Tuyệt Thế Võ Hồn

Lượt đọc: 33637 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5897
Không Địch Lại

❊ ❊ ❊

Hắn bỗng nhiên đứng dậy, Thất Tuyệt Thần Châu bay lên, hóa thành Cực Ý Dạ Thiên Đao. Trên thân đao bao phủ một tầng đao mang đen kịt như mực. Không giống với đao mang tầm thường, nó tản ra hơi thở vô cùng sắc bén.

Một đao chém xuống, đao khí tựa như sóng to gió lớn, ập đến che trời lấp đất! Chỉ là một chiêu tùy tay, muốn thử xem đao ý bản thân thế nào. Không ngờ tới, một đao này lại hướng về phía Bạch Ngọc Kinh! Bạch Ngọc Kinh khẽ nhướng mày: "Tới hay lắm!"

Hắn chụm ngón tay thành kiếm, bạch quang bùng lên dài ba thước, tựa như một thanh lợi kiếm! Một kiếm đâm ra! Một đạo kiếm khí màu trắng bay vút tới! Đao khí và kiếm khí va chạm, tiếng nổ vang rền, cả hai cùng tiêu biến!

Trần Phong giật mình, vội nói: "Vừa rồi có chút lĩnh ngộ, tùy tay xuất đao, không ngờ lại hướng về phía tiền bối." Bạch Ngọc Kinh lắc đầu cười nhẹ: "Không cần xin lỗi."

"Đao ý của ngươi, dường như vừa mới chạm tới tầng thứ Trăn Chí Hình Mãn, mà đã có uy lực như vậy sao?"

Trần Phong ngẩn ra: "Trăn Chí Hình Mãn? Đó là gì?"

Bạch Ngọc Kinh lộ vẻ kinh ngạc: "Ngươi không biết Trăn Chí Hình Mãn?"

Trần Phong lắc đầu.

Bạch Ngọc Kinh bật cười, đánh giá Trần Phong từ trên xuống dưới, đột nhiên cười thành tiếng.

"Ngươi tiểu tử này, đúng là quái thai!"

Hắn giải thích cho Trần Phong: "Lấy kiếm tu làm ví dụ, khi ý cảnh chạm đến cực hạn chi cảnh, kiếm đạo đã là đăng phong tạo cực."

"Nhưng, thế gian không có mạnh nhất, chỉ có mạnh hơn."

"Phía trên cực hạn chi cảnh, còn có tầng thứ cao hơn, lần lượt là Trăn Chí Hình Mãn, Tâm Hải Vô Nhai, Vạn Cảnh Quy Nhất, ba tầng thứ."

"Cái gọi là Trăn Chí Hình Mãn, chính là ngưng tụ ý cảnh bản thân thành thực chất, đạt đến thể hiện cực hạn."

"Mà hai tầng thứ Tâm Hải Vô Nhai và Vạn Cảnh Quy Nhất, quá mức huyền ảo, không cách nào dùng ngôn từ để miêu tả, chỉ có thể dựa vào chính ngươi lĩnh ngộ."

"Nếu không có thiên phú này, dù cho có tốn cả đời, cũng không có tư cách lĩnh ngộ."

Trần Phong bừng tỉnh gật đầu.

Cực Ý Dạ Thiên Đao là vật của Dạ Thần, vốn đã sở hữu kiếm ý tiệm cận tầng thứ Trăn Chí Hình Mãn. Sau khi hắn nhận được vật này, mỗi lần thi triển đao pháp đều sẽ được hun đúc tiềm tàng, tăng cường lĩnh ngộ về cực hạn chi cảnh. Nay nghe Bạch Ngọc Kinh ngâm thơ, cảm ngộ kiếm ý trên người hắn, thành công thăng cấp tới tầng thứ Trăn Chí Hình Mãn. Có thể nói là niềm vui bất ngờ!

"Hèn gì Yến Thanh Vũ lại thu ngươi làm đồ đệ, thiên phú quả thực không tồi."

Bạch Ngọc Kinh cười nhạt: "Muốn vượt qua con sông này, có hai biện pháp."

"Thứ nhất, sở hữu thực lực Thiên Tiên cảnh, hoặc nhân lúc hư không chấn động, lực lượng suy yếu, dựa vào chí bảo hộ thân, cưỡng ép vượt qua."

"Thứ hai, chính là sở hữu ý cảnh tầng thứ Trăn Chí Hình Mãn, dùng lực lượng ý cảnh, phá tan nước sông."

Hắn quay người, chỉ về hướng cung điện đảo ngược.

"Ở đó có một tên vãn bối ồn ào, quấy rầy sự thanh tịnh của ta."

"Ngươi nếu có thể đuổi hắn đi, ta sẽ tặng ngươi một tạo hóa."

Trần Phong nhất thời cạn lời.

Vãn bối trong miệng hắn, e là yêu quái ngàn năm, ít nói cũng là Kim Tiên cảnh. Đâu phải cứ muốn đuổi là đuổi được? Nhưng, đã biết biện pháp vượt qua hư không trường hà, vẫn nên qua đó trước đã.

Sau khi tạ ơn, Trần Phong thúc đẩy đao ý, ngưng kết một tầng bình chướng màu đen bao quanh thân, chống đỡ sự va đập của trường hà. Nhưng, nước sông chảy xiết, dù có đao ý hộ thể, Trần Phong vẫn bị va đập đến xiêu vẹo.

"Ý cảnh của ta vừa mới đột phá, còn chưa vững chắc."

Trần Phong nảy ra ý nghĩ táo bạo. Hắn muốn mượn lực va đập ở đây để tiếp tục ngưng luyện đao ý bản thân! Dưới sự thúc đẩy toàn lực, đao ý bay nhanh vòng quanh bên cạnh, phá tan dòng nước chảy xiết. Mỗi bước đi, đao ý trên người hắn lại càng thêm ngưng thực,Hồn hậu và cường hãn.

