
“Nhưng các ngươi cho rằng làm vậy là đắc thủ sao? Nói cho các ngươi biết, nằm mơ!”
Trong số mấy tên hắc y nhân, kẻ cầm đầu chính là Yến phủ tam quản sự Yến Bình An. Hắn thấy sự việc bại lộ, dứt khoát không giấu giếm nữa, cười ha hả, trực tiếp tháo khăn đen trên mặt xuống.
Yến Bình An hướng về phía Trần Phong, lạnh giọng nói: “Thằng nhóc con, dù lão tử có đường đường chính chính giết tới cửa thì ngươi làm gì được ta? Chẳng lẽ ngươi không khó thoát khỏi cái chết sao?”
Trần Phong cười lạnh: “Vậy thì thử xem!”
Yến Bình An chậm rãi rút đao bên hông, chém ra một đao.
Sau khi nhát đao này chém ra, trong tiểu viện cuồng phong nổi lên, sức gió cực lớn khiến Trần Phong cũng hơi đứng không vững.
Yến Bình An cao giọng quát: “Thử xem mùi vị Cuồng Phong Đao của ta đi.”
Hắn vừa ra tay, khí thế vô cùng bàng bạc, lực lượng cực mạnh, thực lực Thần Môn Cảnh nhị trọng lâu đỉnh phong triển lộ không sót chút nào.
Trong lòng hắn thầm nghĩ: “Ta là Thần Môn Cảnh nhị trọng lâu đỉnh phong, thực lực thằng nhóc này cũng chỉ là Thần Môn Cảnh nhị trọng lâu trung kỳ. Một đao này của ta hẳn là có thể khiến nó trọng thương, tệ nhất cũng khiến nó bị thương nhẹ!”
“Hơn nữa, lực lượng bàng bạc như vậy, nó chỉ có thể lùi lại, tuyệt đối không dám cứng đối cứng!”
Nhưng điều khiến hắn trợn mắt hốc mồm là, Trần Phong không những không lùi, trái lại còn nặng nề bước tới trước một bước.
Cuồng phong cuộn lên nhưng dưới chân Trần Phong như thể cắm rễ vậy, không hề lay động.
Trần Phong cười lạnh nói: “Cuồng Phong Đao cũng chỉ đến thế mà thôi!”
Sau đó, Tử Nguyệt Đao trong tay chàng “keng” một tiếng tuốt khỏi vỏ, mọi người chỉ cảm thấy trong đêm tối dường như có một tia kinh lôi chớp qua, đao quang đen nhánh đã rơi xuống trên đầu Yến Bình An.
Trần Phong vận chuyển chiêu thứ hai của Lôi Đình Bá Đao – Bá Lôi Kích, liên tiếp chém ra sáu đao.
Đao thế bàng bạc vô cùng giáng xuống khiến tất cả hắc y nhân đều cảm thấy một trận nghẹt thở, bọn họ đều không ngờ đao thế của Trần Phong lại mạnh mẽ đến mức này.
Mà người đứng ở trung tâm, đối mặt với Tử Nguyệt Đao trực tiếp đè xuống là Yến Bình An, cảm giác này càng mãnh liệt hơn, hắn cảm thấy như có một tòa cự sơn đè xuống vậy.
Hắn phát ra tiếng thét tuyệt vọng, hai tay cầm đao chém ra, ý đồ đỡ lấy một đao này.
Đao thứ nhất, cuồng phong bị Trần Phong chém nát.
Đao thứ hai, Tử Nguyệt Đao va chạm với đao trong tay Yến Bình An, trực tiếp chém gãy đao trong tay hắn.
Đao thứ ba, trực tiếp chém Yến Bình An làm hai đoạn.
Những hắc y nhân khác đều mang vẻ mặt không thể tin nổi, không ai ngờ rằng Yến Bình An ở Thần Môn Cảnh nhị trọng lâu đỉnh phong lại bị Trần Phong chém chết chỉ với ba đao.
Mà sau cú sốc ngắn ngủi đó, chính là nỗi sợ hãi tột độ. Ngay cả Yến Bình An còn bị Trần Phong chém giết dễ dàng như vậy, huống chi là bọn họ.
Bọn họ định tán loạn chạy trốn, nhưng Trần Phong làm sao có thể buông tha, đuổi theo sát nút rồi chém giết từng tên một.
Sau khi chém giết bọn chúng, Trần Phong không hề dừng lại mà trực tiếp đi tới tiền viện khách điếm, đá văng cửa phòng chưởng quỹ.
Cuộc chiến ở hậu viện đã đánh thức tất cả mọi người trong khách điếm, vừa rồi chưởng quỹ đã tỉnh, hắn sợ bị liên lụy nên đang trốn trên giường run lẩy bẩy. Lúc này thấy Trần Phong cầm đao xông vào, trên đao vẫn còn máu tươi không ngừng nhỏ xuống, càng thêm kinh hãi, lắp bắp nói: “Vị công tử này, ngài, ngài…”
“Ta làm sao?” Trần Phong cười lạnh: “Đừng nói với ta là ngươi không biết tại sao ta tìm ngươi? Vào lúc giữa trưa hôm nay, thuốc trong cơm nước là ai hạ?”