Nhìn bóng lưng hắn dần xa, Bạch Ngọc Kinh gật đầu tán thưởng.

"Yến Thanh Vũ, ngươi đúng là thu được một đồ đệ tốt."

"Nể tình ngươi và ta quen biết một hồi, ta tặng hắn một tạo hóa, đợi sau này gặp lại ngươi, phải chém đẹp ngươi một vố mới được."

Nói xong, bóng dáng hắn dần dần nhạt đi.

Một canh giờ sau, Trần Phong xuyên qua hư không trường hà, nằm liệt mệt lử trước cung điện đảo ngược. Toàn thân như hư thoát, thở hổn hển. Tuy mệt mỏi, nhưng trên mặt hắn lại đầy phấn khích.

Qua sự tôi luyện của hư không trường hà, đao ý của hắn đã hoàn toàn vững chắc ở tầng thứ Trăn Chí Hình Mãn. Dùng đao ý hóa hình, có thể ngưng kết bình chướng hộ thân, cũng có thể phụ thuộc trên thân đao, tăng cường uy lực đao pháp một cách đáng kể. Đây chính là sức mạnh của Trăn Chí Hình Mãn! Dưới một đòn toàn lực, dù là Kim Tiên nhị trọng cảnh, cũng có thể một đao chém chết!

Đột nhiên, nơi hư không trên đỉnh đầu nứt ra một đạo khe nứt đen ngòm. Tên thần bí từng truy sát hắn trước đó bước ra từ khe nứt, nhìn xuống Trần Phong.

"Thằng ranh con, thật không ngờ, ngươi lại có thể vượt qua hư không trường hà!"

"Phí hoài tấm Liệt Không Phù này của ta!"

Hắn hận đến nghiến răng! Liệt Không Phù, có thể cưỡng ép xé rách không gian, vượt qua vạn dặm xa xôi. Hắn chính là dùng tấm phù này để vượt qua hư không trường hà. Nhưng, Liệt Không Phù cực kỳ trân quý, phương pháp chế tác đã sớm thất truyền, dùng một tấm mất một tấm! Để giết tên phế vật này, lại lãng phí mất một tấm Liệt Không Phù! Sát ý cuồn cuộn, ập đến che trời lấp đất!

Trần Phong như lâm đại địch, đao ý trong cơ thể cuồn cuộn trào ra, toàn bộ dung nhập vào trong Cực Ý Dạ Thiên Đao. Trên trường đao, hắc quang thâm sâu, hào khí xông thẳng lên trời! Khác với lần trước, đao ý bùng nổ trên người Trần Phong lại có thể chống đỡ khí tức của tên thần bí!

"Trăn Chí Hình Mãn!" Tên thần bí thốt lên kinh ngạc!

Hắn vốn cho rằng Trần Phong có thể vượt qua hư không trường hà là nhờ chí bảo hộ thân. Nhưng Trần Phong lại nắm giữ ý cảnh tầng thứ Trăn Chí Hình Mãn! Trong mắt hắn, Trần Phong không khác gì dùng thiên phú của chính mình, tát thẳng vào mặt hắn một cái đau điếng!

"Tìm chết!" Tên thần bí trực tiếp ra tay, một chưởng đánh ra. Thủ ấn khổng lồ che trời lấp đất ầm ầm nghiền xuống!

Trong mắt Trần Phong chiến ý dâng cao, toàn bộ đao ý hội tụ trong một đao, hung hãn chém xuống!

"Minh Thần Tuyệt Niệm Đao thức thứ nhất, Kinh Thiên Địa!"

Một đao này vốn chỉ có thể chém giết tu giả Kim Tiên cảnh nhất trọng. Sau khi đạt đến tầng thứ Trăn Chí Hình Mãn, uy lực một đao này tăng lên gấp đôi! Có thể giết Kim Tiên cảnh nhị trọng!

Tên thần bí thay đổi vẻ hung ác, chuyển sang lộ vẻ kinh hãi! Chỉ vì, một đao này của Trần Phong, hắn không đỡ nổi! Hắn nhìn chằm chằm Trần Phong, trong mắt đầy vẻ kinh hãi! Trước kia, Trần Phong còn không phải một chiêu chi địch của hắn. Chưa đầy một tháng, thực lực Trần Phong vậy mà lại nâng cao tới cảnh giới này!

"Sư tôn cứu con!" Hắn gào lên, thân hình bạo lui.

"Chạy?" Trần Phong cười lạnh: "Ngươi chạy thoát sao?"

Đao quang tựa như dải lụa xé rách trường không, chém hư không ra từng đạo vết nứt nhỏ, hung hăng chém vào vai tên thần bí. Trực tiếp chém đứt một cánh tay của hắn!

"Á!" Tên thần bí kêu thảm một tiếng, ôm lấy vết thương máu phun xối xả, lảo đảo lùi lại. Đao ý kinh khủng theo vết thương xông vào cơ thể, trực chỉ đan điền! Như muốn nghiền nát đan điền hắn!

"Khốn kiếp!" Tên thần bí nghiến chặt răng, trong mắt ghen ghét bốc lửa: "Ta Hàn Vấn Thiên, mười tuổi tập võ, trăm tuổi thành tiên, sở hữu thiên phú mạnh nhất vạn người có một!"

"Vậy mà lại bị một thằng nhóc miệng còn hôi sữa như ngươi chém đứt một cánh tay?"

Trần Phong cười nhạt: "Trăm tuổi thành tiên, cũng gọi là vạn người có một?"

Lúc này, một luồng khí tức cường hãn từ trong cung điện đảo ngược truyền tới.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:5771
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.